Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám

Chương 627: Uy Lực Còn Sót Lại Của Thiên Phúc, Vân Sư Tử Rơi Xuống (Hai Trong Một, Cầu Vé Tháng Cầu Vé Tháng)

Trước Tiếp

Đám người Hắc Vân Lão Tổ trước mắt, một màn kinh khủng như vậy đang diễn ra.

Tại nơi sâu nhất của đại trận, một đầu Vân Sư Tử khổng lồ, cao ngất trời, đang từ từ tan rã, hóa thành từng đám mây trắng tiêu tán.

Trên mặt đất, một đạo bóng người đang chạy trốn như điên về phía trước, chính là Tôn Hồng Tuyết.

Trên người nàng, một bộ áo choàng trắng đã bị máu tươi nhuộm đỏ, khí tức hỗn loạn, rõ ràng đã bị thương nặng.

Đằng sau nàng, một đạo bóng người mặc áo bào xanh đang đuổi theo sát nút, tay cầm một thanh trường kiếm màu đen, khí tức lạnh lẽo, chính là Tần Tang.

Trên đầu Tần Tang, một viên đan dược màu vàng óng đang lơ lửng, tỏa ra ánh sáng lung linh, chính là Thiên Phúc Đan.

Thiên Phúc Đan phát ra một đạo hào quang màu vàng, bao phủ lấy Tần Tang, khiến tốc độ của hắn nhanh hơn gấp bội, trong chớp mắt đã đuổi kịp Tôn Hồng Tuyết.

“Tôn Hồng Tuyết, ngươi chạy không thoát đâu!”

Tần Tang hét lớn một tiếng, tay kiếm vung lên, một đạo kiếm khí màu đen b*n r*, thẳng đến lưng Tôn Hồng Tuyết.

Tôn Hồng Tuyết cảm nhận được nguy cơ sau lưng, trong lòng kinh hãi, vội vàng quay người, tay phải đánh ra một đạo phù lục màu đỏ.

Phù lục màu đỏ bùng nổ, hóa thành một màn lửa đỏ ngăn cản kiếm khí màu đen.

Nhưng kiếm khí màu đen quá mạnh mẽ, trong nháy mắt đã xuyên thủng màn lửa đỏ, tiếp tục đâm về phía Tôn Hồng Tuyết.

Tôn Hồng Tuyết vội vàng né tránh, nhưng vẫn bị kiếm khí quẹt qua bên sườn, để lại một vết thương dài, máu tươi bắn tung tóe.

“Ách!”

Nàng rên lên đau đớn, thân hình run rẩy, suýt chút nữa đã ngất đi tại chỗ.

“Tần Tang, ngươi đừng làm quá đáng!”

Tôn Hồng Tuyết quay đầu nhìn Tần Tang, trong mắt tràn đầy hận ý.

Tần Tang cười lạnh một tiếng: “Làm quá đáng? Ngươi khi động thủ với ta, có từng nghĩ đến hậu quả?”

Nói xong, hắn lại vung kiếm, một đạo kiếm khí màu đen khác b*n r*.

Lần này, Tôn Hồng Tuyết đã không kịp né tránh, chỉ có thể cắn răng, tay phải kết ấn, một mặt thuẫn màu trắng hiện ra trước người.

Thuẫn màu trắng vừa mới xuất hiện, liền bị kiếm khí màu đen đánh trúng.

“Rầm!”

Thuẫn màu trắng vỡ vụn, kiếm khí màu đen dư thế không giảm, đánh trúng ngực Tôn Hồng Tuyết.

“Pù!”

Tôn Hồng Tuyết phun ra một ngụm máu tươi, thân thể bay ngược ra ngoài, rơi xuống đất, lăn mấy vòng mới dừng lại.

Trên ngực nàng, một vết thương lớn đang không ngừng chảy máu, khí tức suy yếu rõ rệt.

Tần Tang từ từ đi đến trước mặt nàng, tay kiếm chỉ vào cổ nàng, mặt lạnh như băng: “Tôn Hồng Tuyết, ngươi đã thua.”

Tôn Hồng Tuyết ngẩng đầu nhìn Tần Tang, trong mắt tràn đầy bất cam: “Tần Tang, ngươi thắng là nhờ Thiên Phúc Đan, nếu không có Thiên Phúc Đan, ngươi đã sớm chết dưới tay ta!”

Tần Tang cười nhạt: “Thiên Phúc Đan cũng là một phần thực lực của ta, ngươi thua là đương nhiên.”

Tôn Hồng Tuyết cắn môi, không nói gì nữa.

Nàng biết, Tần Tang nói không sai. Trên con đường tu luyện, bất luận là đan dược, pháp bảo hay công pháp, đều là một phần thực lực.

Thua là thua, không có lý do gì để ngụy biện.

Tần Tang nhìn Tôn Hồng Tuyết một lúc, chợt thu kiếm lại, quay người bước đi.

“Ngươi… ngươi không giết ta?”

Tôn Hồng Tuyết ngạc nhiên hỏi.

Tần Tang dừng bước, không quay đầu lại: “Ta và ngươi vốn không có thù hận sâu nặng, hôm nay ngươi đã thua, ta cũng không cần thiết phải lấy mạng ngươi.”

 

Nhưng ngay sau đó, Tần Tang lại nói: “Bất quá, ngươi phải trả giá.”

“Trả giá gì?” Tôn Hồng Tuyết hỏi.

Tần Tang quay người, nhìn thẳng vào mắt nàng: “Đem Vân Sư Tử Trận Đồ giao ra.”

Tôn Hồng Tuyết sắc mặt kịch biến: “Không được! Bản đồ trận Vân Sư Tử là bảo vật trấn tông của Vân Sư Tông ta, ta không thể đưa cho ngươi!”

Tần Tang cười lạnh: “Nếu ngươi không giao, ta liền tự mình lấy.”

Nói xong, hắn lại giơ kiếm lên.

Tôn Hồng Tuyết thấy vậy, trong lòng run lên, biết rằng Tần Tang không đùa.

Nàng do dự một lúc, cuối cùng cắn răng nói: “Được, ta giao cho ngươi.”

Nói xong, nàng lấy ra một quyển trận đồ từ trong ngực, ném cho Tần Tang.

Tần Tang tiếp nhận trận đồ, xem xét một phen, gật đầu: “Được rồi, ngươi có thể đi.”

Tôn Hồng Tuyết nhìn Tần Tang một cái, không nói gì nữa, đứng dậy rời đi.

Tần Tang nhìn bóng lưng nàng, trong lòng thở dài.

Hắn biết, từ nay về sau, giữa hắn và Tôn Hồng Tuyết đã kết thù.

Trên con đường tu luyện, có những thứ phải tranh, có những thứ phải đoạt.

Vân Sư Tử Trận Đồ là một kiện trận đồ cổ xưa, uy lực vô cùng, đối với hắn mà nói có tác dụng rất lớn.

Hắn thu hồi trận đồ, quay người nhìn về phía đám người Hắc Vân Lão Tổ.

Đám người Hắc Vân Lão Tổ từ đầu đến cuối đều đứng từ xa quan sát, không dám đến gần.

Bọn họ đã chứng kiến toàn bộ quá trình Tần Tang đánh bại Tôn Hồng Tuyết, trong lòng đều cảm thấy chấn động.

Tần Tang nhìn bọn họ, cười nói: “Chư vị, chuyện ở đây đã kết thúc, mọi người có thể giải tán.”

Đám người Hắc Vân Lão Tổ nghe vậy, vội vàng cáo từ rời đi.

Tần Tang nhìn bọn họ rời đi, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

Lần này, hắn không chỉ đánh bại Tôn Hồng Tuyết, còn thu được Vân Sư Tử Trận Đồ, thu hoạch không nhỏ.

Nhưng hắn cũng biết, việc này chắc chắn sẽ gây ra sóng gió.

Vân Sư Tông sẽ không dễ dàng bỏ qua, Tôn Hồng Tuyết cũng sẽ không từ bỏ ý định báo thù.

Nhưng hắn không sợ.

Trên con đường tu luyện, chỉ có không ngừng tiến lên, mới có thể đứng vững.

Hắn quay người, nhìn về phía chân trời.

Nơi đó, mặt trời đang từ từ lặn xuống, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả bầu trời.

Một ngày nữa sắp kết thúc.

Nhưng con đường tu luyện của hắn, mới chỉ vừa bắt đầu.

Tần Tang mỉm cười, quay người bước đi, thân ảnh dần dần biến mất trong ánh hoàng hôn.

Mà tại nơi xa, Tôn Hồng Tuyết đang đi về phía trước, trong mắt tràn đầy hận ý.

“Nhất định phải báo thù! Nhất định!”

Nàng thì thầm trong lòng, thề sẽ không bao giờ quên hôm nay.

Trận chiến này, đã kết thúc.

Nhưng sóng gió do nó gây ra, mới chỉ vừa bắt đầu.

Trước Tiếp