Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tiếng sấm nổ vang vọng, ánh sáng chói lòa.
Trong mắt của tất cả mọi người, chỉ thấy một vầng mặt trời màu tím bạc bùng nổ, tản ra một làn sóng nhiệt kinh khủng.
Sức nóng đó, dường như có thể thiêu đốt cả thiên địa.
Cả tòa đại điện đều bị bao phủ bởi ánh sáng màu tím bạc, nhiệt độ tăng vọt, khiến không khí đều trở nên méo mó.
Những người xung quanh, dù đã lui ra xa, vẫn cảm thấy mặt nóng bừng, phải vận chuyển linh lực mới có thể chống đỡ.
“Đây là… Tử Nguyệt Tâm Viêm?”
Có người nhận ra, giọng nói run rẩy.
Tử Nguyệt Tâm Viêm, một trong những loại hỏa diễm thiên địa kỳ dị, uy lực vô cùng kinh khủng, ngay cả cường giả Nguyên Anh cũng phải kiêng dè.
Mà giờ đây, Tử Nguyệt Tâm Viêm này lại bị Tần Thủy Nguyệt thi triển, uy lực càng thêm đáng sợ.
“Không tốt!”
Thiên Hỏa Tôn Giả sắc mặt đại biến, hắn cảm nhận được uy h**p chí mạng từ Tử Nguyệt Tâm Viêm.
Hắn không ngờ, Tần Thủy Nguyệt lại còn có át chủ bài kinh khủng như vậy.
“Thiên Hỏa Hộ Thể!”
Thiên Hỏa Tôn Giả không dám khinh thường, lập tức vận chuyển bí pháp hộ thể cao nhất.
Một tầng lửa đỏ bao phủ quanh người hắn, hình thành một chiến giáp lửa.
Nhưng, Tử Nguyệt Tâm Viêm quá mạnh.
Khi ánh sáng màu tím bạc tràn đến, chiến giáp lửa kia chỉ chống đỡ được trong chớp mắt liền bắt đầu tan rã.
“Ầm!”
Thiên Hỏa Tôn Giả thân thể như bị đánh bay, máu tươi phun ra, khí tức suy yếu rõ rệt.
Một kích, trọng thương!
Tất cả mọi người đều hít vào một hơi khí lạnh.
Thiên Hỏa Tôn Giả dù sao cũng là cường giả Nguyên Anh trung kỳ, lại bị Tần Thủy Nguyệt một kích trọng thương.
Uy lực của Tử Nguyệt Tâm Viêm, thật sự đáng sợ.
“Ngươi…”
Thiên Hỏa Tôn Giả gượng đứng dậy, trong mắt tràn đầy vẻ kinh hãi.
Hắn không ngờ, mình lại thảm bại như vậy.
“Thiên Hỏa Tôn Giả, ngươi thua rồi.”
Tần Thủy Nguyệt bước ra từ trong ánh sáng màu tím bạc, dung nhan lạnh lùng, khí thế ngập trời.
Nàng nhìn Thiên Hỏa Tôn Giả, trong mắt không chút gợn sóng.
“Ta…”
Thiên Hỏa Tôn Giả cắn răng, trong lòng dâng lên một cỗ bất cam.
Nhưng hắn biết, mình đã thua.
Tử Nguyệt Tâm Viêm quá mạnh, hắn căn bản không phải là đối thủ.
“Tốt, tốt, tốt!”
Thiên Hỏa Tôn Giả liên tục nói ba tiếng tốt, ánh mắt âm trầm: “Tần Thủy Nguyệt, ngươi thắng rồi.”
“Bất quá, chuyện hôm nay, Thiên Hỏa Tông ta nhớ kỹ rồi.”
Dứt lời, hắn quay người rời đi, không ngoảnh lại nhìn.
Những đệ tử Thiên Hỏa Tông khác cũng vội vàng đi theo.
Trong đại điện, lập tức trở nên yên tĩnh.
Tất cả mọi người đều nhìn về phía Tần Thủy Nguyệt, trong mắt tràn đầy vẻ kính sợ.
Một kích trọng thương Thiên Hỏa Tôn Giả, thực lực của Tần Thủy Nguyệt, đã vượt xa tưởng tượng của mọi người.
“Đa tạ Tần tiền bối xuất thủ.”
Linh Ngọc Hoàn tiến lên, cung kính hành lễ.
Nàng biết, nếu không có Tần Thủy Nguyệt, hôm nay nàng khó thoát khỏi kiếp nạn.
Tần Thủy Nguyệt khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn về phía Linh Ngọc Hoàn, hơi có chút phức tạp.
“Ngọc Hoàn, ngươi có quyết định rồi chứ?”
Linh Ngọc Hoàn trầm mặc một chút, gật đầu: “Vâng, tiền bối, ta đã quyết định.”
“Tốt.”
Tần Thủy Nguyệt thở dài, nói: “Vậy thì theo ta về Tử Nguyệt Cung đi.”
“Vâng.”
Linh Ngọc Hoàn đáp lại, sau đó quay đầu nhìn về phía Lâm Hàn, trong mắt lóe lên một tia lưu luyến.
“Nhưng trước khi đi, ta muốn nói vài lời với Lâm công tử.”
Tần Thủy Nguyệt khẽ gật đầu, không nói gì thêm.
Linh Ngọc Hoàn bước đến trước mặt Lâm Hàn, nhìn khuôn mặt tuấn tú của hắn, trong lòng dâng lên vô vàn cảm xúc.
“Lâm công tử.”
Linh Ngọc Hoàn khẽ gọi.
“Linh cô nương.”
Lâm Hàn nhìn nàng, trong lòng cũng có chút không nỡ.
Hắn biết, một khi Linh Ngọc Hoàn đi theo Tần Thủy Nguyệt, hai người bọn họ có lẽ sẽ khó gặp lại nhau.
“Lâm công tử, đa tạ ngươi những ngày qua đã chiếu cố.”
Linh Ngọc Hoàn nói, giọng nói có chút nghẹn ngào: “Nếu không có ngươi, ta có lẽ đã không còn ở đây nữa.”
“Linh cô nương nói quá lời rồi.”
Lâm Hàn lắc đầu, nói: “Đây cũng là duyên phận của chúng ta.”
“Đúng vậy, duyên phận.”
Linh Ngọc Hoàn khẽ mỉm cười, nhưng trong nụ cười lại có chút đắng.
“Nhưng bây giờ, duyên phận của chúng ta có lẽ đã hết rồi.”
Lâm Hàn trầm mặc.
Hắn biết, Linh Ngọc Hoàn nói đúng.
Hai người bọn họ, vốn dĩ là hai thế giới khác nhau.
“Lâm công tử, trước khi đi, ta có một vật muốn tặng cho ngươi.”
Linh Ngọc Hoàn nói, lấy ra một chiếc hộp ngọc nhỏ, đưa cho Lâm Hàn.
“Đây là…”
Lâm Hàn tiếp nhận, hơi nghi hoặc.
“Bên trong là một bản đồ tàn khuyết.”
Linh Ngọc Hoàn giải thích: “Theo lời của sư phụ ta, bản đồ này liên quan đến một di tích cổ xưa, bên trong có lẽ có cơ duyên lớn.”
“Ta đã nghiên cứu nhiều năm nhưng không có manh mối gì, nay tặng cho công tử, hy vọng có thể giúp ích cho công tử.”
Lâm Hàn nghe vậy, trong lòng hơi động.
Di tích cổ xưa, cơ duyên lớn.
Đây chắc chắn không phải là thứ tầm thường.
“Đa tạ Linh cô nương.”
Lâm Hàn không khách khí, thu hồi hộp ngọc.
“Lâm công tử, bảo trọng.”Bạn đang đọc truyện từ trang khác
Linh Ngọc Hoàn nhìn Lâm Hàn, trong mắt tràn đầy vẻ lưu luyến.
“Ngươi cũng vậy.”
Linh Ngọc Hoàn quay người, đi về phía Tần Thủy Nguyệt.
“Chúng ta đi thôi.”
Tần Thủy Nguyệt nói, sau đó vung tay lên, một đạo ánh sáng màu tím bao phủ lấy Linh Ngọc Hoàn.
Hai người hóa thành hai đạo cầu vồng, phá không mà đi.
Nhìn bóng lưng của hai người dần biến mất, Lâm Hàn trong lòng cũng có chút cảm khái.
“Linh Ngọc Hoàn…”
Hắn khẽ lẩm bẩm, sau đó lắc đầu, đem những suy nghĩ này vứt bỏ.
Con đường tu luyện, vốn dĩ là cô độc.
Hữu duyên tụ hội, vô duyên phân ly.
Đây chính là định luật.
“Tiểu hữu.”
Lúc này, Thanh Vân Tử đi tới, trên mặt mang theo nụ cười.
“Tiền bối.”
Lâm Hàn vội vàng hành lễ.
“Không cần khách khí.”
Thanh Vân Tử khoát tay, nói: “Tiểu hữu hôm nay biểu hiện, thật khiến lão phu mở mang tầm mắt.”
“Tiền bối khen quá lời rồi.”
Lâm Hàn khiêm tốn nói.
“Ha ha, tiểu hữu không cần khiêm tốn.”
Thanh Vân Tử cười nói: “Với thiên phú và tâm tính như thế, chắc chắn ngày sau sẽ làm nên nghiệp lớn.”
“Đa tạ tiền bối khen ngợi.”
Lâm Hàn đáp.
“Được rồi, lão phu cũng nên rời đi rồi.”
Thanh Vân Tử nói: “Tiểu hữu, nếu có cơ hội, có thể đến Thanh Vân Môn ta làm khách.”
“Vâng, nhất định.”
Lâm Hàn gật đầu.
Thanh Vân Tử cũng không nói thêm gì, hóa thành một đạo thanh quang rời đi.
Sau khi Thanh Vân Tử rời đi, những người khác cũng lần lượt tản đi.
Chỉ chốc lát sau, trong đại điện chỉ còn lại Lâm Hàn một mình.
Hắn nhìn xung quanh, thở dài một tiếng, sau đó cũng quay người rời đi.
…
Mấy ngày sau.
Lâm Hàn rời khỏi Linh Vân Các, tiếp tục lên đường.
Hắn biết, con đường tu luyện của mình mới chỉ vừa bắt đầu.
Phía trước còn có vô số thử thách và cơ duyên đang chờ đợi hắn.
Mà hắn, sẽ không ngừng tiến lên.
Bởi vì hắn biết, chỉ có không ngừng biến mạnh, mới có thể bảo vệ được những người mình muốn bảo vệ, mới có thể đạt đến đỉnh cao của tu luyện.
Con đường phía trước, dù có gian nan đến đâu, hắn cũng sẽ kiên định bước đi.
Bởi vì hắn là Lâm Hàn.
Một người sẽ không bao giờ từ bỏ.