Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thời gian trôi qua, mười ngày sau.
Trong động phủ, Tần Tang ngồi xếp bằng trên giường đá, một tay nâng một khối ngọc giản, một tay chỉ vào một tấm bản đồ lớn trải ra trước mặt, đang so sánh đối chiếu.
Trên tấm bản đồ này, đánh dấu một số địa điểm quan trọng trong Tiểu Hàn Vực và Thiên Yêu Khâu, cùng một số địa điểm đặc biệt trong Thú Vực.
Tần Tang đã từng đọc qua rất nhiều điển tịch, nhưng phần lớn đều là những điển tịch phổ biến, không thể so sánh với những điển tịch bí mật mà các tông môn lớn lưu giữ. Hắn đối với Thú Vực chỉ có một chút hiểu biết mơ hồ, không rõ ràng.
Trên tấm bản đồ này, ngoài một số địa điểm đã được đánh dấu, phần lớn đều là một màu trắng.
Tần Tang cẩn thận ghi lại những địa điểm quan trọng trong ngọc giản vào bản đồ, sau đó thu hồi bản đồ, đứng dậy đi ra ngoài.
Trong mười ngày này, hắn đã hoàn toàn khôi phục lại tinh thần, nhưng vẫn chưa thể tìm ra manh mối gì về ‘Linh Văn Thông Thú’.
Tần Tang đã đọc hết tất cả những điển tịch liên quan đến Thú Vực mà hắn có thể tìm được, nhưng không có cuốn nào đề cập đến ‘Linh Văn Thông Thú’.
Hắn cũng đã hỏi qua Lưu Dục, nhưng Lưu Dục cũng không biết.
Tần Tang cũng không ngạc nhiên, ‘Linh Văn Thông Thú’ có thể là một bí mật của Thú Vực, không phải người ngoài có thể dễ dàng biết được.
Nhưng Tần Tang cũng không quá lo lắng, hắn đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ chờ thời cơ thích hợp.
Hắn đi đến trước cửa động phủ, vừa định mở cấm chế ra ngoài, đột nhiên cảm giác được một đạo truyền âm phù bay đến.
Tần Tang tiếp nhận truyền âm phù, nghe xong nội dung, sắc mặt hơi biến, lập tức quay người trở về trong động phủ.
Lưu Dục vừa mới đứng vững, cửa động phủ liền mở ra, Tần Tang bước ra.
“Hai người chúng ta vừa nói chuyện xong không lâu, không ngờ lại gặp nhau sớm như vậy. Đạo hữu Lưu vội vàng tìm đến, không biết có chuyện gì quan trọng?”
Tần Tang nhìn Lưu Dục, hỏi.
Lưu Dục thở dài một tiếng, nói: “Đạo hữu Tần, chuyện này thực sự khó nói. Ta vừa nhận được tin tức, Cảnh Hòa Đạo Trưởng đã gặp nạn.”
“Cảnh Hòa Đạo Trưởng?”
Tần Tang sững sờ, “Là vị Cảnh Hòa Đạo Trưởng mà chúng ta đã từng gặp ở Thiên Yêu Khâu sao?”
Lưu Dục gật đầu, “Chính là vị đó.”
Tần Tang nhíu mày, “Cảnh Hòa Đạo Trưởng là một vị Kim Đan đạo sĩ, thực lực không yếu, lại có Thiên Yêu Khâu làm hậu thuẫn, làm sao có thể dễ dàng gặp nạn?”
Lưu Dục lắc đầu, “Cụ thể ta cũng không rõ. Tin tức này là từ một người bạn của ta truyền đến, hắn nói Cảnh Hòa Đạo Trưởng đã bị một tên ma tu g**t ch*t.”
“Ma tu?”
Tần Tang càng thêm nghi ngờ, “Thiên Yêu Khâu và Ma Đạo vốn đã không hợp nhau, Cảnh Hòa Đạo Trưởng lại là người của Thiên Yêu Khâu, làm sao có thể bị ma tu g**t ch*t?”
Lưu Dục nói: “Ta cũng không rõ. Nhưng tin tức này là thật, Cảnh Hòa Đạo Trưởng đã chết, Thiên Yêu Khâu cũng đã biết chuyện này, hiện đang truy nã hung thủ.”
Tần Tang trầm mặc một lát, hỏi: “Đạo hữu Lưu nói với ta chuyện này, không biết có ý gì?”
Lưu Dục nói: “Đạo hữu Tần, ta biết ngươi đang tìm kiếm ‘Linh Văn Thông Thú’. Cảnh Hòa Đạo Trưởng là người của Thiên Yêu Khâu, lại từng đi vào Thú Vực, có lẽ hắn biết một chút về ‘Linh Văn Thông Thú’. Bây giờ hắn đã chết, nhưng có thể hắn đã để lại một số manh mối.”
Tần Tang nghe vậy, trong mắt lóe lên một tia ánh sáng, “Đạo hữu Lưu có ý là…”
Lưu Dục gật đầu, “Ta đã hỏi qua người bạn kia, hắn nói Cảnh Hòa Đạo Trưởng trước khi chết, từng đến một nơi gọi là ‘Hắc Vân Cốc’. Nơi đó rất có thể có manh mối về ‘Linh Văn Thông Thú’.”
“Hắc Vân Cốc?”
Tần Tang nhíu mày, “Đây là nơi nào? Ta sao chưa từng nghe qua?”
Lưu Dục nói: “Hắc Vân Cốc nằm ở biên giới của Thiên Yêu Khâu và Thú Vực, là một nơi rất hiểm ác. Nghe nói nơi đó thường xuyên có yêu thú xuất hiện, rất nguy hiểm.”
Tần Tang trầm ngâm một lát, nói: “Đa tạ đạo hữu Lưu nói cho ta biết tin tức này. Nhưng Hắc Vân Cốc quá nguy hiểm, ta cần phải suy nghĩ kỹ.”
Lưu Dục nói: “Đạo hữu Tần, ta biết ngươi lo lắng. Nhưng ‘Linh Văn Thông Thú’ đối với ngươi rất quan trọng, nếu bỏ lỡ cơ hội này, không biết khi nào mới có thể tìm lại được.”
Tần Tang gật đầu, “Ta hiểu. Để ta suy nghĩ thêm.”
Lưu Dục thấy vậy, cũng không nói thêm gì, cáo từ rời đi.
Sau khi Lưu Dục rời đi, Tần Tang trở về động phủ, ngồi trên giường đá, trầm tư.
Hắn biết Lưu Dục nói không sai, ‘Linh Văn Thông Thú’ đối với hắn thực sự rất quan trọng. Nếu có thể tìm được ‘Linh Văn Thông Thú’, hắn có thể đi vào Thú Vực, tìm kiếm cơ duyên của mình.
Nhưng Hắc Vân Cốc quá nguy hiểm, hắn không dám tùy tiện mạo hiểm.
Tần Tang suy nghĩ một lúc lâu, cuối cùng quyết định, trước hết đi Hắc Vân Cốc xem tình hình.
Hắn đứng dậy, thu dọn đồ đạc, chuẩn bị lên đường.Bạn đang đọc truyện từ trang khác
Vừa đi ra khỏi động phủ, Tần Tang đột nhiên cảm giác được một đạo khí tức quen thuộc đang đến gần.
Hắn ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy một đạo độn quang từ xa bay tới, rơi xuống trước mặt hắn, hiện ra thân ảnh của một người.
Người này chính là Lưu Dục.
Lưu Dục nhìn thấy Tần Tang, lập tức nói: “Đạo hữu Tần, ta vừa nhận được tin tức mới, hung thủ g**t ch*t Cảnh Hòa Đạo Trưởng đã bị bắt.”
Tần Tang sững sờ, “Bị bắt? Ai bắt?”
Lưu Dục nói: “Là người của Thiên Yêu Khâu. Nghe nói hung thủ là một tên ma tu, thực lực rất mạnh, nhưng cuối cùng vẫn bị người của Thiên Yêu Khâu bắt sống.”
Tần Tang hỏi: “Vậy thì sao? Có liên quan gì đến chúng ta không?”
Lưu Dục nói: “Có liên quan. Nghe nói tên ma tu kia đã khai ra, hắn giết Cảnh Hòa Đạo Trưởng là để cướp một vật.”
“Vật gì?” Tần Tang hỏi.
Lưu Dục trầm giọng nói: “Một khối ngọc giản. Trong ngọc giản đó, ghi lại một bí mật về ‘Linh Văn Thông Thú’.”
Tần Tang nghe vậy, trong lòng chấn động, “Thật sao?”
Lưu Dục gật đầu, “Đúng vậy. Nghe nói ngọc giản đó hiện đang ở trong tay người của Thiên Yêu Khâu. Nhưng người của Thiên Yêu Khâu không biết trong ngọc giản ghi cái gì, chỉ biết đó là một vật rất quan trọng.”
Tần Tang trầm mặc một lát, nói: “Vậy chúng ta phải làm sao? Có thể nào lấy được ngọc giản đó không?”
Lưu Dục lắc đầu, “Rất khó. Ngọc giản đó hiện đang ở trong tay một vị trưởng lão của Thiên Yêu Khâu, thực lực của vị trưởng lão đó rất mạnh, chúng ta không phải là đối thủ.”
Tần Tang thở dài, “Vậy thì đành thôi.”
Lưu Dục nói: “Đạo hữu Tần, đừng vội nản lòng. Ta còn có một cách.”
“Ồ?” Tần Tang nhìn Lưu Dục, “Đạo hữu Lưu có cách gì?”
Lưu Dục nói: “Ta có một người bạn trong Thiên Yêu Khâu, có thể giúp chúng ta tiếp cận vị trưởng lão đó. Chỉ cần chúng ta có thể thuyết phục được vị trưởng lão đó, có thể mượn ngọc giản xem một lần.”
Tần Tang nghe vậy, trong lòng hơi động, “Thật sao? Người bạn đó của đạo hữu Lưu có đáng tin không?”
Lưu Dục gật đầu, “Đáng tin. Người đó là bạn tốt của ta, nhất định sẽ giúp chúng ta.”
Tần Tang suy nghĩ một lát, cuối cùng gật đầu, “Vậy thì phiền đạo hữu Lưu.”
Hai người thương lượng xong, lập tức lên đường, hướng về Thiên Yêu Khâu bay đi.
Hắn chỉ hy vọng, lần này đi Thiên Yêu Khâu, có thể thuận lợi lấy được ngọc giản, tìm ra manh mối về ‘Linh Văn Thông Thú’.
Không biết đi bao lâu, hai người cuối cùng cũng đến Thiên Yêu Khâu.
Thiên Yêu Khâu vẫn như cũ, khí tức yêu tộc tràn ngập, khiến người ta cảm thấy áp lực.
Lưu Dục dẫn Tần Tang đi đến một tòa điện các, gặp người bạn của mình.
Người bạn đó là một nam tử trung niên, tướng mạo đường đường, khí chất bất phàm.
Sau khi gặp mặt, Lưu Dục giới thiệu Tần Tang với nam tử trung niên.
Nam tử trung niên tên là Triệu Hùng, là một trưởng lão của Thiên Yêu Khâu, thực lực rất mạnh.
Triệu Hùng nghe xong ý của Lưu Dục, lập tức nhíu mày, “Các ngươi muốn mượn ngọc giản đó?”
Lưu Dục gật đầu, “Đúng vậy. Chúng tôi chỉ muốn mượn xem một lần, tuyệt đối không làm tổn hại gì.”
Triệu Hùng trầm mặc một lát, nói: “Ngọc giản đó rất quan trọng, ta không thể tùy tiện cho các ngươi mượn.”
Lưu Dục vội nói: “Triệu huynh, chúng tôi thực sự có việc cần kíp, mong ngươi thông cảm.”
Triệu Hùng nhìn Lưu Dục, lại nhìn Tần Tang, cuối cùng thở dài một tiếng, “Thôi được. Nhưng các ngươi phải hứa với ta, sau khi xem xong, phải trả lại ngay lập tức, không được tiết lộ nội dung trong đó.”
Lưu Dục và Tần Tang vội vàng gật đầu đồng ý.
Triệu Hùng thấy vậy, cũng không nói thêm gì, lấy ra một khối ngọc giản, đưa cho Lưu Dục.
Lưu Dục tiếp nhận ngọc giản, lập tức đưa cho Tần Tang.
Tần Tang tiếp nhận ngọc giản, thần thức dò vào, lập tức cảm nhận được một lượng thông tin khổng lồ.
Trong ngọc giản này, quả nhiên ghi lại một bí mật về ‘Linh Văn Thông Thú’.
Tần Tang vội vàng đọc kỹ, càng đọc càng kinh ngạc.
Nguyên lai, ‘Linh Văn Thông Thú’ không phải là một loại bí thuật, mà là một loại linh văn đặc biệt. Loại linh văn này có thể khiến người tu luyện thông linh với yêu thú, từ đó điều khiển yêu thú.
Nhưng muốn tu luyện ‘Linh Văn Thông Thú’, cần phải có một loại linh thảo đặc biệt làm dẫn, loại linh thảo đó tên là ‘Thông Linh Thảo’.
‘Thông Linh Thảo’ chỉ sinh trưởng ở một nơi gọi là ‘Thông Linh Cốc’ trong Thú Vực, rất hiếm có.
Tần Tang đọc xong nội dung trong ngọc giản, trong lòng vừa mừng vừa lo.
Mừng là cuối cùng cũng tìm được manh mối về ‘Linh Văn Thông Thú’, lo là ‘Thông Linh Thảo’ quá hiếm có, không biết có thể tìm được hay không.
Tần Tang thu hồi thần thức, đem ngọc giản trả lại cho Triệu Hùng.
Triệu Hùng tiếp nhận ngọc giản, hỏi: “Các ngươi đã xem xong chưa?”
Tần Tang gật đầu, “Đã xem xong. Đa tạ tiền bối.”
Triệu Hùng lắc đầu, “Không cần khách khí. Các ngươi nên đi đi.”
Lưu Dục và Tần Tang cáo từ rời đi.
Sau khi ra khỏi điện các, Tần Tang nói với Lưu Dục: “Đạo hữu Lưu, lần này thực sự đa tạ ngươi.”
Lưu Dục cười nói: “Không có gì. Chúng ta là bằng hữu, giúp nhau là điều nên làm.”
Tần Tang gật đầu, “Bây giờ ta đã biết manh mối về ‘Linh Văn Thông Thú’, tiếp theo sẽ đi Thú Vực tìm ‘Thông Linh Thảo’.”
Lưu Dục nói: “Đạo hữu Tần, Thú Vực rất nguy hiểm, ngươi phải cẩn thận.”
Tần Tang nói: “Ta biết. Nhưng vì ‘Linh Văn Thông Thú’, ta phải đi một chuyến.”
Lưu Dục thấy vậy, cũng không khuyên can thêm, chỉ nói: “Vậy ta chúc đạo hữu Tần thuận lợi.”
Tần Tang cảm tạ, sau đó cáo từ Lưu Dục, một mình lên đường, hướng về Thú Vực bay đi.
Trên đường đi, Tần Tang trong lòng vẫn còn một chút nghi ngờ. Hắn cảm thấy chuyện lần này quá thuận lợi, có chút không bình thường.
Nhưng hắn cũng không nghĩ ra được vấn đề ở đâu, chỉ có thể cẩn thận từng bước.
Nhìn vào Thú Vực trước mắt, Tần Tang cảm thấy một luồng khí tức nguyên thủy, hoang dã tràn ngập.
Hắn hít sâu một hơi, sau đó bước vào Thú Vực.
Vừa bước vào Thú Vực, Tần Tang lập tức cảm nhận được một cỗ áp lực khổng lồ đè lên người.
Áp lực này đến từ yêu khí trong Thú Vực, khiến người tu luyện cảm thấy rất khó chịu.
Tần Tang vận chuyển chân nguyên, chống đỡ áp lực này, tiếp tục tiến sâu vào Thú Vực.
Hắn biết, mục tiêu của mình là ‘Thông Linh Cốc’, không thể lãng phí thời gian ở những yêu thú này.
‘Thông Linh Cốc’ là một thung lũng nhỏ, khí tức rất đặc biệt, khiến người ta cảm thấy tâm thần thanh thản.
Tần Tang bước vào thung lũng, lập tức cảm nhận được một cỗ khí tức thuần khiết tràn ngập.
Hắn biết, nơi này chính là nơi sinh trưởng của ‘Thông Linh Thảo’.
Tần Tang bắt đầu tìm kiếm ‘Thông Linh Thảo’.
Sau một hồi tìm kiếm, hắn cuối cùng cũng tìm được một cây ‘Thông Linh Thảo’.
‘Thông Linh Thảo’ là một loại linh thảo màu xanh lá cây, tỏa ra ánh sáng nhẹ nhàng, khiến người ta cảm thấy tâm thần thoải mái.
Tần Tang vui mừng khôn xiết, vội vàng hái lấy ‘Thông Linh Thảo’, cẩn thận thu vào túi trữ vật.
Sau khi thu hoạch ‘Thông Linh Thảo’, Tần Tang lập tức rời khỏi ‘Thông Linh Cốc’, hướng về ngoại vi của Thú Vực bay đi.
Trên đường về, hắn gặp không ít yêu thú, nhưng đều bị hắn tránh né hoặc đánh lui.
Cuối cùng, hắn rời khỏi Thú Vực an toàn, trở về Tiểu Hàn Vực.
Sau khi trở về động phủ, Tần Tang lập tức bắt đầu tu luyện ‘Linh Văn Thông Thú’.
Hắn lấy ra ‘Thông Linh Thảo’, theo phương pháp trong ngọc giản, bắt đầu tu luyện.
Tu luyện ‘Linh Văn Thông Thú’ rất khó khăn, cần phải tiêu hao rất nhiều tinh thần và chân nguyên.
Nhưng Tần Tang không từ bỏ, hắn kiên trì tu luyện.
Không biết qua bao lâu, Tần Tang cuối cùng cũng tu luyện thành công ‘Linh Văn Thông Thú’.
Sau khi tu luyện thành công, hắn cảm nhận được một cỗ lực lượng kỳ diệu trong cơ thể.
Cỗ lực lượng này có thể khiến hắn thông linh với yêu thú, từ đó điều khiển yêu thú.
Tần Tang vui mừng khôn xiết, hắn biết mình đã có một năng lực mới.
Hắn quyết định, sẽ dùng năng lực này, đi vào Thú Vực sâu hơn, tìm kiếm cơ duyên của mình.
Nhưng trước khi đi, hắn còn một việc phải làm.
Đó là tìm Lưu Dục, cảm tạ sự giúp đỡ của hắn.
Tần Tang đi đến chỗ ở của Lưu Dục, nhưng phát hiện Lưu Dục đã không còn ở đó.
Hắn hỏi thăm người xung quanh, mới biết Lưu Dục đã rời đi từ lâu, không biết đi đâu.
Tần Tang cảm thấy có chút kỳ lạ, nhưng cũng không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng Lưu Dục có việc riêng phải đi.
Hắn quay về động phủ, chuẩn bị lên đường.
Nhưng vào lúc này, hắn đột nhiên nhận được một đạo truyền âm phù.
Truyền âm phù là từ Triệu Hùng truyền đến, nội dung rất ngắn gọn: “Đạo hữu Tần, mau đến Thiên Yêu Khâu một chuyến, có chuyện quan trọng.”
Tần Tang nhíu mày, không hiểu Triệu Hùng tìm mình có việc gì.
Nhưng hắn cũng không dám chậm trễ, lập tức lên đường, hướng về Thiên Yêu Khâu bay đi.
Không lâu sau, hắn đến Thiên Yêu Khâu, gặp Triệu Hùng.
Triệu Hùng nhìn thấy Tần Tang, lập tức nói: “Đạo hữu Tần, ngươi đến rồi.”
Tần Tang hỏi: “Tiền bối tìm tại hạ có việc gì?”
Triệu Hùng trầm giọng nói: “Đạo hữu Tần, ta vừa nhận được tin tức, Lưu Dục đã chết.”
“Ồ?”
Tần Tang sững sờ, “Lưu Dục chết rồi? Làm sao chết?”
Triệu Hùng lắc đầu, “Ta cũng không rõ. Nhưng nghe nói hắn chết rất kỳ lạ, thân thể không có vết thương, nhưng nguyên thần đã tiêu tan.”
Triệu Hùng nói: “Đúng vậy. Đây rất có thể là thủ đoạn của ma tu.”
Tần Tang trầm mặc một lát, nói: “Tiền bối nói với tại hạ chuyện này, không biết có ý gì?”
Triệu Hùng nhìn Tần Tang, nói: “Đạo hữu Tần, ta nghi ngờ cái chết của Lưu Dục có liên quan đến ‘Linh Văn Thông Thú’.”
Tần Tang sững sờ, “Liên quan đến ‘Linh Văn Thông Thú’? Làm sao có thể?”
Triệu Hùng nói: “Ta cũng không chắc. Nhưng ta cảm thấy chuyện này có chút kỳ quặc. Lưu Dục vừa giúp ngươi tìm được manh mối về ‘Linh Văn Thông Thú’, xong liền chết, không khỏi khiến người ta nghi ngờ.”
Tần Tang trầm mặc một lát, nói: “Tiền bối có ý là, có người muốn giết Lưu Dục diệt khẩu?”
Triệu Hùng gật đầu, “Có thể lắm.”
Tần Tang hỏi: “Vậy thì ai là hung thủ?”
Triệu Hùng lắc đầu, “Ta cũng không biết. Nhưng ta cảnh cáo đạo hữu Tần, ngươi cũng phải cẩn thận. ‘Linh Văn Thông Thú’ rất quan trọng, có thể sẽ có người nhắm vào ngươi.”
Tần Tang nghe vậy, trong lòng cảnh giác, “Đa tạ tiền bối nhắc nhở.”
Triệu Hùng nói: “Không cần khách khí. Đạo hữu Tần, ngươi tốt nhất nên rời đi nơi này, tránh xa những chuyện thị phi.”
Tần Tang gật đầu, “Ta hiểu.”
Sau đó, Tần Tang cáo từ Triệu Hùng, rời khỏi Thiên Yêu Khâu.
Trên đường về, hắn trong lòng vẫn còn một chút bất an.
Hắn cảm thấy chuyện lần này quá phức tạp, có thể có một âm mưu lớn đang chờ đợi hắn.
Nhưng hắn cũng không sợ hãi, hắn tin tưởng vào thực lực của mình, có thể đối phó với mọi nguy hiểm.
Hắn quyết định, trước hết trở về động phủ, tu luyện một thời gian, nâng cao thực lực, sau đó lại đi Thú Vực tìm kiếm cơ duyên.
Nhưng hắn không ngờ rằng, một cơn sóng gió lớn đang chờ đợi hắn phía trước.
(Còn tiếp)