Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám

Chương 467: Liễu Huyễn Bách Hoa Cốc – Hóa Vũ Môn Tái Hiện (Hai Chương Một – Lại Cảm Ơn Phần Thưởng Của Bầu Sữa Mập Mạp)

Trước Tiếp

Trong một khu rừng rậm rạp, một đám người đang nghỉ ngơi.

“Tiểu muội, ngươi nói chúng ta lần này có thể tìm được di tích của Hóa Vũ Môn không?” Một thanh niên mặc áo xanh hỏi một cô gái mặc váy trắng bên cạnh.

Cô gái váy trắng lắc đầu, nói: “Huynh trưởng, Hóa Vũ Môn đã biến mất mấy trăm năm, làm sao có thể dễ dàng tìm thấy? Chúng ta chỉ là nghe theo tin đồn mà đến thôi.”

Đúng vậy.

“Bất quá…” Cô gái váy trắng đột nhiên hạ giọng, “Ta nghe nói Thiên Huyễn Tông cũng đã cử người đến, nếu thực sự có di tích, e rằng sẽ không dễ dàng gì.”

“Thiên Huyễn Tông?” Thanh niên áo xanh biến sắc mặt, “Bọn họ cũng đến rồi sao?”

“Ừm.” Cô gái váy trắng gật đầu, “Thiên Huyễn Tông những năm gần đây thế lực càng ngày càng lớn mạnh, đã muốn thống nhất toàn bộ tu chân giới. Nếu di tích Hóa Vũ Môn thực sự rơi vào tay bọn họ, e rằng…”

Nàng không nói hết lời, nhưng mọi người đều hiểu ý tứ trong lời nói.

Lão giả tóc bạc thở dài: “Thiên Huyễn Tông quả thực quá mạnh, những thế lực nhỏ bé như chúng ta đây làm sao chống lại nổi. Chỉ mong lần này có thể thu được chút gì đó, bằng không…”

“Đừng nói những lời chán nản.” Đột nhiên, một thanh âm thanh thúy vang lên.

“Liễu tỷ tỷ!” Cô gái váy trắng vui mừng chạy tới, “Ngươi cũng tới rồi!”

Cô gái váy tím cười gật đầu, nói: “Ta nghe nói nơi này có di tích Hóa Vũ Môn xuất hiện, liền lập tức chạy tới. Không ngờ lại gặp được các ngươi.”

“Liễu cô nương.” Lão giả tóc bạc cũng đứng dậy chào.

Cô gái váy tím chính là Liễu Huyễn của Bách Hoa Cốc, tu vi của nàng đã đạt tới Kim Đan hậu kỳ, là một cao thủ trẻ tuổi nổi tiếng trong tu chân giới.

Liễu Huyễn nhìn mọi người, nói: “Các vị đừng quá lo lắng, tuy Thiên Huyễn Tông mạnh, nhưng di tích Hóa Vũ Môn cũng không phải dễ dàng gì có thể vào được. Hơn nữa, ta nghe nói trong di tích còn có cấm chế cổ xưa, nếu không có duyên phận, cho dù là Hóa Thần kỳ lão quái cũng khó mà vào được.”

“Thật sao?” Thanh niên áo xanh mừng rỡ nói, “Như vậy chúng ta vẫn có cơ hội?”

Đương nhiên. Nhưng chúng ta vẫn phải thận trọng, lần này Thiên Huyễn Tông phái người đến, chắc chắn không chỉ một hai kẻ. Nếu lỡ gặp phải bọn họ, tốt nhất đừng nên đối đầu.

“Chúng ta hiểu rồi.” Mọi người đều gật đầu.

Đúng lúc này, đột nhiên một tiếng cười lạnh vang lên: “Hiểu rồi? Đã hiểu rồi thì nhanh chóng cút đi, đừng ở đây chặn đường!”

Mọi người giật mình, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một nhóm người mặc áo đen đang đi tới, người cầm đầu là một thanh niên mặt mày lạnh lùng, ánh mắt mang theo vẻ khinh thường.

“Thiên Huyễn Tông!” Cô gái váy trắng biến sắc mặt.

Thanh niên áo đen nhìn Liễu Huyễn, khóe miệng khẽ nhếch lên: “Ta nói là ai, thì ra là Liễu cô nương của Bách Hoa Cốc. Thật là trùng hợp.”

Liễu Huyễn bình tĩnh nói: “Các hạ là người của Thiên Huyễn Tông? Không biết các hạ đến đây có việc gì?”

 

“Việc gì?” Thanh niên áo đen cười lạnh, “Đương nhiên là vì di tích Hóa Vũ Môn mà đến. Liễu cô nương, ta khuyên ngươi tốt nhất nên dẫn người rời đi, bằng không…”

“Bằng không thì sao?” Liễu Huyễn ánh mắt lạnh lùng.

“Bằng không, đừng trách chúng ta không khách khí!” Thanh niên áo đen nói xong, khí thế trên người bỗng nhiên bộc phát, rõ ràng là tu vi Kim Đan đỉnh phong!

Mọi người đều biến sắc, không ngờ thanh niên áo đen này tu vi lại cao đến vậy.

Liễu Huyễn cũng hơi nhíu mày, nhưng vẫn bình tĩnh nói: “Các hạ cho rằng, chỉ dựa vào tu vi Kim Đan đỉnh phong là có thể đe dọa được chúng ta sao?”

“Không phải sao?” Thanh niên áo đen cười lạnh, “Liễu cô nương, tuy ngươi cũng là Kim Đan hậu kỳ, nhưng so với ta, vẫn còn kém một chút. Hơn nữa, phía sau ta còn có nhiều sư đệ như vậy, nếu thực sự động thủ, ngươi cho rằng các ngươi có cơ hội thắng sao?”

Liễu Huyễn trầm mặc, nàng biết thanh niên áo đen nói không sai. Tuy nàng không sợ đối phương, nhưng nếu thực sự động thủ, những người bên cạnh nàng tất nhiên sẽ gặp nguy hiểm.

Nhưng nếu như nàng nhượng bộ lúc này, e rằng di tích Hóa Vũ Môn sẽ hoàn toàn rơi vào tay Thiên Huyễn Tông.

Đúng lúc nàng đang do dự, đột nhiên một thanh âm ôn hòa vang lên: “Chư vị, nơi đây là di tích Hóa Vũ Môn, không phải nơi để các ngươi đấu đá. Tốt nhất hãy dừng tay lại.”

Mọi người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một thanh niên mặc áo trắng đang đi tới, trên mặt nàng mang theo nụ cười ôn hòa, ánh mắt thâm thúy.

“Ngươi là ai?” Thanh niên áo đen nhíu mày hỏi.

Thanh niên áo trắng cười nói: “Tại hạ chỉ là một người qua đường, nhìn thấy chư vị muốn động thủ, liền tới khuyên giải.”

“Khuyên giải?” Thanh niên áo đen cười lạnh, “Ngươi cho rằng ngươi là ai? Cũng dám quản chuyện của Thiên Huyễn Tông ta?”

“Thiên Huyễn Tông đương nhiên lợi hại.” Thanh niên áo trắng vẫn ôn hòa nói, “Bất quá, nơi đây sau cùng vẫn là di tích Hóa Vũ Môn, nếu chư vị thực sự động thủ, e rằng sẽ kinh động cấm chế trong di tích, đến lúc đó, đừng nói là di tích, chỉ sợ ngay cả tính mạng cũng khó mà giữ được.”

Nghe vậy, thanh niên áo đen hơi biến sắc, hắn cũng biết trong di tích Hóa Vũ Môn có cấm chế cổ xưa, nếu thực sự bị kinh động, hậu quả thực sự khó mà lường được.

Nhưng nếu như hắn nhượng bộ lúc này, e rằng sẽ mất mặt.

Đúng lúc hắn đang do dự, đột nhiên một tiếng nổ vang lên, tiếp theo cả mặt đất đều rung chuyển.

“Chuyện gì xảy ra?” Mọi người đều kinh hãi.

Chỉ thấy phía trước, một tòa cổ điện khổng lồ đang từ từ nổi lên từ dưới lòng đất, trên cổ điện còn có ba chữ lớn lung linh: Hóa Vũ Môn!

“Di tích Hóa Vũ Môn thực sự xuất hiện rồi!” Có người hô to.

Lập tức, tất cả mọi người đều không quan tâm đến tranh chấp nữa, đều hướng về phía cổ điện chạy tới.

Liễu Huyễn cũng nhìn về phía cổ điện, trong mắt lóe lên vẻ quyết tâm.

Nàng biết, tranh đoạt thực sự, bây giờ mới bắt đầu.

Trước Tiếp