Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Một hôm nọ, Lý Anh Kỳ đang ngồi trong phòng, đột nhiên nghe thấy tiếng người ở bên ngoài sân.
Cô bước ra xem, phát hiện là mấy người họ hàng trong gia tộc, dẫn đầu là một người đàn ông trung niên, chính là Lý Tứ Thúc, chú của cô.
Lý Tứ Thúc nhìn thấy Lý Anh Kỳ, trên mặt lập tức nở nụ cười, nói: “Anh Kỳ, chú đến thăm cháu đây.”
Lý Anh Kỳ hơi nhíu mày, trong lòng cảm thấy có chút kỳ quặc. Trước giờ, Lý Tứ Thúc ít khi đến nhà cô, hôm nay đột nhiên tới, chắc chắn có chuyện.
Cô mời mọi người vào nhà ngồi, rót nước mời khách.
Lý Tứ Thúc uống một ngụm trà, rồi mở lời: “Anh Kỳ, chú nghe nói gần đây cháu đang trồng mấy cây mơ ở sau vườn?”
Lý Anh Kỳ gật đầu: “Vâng, là mấy cây mơ con cháu mới trồng.”
Lý Tứ Thúc cười ha ha: “Cháu gái thật có tài, biết trồng cây ăn quả. Chú nghe nói, quả mơ của cháu năm nay kết rất nhiều, sắp chín rồi phải không?”
Lý Anh Kỳ trong lòng cảnh giác, nói: “Cũng chỉ là mấy quả thôi, không đáng kể.”
Lý Tứ Thúc lắc đầu: “Cháu đừng khiêm tốn, chú đã đi xem rồi, những cây mơ đó quả sai lúc lỉu, nhìn là biết năm nay sẽ được mùa. Chú nghĩ, nhà cháu chỉ có hai mẹ con, ăn cũng không hết, thà để chú giúp cháu bán đi, kiếm chút tiền tiêu.”
Lý Anh Kỳ nghe vậy, trong lòng lập tức hiểu ra. Thì ra là nhắm vào mấy cây mơ của cô.
Cô bình tĩnh nói: “Cảm ơn chú quan tâm, nhưng mấy cây mơ này cháu định để dành cho mẹ cháu làm mứt, không tính bán.”
Lý Tứ Thúc sắc mặt hơi biến đổi, nhưng vẫn cố nén giọng nói: “Anh Kỳ, chú cũng là vì tốt cho cháu. Mẹ cháu bệnh đã lâu, cần tiền chữa trị. Bán mơ đi, kiếm được tiền, cũng có thể mua thuốc tốt hơn cho mẹ cháu.”
Lý Anh Kỳ kiên quyết lắc đầu: “Chú không cần phải lo, tiền chữa bệnh cho mẹ cháu, cháu tự có cách.”
Lý Tứ Thúc thấy Lý Anh Kỳ cứng đầu không nghe lời, trong lòng tức giận, nhưng trên mặt vẫn giữ nụ cười: “Anh Kỳ, cháu còn trẻ, không hiểu chuyện đời. Mấy cây mơ đó, nếu không có người chăm sóc, sợ rằng chưa chín đã bị chim chóc ăn hết. Chi bằng để chú quản lý giúp, đảm bảo bán được giá cao.”
Lý Anh Kỳ đứng dậy, thái độ kiên quyết: “Chú, cháu đã nói rất rõ rồi. Mấy cây mơ này, cháu không bán. Nếu không có việc gì khác, xin mời chú về.”
Lý Tứ Thúc thấy Lý Anh Kỳ đuổi khách, sắc mặt cuối cùng cũng không giữ được nữa, trở nên âm trầm: “Anh Kỳ, chú khuyên cháu nên nghe lời. Trong gia tộc, chú cũng có chút quyền thế. Nếu cháu cứng đầu, sợ rằng sau này sẽ gặp khó khăn.”
Lời nói này rõ ràng là đe dọa.
Lý Anh Kỳ nghe vậy, không những không sợ, ngược lại cười lạnh một tiếng: “Chú muốn dùng thế lực gia tộc để ép cháu sao? Vậy thì cứ thử xem.”
Nói xong, cô chỉ thẳng ra cửa: “Xin mời!”
Lý Tứ Thúc tức giận đến mức mặt đỏ tía tai, chỉ vào Lý Anh Kỳ: “Tốt, tốt lắm! Lý Anh Kỳ, chú nhớ câu nói hôm nay của cháu rồi! Chúng ta đi!”
Nói xong, hắn dẫn theo mấy người họ hàng, tức giận bỏ đi.
Nhìn bóng lưng của bọn họ, Lý Anh Kỳ khẽ thở dài.
Cô biết, Lý Tứ Thúc sẽ không dễ dàng bỏ cuộc như vậy. Nhưng mấy cây mơ đó là tâm huyết của cô, cô tuyệt đối không thể để người khác cướp đi.
Cô quay người đi vào vườn sau, nhìn những cây mơ xanh tốt, trên cành đã lấm tấm những quả mơ xanh, sắp chuyển sang màu vàng.
Cô nhẹ nhàng v**t v* thân cây, thì thầm: “Các ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ bảo vệ các ngươi.”
Nhưng cô cũng biết, chỉ dựa vào sức một mình cô, e rằng khó có thể chống lại Lý Tứ Thúc.
Cô cần phải nghĩ cách.
Đúng lúc này, mẹ cô từ trong phòng đi ra, nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của con gái, liền hỏi: “Anh Kỳ, có chuyện gì vậy?”
Lý Anh Kỳ quay đầu nhìn mẹ, cố gắng nở nụ cười: “Không có gì đâu mẹ, chỉ là mấy người họ hàng đến chơi thôi.”
Mẹ cô nhìn con gái, trong mắt tràn đầy lo lắng: “Con đừng gạt mẹ, mẹ nghe thấy tiếng nói chuyện bên ngoài rồi. Có phải Lý Tứ đến đòi mấy cây mơ của chúng ta không?”
Lý Anh Kỳ thấy không thể giấu được nữa, chỉ đành gật đầu.
Mẹ cô thở dài: “Con bé, sao con lại cứng đầu như vậy? Hắn ta là chú của con, lại có thế lực trong gia tộc, con đấu lại với hắn sao?”
Lý Anh Kỳ nắm chặt tay mẹ, nói: “Mẹ, mấy cây mơ này là do chính tay con trồng, là hy vọng của chúng ta. Con không thể để người khác cướp đi.”
Mẹ cô nhìn ánh mắt kiên định của con gái, trong lòng vừa đau xót vừa cảm động. Bà biết, con gái mình đã lớn, đã có chủ kiến của riêng mình.
Nhưng bà vẫn lo lắng: “Nhưng nếu hắn dùng thủ đoạn, con phải làm sao?”
Lý Anh Kỳ suy nghĩ một lúc, rồi nói: “Mẹ yên tâm, con đã có cách.”
Thật ra, trong lòng cô cũng chưa có kế hoạch gì cụ thể. Nhưng cô biết, mình không thể lùi bước.
Đêm đó, Lý Anh Kỳ trằn trọc không ngủ được.
Cô nghĩ đến rất nhiều phương án, nhưng đều cảm thấy không ổn.
Đúng lúc này, cô chợt nhớ đến một người – Trương lão tam ở đầu làng.
Trương lão tam vốn là người trồng cây ăn quả nổi danh trong làng, trước kia cũng từng gặp phải cảnh ngộ giống như thế. Có lẽ, lão có thể cho nàng vài lời chỉ điểm.
Nghĩ vậy, Lý Anh Kỳ quyết định, ngày mai sẽ đến tìm Trương lão tam.
Sáng hôm sau, Lý Anh Kỳ dậy sớm, chuẩn bị một ít đồ ăn, rồi đi đến nhà Trương lão tam.
Trương lão tam đang tưới cây trong vườn, nhìn thấy Lý Anh Kỳ, hơi ngạc nhiên: “Anh Kỳ, cháu đến có việc gì sao?”
Lý Anh Kỳ đem chuyện của mình kể lại một lần.
Trương lão tam nghe xong, trầm ngâm một lúc, rồi nói: “Chuyện này thật khó xử. Lý Tứ Thúc của nhà cháu, ta cũng biết, là kẻ tham lam. Hắn đã nhắm vào mấy cây mơ của cháu, e rằng sẽ không dễ dàng buông tha.”
Lý Anh Kỳ lo lắng hỏi: “Vậy cháu phải làm sao?”
Trương lão tam suy nghĩ một lúc, rồi nói: “Ta có một cách, không biết có được không.”
Lý Anh Kỳ vội vàng nói: “Xin bác chỉ giáo.”
Trương lão tam nói: “Mấy cây mơ của cháu, nếu muốn bảo vệ, tốt nhất là tìm một chỗ dựa vững chắc.”
Lý Anh Kỳ không hiểu: “Chỗ dựa? Ý bác là…”
Trương lão tam giải thích: “Ý ta là, cháu có thể tìm một người có địa vị trong làng, nhờ họ đứng ra bảo vệ mấy cây mơ này. Như vậy, Lý Tứ Thúc dù có muốn làm gì, cũng phải cân nhắc.”
Lý Anh Kỳ nghe vậy, trong lòng hơi động. Nhưng cô lại lo lắng: “Nhưng cháu chỉ là một cô gái nhỏ, ai sẽ giúp cháu chứ?”
Trương lão tam cười nói: “Cháu đừng xem thường bản thân. Ta nghe nói, cháu trồng mơ rất giỏi, mấy cây mơ đó đều là giống quý. Nếu cháu có thể dâng tặng một ít quả mơ cho một số nhân vật có địa vị, có lẽ họ sẽ sẵn lòng giúp đỡ.”
Lý Anh Kỳ nghe vậy, trong lòng sáng lên.
Đúng vậy, mấy cây mơ của cô không phải là cây tầm thường, mà là giống quý hiếm. Nếu có thể dùng chúng để kết giao với những người có thế lực, e rằng Lý Tứ Thúc cũng không dám làm càn.
Cô cảm kích nói: “Cảm ơn bác đã chỉ điểm, cháu biết phải làm sao rồi.”
Trương lão tam gật đầu: “Cháu hiểu là tốt rồi. Nhưng nhớ nhé, chọn người phải cẩn thận, đừng tìm nhầm kẻ xấu.”
Lý Anh Kỳ gật đầu, trong lòng đã có chủ ý.
Sau khi từ biệt Trương lão tam, trên đường về, Lý Anh Kỳ bắt đầu suy nghĩ nên tìm ai.
Trong làng, người có địa vị nhất chính là Lý tộc trưởng. Nhưng Lý Tứ Thúc là người trong tộc, e rằng Lý tộc trưởng sẽ thiên vị hắn.
Ngoài ra, còn có Trần gia trang chủ ở thôn bên. Trần gia trang chủ là người hào phóng, thường giúp đỡ dân làng, có lẽ sẽ giúp cô.
Nhưng Trần gia trang chủ ở xa, không biết có sẵn lòng giúp đỡ hay không.
Đúng lúc Lý Anh Kỳ đang suy nghĩ, đột nhiên nghe thấy tiếng ngựa hí ở phía trước.
Cô ngẩng đầu nhìn, thấy một đội người cưỡi ngựa đang đi tới. Người đứng đầu là một thanh niên tuấn tú, mặc trang phục cao quý, nhìn không phải người thường.
Đội người cưỡi ngựa đi ngang qua bên cạnh Lý Anh Kỳ, thanh niên kia nhìn thấy cô, hơi dừng lại, ánh mắt lướt qua khu vườn phía sau cô.
Hắn hỏi: “Cô nương, mấy cây mơ ở đằng sau là của cô nương trồng sao?”
Lý Anh Kỳ hơi giật mình, gật đầu: “Vâng, là do tiểu nữ tử trồng.”
Thanh niên cười nói: “Trồng rất tốt. Ta thấy mấy cây mơ này không phải giống thường, phải không?”
Lý Anh Kỳ trong lòng kinh ngạc, không nghĩ người này lại có con mắt tinh tường như vậy. Cô gật đầu: “Công tử nói đúng, đây là giống ‘Hoàng Long’ quý hiếm.”
Thanh niên nghe vậy, ánh mắt càng thêm hứng thú: “Giống ‘Hoàng Long’? Nghe nói giống mơ này đã thất truyền từ lâu, không ngờ lại thấy ở đây.”
Lý Anh Kỳ giải thích: “Đây là do tổ phụ tiểu nữ tử lưu lại, may mắn còn sót lại vài hạt giống.”
Thanh niên gật đầu, trên mặt lộ vẻ tán thưởng: “Cô nương thật có tài. Ta là Trần Vân, con trai Trần gia trang chủ. Nếu cô nương không ngại, khi mơ chín, có thể bán cho ta một ít được không?”
Lý Anh Kỳ nghe vậy, trong lòng vui mừng khôn xiết. Vừa mới nghĩ đến Trần gia trang chủ, không ngờ con trai ông ấy lại tự tìm đến.
Cô vội vàng nói: “Công tử không chê, tiểu nữ tử xin dâng tặng.”
Trần Vân lắc đầu: “Không cần, ta sẽ trả tiền theo giá thị trường. Chỉ là, ta có một yêu cầu.”
Lý Anh Kỳ hỏi: “Công tử cứ nói.”
Trần Vân nói: “Ta hy vọng cô nương có thể chăm sóc tốt mấy cây mơ này, đừng để người khác phá hoại. Nếu có ai dám nhòm ngó, cứ nói với ta, ta sẽ đứng ra xử lý.”
Lời nói này rõ ràng là muốn bảo vệ mấy cây mơ của cô.
Lý Anh Kỳ nghe vậy, trong lòng cảm động, vội vàng hành lễ: “Đa tạ công tử.”
Trần Vân cười cười, không nói gì thêm, dẫn theo người tùy tùng rời đi.
Nhìn bóng lưng của Trần Vân, Lý Anh Kỳ trong lòng tràn đầy hy vọng.
Có Trần gia đứng sau lưng, e rằng Lý Tứ Thúc cũng không dám làm gì cô.
Quả nhiên, tin tức lan truyền rất nhanh. Chỉ trong một ngày, cả làng đều biết Trần gia thiếu gia đã đặt mua mơ của Lý Anh Kỳ.
Lý Tứ Thúc nghe tin, tức giận đến mức đập vỡ mấy cái chén.
Hắn không nghĩ rằng, Lý Anh Kỳ lại có thể kết giao được với Trần gia.
Nhưng hắn vẫn không cam tâm.
Một hôm, Lý Tứ Thúc lại dẫn người đến nhà Lý Anh Kỳ.
Lần này, hắn không còn giữ thái độ hòa nhã như trước, mà trực tiếp nói: “Anh Kỳ, chú cho cháu một cơ hội cuối cùng. Nếu cháu chịu giao mấy cây mơ đó cho chú, chú sẽ trả cho cháu một số tiền. Nếu không, đừng trách chú không khách khí.”
Lý Anh Kỳ bình tĩnh nhìn hắn, nói: “Chú, cháu đã nói rất rõ rồi. Mấy cây mơ này, cháu không bán. Hơn nữa, Trần gia thiếu gia đã đặt mua rồi, chú nên biết điều đó.”
Lý Tứ Thúc nghe đến Trần gia, sắc mặt càng thêm khó coi. Nhưng hắn vẫn cố nén: “Trần gia thiếu gia? Hừ, chú không tin hắn sẽ vì mấy cây mơ mà đắc tội với Lý gia chúng ta.”
Lý Anh Kỳ cười lạnh: “Vậy chú cứ thử xem.”
Lý Tứ Thúc tức giận, chỉ vào Lý Anh Kỳ: “Tốt! Vậy chúng ta cứ đợi xem!”
Nhưng Lý Anh Kỳ biết, Lý Tứ Thúc sẽ không dễ dàng bỏ cuộc như vậy. Hắn nhất định sẽ có hành động tiếp theo.
Quả nhiên, vài ngày sau, một chuyện xảy ra.
Một buổi sáng, Lý Anh Kỳ phát hiện, một cây mơ trong vườn bị ai đó chặt đứt rễ.
Cô nhìn cây mơ đã héo úa, trong lòng đau như cắt.
Đây rõ ràng là do Lý Tứ Thúc sai người làm.
Cô tức giận đến mức muốn đi tìm Lý Tứ Thúc tính sổ, nhưng lại không có bằng chứng.
Đúng lúc này, Trần Vân đột nhiên xuất hiện.
Hắn nhìn cây mơ bị hại, sắc mặt lập tức trầm xuống: “Chuyện này là ai làm?”
Lý Anh Kỳ khẽ nói: “Tiểu nữ tử không biết, nhưng nghi ngờ là do người trong gia tộc làm.”
Trần Vân trầm ngâm một lúc, rồi nói: “Cô nương yên tâm, việc này ta sẽ xử lý.”
Nói xong, hắn quay người rời đi.
Chỉ nửa ngày sau, tin tức truyền đến: Lý Tứ Thúc bị Trần gia triệu kiến, bị khiển trách nặng nề, còn bị phạt một khoản tiền lớn.
Từ đó về sau, Lý Tứ Thúc không dám đến quấy rầy Lý Anh Kỳ nữa.
Mấy cây mơ cuối cùng cũng được bảo vệ an toàn.
Khi mơ chín, Lý Anh Kỳ hái những quả mơ ngon nhất, đem đến tặng cho Trần Vân.
Trần Vân nhận quà, trên mặt lộ nụ cười hài lòng: “Cô nương thật có tâm. Nhưng lần sau, nếu gặp khó khăn, cứ tìm ta.”
Lý Anh Kỳ cảm kích gật đầu.
Từ đó về sau, cuộc sống của cô trở nên yên ổn. Mấy cây mơ mỗi năm đều kết quả sai trĩu, không chỉ đủ cho mẹ con cô dùng, còn có thể bán đi kiếm thêm thu nhập.
Mà Lý Tứ Thúc, sau lần đó, cũng không dám trêu chọc cô nữa.
Lý Anh Kỳ hiểu ra một đạo lý: trên đời này, chỉ có đủ mạnh mẽ, mới có thể bảo vệ được thứ thuộc về mình.
Cô quyết tâm, sẽ càng nỗ lực hơn, để không ai có thể tùy tiện bắt nạt mình và mẹ nữa.
Mùa mơ lại đến, những cây mơ trong vườn lại nặng trĩu quả.
Lý Anh Kỳ đứng dưới tán cây, nhìn những quả mơ vàng ươm, trong lòng tràn đầy hy vọng.
Nàng biết, ngày mai sẽ càng tươi sáng hơn.
Bởi vì cô đã học được cách tự bảo vệ mình, và cũng tìm được những người bạn thực sự sẵn sàng giúp đỡ mình.
Trên con đường phía trước, dù còn nhiều khó khăn, nhưng cô tin rằng, chỉ cần không từ bỏ, nhất định sẽ có ngày nhìn thấy ánh bình minh.