Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thanh Phong Lang Vương!
Một con yêu thú đỉnh phong hạng ba, thực lực ngang với tu sĩ Luyện Khí viên mãn.
Một khi xuất hiện, khí thế bao trùm bốn phía, khiến cho những con Thanh Phong Lang còn lại đều cúi đầu, phát ra những tiếng gầm gừ phục tùng.
“Thật là một con Thanh Phong Lang Vương!”
Hắn từng đọc qua trong sách cổ, Thanh Phong Lang Vương là vua của bầy sói, không chỉ có thực lực mạnh mẽ, mà còn có trí tuệ cao, có thể chỉ huy cả đàn sói tấn công.
Mà con Thanh Phong Lang Vương trước mắt, thân hình cao lớn, lông xanh biếc như ngọc, đôi mắt tỏa ra ánh sáng lạnh lùng, toàn thân tràn đầy khí tức hung lệ.
“Gào!”
Thanh Phong Lang Vương ngẩng đầu lên trời gầm lên một tiếng, thanh âm chấn động bốn phương, khiến cho những cây cỏ xung quanh đều lay động.
Sau đó, nó đưa mắt nhìn về phía Lý Tử Tâm, trong mắt lóe lên vẻ tàn nhẫn.
“Muốn động thủ sao?”
Lý Tử Tâm cười lạnh một tiếng, tay phải nắm chặt, một luồng chân khí dũng động trong lòng bàn tay.
Hắn biết, đối mặt với Thanh Phong Lang Vương, tuyệt đối không thể khinh thường.
“Gào!”
Thanh Phong Lang Vương gầm lên một tiếng, thân hình như tia chớp lao thẳng về phía Lý Tử Tâm.
Tốc độ của nó cực nhanh, chỉ trong chớp mắt đã đến trước mặt Lý Tử Tâm, móng vuốt sắc bén vung lên, mang theo một luồng gió lạnh chém xuống.
“Lên!”
“Ầm!”
Hai luồng lực lượng va chạm, phát ra một tiếng nổ lớn.
Lý Tử Tâm cảm thấy một cổ lực đạo khổng lồ truyền đến, thân hình không khỏi lùi lại vài bước.
Mà Thanh Phong Lang Vương cũng bị chấn động bay ngược trở lại, rơi xuống đất, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc.
Rõ ràng, nó cũng không ngờ Lý Tử Tâm lại có thể ngăn cản được một kích của mình.
“Thực lực không tệ.”
Lý Tử Tâm lắc tay, trong lòng đánh giá cao con Thanh Phong Lang Vương này.
Vừa rồi hắn đã dùng ra bảy thành lực, nhưng vẫn bị đánh lùi, đủ thấy thực lực của Thanh Phong Lang Vương mạnh mẽ đến mức nào.
“Gào!”
Thanh Phong Lang Vương dường như bị k*ch th*ch, gầm lên một tiếng, lại lần nữa lao tới.
Lần này, tốc độ của nó càng nhanh hơn, thân hình như một đạo tia chớp xanh, liên tục biến hóa vị trí, khiến người ta khó lòng nắm bắt.
Lý Tử Tâm cười lạnh, hai mắt đột nhiên nheo lại, trong con ngươi lóe lên tia sáng màu vàng.
Thần Thông – Kim Quang Nhãn!
Dưới tầm mắt Kim Quang, tốc độ của Thanh Phong Lang Vương lập tức chậm lại rất nhiều, từng đường đi đều bị Lý Tử Tâm nhìn thấu.
“Tìm thấy rồi!”
Lý Tử Tâm đột nhiên động, thân hình như diều đứt dây lao ra, tay phải thành chưởng, một chưởng đánh vào hông trái của Thanh Phong Lang Vương.
“Ầm!”
Một chưởng này, Lý Tử Tâm đã dùng ra mười thành lực.
Thanh Phong Lang Vương bị đánh trúng, thân hình lập tức bay ngược ra ngoài, rơi xuống đất, phát ra một tiếng kêu thảm thiết.
Nhưng nó rất nhanh đã đứng dậy, trong mắt tràn đầy vẻ tức giận, nhìn chằm chằm vào Lý Tử Tâm.
“Gào! Gào! Gào!”
Thanh Phong Lang Vương liên tục gầm lên, dường như đang triệu tập đồng bạn.
Quả nhiên, những con Thanh Phong Lang xung quanh nghe thấy tiếng gầm, lập tức vây quanh lại, ánh mắt hung ác nhìn về phía Lý Tử Tâm.
“Muốn dùng số đông để áp chế ít sao?”
Lý Tử Tâm thấy vậy, không khỏi cười lạnh.
Hắn biết, Thanh Phong Lang Vương đã nhận ra thực lực của mình không kém, nên muốn dùng số lượng để lấn áp.
Nhưng, Lý Tử Tâm nào có sợ?
“Đến đi, để ta xem các ngươi có bao nhiêu bản lĩnh.”
Lý Tử Tâm hít sâu một hơi, toàn thân chân khí dũng động, chuẩn bị nghênh chiến.
“Gào!”
Thanh Phong Lang Vương gầm lên một tiếng, những con Thanh Phong Lang xung quanh lập tức đồng loạt xông lên, từ mọi hướng tấn công Lý Tử Tâm.
“Lên!”
Lý Tử Tâm không chút sợ hãi, tay phải vung lên, một đạo chân khí màu xanh b*n r*, trực tiếp đánh bay một con Thanh Phong Lang.
Sau đó, thân hình của hắn liên tục di động, tay chân cùng xuất kích, mỗi lần ra tay đều có một con Thanh Phong Lang bị đánh bay.
Chỉ trong chớp mắt, hơn mười con Thanh Phong Lang đã bị hạ gục.
Nhưng, số lượng Thanh Phong Lang quá nhiều, dường như vô tận, liên tục xông tới.
Lý Tử Tâm dù thực lực mạnh mẽ, nhưng dần dần cũng cảm thấy có chút áp lực.
Hắn biết, chỉ cần đánh bại Thanh Phong Lang Vương, những con sói còn lại tự nhiên sẽ tan rã.
“Vậy thì trước hết giải quyết ngươi!”
Lý Tử Tâm quyết định, thân hình đột nhiên lao ra, thẳng hướng Thanh Phong Lang Vương.
“Gào!”
Thanh Phong Lang Vương thấy Lý Tử Tâm xông tới, cũng không sợ hãi, gầm lên một tiếng, đón lấy.
Một người một sói, lập tức đánh nhau dữ dội.
Lý Tử Tâm toàn lực thi triển, chân khí quanh thân, mỗi quyền mỗi chưởng đều ẩn chứa uy lực khổng lồ.
Mà Thanh Phong Lang Vương cũng không yếu, tốc độ cực nhanh, sức mạnh cường đại, móng vuốt sắc bén như đao, liên tục tấn công Lý Tử Tâm.
Hai bên đánh nhau hơn trăm hiệp, không phân thắng bại.
“Thực lực của con sói này thật mạnh.”
Lý Tử Tâm càng đánh càng kinh ngạc, không ngờ Thanh Phong Lang Vương lại khó đối phó như vậy.
Nhưng, hắn cũng không nóng vội, tiếp tục tìm kiếm cơ hội.
Đúng lúc này, Thanh Phong Lang Vương đột nhiên mở to miệng, phun ra một luồng gió xanh.
Luồng gió xanh này cực kỳ kỳ lạ, mang theo sức mạnh ăn mòn, nơi nó đi qua, không khí đều phát ra tiếng xì xèo.
“Đây là… thần thông của yêu thú?”
Lý Tử Tâm thấy vậy, trong lòng giật mình, vội vàng né tránh.
Nhưng luồng gió xanh quá nhanh, dù hắn né tránh kịp thời, vẫn bị quẹt qua một bên cánh tay.
“Xèo!”
Một tiếng nhẹ, vạt áo trên cánh tay Lý Tử Tâm lập tức bị ăn mòn ra một lỗ lớn, da thịt cũng bị thương, chảy ra máu tươi.
“Thật mạnh!”
Lý Tử Tâm cảm thấy đau nhói, trong lòng càng thêm cảnh giác.
Hắn không ngờ Thanh Phong Lang Vương còn có thần thông như vậy, nếu không cẩn thận, e rằng sẽ gặp nguy hiểm.
“Gào!”
Thanh Phong Lang Vương thấy Lý Tử Tâm bị thương, trong mắt lóe lên vẻ đắc ý, lại lần nữa phun ra một luồng gió xanh.
Lần này, luồng gió xanh càng lớn hơn, bao phủ toàn bộ không gian xung quanh Lý Tử Tâm.
“Không tốt!”
Lý Tử Tâm thấy vậy, trong lòng kêu to không ổn, vội vàng vận chuyển chân khí, hình thành một tầng hộ thể chân khí.
“Ầm ầm!”
Luồng gió xanh đánh vào hộ thể chân khí, phát ra tiếng nổ lớn.
Hộ thể chân khí của Lý Tử Tâm run rẩy kịch liệt, dường như sắp vỡ tung.
“Không thể tiếp tục như thế này!”
Lý Tử Tâm biết tình thế nguy ngập, trong lòng chợt lóe lên một ý nghĩ.
Hắn nhớ tới một môn võ kỹ mà mình từng luyện tập – “Lôi Đình Vạn Quân”!
Môn võ kỹ này, chỉ khi thi triển trong lúc nguy nan, mới có thể phát huy uy lực khủng khiếp.
“Chính là bây giờ!”
Lý Tử Tâm quyết định, toàn thân chân khí đột nhiên bộc phát, hai tay kết ấn, miệng niệm chú ngữ.
“Lôi Đình Vạn Quân, chém!”
Theo tiếng hét của Lý Tử Tâm, một đạo tia chớp màu tím đột nhiên từ trên trời giáng xuống, thẳng hướng Thanh Phong Lang Vương.
“Gào!”
Thanh Phong Lang Vương cảm nhận được uy h**p kh*ng b*, trong mắt lóe lên vẻ hoảng sợ, vội vàng muốn né tránh.
Nhưng, tia chớp màu tím quá nhanh, nó căn bản không kịp phản ứng.
“Ầm!”
Tia chớp màu tím trúng ngay Thanh Phong Lang Vương, phát ra một tiếng nổ lớn.
Thanh Phong Lang Vương bị đánh trúng, thân hình lập tức bị đánh bay, rơi xuống đất, phát ra một tiếng kêu thảm thiết.
Trên người nó, xuất hiện một vết thương lớn, máu tươi tuôn ra như suối, khí tức suy yếu rõ rệt.
“Thành công rồi!”
Lý Tử Tâm thấy vậy, trong lòng mừng thầm.
Hắn biết, một kích vừa rồi đã trọng thương Thanh Phong Lang Vương.
“Gào…”
Thanh Phong Lang Vương nằm trên mặt đất, phát ra tiếng gầm yếu ớt, trong mắt tràn đầy vẻ không cam lòng.
Nhưng, nó đã mất đi sức chiến đấu.
Những con Thanh Phong Lang xung quanh thấy Lang Vương bị thương, lập tức trở nên hoảng loạn, một số con bắt đầu bỏ chạy.
“Đã đến lúc kết thúc rồi.”
Hắn nhìn con yêu thú trước mắt, trong lòng có chút cảm khái.
Dù sao, đây cũng là một con yêu thú đứng ở đỉnh cao của tam phẩm, nếu không có “Lôi Đình Vạn Quân” này, hắn e rằng khó lòng đối địch.
“Yên nghỉ đi.”
Lý Tử Tâm giơ tay lên, một chưởng đánh vào đầu Thanh Phong Lang Vương.
“Ầm!”
Thanh Phong Lang Vương phát ra tiếng kêu cuối cùng, sau đó mất mạng.
Sau khi Thanh Phong Lang Vương chết, những con Thanh Phong Lang còn lại lập tức tan rã, bỏ chạy tán loạn.
Lý Tử Tâm cũng không đuổi theo, mà ngồi xuống đất, bắt đầu điều tức.
Vừa rồi một trận chiến, tiêu hao của hắn không nhỏ, cần phải khôi phục.
Sau một hồi, Lý Tử Tâm mở mắt ra, cảm thấy trong người đã khá hơn nhiều.
Hắn đứng dậy, đi đến bên cạnh thi thể Thanh Phong Lang Vương.
Con yêu thú tam giai này, toàn thân đều là bảo.
Da, xương, máu, nội đan, đều là tài liệu quý giá.
Lý Tử Tâm lấy ra một thanh đoản đao, bắt đầu xử lý thi thể.
Một lúc sau, hắn thu thập xong tất cả tài liệu, cho vào túi trữ vật.
“Xong rồi, tiếp tục lên đường.”
Lý Tử Tâm nhìn về phía trước, trong lòng tràn đầy mong đợi.
Hắn biết, phía trước còn có nhiều thử thách đang chờ đợi mình.
Nhưng, hắn không sợ.
Bởi vì, hắn là Lý Tử Tâm!
…
Trong khi Lý Tử Tâm tiếp tục hành trình, tại một nơi khác trong Linh Thú Sơn, một cảnh tượng khác đang diễn ra.
Đó là một thung lũng nhỏ, bốn phía núi non trùng điệp, cây cối um tùm.
Giữa thung lũng, một mặt nước nhỏ trong vắt, ánh mặt trời chiếu xuống khiến mặt nước lấp lánh như dát bạc.
Bên cạnh mặt nước, một túp lều gỗ nhỏ nép mình, trông thật đơn sơ mộc mạc.
Trong căn nhà gỗ, một lão nhân mặc áo trắng đang ngồi xếp bằng, đôi mắt khép hờ như đang nhập định tu luyện.
Lão giả này, dung mạo tiên phong đạo cốt, khí chất bất phàm, chính là Cửu Hà Thượng Nhân đã ẩn cư nhiều năm.
Cửu Hà Thượng Nhân, là một vị cao thủ Trúc Cơ kỳ, từng danh chấn một thời.
Nhưng vì một số nguyên nhân, hắn chọn ẩn cư ở đây, không hỏi thế sự.
Hôm nay, Cửu Hà Thượng Nhân đột nhiên mở mắt ra, trong mắt lóe lên tia sáng kinh ngạc.
“Hừm? Có người vào Linh Thú Sơn?”
Cửu Hà Thượng Nhân cảm nhận được một cổ khí tức lạ, đang tiến vào Linh Thú Sơn.
Hắn đã ở đây nhiều năm, rất ít có người đến.
Lần này, lại có người xông vào, khiến hắn có chút tò mò.
“Để ta xem, là ai.”
Cửu Hà Thượng Nhân đứng dậy, đi ra khỏi nhà gỗ, nhìn về phía xa.
Tầm mắt của hắn cực tốt, có thể nhìn thấy rõ ràng tình hình trong núi.
Chỉ thấy, một thiếu niên mặc áo xanh, đang cẩn thận tiến về phía trước, chính là Lý Tử Tâm.
“Là một tiểu bối Luyện Khí?”
Cửu Hà Thượng Nhân thấy vậy, hơi nhíu mày.
Hắn không nghĩ tới, người xông vào Linh Thú Sơn lại là một thiếu niên Luyện Khí.
Dù sao, Linh Thú Sơn nguy hiểm trùng trùng, ngay cả tu sĩ Trúc Cơ cũng không dám tùy tiện xông vào.
Một thiếu niên Luyện Khí, sao dám đến đây?
“Có chút ý tứ.”
Cửu Hà Thượng Nhân cười nhẹ, trong lòng sinh ra hứng thú.
Hắn quyết định, quan sát thiếu niên này một chút, xem hắn có gì đặc biệt.
…
Lý Tử Tâm không biết mình đang bị quan sát, vẫn tiếp tục tiến về phía trước.
Hắn đi rất cẩn thận, luôn cảnh giác với nguy hiểm xung quanh.
Bởi vì hắn biết, Linh Thú Sơn chẳng phải nơi tầm thường, có thể ẩn chứa yêu thú cao thủ bất cứ lúc nào.
Đúng lúc này, hắn đột nhiên dừng bước, hai mắt nhìn chằm chằm về phía trước.
Chỉ thấy, phía trước xuất hiện một con yêu thú.
Con yêu thú này, hình dạng giống hổ, nhưng trên lưng có một đôi cánh, toàn thân lông đen nhánh, tỏa ra khí tức hung lệ.
“Hắc Vân Hổ!”
Lý Tử Tâm nhận ra con yêu thú này, trong lòng giật mình.
Hắc Vân Hổ, là một loại yêu thú cấp ba, thực lực mạnh mẽ, đặc biệt là tốc độ bay cực nhanh, rất khó đối phó.
Hắn không nghĩ tới, mình lại gặp phải Hắc Vân Hổ.
“Gào!”
Hắc Vân Hổ thấy Lý Tử Tâm, lập tức gầm lên một tiếng, trong mắt lóe lên vẻ tàn nhẫn.
Nó dường như coi Lý Tử Tâm là con mồi, chuẩn bị động thủ.
“Không tốt rồi.”
Lý Tử Tâm trong lòng kêu khổ, biết mình gặp phải đại phiền toái.
Hắc Vân Hổ không dễ đối phó, nếu không cẩn thận, e rằng sẽ mất mạng ở đây.
Nhưng, hắn cũng không sợ hãi.
Bởi vì, hắn có tự tin của mình.
“Đến đi, để ta xem ngươi có bao nhiêu bản lĩnh.”
Lý Tử Tâm hít sâu một hơi, chuẩn bị nghênh chiến.
“Gào!”
Hắc Vân Hổ gầm lên một tiếng, thân hình như tia chớp lao tới, móng vuốt sắc bén vung lên, chém thẳng về phía Lý Tử Tâm.
“Lên!”
Lý Tử Tâm không chút hoang mang, tay phải đẩy ra, một đạo chân khí màu xanh b*n r*, đón lấy móng vuốt của Hắc Vân Hổ.
“Ầm!”
Hai luồng lực lượng va chạm, phát ra một tiếng nổ lớn.
Lý Tử Tâm cảm thấy một cổ lực đạo khổng lồ truyền đến, thân hình không khỏi lùi lại vài bước.
Mà Hắc Vân Hổ cũng bị chấn động bay ngược trở lại, rơi xuống đất, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc.
Rõ ràng, nó cũng không ngờ Lý Tử Tâm lại có thể ngăn cản được một kích của mình.
“Thực lực không tệ.”
Lý Tử Tâm lắc tay, trong lòng đánh giá cao con Hắc Vân Hổ này.
Vừa rồi hắn đã dùng ra tám thành lực, nhưng vẫn bị đánh lùi, đủ thấy thực lực của Hắc Vân Hổ mạnh mẽ đến mức nào.
“Gào!”
Hắc Vân Hổ dường như bị k*ch th*ch, gầm lên một tiếng, lại lần nữa lao tới.
Lần này, tốc độ của nó càng nhanh hơn, thân hình như một đạo tia chớp đen, liên tục biến hóa vị trí, khiến người ta khó lòng nắm bắt.
“Muốn dùng tốc độ để áp chế ta sao?”
Lý Tử Tâm cười lạnh, lại lần nữa thi triển Kim Quang Nhãn.
Dưới tầm mắt Kim Quang, tốc độ của Hắc Vân Hổ lập tức chậm lại rất nhiều, từng đường đi đều bị Lý Tử Tâm nhìn thấu.
“Tìm thấy rồi!”
Lý Tử Tâm đột nhiên động, thân hình như diều đứt dây lao ra, tay phải thành chưởng, một chưởng đánh vào bụng của Hắc Vân Hổ.
“Ầm!”
Một chưởng này, Lý Tử Tâm đã dùng ra mười thành lực.
Hắc Vân Hổ bị đánh trúng, thân hình lập tức bay ngược ra ngoài, rơi xuống đất, phát ra một tiếng kêu thảm thiết.
Nhưng nó rất nhanh đã đứng dậy, trong mắt tràn đầy vẻ tức giận, nhìn chằm chằm vào Lý Tử Tâm.
“Gào! Gào! Gào!”
Hắc Vân Hổ liên tục gầm lên, dường như đang triệu tập đồng bạn.
Quả nhiên, từ bốn phía thung lũng, lại có mấy con Hắc Vân Hổ bay tới.
Những con Hắc Vân Hổ này, thực lực đều không kém, ít nhất cũng ngang với địa vị Tam Phẩm.
“Không tốt, lại là số đông!”
Lý Tử Tâm thấy vậy, trong lòng kêu khổ.
Một con Hắc Vân Hổ đã khó đối phó, giờ lại thêm mấy con nữa, tình thế càng trở nên nguy hiểm.
“Không thể cứ tiếp tục như thế này.”
Lý Tử Tâm trong lòng thầm nghĩ, ánh mắt đột nhiên lóe lên, nhìn về phía xa.
Hắn biết, nếu tiếp tục chiến đấu, e rằng sẽ không chịu nổi.
Vậy thì, chỉ có thể chạy trốn.
“Nhanh lên!”
Lý Tử Tâm quyết định, thân hình đột nhiên lao ra, thẳng hướng một hướng khác.
“Gào!”
Hắc Vân Hổ thấy Lý Tử Tâm bỏ chạy, lập tức đuổi theo.
Tốc độ của chúng cực nhanh, trong chốc lát đã đuổi kịp Lý Tử Tâm.
“Chết tiệt!”
Lý Tử Tâm thấy vậy, trong lòng lo lắng, vội vàng vận chuyển chân khí, tăng tốc độ chạy.
Nhưng, Hắc Vân Hổ quá nhanh, căn bản không thể thoát được.
Đúng lúc này, một thanh âm đột nhiên vang lên:
“Tiểu bối, đến đây.”
Thanh âm này, rất nhẹ nhàng, nhưng lại có một cổ sức mạnh kỳ lạ, khiến Lý Tử Tâm không khỏi dừng bước.
Hắn quay đầu lại, một lão nhân áo trắng đã đứng lặng ở phía sau từ lúc nào.
Vị lão nhân áo trắng này, chính là Cửu Hà Thượng Nhân.
“Tiền bối, ngài là…”
Lý Tử Tâm nhìn thấy Cửu Hà Thượng Nhân, trong lòng giật mình, vội vàng hỏi.
“Lão phu Cửu Hà Thượng Nhân.”
“Tiểu bối, ngươi không tệ, có thể đối phó với Hắc Vân Hổ.”
“Đa tạ tiền bối khen ngợi.”
Cửu Hà Thượng Nhân gật đầu, sau đó nhìn về phía mấy con Hắc Vân Hổ đang đuổi theo.
Những con Hắc Vân Hổ thấy Cửu Hà Thượng Nhân, lập tức dừng lại, trong mắt lóe lên vẻ sợ hãi.
Chúng dường như cảm nhận được khí tức đáng sợ của Cửu Hà Thượng Nhân, không dám tiến lên nữa.
“Đi đi.”
Cửu Hà Thượng Nhân vung tay áo, nhẹ nhàng nói.
Mấy con Hắc Vân Hổ nghe vậy, lập tức quay đầu bỏ chạy, trong chốc lát đã biến mất không thấy.
Hắn biết, Cửu Hà Thượng Nhân này, thực lực tuyệt đối không tầm thường.
“Tiểu bối, ngươi đến Linh Thú Sơn làm gì?”
“Vãn bối đến đây để tìm một loại linh dược.”
Lý Tử Tâm không dám giấu giếm, thành thật trả lời.
“Linh dược?”
Cửu Hà Thượng Nhân hơi nhíu mày, sau đó nói:
“Linh Thú Sơn nguy hiểm trùng trùng, ngươi một mình đến đây, không sợ gặp nguy hiểm sao?”
“Vãn bối biết nguy hiểm, nhưng vì linh dược, không thể không đến.”
Lý Tử Tâm kiên định nói.
Cửu Hà Thượng Nhân nghe vậy, trong mắt lóe lên vẻ tán thưởng.
“Tốt, có dũng khí.”
“Tiểu bối, ngươi rất hợp với tính cách của lão phu.”
“Nếu ngươi không ngại, có thể đến chỗ của lão phu nghỉ ngơi một chút.”
Lý Tử Tâm nghe vậy, trong lòng mừng thầm, vội vàng nói:
“Đa tạ tiền bối.”
Cửu Hà Thượng Nhân cười cười, sau đó quay người, dẫn Lý Tử Tâm đi về phía nhà gỗ.
Lý Tử Tâm đi theo phía sau, trong lòng tràn đầy hiếu kỳ.
Hắn không nghĩ tới, tại Linh Thú Sơn nguy hiểm như vậy, lại gặp được một vị tiền bối cao thủ.
Điều này, đối với hắn mà nói, có lẽ là một cơ duyên.
…