Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám

Chương 633: Môn chủ Khát Huyết, Cảnh Ly dẫn đầu (Hai chương hợp một, cầu vé tháng)

Trước Tiếp

Tại địa phương cách Bắc Lương Thành không xa, một đội ngũ đông đảo đang hành quân.

Người cầm đầu là một nam tử trung niên, dung mạo uy nghi, khí tức âm trầm, chính là Môn chủ Khát Huyết – Cảnh Ly.

Sau lưng hắn, hơn mười tên cao thủ tinh nhuệ của Khát Huyết Môn bám sát, mỗi người đều tỏa ra khí tức hung tàn.

“Bắc Lương Thành sắp đến rồi.”

Cảnh Ly nhìn về phía trước, trong mắt lóe lên một tia hàn quang.

“Lần này, nhất định phải bắt được tên tiểu tử Lý Hạo kia, lấy được bí mật trên người hắn!”

Một lão giả bên cạnh khẽ nói: “Môn chủ, nghe nói Lý Hạo kia có chút quỷ dị, không chỉ tu vi tiến cảnh thần tốc, còn có không ít át chủ bài.”

Cảnh Ly hừ lạnh một tiếng: “Cho dù hắn có ba đầu sáu tay, lần này cũng khó thoát khỏi lòng bàn tay của ta. Ta đã điều tra rõ, hắn hiện tại đang ở Bắc Lương Thành, chính là thời cơ tốt nhất.”

Đám người nhanh chóng tiến về phía trước, không lâu sau, Bắc Lương Thành đã hiện ra trong tầm mắt.

Cùng lúc đó, trong Bắc Lương Thành.

Lý Hạo đang ngồi xếp bằng trong phòng, tu luyện.

Hắn vừa mới đột phá đến Nguyên Anh trung kỳ không lâu, cần thời gian để ổn định cảnh giới.

Đột nhiên, hắn mở mắt ra, trong mắt lóe lên một tia cảnh giác.

“Khí tức cường đại, lại có chút quen thuộc…”

Hắn đứng dậy, đi đến cửa sổ, nhìn ra ngoài thành.

Chỉ thấy một đoàn người đen nghịt đang nhanh chóng tiếp cận Bắc Lương Thành, khí thế hung hãn.

“Khát Huyết Môn!”

Lý Hạo nhíu mày, trong lòng dâng lên một tia bất an.

Hắn không nghĩ tới Khát Huyết Môn lại tìm đến tận nơi, mà xem ra, lần này đối phương xuất động lực lượng không nhỏ.

“Không thể ở lại đây nữa.”

Lý Hạo lập tức quyết định rời đi.

Nhưng ngay lúc hắn định hành động, một thanh âm lạnh lùng vang lên từ bên ngoài thành:

“Lý Hạo, mau ra đây gặp ta!”

Thanh âm này như sấm rền, vang vọng khắp cả Bắc Lương Thành.

Trong thành lập tức xôn xao, không ít tu sĩ đều bị kinh động, hướng về phía thanh âm truyền đến.

Lý Hạo thầm kêu không ổn, biết rằng mình đã bị phát hiện.

Hắn không chần chừ nữa, lập tức vận chuyển thân pháp, hóa thành một đạo lưu quang hướng về phía cửa sau thành bỏ chạy.

Nhưng vừa mới đến cửa thành, một đạo huyết quang đã chặn ngang trước mặt.

“Muốn chạy trốn? Không dễ dàng như vậy đâu.”

Cảnh Ly đứng trong huyết quang, nhìn Lý Hạo với ánh mắt lạnh lùng.

Sau lưng hắn, hơn mười tên cao thủ Khát Huyết Môn cũng đã vây quanh, triệt để phong tỏa đường lui của Lý Hạo.

Lý Hạo dừng bước, sắc mặt trầm xuống.

“Môn chủ Khát Huyết, ta với ngươi vốn không oán không cừu, tại sao cứ phải truy cùng giết tận?”

 


Cảnh Ly cười lạnh: “Không oán không cừu? Ngươi giết nhiều đệ tử Khát Huyết Môn của ta như vậy, còn dám nói không oán không cừu?”

“Bọn họ tự chuốc lấy, chẳng lẽ ta phải ngồi chờ chết?”

“Ha ha, nói hay lắm! Nhưng hôm nay, ngươi đừng hòng thoát được.”

Cảnh Ly vung tay lên: “Bắt sống hắn!”

Hơn mười tên cao thủ Khát Huyết Môn lập tức xuất thủ, từng đạo huyết quang phóng tới Lý Hạo.

Lý Hạo biết không thể tránh được, chỉ có thể ứng chiến.

Hắn vận chuyển toàn bộ tu vi, tay phải bấm quyết, một đạo kiếm khí màu xanh b*n r*.

“Phốc!”

Kiếm khí xuyên thủng một đạo huyết quang, nhưng còn có nhiều huyết quang khác đã áp sát.

Lý Hạo thân hình lóe lên, né tránh mấy đòn tấn công, nhưng vẫn bị một đạo huyết quang quẹt qua vai, để lại một vết thương.

“Quả nhiên có chút bản lĩnh.”

Cảnh Ly đứng ngoài quan sát, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc.

Hắn không nghĩ tới Lý Hạo mới Nguyên Anh trung kỳ, lại có thể đối kháng với nhiều cao thủ như vậy.

Nhưng càng như vậy, hắn càng quyết tâm phải bắt sống Lý Hạo, lấy được bí mật trên người hắn.
“Để ta tự mình ra tay!”

Cảnh Ly bước ra một bước, khí thế bỗng nhiên bộc phát.

Một cỗ uy áp kinh khủng tràn ngập, khiến không khí xung quanh đều trở nên ngột ngạt.

Lý Hạo cảm nhận được uy áp này, trong lòng chấn động.

“Hóa Thần kỳ!”

Hắn không ngờ Môn chủ Khát Huyết lại là một cao thủ Hóa Thần kỳ.

“Lý Hạo, nếu ngươi tự giác giao ra bí mật, ta có thể cho ngươi một đường sống.”

Cảnh Ly nhìn chằm chằm Lý Hạo, thanh âm lạnh như băng.

Lý Hạo cắn răng: “Mơ đi!”

“Vậy thì đừng trách ta!”

Cảnh Ly vung tay, một đạo huyết sắc chưởng ấn đập tới.

Chưởng ấn chưa tới, uy áp đã khiến Lý Hạo khó thở.

Hắn biết không thể đỡ nổi, lập tức thôi động bí thuật, đốt cháy tinh huyết, tốc độ bỗng nhiên tăng vọt, hóa thành một đạo tia sáng bỏ chạy.

“Chạy đi đâu!”

Cảnh Ly hừ lạnh, thân hình lóe lên đuổi theo.

Hai người một trước một sau, nhanh chóng rời khỏi Bắc Lương Thành, hướng về phía ngoại vi hoang dã.

Phía sau, đám người Khát Huyết Môn cũng lập tức đuổi theo.

Một cuộc truy kích kịch liệt, chính thức bắt đầu.

Trước Tiếp