Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trong căn phòng nhỏ, ánh nến lung linh.
Lý Tưởng ngồi trên ghế, cầm một tấm thiếp mời màu đỏ tươi, đôi mắt đẹp như trăng thu nhìn chằm chằm vào mấy chữ “Tửu Điện Thiên Hương” được viết bằng mực vàng.
Cô chậm rãi ngẩng đầu, nhìn về phía Phương Tịch, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười: “Ngươi cũng nhận được rồi?”
“Đúng vậy.”
Phương Tịch gật đầu, trong tay cũng cầm một tấm thiếp mời giống hệt.
“Tửu Điện Thiên Hương… đây là quán rượu nổi tiếng nhất ở phía đông thành, nghe nói có thể nhìn thấy toàn cảnh Hắc Vân Sơn từ trên lầu cao…”
Lý Tưởng nhẹ nhàng v**t v* tấm thiếp mời: “Mà người gửi… là ‘Thanh Đình’.”
“Thanh Đình sao?”
Phương Tịch hơi nhíu mày: “Người này… hình như là một trong những cao thủ đỉnh cao của Huyết Vũ Lâu, nghe nói đã bước vào cảnh giới ‘Đại Tông Sư’.”
“Không chỉ vậy.”
Lý Tưởng đặt tấm thiếp mời xuống bàn, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn: “Hắn còn là một trong những người chơi lâu năm nhất ở Huyết Vũ Lâu, nghe nói đã ở đây hơn mười năm… thậm chí có tin đồn, hắn đã từng tham gia ‘trận chiến cuối cùng’.”
“Trận chiến cuối cùng?”
Phương Tịch hơi nghiêng đầu, tỏ vẻ tò mò.
“Chính là trận chiến cách đây mười năm, khi Huyết Vũ Lâu suýt nữa bị phá hủy.”
Lý Tưởng thở dài: “Lúc đó, có một đội người chơi cực kỳ mạnh mẽ tấn công Huyết Vũ Lâu, muốn phá hủy nơi này hoàn toàn… trận chiến đó kéo dài ba ngày ba đêm, cuối cùng Huyết Vũ Lâu đã đẩy lùi được kẻ địch, nhưng cũng tổn thất nặng nề. Kể từ đó, Huyết Vũ Lâu bắt đầu suy yếu dần, cho đến ngày nay.”
Cô dừng một chút, lại nói: “Mà Thanh Đình chính là một trong số ít những người chơi sống sót sau trận chiến đó… cũng chính vì vậy, địa vị của hắn ở Huyết Vũ Lâu rất đặc biệt, ngay cả các lâu chủ cũng phải kiêng dè hắn ba phần.”
Phương Tịch cười nhạt: “Một người như vậy, tại sao lại đột nhiên mời chúng ta đi uống rượu?”
“Ta cũng không biết.”
Lý Tưởng lắc đầu: “Nhưng… ta có linh cảm không tốt.”
Cô nhìn Phương Tịch, trong mắt lóe lên một tia lo lắng: “Ngươi có cảm thấy… đây sẽ là một ‘bữa tiệc chia tay’ không?”
“Chia tay?”
Phương Tịch khẽ giật mình, sau đó cười nói: “Ngươi nghĩ quá nhiều rồi… dù sao, chúng ta cũng phải đi xem một chút.”
Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời đêm bên ngoài.
Ánh trăng như nước, chiếu rọi lên những mái nhà cổ kính của Huyết Vũ Lâu, tạo nên một cảnh tượng hư ảo như trong mộng.
“Cho dù đó thực sự là một bữa tiệc chia tay…”
Phương Tịch quay đầu lại, ánh mắt kiên định: “Thì chúng ta cũng phải đối mặt với nó, đúng không?”
Lý Tưởng nhìn Phương Tịch, sau một lúc lâu, khẽ gật đầu.
“Vậy thì… chúng ta đi thôi.”
*
Tửu Điện Thiên Hương nằm ở phía đông thành, là một tòa lầu các cao bảy tầng, kiến trúc cổ kính trang nhã.
Khi Phương Tịch và Lý Tưởng đến nơi, trời đã tối hẳn.
Dưới ánh đèn lồng đỏ, cửa tiệm rượu tỏa ra ánh sáng ấm áp, bên trong vang vọng tiếng đàn hát du dương, cùng với mùi rượu thơm ngát lan tỏa.
Một tiểu nhị mặc áo dài xanh vội vàng chạy ra, cung kính hỏi: “Hai vị khách quan, xin hỏi có hẹn trước không?”
Phương Tịch đưa tấm thiếp mời ra.
Tiểu nhị nhìn thấy, sắc mặt lập tức trở nên cung kính hơn: “Hai vị khách quan, xin mời đi theo tiểu nhân.”
Hắn dẫn hai người đi qua sảnh chính ồn ào, leo lên cầu thang gỗ, đi thẳng lên tầng cao nhất.
Tầng cao nhất của Tửu Điện Thiên Hương là một gian phòng riêng rộng rãi, bốn phía đều là cửa sổ bằng giấy, có thể nhìn thấy toàn cảnh Hắc Vân Sơn.
Lúc này, trong phòng đã có người ngồi sẵn.
Đó là một nam tử trung niên, mặc một bộ áo dài màu xanh nhạt, khuôn mặt vuông vức, đôi mắt sâu thẳm, tóc dài được búi cao, thoáng chút phong lưu tiêu sái.
Thấy Phương Tịch và Lý Tưởng bước vào, nam tử đứng dậy, mỉm cười chào: “Hai vị đạo hữu đã đến, tại hạ Thanh Đình, rất hân hạnh được gặp hai vị.”
“Tại hạ Phương Tịch.”
“Tiểu nữ tử Lý Tưởng.”
Hai người cũng chào lại.
“Sai khiêm, sai khiêm… hai vị đạo hữu, xin mời ngồi.”
Thanh Đình vẫy tay, chỉ vào hai chiếc ghế đối diện.
Trên bàn đã bày sẵn mấy món ăn nhẹ và một bình rượu ngon, hương thơm tỏa ra ngào ngạt.
Sau khi ba người an tọa, Thanh Đình tự tay rót rượu, đưa cho Phương Tịch và Lý Tưởng mỗi người một chén: “Đây là ‘Ngọc Lộ Xuân’ đặc biệt của Tửu Điện Thiên Hương, nghe nói phải ủ mười năm mới ra lò, hai vị đạo hữu thử xem.”
Phương Tịch cầm chén rượu, ngửi thấy mùi thơm nồng nàn, khẽ nhấp một ngụm, cảm nhận vị cay nồng lan tỏa trong cổ họng, không khỏi khen: “Tốt rượu!”
Lý Tưởng cũng uống một ngụm nhỏ, nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi Thanh Đình, dường như đang chờ đợi hắn nói ra mục đích của bữa tiệc hôm nay.
Thanh Đình nhìn thấy thái độ của hai người, khẽ cười một tiếng, đặt chén rượu xuống: “Hai vị đạo hữu, tại hạ biết các ngươi đang thắc mắc, tại sao ta lại đột nhiên mời các ngươi đến đây.”
Hắn dừng một chút, ánh mắt trở nên sâu thẳm: “Kỳ thực… ta mời các ngươi đến, là muốn nói với các ngươi một chuyện.”
“Xin mời nói.”
Phương Tịch bình tĩnh đáp.
“Chuyện này… liên quan đến ‘vũ điệu cuối cùng’ của Huyết Vũ Lâu.”
Thanh Đình thở dài, giọng nói trầm xuống: “Hai vị đạo hữu, các ngươi có biết… Huyết Vũ Lâu sắp không còn tồn tại nữa rồi không?”
“Không còn tồn tại nữa?”
Lý Tưởng nhíu mày: “Ý của đạo hữu là…”
“Ý ta là, Huyết Vũ Lâu sắp bị đóng cửa.”
Thanh Đình nói một cách chậm rãi, từng chữ một: “Cụ thể mà nói… là sau ‘vũ điệu cuối cùng’ này, Huyết Vũ Lâu sẽ chính thức giải tán, tất cả người chơi đều sẽ bị buộc phải rời đi.”
“Tại sao lại như vậy?”
Phương Tịch hỏi: “Huyết Vũ Lâu không phải vẫn đang hoạt động bình thường sao? Tại sao đột nhiên lại…”
“Bởi vì… nó đã hoàn thành sứ mệnh của mình rồi.”
Thanh Đình cười khổ: “Hai vị đạo hữu, các ngươi có biết, mục đích thực sự của Huyết Vũ Lâu là gì không?”
Hắn không đợi hai người trả lời, đã tự mình nói tiếp: “Huyết Vũ Lâu, kỳ thực là một ‘trạm quan sát’.”
“Trạm quan sát?”
Lý Tưởng lặp lại, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc.
“Đúng vậy.”
Thanh Đình gật đầu: “Mục đích của nó, là để quan sát ‘Hắc Vân Sơn’, cũng chính là cánh cổng dẫn đến ‘thế giới bên kia’.”
Hắn chỉ ra ngoài cửa sổ, nơi Hắc Vân Sơn sừng sững trong bóng đêm, tựa như một con quái vật khổng lồ đang ngủ say.
“Mười năm trước, trận chiến đó… kỳ thực là một nhóm người chơi muốn phá hủy cánh cổng này. Bọn họ cho rằng, ‘thế giới bên kia’ là một mối đe dọa, phải đóng nó lại.”
“Thế nhưng, Huyết Vũ Lâu đã ngăn cản bọn họ.”
Thanh Đình nói, trong giọng nói thoáng chút phức tạp: “Bởi vì chúng ta tin rằng, cánh cổng này không nên bị đóng lại… nó nên được giữ mở, để chúng ta có thể tiếp tục quan sát thế giới bên kia, tìm kiếm… khả năng.”
“Khả năng gì?”
“Khả năng… trở về.”
Thanh Đình nhìn Phương Tịch, ánh mắt sâu thẳm: “Hai vị đạo hữu, các ngươi có bao giờ nghĩ… chúng ta từ đâu đến, và rồi sẽ đi về đâu không?”
Hắn dừng một chút, lại nói: “Huyết Vũ Lâu, kỳ thực là một thí nghiệm. Một thí nghiệm nhằm tìm ra con đường ‘trở về’… trở về thế giới thực.”
Nghe đến đây, Phương Tịch và Lý Tưởng đồng thời trầm mặc.
Sau một lúc lâu, Phương Tịch mới lên tiếng: “Vậy… kết quả thí nghiệm đó thế nào?”
“Thất bại.”
Thanh Đình lắc đầu, giọng nói tràn đầy vẻ thất vọng: “Sau mười năm quan sát, chúng ta phát hiện… cánh cổng này, kỳ thực là một con đường một chiều. Chỉ có thể đi từ thế giới bên kia đến đây, mà không thể từ đây trở về.”
“Cho nên… Huyết Vũ Lâu đã mất đi ý nghĩa tồn tại của nó.”
Hắn thở dài: “Những người đứng sau quyết định, sau ‘vũ điệu cuối cùng’ này, sẽ đóng cửa Huyết Vũ Lâu, giải tán tất cả người chơi… và phong ấn cánh cổng này vĩnh viễn.”
“Cánh phòng trở nên yên tĩnh.
Chỉ có tiếng gió thổi qua cửa sổ giấy, phát ra những âm thanh xào xạc nhẹ nhàng.Bạn đang đọc truyện từ trang khác
Phương Tịch nhìn chén rượu trong tay, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp khó tả.
Hắn không ngờ, đằng sau Huyết Vũ Lâu lại ẩn chứa bí mật như vậy.
Mà Lý Tưởng thì cau mày, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.
Một lúc sau, cô mới ngẩng đầu lên, nhìn Thanh Đình: “Vậy… đạo hữu mời chúng tôi đến đây, chỉ là để nói cho chúng tôi biết chuyện này thôi sao?”
“Không chỉ vậy.”
Thanh Đình lắc đầu, ánh mắt trở nên nghiêm túc: “Ta mời hai vị đến, còn có một việc khác muốn nhờ.”
“Hãy nói đi.”
Phương Tịch nói.
“Ta muốn… hai vị giúp ta hoàn thành một ‘nhiệm vụ bí mật’.”
Thanh Đình hạ giọng, nói: “Một nhiệm vụ… liên quan đến ‘vũ điệu cuối cùng’.”
“Nhiệm vụ bí mật?”
Lý Tưởng nhíu mày: “Là nhiệm vụ gì?”
“Ta muốn hai vị… trong ‘vũ điệu cuối cùng’, đi đến Hắc Vân Sơn.”
Thanh Đình nói một cách chậm rãi: “Đi đến cánh cổng, và… mở nó ra.”
” Mở ra?”
Phương Tịch giật mình: “Nhưng ngươi vừa mới nói, những người đứng sau muốn phong ấn cánh cổng…”
“Đúng vậy.”
Thanh Đình gật đầu: “Nhưng ta không đồng ý.”
Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra Hắc Vân Sơn phía xa: “Ta đã ở Huyết Vũ Lâu hơn mười năm, quan sát cánh cổng này hơn mười năm… ta tin rằng, nó không nên bị đóng lại.”
“Cho dù đó là con đường một chiều, nhưng ít nhất… nó cho chúng ta thấy một khả năng.”
Hắn quay đầu lại, ánh mắt kiên định: “Một khả năng, rằng còn có những thế giới khác tồn tại ngoài kia. Và biết đâu, một ngày nào đó, chúng ta có thể tìm ra cách để vượt qua nó?”
“Vì vậy, ta muốn hai vị giúp ta… trong ‘vũ điệu cuối cùng’, khi tất cả mọi người đều đang chú ý đến sân khấu, hãy lẻn đến Hắc Vân Sơn, mở cánh cổng ra.”
Thanh Đình dừng một chút, lại nói: “Đương nhiên, việc này rất nguy hiểm. Một khi bị phát hiện, hai vị sẽ trở thành kẻ thù của toàn bộ Huyết Vũ Lâu… thậm chí có thể bị truy sát đến cùng.”
“Vậy tại sao lại chọn chúng tôi?”
Phương Tịch hỏi: “Ở Huyết Vũ Lâu, nên có rất nhiều người chơi mạnh hơn chúng tôi mới đúng.”
“Bởi vì hai vị… là ‘người mới’.”
Thanh Đình cười nói: “Hai vị mới đến Huyết Vũ Lâu không lâu, chưa bị cuốn vào những âm mưu và tranh chấp ở đây… hơn nữa, từ biểu hiện của hai vị trong thời gian qua, ta có thể thấy, hai vị không phải là người tuân thủ quy tắc một cách mù quáng.”
Hắn dừng một chút, lại nói: “Và quan trọng hơn… ta tin rằng hai vị cũng tò mò về ‘thế giới bên kia’, đúng không?”
Phương Tịch và Lý Tưởng nhìn nhau, trong mắt đều lóe lên vẻ do dự.
Đúng như Thanh Đình nói, bọn họ thực sự tò mò về Hắc Vân Sơn, về cánh cổng dẫn đến thế giới bên kia.
Nhưng việc này quá mạo hiểm.
Một khi đồng ý, có nghĩa là bọn họ sẽ đứng về phía đối lập với toàn bộ Huyết Vũ Lâu.
“Ta… cần suy nghĩ thêm.”
Phương Tịch trầm giọng nói.
“Ta cũng vậy.”
Lý Tưởng gật đầu.
“Đương nhiên.”
Thanh Đình cũng không thúc ép, chỉ mỉm cười nói: “Hai vị có thể suy nghĩ kỹ… cho đến trước khi ‘vũ điệu cuối cùng’ bắt đầu.”
Hắn lại ngồi xuống, cầm chén rượu lên: “Bây giờ, chúng ta hãy tiếp tục uống rượu đi… đêm nay còn dài.”
Phương Tịch và Lý Tưởng cũng cầm chén lên, nhưng trong lòng đều nặng trĩu.
Bọn họ biết, quyết định sắp tới, có thể sẽ thay đổi số phận của mình.
Mà ngoài cửa sổ, Hắc Vân Sơn vẫn lặng lẽ đứng đó, như đang chờ đợi điều gì đó.
Hoặc là, như đang chuẩn bị cho một thay đổi lớn sắp đến.