Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám

Chương 538: Yêu Vương Xuất, Kiếm Trảm Đào Hoa (Hai Chương Hợp Nhất Cầu Nguyệt Phiếu Cầu Nguyệt Phiếu)

Trước Tiếp

Trong mắt của mọi người, hắn đã là một thiên tài xuất chúng, nhưng chỉ có hắn mới biết, so với những thiên tài thực sự, hắn vẫn còn kém xa.

Nhưng hôm nay, hắn đã chứng minh được bản thân.

Một kiếm trảm Yêu Vương!

Đây là thành tích mà ngay cả những thiên tài chân chính cũng khó lòng đạt được.

“Tiểu hữu, ngươi…”

Lão nhân áo xám nhìn Vương Lâm, ánh mắt tràn ngập kinh ngạc.

Hắn không ngờ rằng, Vương Lâm lại mạnh mẽ đến thế.

“Tiền bối, ta không sao.”

Vương Lâm khẽ mỉm cười, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía xa.

Nơi đó, một đạo bóng đen đang nhanh chóng lao tới.

“Lại tới một con nữa sao?”

Hắn có thể cảm nhận được, đạo bóng đen kia, khí tức còn mạnh hơn Yêu Vương vừa rồi.

“Đây chính là Yêu Vương cao cường hơn sao?”

Dù đối thủ có mạnh đến đâu, hắn cũng sẽ không lùi bước.

Bởi vì, hắn là Vương Lâm!

Tiểu hữu, cẩn thận, đây là Yêu Vương đỉnh cao, thực lực kinh khủng lắm.

Lão giả áo xám vội vàng nhắc nhở.

“Đa tạ tiền bối nhắc nhở.”

Vương Lâm gật đầu, sau đó thân hình lóe lên, trực tiếp nghênh đón đạo bóng đen kia.

Oanh!

Hai người vừa mới tiếp xúc, liền phát ra một tiếng nổ vang kinh thiên.

Sóng khí tứ ngược, đem cả một mảnh hư không đều chấn động đến run rẩy.

“Thực lực không tệ.”

Vương Lâm trong mắt lóe lên vẻ chiến ý.

Đối thủ lần này, so với Yêu Vương trước đó mạnh hơn không chỉ một bậc.

Nhưng, như vậy mới thú vị!

“Ha ha, tiểu tử, ngươi có chút bản lĩnh đấy.”

Đạo bóng đen kia phát ra một tiếng cười lớn, sau đó thân hình đột nhiên biến hóa, hóa thành một con quái vật khổng lồ.

Con quái vật này toàn thân đen nhánh, trên thân mọc đầy gai nhọn, một đôi mắt đỏ ngầu, tràn đầy sát khí.

Vương Lâm nhìn con quái vật trước mắt, trong mắt không hề có chút sợ hãi nào.

“Không sai, đây chính là bản thể của ta.”

Con quái vật gầm lên một tiếng, sau đó một chưởng vỗ về phía Vương Lâm.

Chưởng phong chưa tới, nhưng uy áp đã khiến Vương Lâm cảm thấy khó thở.

“Thật mạnh!”

Vương Lâm trong lòng kinh hãi, nhưng tay chân lại không chút hỗn loạn.

Hắn vung kiếm lên, một đạo kiếm khí màu đỏ ngòm b*n r*, trực tiếp đón lấy chưởng phong của con quái vật.


Ầm!

Kiếm khí và chưởng phong va chạm, phát ra một tiếng nổ vang kinh thiên.

Vương Lâm thân hình rút lui mấy chục trượng, mới ổn định lại thân hình.

Mà con quái vật kia, cũng bị kiếm khí của hắn chấn động đến lui lại mấy bước.

“Tiểu tử, ngươi thật khiến ta kinh ngạc.”

“Ngươi cũng không tệ.”

Vương Lâm khẽ mỉm cười lạnh một tiếng.

“Ta cũng không ngờ, ngươi lại mạnh như vậy.”

Vương Lâm hít sâu một hơi, điều chỉnh nội tức trong cơ thể.

Vừa rồi một kích đó, hắn đã dùng toàn lực, nhưng vẫn không chiếm được chút tiện nghi nào.

Có thể thấy, thực lực của con quái vật này, hoàn toàn không thua kém hắn.

Tiểu tử, ta cho ngươi một cơ hội, nếu quy thuận ta, có thể để ngươi sống.

Con quái vật nhìn Vương Lâm, trong mắt lóe lên vẻ tham lam.

Nó có thể cảm nhận được, Vương Lâm thân thể ẩn chứa một cỗ lực lượng cực kỳ cường đại.

Nếu có thể nuốt chửng Vương Lâm, nó nhất định có thể đột phá đến cảnh giới cao hơn.

“Quy thuận ngươi?”

Vương Lâm nghe vậy, không khỏi cười lạnh một tiếng.

“Ngươi cho rằng, ngươi có tư cách đó sao?”

“Không biết sống chết!”

Con quái vật nghe vậy, lập tức nổi giận.

“Vậy thì đừng trách ta không khách khí!”

Con quái vật gầm lên một tiếng, sau đó thân hình đột nhiên biến hóa, hóa thành một đạo hắc quang, trực tiếp hướng về Vương Lâm lao tới.

Tốc độ của nó cực nhanh, chỉ trong chớp mắt đã đến trước mặt Vương Lâm.

“Chết đi!”

 


Con quái vật mở to miệng, một cỗ lực lượng hấp dẫn kinh khủng bỗng nhiên bộc phát, muốn đem Vương Lâm nuốt chửng.

“Muốn nuốt ta? Ngươi còn chưa đủ tư cách!”

Vương Lâm trong mắt lóe lên một tia lãnh quang, sau đó tay phải vung lên, Hồng Liên Kiếm trong tay bỗng nhiên bộc phát ra một đạo kiếm quang chói lọi.

Kiếm quang xuyên thủng hư không, trực tiếp đâm vào miệng của con quái vật.

Xèo!

“Gầm!”

Con quái vật phát ra một tiếng gầm thảm thiết, trên thân xuất hiện một vết thương lớn, máu tươi tuôn ra như suối.

“Ngươi… ngươi dám làm thương ta!”

“Có gì mà không dám?”

Hắn biết, đối với loại địch nhân này, nhất định phải triệt để triệt để.

“Ngươi tìm chết!”

Con quái vật thấy Vương Lâm lại tấn công, lập tức nổi giận.

Nó không nghĩ tới, Vương Lâm lại dám chủ động tấn công nó.

Oanh!

Hai người lại một lần nữa đại chiến.

Lần này, Vương Lâm đã hoàn toàn nắm được thế thượng phong.

Kiếm pháp của hắn càng lúc càng linh hoạt, mỗi một kiếm đều nhắm vào chỗ yếu của con quái vật.

Mà con quái vật kia, dưới sự tấn công liên tục của Vương Lâm, đã bắt đầu lộ ra sơ hở.

“Chết đi!”

Vương Lâm nắm lấy cơ hội, một kiếm đâm thẳng vào yết hầu của con quái vật.

Xèo!

Kiếm quang xuyên thủng yết hầu của con quái vật, đem nó một kiếm chém bay.

“Gầm!”

Con quái vật phát ra một tiếng gầm cuối cùng, sau đó thân hình dần dần hóa thành tro bụi.

Một con Yêu Vương hùng mạnh, cuối cùng cũng bị Vương Lâm chém chết.

Lão già áo xám nhìn cảnh tượng trước mắt, trong mắt tràn ngập vẻ khó tin.

Hắn không ngờ rằng Vương Lâm lại có thể chém chết một Yêu Vương cao thủ như vậy.

Đây thực sự là quá kinh khủng!

“Tiểu hữu, ngươi…”

Lão nhân áo xám nhìn Vương Lâm, ánh mắt đầy phức tạp.

Hắn biết, từ hôm nay trở đi, Vương Lâm đã hoàn toàn thoát khỏi phạm trù của một thiên tài bình thường.

“Tiền bối, ta không sao.”

Nơi đó, vẫn còn vô số yêu thú đang không ngừng lao tới.

Vương Lâm hít sâu một hơi, sau đó thân hình lóe lên, lại lần nữa hướng về đám yêu thú kia lao tới.

Kiếm quang lóe lên, máu tươi bắn tung tóe.

Trên chiến trường, Vương Lâm giống như một vị thần chiến tranh, chỗ nào hắn đi qua, yêu thú đều bị chém giết.

Mà những người khác, dưới sự dẫn dắt của hắn, cũng tràn đầy chiến ý.

Cuộc chiến này, kéo dài cả ngày lẫn đêm.

Cho đến khi mặt trời mọc, đám yêu thú kia mới dần dần rút lui.

Mà trên chiến trường, chỉ còn lại vô số thi thể yêu thú, cùng với những người đang mệt mỏi nghỉ ngơi.

“Thắng… thắng rồi!”

Mọi người nhìn cảnh này, trong mắt đều tràn đầy vẻ hưng phấn.

Họ không nghĩ tới, họ lại có thể chiến thắng trận chiến này.

“Đây đều là nhờ có Vương Lâm tiểu hữu.”

Lão giả áo xám đi đến bên cạnh Vương Lâm, cảm kích nói.

Nếu không có Vương Lâm, có lẽ họ đã bị đám yêu thú kia nuốt chửng.

“Tiền bối quá khen rồi.”

Vương Lâm khẽ mỉm cười, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía xa.

Hắn biết, trận chiến này chỉ là bắt đầu.

Nhưng, hắn không sợ.

“Tiếp tục tiến lên đi.”

Vương Lâm hít sâu một hơi, sau đó dẫn đầu mọi người, tiếp tục tiến về phía trước.

Phía trước, còn có một con đường dài đang chờ đợi hắn.

Mà hắn, sẽ không ngừng tiến lên, cho đến khi đạt được mục tiêu cuối cùng.

Một người, một kiếm, đi khắp thiên hạ!

Trên con đường tu tiên, hắn sẽ không ngừng tiến lên, cho đến khi đứng trên đỉnh cao nhất!

Đây là lời thề của hắn, cũng là mục tiêu cả đời của hắn!

Và bây giờ, hắn đang từng bước thực hiện lời thề này.

Dù cho phía trước có bao nhiêu gian nan, hắn cũng sẽ không lùi bước.

Bởi vì, hắn là Vương Lâm!

Trước Tiếp