Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám

Chương 530: Âm mưu diệt Tử, câu hỏi của An Ngọc Hoài (Hợp nhất hai chương, cầu phiếu nguyệt)

Trước Tiếp

“Đại sự không ổn!”

Một vị trưởng lão Môn phái Tử Dương mặt mày tái mét, vội vàng chạy vào đại điện, thở hổn hển nói: “Chưởng môn, không ổn rồi! Phái chúng ta phái người đi tiếp ứng cho Lý sư đệ, nhưng… nhưng tất cả mệnh bài hồn đều vỡ tan!”

“Ở đâu vỡ?” Chưởng môn Tử Dương đang ngồi xếp bằng, nghe vậy lập tức mở mắt, trong mắt lóe lên tia tử quang.

“Chính là ở khu vực cách Cửu U thành không xa!” Vị trưởng lão kia run giọng nói: “Hơn nữa… hơn nữa không chỉ có mệnh bài của mấy vị sư đệ sư muội chúng ta vỡ, ngay cả mệnh bài của Lý sư đệ cũng…”

Chưởng môn Tử Dương sắc mặt đột nhiên trầm xuống: “Lý sư đệ tu vi Kim Đan hậu kỳ, lại còn mang theo ‘Tử Dương Linh Châu’ của ta, ai có thể khiến hắn chết?”

“Chưởng môn, việc này quá kỳ quái.” Một vị trưởng lão khác đứng dậy, thần sắc nghiêm túc: “Lý sư đệ lần này ra ngoài, là vì bắt kẻ g**t ch*t Vương sư điệt. Mà Vương sư điệt chết ở Cửu U thành, hung thủ khả năng lớn vẫn còn ở đó. Nhưng dù sao cũng chỉ là một tên tiểu tử Trúc Cơ, làm sao có thể…”

Trừ khi…” Chưởng môn Tử Dương chậm rãi đứng dậy, giọng lạnh băng: “Trừ khi hắn không phải tu sĩ Trúc Cơ.

“Chưởng môn ý là…”

“Ngụy trang thành kẻ yếu thế, mai phục chờ thời cơ.” Chưởng môn Tử Dương hừ lạnh: “Có thể kẻ giết Vương sư điệt từ đầu chính là một cao thủ, thậm chí… là tay chân của thế lực khác cố tình khiêu khích ta Tử Dương môn!”

Đám trưởng lão nghe vậy, sắc mặt đều biến đổi.

Nếu quả thực như vậy, vậy thì không phải là ân oán cá nhân đơn giản nữa, mà là một âm mưu nhằm vào cả môn phái!

“Chưởng môn, chúng ta nên làm thế nào?”

“Điều tra!” Chưởng môn Tử Dương ánh mắt lạnh băng: “Động viên tất cả nhãn tuyến, tra cho bằng được thân phận thật sự của kẻ đó! Bất luận hắn là ai, dám giết người của ta Tử Dương môn, đều phải trả giá!”

“Tuân mệnh!”



Cùng lúc đó, Cửu U thành.

An Ngọc Hoài ngồi trong phòng, nhìn về phía Lý Thanh Vân, thần sắc phức tạp: “Tiền bối, ngài… thật sự đã giết người của Tử Dương môn?”

Lý Thanh Vân khẽ gật đầu: “Không giết không được.”

“Thế nhưng…” An Ngọc Hoài do dự một chút, vẫn nói ra: “Nhưng Tử Dương môn là tông môn đứng đầu ở địa phương này, trong môn phái có không ít cao thủ Kim Đan, nghe nói còn có lão tổ Nguyên Anh đang bế quan. Ngài giết người của bọn họ, e rằng…”

E rằng bọn chúng sẽ để ta yên?

“Vậy ngài vẫn cứ làm?” An Ngọc Hoài không hiểu.

 


“Bởi vì nếu không giết, bọn họ cũng sẽ không tha cho ta.” Lý Thanh Vân nhìn An Ngọc Hoài, nói chậm rãi: “Ngươi nghĩ xem, từ khi ngươi bị truy sát, đến khi ta xuất thủ cứu ngươi, chuyện này đã không thể dễ dàng kết thúc. Tử Dương môn đã coi ta là kẻ địch, dù ta có nhượng bộ thế nào, bọn họ cũng sẽ không buông tha.”

An Ngọc Hoài trầm mặc.

Nàng biết Lý Thanh Vân nói đúng. Từ khi nàng bị Vương Thiếu Hoa nhìn trúng, vận mệnh của nàng đã không còn do chính mình quyết định. Cho dù không có Lý Thanh Vân xuất hiện, kết cục của nàng cũng chỉ có chết hoặc bị làm nhục.

“Tiền bối.” Nàng đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt kiên định: “Nếu là như vậy, vậy ngài có cần người giúp đỡ không?”

Lý Thanh Vương hơi ngẩn ra: “Ngươi muốn giúp ta?”

Đúng vậy.

Lý Thanh Vân nhìn chằm chằm An Ngọc Hoài một lúc, bỗng cười nói: “Ngươi không sợ chết?”

“Sợ.” An Ngọc Hoài thành thật trả lời: “Nhưng so với việc sợ chết, ta càng sợ phải sống một cuộc đời không có hy vọng.”

Lời nói này, khiến Lý Thanh Vân trong lòng hơi động.

Hắn nhớ tới chính mình ngày trước, cũng từng có lúc tuyệt vọng như vậy, cũng từng khao khát một tia ánh sáng như vậy.

“Được.” Lý Thanh Vân khẽ gật đầu: “Nếu ngươi đã quyết định như vậy, vậy thì đi theo ta đi. Chỉ là… con đường phía trước sẽ rất nguy hiểm.”

“Ta không sợ.” An Ngọc Hoài nở nụ cười, lần đầu tiên sau nhiều ngày, trên khuôn mặt nàng lộ ra vẻ tươi sáng thật sự.



Mấy ngày sau, tin tức Tử Dương môn bị giết người lan truyền khắp nơi.

Các thế lực trong thành đều đang bàn tán xôn xao, ai cũng hiếu kỳ rốt cuộc là ai, dám công khai khiêu chiến Tử Dương môn.

Mà ở một góc tối nào đó, một đôi mắt âm trầm đang lặng lẽ quan sát tất cả.

“Tử Dương môn… ha ha, thật là trời giúp ta.”

Một bóng người mờ ảo cười lạnh một tiếng, sau đó biến mất trong bóng tối.

Chỉ có lời nói nhỏ nhẹ còn vương vấn trong không khí:

“Âm mưu diệt Tử, bắt đầu từ hôm nay.”

Trước Tiếp