Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám

Chương 416: Giai Nhân Tiểu Trấn, Thạch Linh Tiến Giai (Hai Trong Một, Cầu Nguyệt Phiếu Cầu Đính Việt)

Trước Tiếp

Từ khi rời khỏi Thanh Vân Môn, đây là lần đầu tiên Hứa Viêm trở về thị trấn nhỏ.

Thị trấn vẫn như xưa, phố xá nhộn nhịp, tiếng rao hàng vang vọng, hương vị quen thuộc lan tỏa khắp nơi.

Hắn nhớ lại những ngày tháng tu luyện gian khổ ở Thanh Vân Môn, nhớ lại từng trận sinh tử chiến đấu, càng nhớ đến những người thân yêu ở thị trấn nhỏ này.

Một giọng nói quen thuộc vang lên, Hứa Viêm quay đầu nhìn, thấy một bà lão tóc bạc đang đứng trước cửa nhà, ánh mắt tràn đầy vui mừng.

“Bà ngoại!”

Hứa Viêm vội vàng bước đến, ôm lấy bà lão.

Bà lão chính là bà ngoại của Hứa Viêm, cũng là người thân duy nhất của hắn ở thị trấn nhỏ này.

“Tốt lắm, tốt lắm, con đã trưởng thành rồi.”

Bà lão vỗ nhẹ vào lưng Hứa Viêm, giọng nói có chút nghẹn ngào.

Hứa Viêm cảm nhận được sự ấm áp của bà ngoại, trong lòng tràn ngập hạnh phúc.

Hắn biết, dù có đi đâu, thị trấn nhỏ này mãi mãi là bến đỗ của hắn.

Sau khi trò chuyện với bà ngoại một lúc, Hứa Viêm quay trở lại phòng mình.

Căn phòng vẫn được bà ngoại dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng, mọi thứ đều như xưa.

Hứa Viêm ngồi xuống giường, lấy ra một viên ngọc giản.

Đây là bảo vật mà hắn nhận được trong một lần kỳ ngộ, bên trong ghi lại phương pháp tu luyện của Thạch Linh.

Thạch Linh là một loại linh thú đặc biệt, có thể thông qua tu luyện để tăng cường thực lực.

Hứa Viêm đã nuôi dưỡng một con Thạch Linh từ lâu, hiện tại đã đến lúc tiến giai.

Hắn tập trung tinh thần, bắt đầu vận chuyển công pháp.

Theo sự vận chuyển của công pháp, Thạch Linh trong cơ thể Hứa Viêm bắt đầu phát ra ánh sáng nhàn nhạt.

Ánh sáng ngày càng sáng, cuối cùng hóa thành một vòng ánh sáng màu vàng, bao phủ lấy Thạch Linh.

Thạch Linh bắt đầu rung động, thân thể dần dần trở nên trong suốt.

Hứa Viêm cảm nhận được sự biến hóa của Thạch Linh, trong lòng vui mừng khôn xiết.

Hắn biết, Thạch Linh sắp tiến giai thành công.

Quả nhiên, sau một hồi, Thạch Linh hoàn toàn trong suốt, sau đó lại dần dần ngưng thực.

Khi Thạch Linh hoàn toàn ngưng thực, một cỗ khí tức cường đại bỗng nhiên bộc phát.

Hứa Viêm cảm nhận được thực lực của Thạch Linh đã tăng vọt, ít nhất cũng mạnh gấp đôi so với trước.

“Thành công rồi!”

Hứa Viêm mở mắt ra, trên mặt lộ ra nụ cười hài lòng.

Thạch Linh tiến giai thành công, thực lực của hắn lại tăng thêm một bậc.

Hắn tin rằng, với thực lực hiện tại, hắn đã có đủ tư cách để đối mặt với những thử thách sắp tới.

Đúng lúc này, một tiếng chuông vang lên bên ngoài cửa sổ.

Hứa Viêm ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy một đội người mã đang tiến vào thị trấn.

Đội người này ăn mặc chỉnh tề, khí thế hùng hổ, rõ ràng không phải người thường.

Hứa Viêm hơi nhíu mày, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an.

Hắn đứng dậy, đi ra khỏi phòng, định xem thử chuyện gì đang xảy ra.

Khi hắn vừa bước ra khỏi cửa, liền thấy đội người kia đã dừng lại trước cửa nhà hắn.

Một nam tử trung niên từ trên ngựa bước xuống, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía Hứa Viêm.

“Hứa Viêm, ngươi dám trở về sao?”

Nam tử trung niên lạnh giọng nói.

Hứa Viêm nhận ra người này, chính là đại trưởng lão của Thanh Vân Môn – Lý Thanh Phong.

Hắn không nghĩ tới, Lý Thanh Phong lại tìm tới tận thị trấn nhỏ này.

“Lý trưởng lão, ngươi tìm ta có việc gì?”

Hứa Viêm bình tĩnh hỏi.

“Việc gì? Ngươi còn dám hỏi?”

 


Lý Thanh Phong hừ lạnh một tiếng: “Ngươi đã phạm tội đại nghịch bất đạo, bây giờ ta tới đây là để bắt ngươi về môn phái chịu tội!”

Hứa Viêm nghe vậy, trong lòng lập tức hiểu rõ.

Hóa ra, Lý Thanh Phong là vì chuyện lần trước mà tới.

Hắn nhớ lại, trong một lần làm nhiệm vụ, hắn vô tình phát hiện bí mật của Lý Thanh Phong, từ đó bị hắn coi là cái gai trong mắt.

“Lý trưởng lão, ngươi đừng hại người vô tội.”

Hứa Viêm lạnh giọng nói: “Ta biết rõ chuyện của ngươi, nếu ngươi dám động thủ, ta sẽ công bố hết tất cả.”

Hắn không nghĩ tới, Hứa Viêm lại dám đe dọa hắn.

“Ngươi… ngươi dám!”

Lý Thanh Phong tức giận đến mức run rẩy, nhưng lại không dám tùy tiện động thủ.

Hắn biết, nếu bí mật của hắn bị tiết lộ, hậu quả sẽ khôn lường.

Nhưng nếu không bắt Hứa Viêm, hắn cũng không cam tâm.

Hai người đối mặt nhau, không khí trở nên căng thẳng.

Đúng lúc này, một giọng nói dịu dàng vang lên: “Lý trưởng lão, sao ngài lại tới đây?”

Mọi người quay đầu nhìn, thấy một thiếu nữ xinh đẹp đang bước đến.

Thiếu nữ này chính là tiểu thư của thị trấn – Lâm Như Yên.

Lâm Như Yên không chỉ xinh đẹp tuyệt trần, mà còn là thiên tài tu luyện, tu vi đã đạt tới cảnh giới Nguyên Anh.

Nàng từ lâu đã đem lòng yêu mến Hứa Viêm, chỉ là chưa từng bày tỏ.

Hắn biết, Lâm Như Yên không dễ đối phó, nếu nàng đứng ra bảo vệ Hứa Viêm, chuyện hôm nay sẽ khó xử lý.

“Lâm tiểu thư, đây là chuyện nội bộ của Thanh Vân Môn, xin tiểu thư đừng nhúng tay vào.”

Lý Thanh Phong cố gắng giữ bình tĩnh nói.

“Chuyện nội bộ?”

Lâm Như Yên khẽ cười: “Nhưng ta thấy, Lý trưởng lão hình như đang lấy lớn h**p nhỏ, lấy mạnh h**p yếu đấy.”

Lý Thanh Phong nghe vậy, sắc mặt càng thêm khó coi.

Hắn biết, Lâm Như Yên đã nhìn thấu ý đồ của hắn.

“Như Yên, ngươi đừng xen vào chuyện này.”

Hứa Viêm nhìn Lâm Như Yên, trong lòng cảm động nhưng lại lo lắng.

Hắn không muốn Lâm Như Yên vì hắn mà bị liên lụy.

“Nhưng ta đã xen vào rồi.”

Lâm Như Yên bước đến bên cạnh Hứa Viêm, ánh mắt kiên định: “Hứa Viêm là bạn của ta, ta sẽ không để ai bắt nạt hắn.”

Lý Thanh Phong thấy tình thế này, biết rằng hôm nay khó mà thành công.

Hắn hừ lạnh một tiếng, quay người rời đi.

“Được, hôm nay ta cho các ngươi một mặt mũi, nhưng lần sau sẽ không dễ dàng như vậy!”

Nói xong, Lý Thanh Phong dẫn theo thuộc hạ rời khỏi thị trấn.

Nhìn bóng lưng của Lý Thanh Phong dần xa, Hứa Viêm thở phào một hơi.

“Cảm ơn ngươi, Như Yên.”

Hắn quay sang nhìn Lâm Như Yên, chân thành nói.

“Không cần khách khí.”

Lâm Như Yên khẽ cười: “Chỉ là, ngươi phải cẩn thận, Lý Thanh Phong sẽ không dễ dàng bỏ cuộc như vậy đâu.”

Hứa Viêm gật đầu, hắn cũng biết rõ điều này.

Nhưng dù sao, hôm nay đã vượt qua được một kiếp nạn.

Hắn tin rằng, chỉ cần không ngừng nỗ lực, nhất định có thể đối phó được với mọi nguy hiểm.

Và bên cạnh hắn, còn có Lâm Như Yên, người luôn ủng hộ hắn.

Hai người sánh vai nhau, ánh mắt hướng về chân trời xa, trong lòng dâng tràn hi vọng về những ngày sắp tới.

Trước Tiếp