Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám

Chương 604: Trộm Thuốc Nuôi Ngươi – Dã Thần Cốc (Hai Chương Một, Cầu Nguyệt Phiếu Cầu Nguyệt Phiếu)

Trước Tiếp

Bên trong đại điện, một đạo thanh âm già nua vang lên: “Ngươi nói, hắn là một tên tạp dịch, đã lén lấy thuốc của ta?”

Đệ tử đã điều tra rõ, tên tạp dịch đó tên là Lâm Dạ, vốn là một tên nô bộc bên ngoài, không biết dựa vào thủ đoạn gì mà trở thành tạp dịch trong Dã Thần Cốc của chúng ta. Hắn ngày nào cũng lén lấy một ít linh dược, đã liên tục hơn một tháng rồi.

“Linh dược?” Thanh âm già nua hỏi lại, “Hắn lấy loại linh dược gì?”

“Đều là những linh dược tầm thường, như Thanh Linh Thảo, Huyết Sâm, Hỏa Linh Quả… đều là những thứ không đáng giá.” Thanh niên áo xanh trả lời.

“Không đáng giá?” Thanh âm già nua cười lạnh một tiếng, “Ngươi biết cái gì? Những linh dược này tuy bình thường, nhưng nếu dùng đúng cách, cũng có thể luyện thành đan dược hạng nhất. Tên tạp dịch kia, chắc chắn không đơn giản.”

“Vậy… sư tôn, chúng ta nên làm thế nào?” Thanh niên áo xanh hỏi.

“Để hắn tiếp tục.” Thanh âm già nua nói, “Ta muốn xem, hắn rốt cuộc muốn làm gì.”

“Đúng.” Thanh niên áo xanh đáp lời, lui ra.



Trong một gian phòng nhỏ ở Dã Thần Cốc.

Lâm Dạ đang ngồi xếp bằng trên giường, trước mặt hắn bày ra mấy chục cây linh dược. Hắn nhắm mắt lại, tay kết ấn, một luồng khí tức màu xanh nhạt từ trong cơ thể tuôn ra, bao phủ lấy những linh dược kia.

Chỉ thấy những linh dược kia dần dần tan chảy, hóa thành từng giọt dịch thể màu xanh lục, rồi hội tụ vào lòng bàn tay hắn, ngưng tụ thành một viên đan dược màu xanh biếc.

“Xong rồi.” Lâm Dạ mở mắt ra, nhìn viên đan dược trong tay, khóe miệng khẽ nhếch lên.

Hắn vốn chẳng phải tạp dịch tầm thường, mà là một đan sư từng lừng danh thiên hạ. Chỉ vì bị địch nhân ám hại, tu vi bị phế, mới đành ẩn mình trong Dã Thần Cốc này, đóng vai kẻ quét dọn.

Những linh dược hắn lấy, đều là để luyện đan, khôi phục tu vi.

“Chỉ cần thêm một tháng nữa, ta liền có thể khôi phục một phần tu vi, đến lúc đó…” Ánh mắt Lâm Dạ lóe lên một tia hàn quang.

Đúng lúc này, cửa phòng đột nhiên bị đẩy mạnh ra.

Cánh cửa bật mở, một bóng hình xinh đẹp lao vào, chính là tiểu sư muội của Thần Cốc – Tô Vũ Vũ.

 


“Lâm Dạ, ngươi lại lén lấy thuốc!” Tô Vũ Vũ chỉ vào Lâm Dạ, giận dữ nói.

Lâm Dạ sững người, vội vàng giấu viên đan dược sau lưng, cười nói: “Tiểu sư tỷ, ngươi nói gì vậy, ta làm sao dám lén lấy thuốc.”

“Đừng giả vờ!” Tô Vũ Vũ bước tới, kéo tay Lâm Dạ ra, “Cho ta xem, ngươi giấu cái gì!”

Nhưng khi nàng nhìn thấy viên đan dược màu xanh biếc trong tay Lâm Dạ, lại sững người.

“Đây là… Thanh Linh Đan?” Tô Vũ Vũ kinh ngạc nói, “Ngươi… ngươi biết luyện đan?”

Lâm Dạ thở dài, biết không thể giấu được nữa, chỉ đành gật đầu: “Đúng vậy.”

“Vậy ngươi vì sao phải lén lấy thuốc?” Tô Vũ Vũ hỏi.

“Bởi vì ta cần luyện đan, khôi phục tu vi.” Lâm Dạ nói thật, “Ta từng là một đan sư, nhưng bị kẻ địch ám hại, tu vi bị phế, mới phải trốn đến đây.”

Tô Vũ Vũ nghe vậy, trong mắt lóe lên vẻ thương cảm, nàng nhẹ giọng nói: “Vậy… vậy ngươi có thể dạy ta luyện đan không?”

Lâm Dạ ngẩn người, không nghĩ tới Tô Vũ Vũ lại nói như vậy.

“Tiểu sư tỷ, ngươi…”

“Ta biết luyện đan rất khó, nhưng ta thực sự muốn học.” Tô Vũ Vũ nói, “Hơn nữa, ngươi lén lấy thuốc, nếu bị sư phụ phát hiện, nhất định sẽ bị trừng phạt. Nếu ngươi dạy ta luyện đan, ta có thể giúp ngươi che giấu chuyện đó.”

Lâm Dạ trầm mặc một lúc, rồi gật đầu: “Được.”

Từ đó về sau, Lâm Dạ bắt đầu dạy Tô Vũ Vũ luyện đan. Tô Vũ Vũ thiên phú không tệ, lại rất chăm chỉ, tiến bộ rất nhanh.

Mà Lâm Dạ cũng nhờ có Tô Vũ Vũ che giấu, tiếp tục lén lấy thuốc luyện đan, tu vi dần dần khôi phục.

Cho đến một ngày, một tin tức chấn động truyền đến Dã Thần Cốc.

Thiên Hỏa Tông – kẻ địch năm xưa của Lâm Dạ, đã tìm tới.

Trước Tiếp