Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám

Chương 614: Phù Triệu Tử Thành, Bạch Mi Thanh Lang (Hai Trong Một, Cảm Tạ Tiểu Phi Cơ 2500 Tệ Thưởng)

Trước Tiếp

Một đạo hào quang màu tím sáng rực lóe lên, sau đó liền tắt ngấm.

Trên bàn đá, một tấm phù lục màu tím nhạt, phảng phất khói mây, nằm yên ở đó. Trên mặt phù, những đường vân màu vàng kim như những con rồng nhỏ đang uốn lượn, mang theo một loại khí tức thần thánh, huyền diệu.

“Thành công rồi!”

Tần Tang nhẹ nhàng thở ra một hơi, ánh mắt lộ ra vẻ vui mừng.

Tấm bùa này chính là ‘Tử Tiêu Lôi Ấn Phù’, thuộc loại phù lục hạng ba, uy lực vô cùng mạnh mẽ. Chỉ cần kích hoạt, nó có thể triệu hồi một đạo Thiên Lôi Tử Tiêu với sức mạnh kinh hồn, đủ để đe dọa cả những tu sĩ đã đạt tới cảnh giới Kết Đan trung kỳ.

Đây là tấm phù lục hạng ba đầu tiên hắn luyện chế thành công.

Mặc dù trước đó đã luyện chế thành công phù lục cấp hai, nhưng phù lục cấp ba lại là một cảnh giới hoàn toàn khác, độ khó tăng vọt. Tần Tang đã hao tốn không biết bao nhiêu tài nguyên, thất bại vô số lần, cuối cùng mới có được thành quả này.

Hắn cẩn thận cầm tấm Tử Tiêu Lôi Ấn Phù lên, dùng thần thức cảm ứng, trong lòng càng thêm hài lòng.

“Với tấm phù lục này, lại thêm một lá bài tẩy.”

Tần Tang thu hồi phù lục, đứng dậy đi ra khỏi động phủ.

Hắn bế quan đã hơn nửa năm, toàn tâm toàn ý luyện chế phù lục, nay đã đắc ý, cũng là lúc nên ra ngoài dò xét tình hình.

Vừa ra khỏi động phủ, liền thấy một đạo độn quang màu xanh từ đằng xa bay tới, rơi xuống trước mặt hắn, hóa thành một nam tử trung niên, chính là một vị đồng môn tên là Lưu Sư huynh.

“Tần sư đệ, ngươi xuất quan rồi à? Vừa hay, ta vừa định tìm ngươi.” Lưu sư huynh vẻ mặt có chút ngưng trọng.

“Lưu sư huynh, xảy ra chuyện gì vậy?” Tần Tang hỏi.

“Là chuyện của Bạch Mi Thanh Lang.” Lưu sư huynh thấp giọng nói, “Mấy ngày trước, có đệ tử ngoại môn báo cáo, tại phụ cận núi Vân Mộng phát hiện dấu vết của Bạch Mi Thanh Lang, hình như đang tìm kiếm thứ gì đó. Môn chủ đã phái người đi điều tra, nhưng đến nay vẫn chưa có tin tức.”

“Bạch Mi Thanh Lang?” Tần Tang nhíu mày.

Đây là một loại yêu thú cấp ba, thực lực cực mạnh, đặc biệt là một đôi mày trắng, có thể phát ra thần thông ‘Huyễn Bạch Thần Quang’, vô cùng khó đối phó. Loại yêu thú này thường ẩn cư thâm sơn, hiếm khi xuất hiện, lần này lại hoạt động gần núi Vân Mộng, chắc chắn có nguyên do.

“Đúng vậy.” Lưu sư huynh gật đầu, “Môn chủ lo lắng Bạch Mi Thanh Lang sẽ đe dọa đến an toàn của đệ tử ngoại môn, nên muốn phái một vài sư đệ sư muội có thực lực đi trấn thủ các nơi. Tần sư đệ ngươi vừa xuất quan, lại tinh thông phù đạo, chính là nhân tuyển thích hợp. Không biết sư đệ ý thế nào?”

Tần Tang trầm ngâm một chút, gật đầu nói: “Vâng lệnh môn chủ. Ta vừa luyện chế thành công một tấm phù lục mới, cũng có thể nhân cơ hội này thử nghiệm uy lực.”

“Vậy thì tốt quá.” Lưu sư huynh mặt lộ vẻ mừng rỡ, “Vậy thì phiền Tần sư đệ trấn thủ khu vực phía đông núi Vân Mộng. Nếu phát hiện dị thường, lập tức báo cáo.”

“Xin y giáo.”

Sau khi Lưu sư huynh rời đi, Tần Tang quay về động phủ, chuẩn bị một chút, liền hóa thành một đạo độn quang, thẳng hướng núi Vân Mộng.

Núi Vân Mộng cách tông môn không xa, phong cảnh tú lệ, linh khí dồi dào, là nơi tu luyện của rất nhiều đệ tử ngoại môn.

Tần Tang đến nơi, trước tiên tìm đến trưởng lão trấn thủ nơi đây, hiểu rõ tình hình cụ thể.

“Bạch Mi Thanh Lang lần đầu xuất hiện là ba ngày trước, tại một khe núi phía đông.” Vị trưởng lão họ Vương này chỉ trên bản đồ, “Sau đó liền biến mất, không ai nhìn thấy nữa. Nhưng mấy ngày qua, trong núi thỉnh thoảng có tiếng sói tru vang dội, khiến lòng người bất an.”

Tần Tang nhìn về phía khe núi phía đông, trong lòng suy nghĩ.

Bạch Mi Thanh Lang không phải loại yêu thú hiếu chiến, nếu không bị khiêu khích, thường sẽ không chủ động tấn công tu sĩ. Lần này nó xuất hiện ở đây, lại còn phát ra tiếng tru, chắc hẳn có nguyên nhân.

“Đa tạ Vương trưởng lão, ta sẽ tự mình đi điều tra.” Tần Tang nói xong, liền hướng về khe núi phía đông bay đi.

Khe núi sâu hun hút, hai bên vách đá dựng đứng, cây cối um tùm.

Tần Tang lặng lẽ lướt vào trong khe núi, thần thức lan tỏa, cảnh giác quan sát bốn phía.

Đột nhiên, hắn dừng bước, ánh mắt đảo về phía một bụi cây phía trước bên phải.

Nơi đó, trên mặt đất, có một vết chân to lớn, hình dạng giống chân sói, nhưng lớn hơn nhiều so với sói thường. Xung quanh vết chân, cỏ cây đều bị một loại khí tức âm lãnh xâm nhiễm, trở nên héo úa.

“Đúng là dấu vết của Bạch Mi Thanh Lang.” Tần Tang thầm nghĩ, đi theo vết chân tiến sâu vào.

Càng đi sâu vào, khí tức âm lãnh càng nồng nặc, thậm chí trong không khí còn phảng phất mùi máu tanh nhè nhẹ.

Tần Tang trong lòng cảnh giác càng cao, tay phải khẽ động, một tấm phù lục đã nằm trong lòng bàn tay, chính là tấm Tử Tiêu Lôi Ấn Phù vừa luyện chế.

Đi thêm một đoạn, trước mắt đột nhiên khoáng đạt.

Đi thêm một đoạn, trước mắt đột nhiên khoáng đạt, hiện ra một thung lũng nhỏ nằm sâu trong khe núi. Ở trung tâm thung lũng là một vũng nước nhỏ, nước đen kịt, bốc lên khí âm hàn lạnh lẽo.

Bên bờ vũng nước, một con sói khổng lồ toàn thân lông xanh, đang cúi đầu uống nước.

Con sói này thân hình to lớn như con bò, bộ lông màu xanh thẫm sáng bóng, nhưng đôi lông mày lại trắng như tuyết, trông rất kỳ dị. Đôi mắt của nó màu xanh lục, lộ ra vẻ hung lệ và cảnh giác.

Bạch Mi Thanh Lang!

Tần Tang ẩn thân trong bóng tối, quan sát con yêu thú này.

Bạch Mi Thanh Lang hình như đang chăm chú uống nước, nhưng đôi tai lại khẽ động, hình như đã phát hiện ra điều gì đó. Nó đột nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt xanh lục như hai ngọn đèn lồng, quét về phía chỗ Tần Tang ẩn nấp.

“Bị phát hiện rồi!”

Tần Tang trong lòng giật mình, không chần chừ nữa, thân hình lóe lên, bay ra khỏi chỗ ẩn nấp.

Gầm!

Bạch Mi Thanh Lang phát ra một tiếng gầm thấp, thân hình như tên bắn lao về phía Tần Tang. Tốc độ của nó cực nhanh, chỉ thấy một vệt xanh lóe qua, đã đến trước mặt Tần Tang, một móng vuốt to lớn mang theo gió lạnh vồ tới.

Tần Tang sớm có chuẩn bị, thân hình nhoáng một cái, né qua một bên, đồng thời tay phải vung lên, tấm Tử Tiêu Lôi Ấn Phù hóa thành một đạo tử quang, bắn thẳng về phía Bạch Mi Thanh Lang.

Bạch Mi Thanh Lang dường như cảm nhận được uy h**p, đôi mắt trắng đột nhiên sáng lên, hai đạo bạch quang từ đôi mày b*n r*, giao nhau thành một màn sáng trắng, đón lấy tử quang.

Ầm!

Tử quang và màn sáng trắng va chạm, bùng nổ ra một tiếng vang trầm. Tử quang tán loạn, hóa thành vô số tia chớp màu tím lan tỏa, nhưng màn sáng trắng cũng run rẩy dữ dội, rồi ầm một tiếng vỡ tung.

“Huyễn Bạch Thần Quang quả nhiên lợi hại!” Tần Tang trong lòng kinh hãi.

Tử Tiêu Lôi Ấn Phù uy lực của hắn rõ ràng, nhưng lại bị Huyễn Bạch Thần Quang ngăn cản, dù chỉ là tạm thời, cũng đủ thấy thần thông của Bạch Mi Thanh Lang không tầm thường.

 


Bạch Mi Thanh Lang bị lực phản chấn đẩy lùi vài bước, đôi mắt xanh lục tràn đầy vẻ tức giận. Nó gầm lên một tiếng, quanh thân bỗng dưng cuồng phong nổi lên, vô số lông xanh hóa thành từng cây tiêm châm, ào ào bắn về phía Tần Tang.

Tần Tang không dám khinh thường, lập tức thôi động hộ thể linh quang, đồng thời tay không ngừng vung lên, mấy tấm phù lục hạng hai bay ra, hóa thành từng lớp màn sáng chắn phía trước.

Đinh đinh đinh đinh!

Tiếng va chạm liên tục vang lên, lông tiêm xuyên thủng từng tầng màn sáng, nhưng uy lực cũng bị tiêu hao rất nhiều, cuối cùng bị hộ thể linh quang của Tần Tang ngăn cản lại.

Nhưng vào lúc này, Bạch Mi Thanh Lang đã lợi dụng cơ hội, lại lần nữa lao tới. Lần này, nó không chỉ dùng móng vuốt, mà còn há to miệng, một viên nội đan màu xanh lục to bằng nắm tay từ trong miệng phun ra, mang theo khí tức kinh khủng, đập thẳng về phía Tần Tang.

“Yêu đan!”

Tần Tang sắc mặt đại biến.

Yêu thú tam giai đã có thể ngưng tụ yêu đan, đây là bản mệnh tinh hoa của chúng, uy lực vô cùng khủng khiếp, không thể đối đỡ một cách trực diện.

Hắn không chút do dự, lập tức thôi động độn thuật, thân hình nhoáng một cái, hóa thành một đạo thanh quang, nhanh chóng lui về phía sau.

Nhưng yêu đan tốc độ càng nhanh hơn, như ảnh theo hình, đuổi sát phía sau.

Tần Tang trong lòng gấp gáp, tay phải lại lần nữa vung lên, lần này không phải phù lục, mà là một chiếc tiểu đỉnh màu xanh.

Chính là Linh Bảo ‘Thanh Viêm Đỉnh’ mà hắn đã lâu không sử dụng!
Thanh Viêm Đỉnh bay ra, nhanh chóng phóng đại, hóa thành một chiếc đỉnh lớn cao hơn một trượng, đỉnh khẩu hướng về phía yêu đan, bỗng phát ra một lực hút mãnh liệt.

Ong ong!

Yêu đan run rẩy, bị lực hút kéo, tốc độ chậm lại đáng kể.

Bạch Mi Thanh Lang gầm lên giận dữ, dường như không ngờ đối phương lại có Linh Bảo như vậy. Nó vội vàng muốn thu hồi yêu đan, nhưng Thanh Viêm Đỉnh đã hoàn toàn khóa chặt khí tức của yêu đan.

Tần Tang nhân cơ hội này, tay phải bấm quyết, Thanh Viêm Đỉnh bỗng bộc phát ra một đạo thanh quang, trực tiếp đem yêu đan thu vào trong đỉnh.

“Gào!”

Bạch Mi Thanh Lang phát ra một tiếng gào thảm thiết, khí tức trên người lập tức suy yếu rõ rệt. Yêu đan bị thu, nó đã bị trọng thương.

Tần Tang không bỏ lỡ cơ hội, lập tức thôi động Tử Tiêu Lôi Ấn Phù lần nữa, lần này không có Huyễn Bạch Thần Quang ngăn cản, tử quang thẳng tắp đánh trúng thân thể Bạch Mi Thanh Lang.

Ầm ầm!

Thiên Lôi Tử Tiêu bộc phát, đem Bạch Mi Thanh Lang đánh bay ra, toàn thân lông xanh cháy đen, khí tức tán loạn, rõ ràng đã không còn sức chiến đấu.

Tần Tang thở phào nhẹ nhõm, thu hồi Thanh Viêm Đỉnh, cẩn thận tiếp cận Bạch Mi Thanh Lang.

Bạch Mi Thanh Lang nằm trên mặt đất, đôi mắt xanh lục đã mất đi thần thái, chỉ còn lại vẻ yếu ớt. Nó nhìn Tần Tang, trong mắt lóe lên một tia kỳ dị, hình như muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không phát ra âm thanh.

Tần Tang nhíu mày, cảm thấy có chút kỳ quặc.

Bạch Mi Thanh Lang này, hình như không chỉ đơn thuần là đến đây tìm nước uống.

Hắn cúi xuống, dùng thần thức quét qua thân thể Bạch Mi Thanh Lang, đột nhiên phát hiện, trong cơ thể nó, hình như có một đạo cấm chế kỳ lạ.

“Cấm chế?”

Tần Tang kinh ngạc, vội vàng thăm dò kỹ hơn.

Quả nhiên, tại vị trí trái tim của Bạch Mi Thanh Lang, có một đạo phù văn màu đen, đang không ngừng ăn mòn sinh cơ của nó. Đạo phù văn này cực kỳ âm tà, rõ ràng không phải thủ đoạn của tu sĩ chính đạo.

“Là bị người hãm hại?” Tần Tang trong lòng chợt hiểu.

Có lẽ chính vì bị cấm chế ăn mòn, Bạch Mi Thanh Lang mới phải tìm đến vùng nước âm hàn này, hy vọng dùng hàn khí để trấn áp nó. Nhưng nó không ngờ rằng, cấm chế quá mạnh, ngay cả hàn khí cũng vô hiệu, khiến nó ngày càng suy yếu, cuối cùng bị Tần Tang đánh bại.

Tần Tang trầm ngâm một chút, quyết định trước tiên thu hồi Bạch Mi Thanh Lang, mang về tông môn giao cho môn chủ xử lý.

Hắn lấy ra một chiếc túi trữ vật đặc chế, đem Bạch Mi Thanh Lang thu vào, sau đó lại kiểm tra kỹ thung lũng một lần, xác định không có nguy hiểm gì khác, mới hóa thành độn quang rời đi.

Trên đường trở về, Tần Tang trong lòng vẫn còn nhiều nghi hoặc.

Đạo cấm chế kia, rõ ràng là thủ pháp của ma đạo. Nhưng ma đạo tu sĩ làm sao dám đến gần núi Vân Mộng? Lại còn dám đối với Bạch Mi Thanh Lang ra tay?

Chuyện này, chắc chắn không đơn giản.

Hắn đẩy nhanh tốc độ, nhanh chóng trở về tông môn, trực tiếp tìm đến chỗ môn chủ báo cáo.

Nghe xong Tần Tang thuật lại, môn chủ cũng nhíu mày.

“Ma đạo cấm chế? Lại xuất hiện ở phụ cận núi Vân Mộng?” Môn chủ trầm giọng nói, “Chuyện này có chút không bình thường. Tần Tang, ngươi lập được đại công, không chỉ trừ đi Bạch Mi Thanh Lang, còn phát hiện manh mối ma đạo. Ta sẽ lập tức báo cáo lên tông môn, tăng cường cảnh giới. Còn Bạch Mi Thanh Lang, trước tiên giao cho Chấp Pháp đường xử lý, xem có thể giải trừ cấm chế hay không, đồng thời hỏi rõ ngọn ngành.”

“Vâng.” Tần Tang gật đầu.

Sau khi rời khỏi chỗ môn chủ, Tần Tang trở về động phủ, trong lòng vẫn còn một tia bất an.

Ma đạo tu sĩ dám hoành hành ở phụ cận tông môn, chắc chắn có chỗ dựa. Chuyện này, e rằng chỉ mới bắt đầu.

Hắn ngồi xuống bồ đoàn, điều tức một hồi, rồi lấy ra tấm Tử Tiêu Lôi Ấn Phù, trên mặt lộ ra vẻ hài lòng.

Dù sao, lần này cũng không uổng công. Không chỉ thành công luyện chế ra phù lục tam giai, còn thử nghiệm được uy lực của nó, đồng thời lập được công lao.

Chỉ là, ma đạo manh mối kia, khiến hắn không khỏi lo lắng.

“Bất kể thế nào, tăng cường thực lực mới là then chốt.” Tần Tang lẩm bẩm, thu hồi phù lục, bắt đầu vận công tu luyện.

Mà tại nơi xa xôi, một tòa trong động phủ âm trầm, một thân ảnh mặc áo đen đột nhiên mở mắt ra, trong mắt lóe lên một tia hàn mang.

“Hừ, Bạch Mi Thanh Lang bị bắt sao? Không ngờ Thanh Phù Môn còn có nhân vật như vậy. Nhưng như vậy càng tốt, kế hoạch của ta, cũng nên bắt đầu rồi…”

Âm thanh lạnh lùng vang lên trong động phủ, sau đó lại chìm vào tĩnh mịch.

Chỉ có ngọn đèn xanh trên tường, vẫn lặng lẽ bập bùng.

Trước Tiếp