Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám

Chương 532: Thỏa Hiệp Đặc Biệt, Yến Tiệc Hồng Môn Khai Màn (Hai Chương Hợp Nhất Cầu Phiếu Tháng)

Trước Tiếp

“Thỏa hiệp đặc biệt?”

Lôi Đạo Nguyên nhìn về phía Lôi Vân Chương, hỏi.

“Đúng vậy, chính là thỏa hiệp đặc biệt.”

Lôi Vân Chương gật đầu, “Từ khi Lôi Đạo Tử xuất hiện, chúng ta đã không còn cách nào dùng thủ đoạn cũ để đối phó với hắn. Hắn đã trở thành một nhân tố bất ổn định lớn nhất trong tộc ta. Đối với một nhân tố bất ổn định như vậy, chúng ta không thể tiếp tục dùng thủ đoạn mạnh để trấn áp, mà phải thay đổi cách nghĩ, dùng một phương pháp khác để hóa giải.”

“Phương pháp khác? Là phương pháp gì?”

“Chính là thỏa hiệp.”

Lôi Vân Chương nói, “Chúng ta có thể thỏa hiệp với Lôi Đạo Tử, cho hắn một số quyền lợi, để hắn trở thành một phần của chúng ta, thay vì kẻ địch của chúng ta.”

“Thỏa hiệp?”

Lôi Đạo Nguyên cau mày, “Lôi Đạo Tử kia, tính tình kiêu ngạo, há có thể dễ dàng thỏa hiệp với chúng ta?”

“Chính vì tính tình kiêu ngạo, nên chúng ta mới cần phải thỏa hiệp.”

Lôi Vân Chương nói, “Lôi Đạo Tử tuy kiêu ngạo, nhưng cũng không phải là kẻ ngu xuẩn. Hắn biết rõ, dù cá nhân hắn mạnh đến đâu, cũng khó có thể chống lại cả một tộc nhà Lôi. Vì vậy, chỉ cần chúng ta đưa ra đủ điều kiện hấp dẫn, hắn nhất định sẽ động tâm.”

“Điều kiện hấp dẫn? Là điều kiện gì?”

Lôi Đạo Nguyên hỏi.

“Đương nhiên là quyền lợi.”

Lôi Vân Chương nói, “Chúng ta có thể hứa hẹn với hắn, chỉ cần hắn nguyện ý thỏa hiệp, chúng ta sẽ cho hắn một vị trí cao trong tộc, thậm chí có thể để hắn trở thành Trưởng lão của tộc, nắm giữ quyền lực lớn.”

“Trưởng lão?”

“Không quá đáng.”

Lôi Vân Chương lắc đầu, “So với việc để Lôi Đạo Tử tiếp tục là mối đe dọa đối với tộc nhà Lôi, việc cho hắn một vị trí Trưởng lão hoàn toàn xứng đáng. Hơn nữa, chỉ cần hắn trở thành Trưởng lão, chúng ta liền có thể dùng quy tắc tộc để ước thúc hắn, khiến hắn không thể tùy ý hành động.”

Lôi Đạo Nguyên trầm mặc một lúc, rồi nói: “Nhưng Lôi Đạo Tử kia, liệu sẽ đồng ý?”

“Đây chính là vấn đề then chốt.”

Lôi Vân Chương nói, “Cho nên chúng ta cần phải tổ chức một bữa yến tiệc, một bữa yến tiệc Hồng Môn.”

“Yến tiệc Hồng Môn?”

Lôi Đạo Nguyên hơi nghi hoặc.

“Đúng vậy.”

Lôi Vân Chương gật đầu, “Chúng ta mời Lôi Đạo Tử đến dự yến, tại yến tiệc, chúng ta sẽ đưa ra điều kiện thỏa hiệp. Nếu hắn đồng ý, vậy thì tốt; nếu hắn không đồng ý…”

Nói đến đây, ánh mắt Lôi Vân Chương lóe lên một tia hàn quang, “Vậy thì tại yến tiệc, chúng ta sẽ dùng vũ lực để trấn áp hắn, triệt để giải quyết mối đe dọa này.”

“Tại yến tiệc động thủ?”

Lôi Đạo Nguyên hơi do dự, “Như vậy… có phải hơi không quang minh chính đại không?”

“Quang minh chính đại?”

Lôi Vân Chương cười lạnh, “Đối với kẻ địch, không cần phải nói đến quang minh chính đại. Chỉ cần có thể đạt được mục đích, bất cứ thủ đoạn nào cũng có thể sử dụng. Hơn nữa, Lôi Đạo Tử kia, bản thân hắn cũng không phải là kẻ quang minh chính đại. Hắn từng g**t ch*t nhiều người của tộc ta, tội ác tày đình. Đối với hắn, chúng ta không cần phải khách khí.”

Lôi Đạo Nguyên trầm mặc, rõ ràng đang cân nhắc.

Lôi Vân Chương tiếp tục nói: “Đạo Nguyên, ngươi nên hiểu, hiện tại tình thế của tộc nhà Lôi chúng ta không được lạc quan. Bên ngoài có các thế lực lớn nhỏ nhòm ngó, bên trong lại có Lôi Đạo Tử gây rối. Nếu chúng ta không thể nhanh chóng ổn định nội bộ, e rằng tộc nhà Lôi sẽ gặp đại họa.”

Lời này nói ra, Lôi Đạo Nguyên cuối cùng cũng hạ quyết tâm.

“Được, liền làm theo cách của ngươi.”

Hắn gật đầu, “Vậy thì tổ chức một bữa yến tiệc Hồng Môn, mời Lôi Đạo Tử đến. Chúng ta sẽ tại yến tiệc, quyết định số phận của hắn.”

“Tốt!”

Lôi Vân Chương lộ ra nụ cười, “Ta lập tức đi chuẩn bị. Yến tiệc này, nhất định phải làm thật long trọng, để Lôi Đạo Tử không thể nghi ngờ.”

Nói xong, hắn quay người rời đi.

Nhìn bóng lưng của Lôi Vân Chương, Lôi Đạo Nguyên thở dài một hơi.

Hắn biết, yến tiệc Hồng Môn này, một khi khai màn, sẽ không có đường lui.

Thành công, thì tộc nhà Lôi có thể thu phục một cao thủ cường đại, ổn định nội bộ.

Thất bại, thì tộc nhà Lôi sẽ phải đối mặt với sự phản kích điên cuồng của Lôi Đạo Tử, hậu quả khó lường.

Nhưng hiện tại, hắn đã không còn lựa chọn nào khác.

Chỉ có thể liều một phen.



Mấy ngày sau, một tấm thiệp mời được đưa đến trước mặt Lôi Đạo Tử.

Trên thiệp mời viết rõ, tộc nhà Lôi tổ chức yến tiệc, đặc biệt mời Lôi Đạo Tử tham dự.


Nhìn tấm thiệp mời trong tay, Lôi Đạo Tử khẽ cười.

“Hồng Môn yến sao?”

Hắn lẩm bẩm, “Thật là thú vị.”

Hắn biết rõ, yến tiệc này tất nhiên không đơn giản.

Tộc nhà Lôi mời hắn, chắc chắn không phải chỉ để ăn uống vui chơi.

Nhưng hắn cũng không sợ.

Dù là Hồng Môn yến, hắn cũng muốn đi xem một chút, xem tộc nhà Lôi có thể chơi trò gì.

Vì vậy, hắn nhận lời mời.

Đến ngày tổ chức yến tiệc, Lôi Đạo Tử đúng giờ xuất hiện tại phủ đệ tộc Lôi.

Hôm nay, phủ đệ tộc Lôi trang hoàng lộng lẫy, khách khứa đông đúc, rất náo nhiệt.

Nhưng khi Lôi Đạo Tử xuất hiện, cảnh náo nhiệt đột nhiên yên tĩnh lại.

Tất cả mọi người đều nhìn về phía hắn, trong ánh mắt tràn đầy phức tạp.

Có người sợ hãi, có người căm ghét, có người hiếu kỳ, cũng có người đang chờ xem trò hay.

Lôi Đạo Tử không để ý đến những ánh mắt này, hắn đi thẳng vào đại sảnh.

Trong đại sảnh, Lôi Đạo Nguyên và Lôi Vân Chương đã chờ sẵn ở đó.

Nhìn thấy Lôi Đạo Tử, Lôi Đạo Nguyên lập tức đứng dậy nghênh đón.

“Đạo Tử huynh, ngươi đã đến.”

Hắn cười nói, “Mau mời vào.”

Lôi Đạo Tử khẽ gật đầu, đi đến chỗ ngồi chính giữa, ngồi xuống.

Lôi Đạo Nguyên và Lôi Vân Chương cũng ngồi xuống, yến tiệc chính thức bắt đầu.

Trong yến tiệc, mọi người ăn uống nói cười, bề ngoài có vẻ hòa hợp.

Nhưng ai cũng biết, đây chỉ là bề nổi.

Phía dưới, đang âm thầm cuộn sóng.

Sau một hồi, Lôi Đạo Nguyên đứng dậy, nâng ly nói: “Hôm nay, chúng ta tụ tập ở đây, một là để tăng thêm tình cảm, hai là có một chuyện quan trọng muốn thương lượng với Đạo Tử huynh.”

Mọi người đều dừng lại, nhìn về phía Lôi Đạo Tử.

Lôi Đạo Tử bình thản nâng ly, nói: “Có chuyện gì, cứ nói thẳng.”

“Được.”

Lôi Đạo Nguyên gật đầu, “Vậy ta nói thẳng. Đạo Tử huynh, từ khi ngươi trở về, đã gây ra không ít chuyện trong tộc. Tuy rằng ngươi có lý do của mình, nhưng những việc này cũng đã ảnh hưởng đến sự ổn định của tộc nhà Lôi.”

Lôi Đạo Tử không nói gì, chỉ lặng lẽ nghe.

Lôi Đạo Nguyên tiếp tục: “Vì vậy, chúng ta hy vọng có thể thương lượng với Đạo Tử huynh, tìm ra một phương án hòa giải, để tộc nhà Lôi có thể ổn định trở lại.”

“Phương án hòa giải?”

Lôi Đạo Tử khẽ cười, “Là phương án gì?”

“Chính là thỏa hiệp.”

Lôi Đạo Nguyên nói, “Chúng ta nguyện ý cho Đạo Tử huynh một vị trí Trưởng lão trong tộc, để huynh tham gia vào việc quản lý tộc. Chỉ cần huynh đồng ý, những chuyện trước đây, chúng ta có thể bỏ qua.”

“Trưởng lão?”

Lôi Đạo Tử có chút kinh ngạc, “Các ngươi thật sự nguyện ý cho ta vị trí Trưởng lão?”

“Đúng vậy.”

Lôi Đạo Nguyên gật đầu, “Chỉ cần Đạo Tử huynh đồng ý, từ nay về sau, huynh chính là Trưởng lão của tộc nhà Lôi, có quyền lực ngang hàng với chúng ta.”

Hắn không ngờ, tộc nhà Lôi lại đưa ra điều kiện như vậy.

Vị trí Trưởng lão, đúng là rất hấp dẫn.
Nhưng hắn cũng biết, thiên hạ không có bữa trưa miễn phí.

Tộc nhà Lôi đưa ra điều kiện như vậy, tất nhiên có mục đích của họ.

Vì vậy, hắn hỏi: “Điều kiện là gì?”

“Điều kiện rất đơn giản.”

Lôi Đạo Nguyên nói, “Chỉ cần Đạo Tử huynh cam kết, từ nay về sau sẽ trung thành với tộc nhà Lôi, không làm bất cứ việc gì tổn hại đến lợi ích của tộc.”

Lôi Đạo Tử hỏi.

“Chỉ vậy thôi.”

Lôi Đạo Nguyên gật đầu.

Lôi Đạo Tử lại trầm mặc.

Hắn đang cân nhắc.

Vị trí Trưởng lão, đối với hắn mà nói, xác thực có sức hấp dẫn.

Nhưng nếu phải trả giá bằng sự trung thành với tộc nhà Lôi, vậy thì cần phải suy nghĩ kỹ.

Bởi vì hắn biết, tộc nhà Lôi không phải là một thế lực tốt.

Trong tộc, âm mưu quỷ kế không ít, hắn không muốn bị cuốn vào đó.

Nhưng nếu từ chối, e rằng tộc nhà Lôi sẽ không buông tha cho hắn.

Yến tiệc Hồng Môn này, nhất định sẽ biến thành một trận chiến sinh tử.

Đang do dự, Lôi Vân Chương đột nhiên mở miệng: “Đạo Tử huynh, ngươi còn đang suy nghĩ gì nữa? Đây là cơ hội ngàn năm có một. Chỉ cần ngươi đồng ý, từ nay về sau, ngươi chính là Trưởng lão của tộc nhà Lôi, địa vị tôn quý, quyền cao chức trọng. Còn gì tốt hơn nữa?”

Lôi Đạo Tử nhìn Lôi Vân Chương, trong mắt lóe lên một tia cảnh giác.

Hắn biết, Lôi Vân Chương này không đơn giản.

Lời nói của hắn, càng không thể tin tưởng.

Vì vậy, hắn lắc đầu, nói: “Ta cần suy nghĩ thêm.”

 

“Suy nghĩ thêm?”

Lôi Vân Chương sắc mặt hơi trầm xuống, “Đạo Tử huynh, đây là thiện ý của tộc nhà Lôi. Nếu ngươi cứ khăng khăng từ chối, e rằng sẽ khiến mọi người thất vọng.”

Lời nói này, đã mang theo chút uy h**p.

Lôi Đạo Tử cười lạnh, “Uy h**p ta?”

“Không dám.”

Lôi Vân Chương nói, “Chỉ là nhắc nhở Đạo Tử huynh, đôi khi, lựa chọn quá nhiều cũng không phải là chuyện tốt.”

Lôi Đạo Tử đứng dậy, nói: “Nếu vậy, yến tiệc hôm nay đến đây thôi. Ta sẽ suy nghĩ kỹ, sau này cho các ngươi đáp án.”

Nói xong, hắn quay người định rời đi.

Nhưng vào lúc này, Lôi Vân Chương đột nhiên hét lớn: “Đứng lại!”

Lôi Đạo Tử dừng bước, quay đầu nhìn lại, “Còn có chuyện gì?”

Lôi Vân Chương đứng dậy, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Lôi Đạo Tử, nói: “Đạo Tử huynh, ngươi thật sự cho rằng, hôm nay ngươi có thể rời đi dễ dàng như vậy sao?”

Lôi Đạo Tử cười nhạt, “Không lẽ các ngươi muốn giữ ta lại?”

“Đúng vậy.”

Lôi Vân Chương gật đầu, “Hôm nay, nếu ngươi không đồng ý thỏa hiệp, vậy thì đừng hòng rời khỏi nơi này.”

Lời vừa dứt, xung quanh đại sảnh đột nhiên xuất hiện mấy đạo khí tức cường đại.

Mấy bóng người áo xám từ trong bóng tối lặng lẽ hiện ra, khép vòng vây quanh Lôi Đạo Tử.

Những lão giả này, từng người đều có tu vi cao thâm, khí tức kinh người.

Rõ ràng, đều là cao thủ tinh nhuệ của tộc nhà Lôi.

Lôi Đạo Tử nhìn quanh một lượt, trên mặt không hề sợ hãi, ngược lại còn lộ ra nụ cười.

“Cuối cùng cũng lộ ra chân tướng rồi.”

Hắn nói, “Yến tiệc Hồng Môn, quả nhiên là một cái bẫy.”

“Đã biết là bẫy, ngươi còn dám đến?”

Lôi Vân Chương lạnh lùng nói.

“Tại sao không dám?”

Lôi Đạo Tử cười nói, “Ta đến đây, chính là để xem, các ngươi có thể chơi trò gì. Bây giờ xem ra, cũng chỉ có vậy thôi.”

“Khẩu khí không nhỏ!”

Lôi Vân Chương hừ lạnh một tiếng, “Lôi Đạo Tử, ngươi đừng cho rằng mình có chút bản lĩnh là có thể coi thường thiên hạ. Hôm nay, ta sẽ để ngươi biết, đắc tội với tộc nhà Lôi, sẽ phải trả giá thế nào!”

Nói xong, hắn phất tay một cái, “Bắt lấy hắn!”

Mấy lão nhân áo xám đồng loạt xuất thủ, lao thẳng về phía Lôi Đạo Tử.

Lôi Đạo Tử cười lạnh một tiếng, thân hình lóe lên, đã tránh thoát vòng vây.

Sau đó, hắn vung tay một chưởng, chưởng phong sấm động, đánh bật một lão già áo xám bay ngược ra.

“Giết!”

Những lão già áo xám khác thấy vậy, càng thêm tức giận, lại lần nữa xông lên vây công.

Lôi Đạo Tử thản nhiên đối địch, tay chân như điện, mỗi một chiêu thức đều ẩn chứa uy lực kinh người.

Chỉ trong chớp mắt, mấy lão già áo xám đều bị hạ gục, nằm vật vã dưới đất.

Lôi Vân Chương thấy cảnh này, sắc mặt đại biến.

Hắn không ngờ, Lôi Đạo Tử lại mạnh đến mức này.

Mấy lão già áo xám này, đều là cao thủ đỉnh cao của tộc Lôi, nhưng ở trước mặt Lôi Đạo Tử, lại không đỡ nổi một chiêu.

“Ngươi…”

Hắn chỉ vào Lôi Đạo Tử, giọng nói run rẩy.

Lôi Đạo Tử nhìn hắn, nói: “Còn có thủ đoạn gì nữa không? Cứ lấy ra hết đi.”

Lôi Vân Chương trầm mặc, rõ ràng đã không còn thủ đoạn gì.

Lôi Đạo Nguyên thấy tình thế không ổn, vội vàng đứng ra nói: “Đạo Tử huynh, xin hãy dừng tay. Chuyện hôm nay, là chúng ta sai rồi. Chúng ta nguyện ý bồi thường, xin huynh tha thứ.”

Lôi Đạo Tử nhìn Lôi Đạo Nguyên, nói: “Bồi thường? Các ngươi định bồi thường thế nào?”

“Chúng ta… chúng ta nguyện ý đưa ra điều kiện tốt hơn.”

Lôi Đạo Nguyên nói, “Chỉ cần Đạo Tử huynh đồng ý, chúng ta có thể cho huynh vị trí Phó tộc trưởng, quyền lực chỉ dưới một người, trên vạn người.”

“Phó tộc trưởng?”

Lôi Đạo Tử cười lạnh, “Các ngươi thật sự cho rằng, ta để mắt đến những thứ này sao?”

“Vậy… vậy huynh muốn gì?”

Lôi Đạo Nguyên hỏi.

Lôi Đạo Tử trầm giọng nói: “Ta muốn các ngươi, từ nay về sau, không được quấy rầy ta. Nếu không, đừng trách ta không khách khí.”


Lôi Đạo Nguyên vội vàng gật đầu, “Được, được, chúng ta cam đoan, từ nay về sau tuyệt đối không quấy rầy huynh.”

Lôi Đạo Tử nhìn hắn một cái, sau đó quay người rời đi.

Lần này, không ai dám ngăn cản.

Nhìn bóng lưng của Lôi Đạo Tử dần xa, Lôi Đạo Nguyên thở dài một hơi.

Hắn biết, từ nay về sau, tộc nhà Lôi đã mất đi cơ hội tốt nhất để thu phục Lôi Đạo Tử.

Mà Lôi Đạo Tử, cũng sẽ trở thành mối đe dọa lớn nhất đối với tộc nhà Lôi.

Nhưng hiện tại, hắn đã không còn cách nào.

Chỉ có thể tạm thời ổn định tình thế, chờ đợi thời cơ.



Rời khỏi phủ đệ tộc Lôi, Lôi Đạo Tử đi thẳng về nơi ở của mình.

Trên đường, hắn suy nghĩ về chuyện vừa xảy ra.

Yến tiệc Hồng Môn này, tuy rằng cuối cùng hóa giải nguy hiểm, nhưng cũng khiến hắn cảnh giác hơn.

Tộc nhà Lôi, rõ ràng đã coi hắn là mối đe dọa, muốn trừ khử hắn.

Nếu không phải thực lực của hắn đủ mạnh, e rằng hôm nay đã không thể rời đi.

Nhưng dù sao, chuyện cũng đã qua.

Giờ đây, hắn phải nghĩ tới những ngày sắp tới.

Tộc nhà Lôi đã không thể ở lại, hắn cần tìm một nơi khác để phát triển.

Nhưng nơi nào mới thích hợp?

Đang suy nghĩ, hắn đột nhiên cảm thấy một cỗ khí tức quen thuộc.

Hắn ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một đạo thân ảnh đang đứng ở phía trước, dường như đã chờ đợi từ lâu.

Người đó, chính là Lôi Vân Chương.

Lôi Đạo Tử cau mày, “Ngươi còn muốn gì nữa?”

Lôi Vân Chương nhìn hắn, trên mặt lộ ra nụ cười kỳ quái.

“Đạo Tử huynh, chuyện hôm nay, thật sự xin lỗi.”

Hắn nói, “Nhưng ta tin rằng, chúng ta vẫn còn cơ hội hợp tác.”

“Hợp tác?”

Lôi Đạo Tử cười lạnh, “Các ngươi vừa mới muốn giết ta, bây giờ lại nói hợp tác?”

“Chuyện vừa rồi là hiểu lầm.”

Lôi Vân Chương nói, “Thực ra, ta có một kế hoạch, có thể mang lại lợi ích lớn cho cả hai chúng ta. Chỉ cần Đạo Tử huynh nguyện ý hợp tác, ta cam đoan, huynh sẽ không hối hận.”

Lôi Đạo Tử nhìn hắn, trong lòng dâng lên cảnh giác.

Hắn biết, Lôi Vân Chương này âm mưu quỷ kế, lời nói của hắn không thể tin.

Nhưng hắn cũng tò mò, rốt cuộc Lôi Vân Chương có kế hoạch gì.

Vì vậy, hắn hỏi: “Kế hoạch gì?”

Lôi Vân Chương mỉm cười đáp: “Chuyện này, không tiện nói ở đây. Nếu Đạo Tử huynh có hứng thú, hãy đến chỗ ta, chúng ta sẽ bàn kỹ hơn.”

Lôi Đạo Tử trầm mặc một lúc, rồi gật đầu: “Được, ta sẽ đi.”

Hắn cũng muốn xem, Lôi Vân Chương rốt cuộc có thể chơi trò gì.

Vì vậy, hắn đi theo Lôi Vân Chương, đến một nơi bí mật.

Tại đây, Lôi Vân Chương nói ra kế hoạch của mình.

Sau khi nghe xong, Lôi Đạo Tử không khỏi kinh ngạc.

Hắn không ngờ, Lôi Vân Chương lại có ý đồ như vậy.

Nhưng nếu kế hoạch này thành công, xác thực có thể mang lại lợi ích lớn.

Vì vậy, hắn quyết định, hợp tác với Lôi Vân Chương.

Dù sao, hiện tại hắn cũng không có lựa chọn nào tốt hơn.

Hợp tác với Lôi Vân Chương, có lẽ là một cơ hội.

Nhưng hắn cũng biết, hợp tác với Lôi Vân Chương, cũng giống như chơi với hổ.

Một khi sơ suất, sẽ bị nuốt chửng.

Vì vậy, hắn phải cẩn thận, rất cẩn thận.



Từ đó về sau, Lôi Đạo Tử và Lôi Vân Chương bắt đầu hợp tác bí mật.

Hai người mỗi người có mưu đồ, nhưng trên bề mặt vẫn duy trì quan hệ hợp tác.

Mà yến tiệc Hồng Môn lần đó, cũng dần dần bị mọi người lãng quên.

Chỉ có những người trong cuộc mới biết, yến tiệc đó đã thay đổi cục diện của tộc nhà Lôi như thế nào.

Mà Lôi Đạo Tử, cũng bắt đầu bước vào một chương mới của cuộc đời.

Chương này, sẽ càng thêm sóng gió, cũng sẽ càng thêm tinh thái.

Nhưng dù thế nào, hắn cũng sẽ tiếp tục tiến lên, không bao giờ dừng bước.

Bởi vì hắn biết, chỉ có không ngừng biến mạnh, mới có thể đứng vững trong thế giới này.

Mà con đường phía trước, còn rất dài, rất dài…

Trước Tiếp