Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám

Chương 408: Dung Hồn – Thạch Linh Tiến Giai (Hai Trong Một, Cầu Nguyệt Phiếu Cầu Đặt Mua)

Trước Tiếp

Thời gian trôi qua nhanh như thoi đưa, trong nháy mắt đã là mười ngày sau.

Trong động phủ, Tần Tang ngồi xếp bằng trên mặt đất, trước mặt là một khối thạch anh lớn màu xanh lam, bên trong khối đá ấy lờ mờ hiện lên một bóng hình, chính là Thạch Linh.

Thạch Linh vốn là một khối đá thạch anh, sau khi hấp thụ linh khí thiên địa và tinh hoa của đất trời, trải qua vô số năm tháng mới có thể sinh ra linh trí, là một loại sinh linh thiên địa cực kỳ hiếm có.

Tần Tang đã từng từ trong tay của một tên tu sĩ Trúc Cơ thu được một khối đá thạch anh lớn, bên trong chứa một đạo Thạch Linh, nhưng Thạch Linh này còn rất non nớt, linh trí chưa đầy đủ, chỉ có thể dùng để luyện chế một số pháp khí đặc biệt.

Tần Tang đã từng nghĩ đến việc dùng Thạch Linh này để luyện chế một kiện pháp bảo, nhưng sau đó lại từ bỏ, bởi vì Thạch Linh này quá non nớt, linh trí không đủ, cho dù luyện chế thành công, uy lực cũng không lớn.

Hơn nữa, Thạch Linh này còn có một đặc điểm, đó là có thể dung hợp với các loại Thạch Linh khác, từ đó tăng cường linh trí và uy lực của bản thân.

Tần Tang đã từng tìm kiếm rất nhiều tư liệu, cuối cùng tìm được một phương pháp dung hợp Thạch Linh, đó là dùng hồn lực của chính mình để dung hợp với Thạch Linh, từ đó khiến Thạch Linh trở thành một phần của mình, có thể điều khiển tự nhiên như tay chân.

Phương pháp này tuy rất nguy hiểm, một khi thất bại, không chỉ Thạch Linh sẽ bị hủy diệt, ngay cả nguyên thần của bản thân cũng sẽ bị tổn thương nghiêm trọng, nhưng một khi thành công, thu hoạch cũng sẽ vô cùng lớn.

Tần Tang đã quyết định thử một lần.

Trong mười ngày này, hắn không ngừng điều tức, đem trạng thái điều chỉnh đến đỉnh phong, đồng thời cũng đem Thạch Linh luyện hóa một lần nữa, khiến nó trở nên thuần phục hơn.

Hôm nay, chính là ngày dung hợp.

Tần Tang hít sâu một hơi, hai mắt nhắm lại, nguyên thần dần dần tách ra khỏi thể xác, hóa thành một đạo hư ảnh mờ mịt, chậm rãi tiến vào trong đá thạch anh.

Vừa mới tiến vào, Tần Tang liền cảm nhận được một cỗ lực lượng bài xích mãnh liệt, đó là ý chí bản năng của Thạch Linh, nó không muốn bị người khác xâm nhập.

Tần Tang không hề hoảng sợ, vận chuyển hồn lực, từng tầng từng tầng bao phủ lên ý chí của Thạch Linh, đồng thời không ngừng truyền đạt thiện ý của mình.

Thời gian một chút một chút trôi qua, ý chí bài xích của Thạch Linh dần dần yếu đi, cuối cùng hoàn toàn biến mất.

Tần Tang thở phào một hơi, biết rằng bước đầu tiên đã thành công.

Tiếp theo, hắn bắt đầu dung hợp hồn lực của mình với linh trí của Thạch Linh.

Quá trình này cực kỳ chậm rãi và tinh tế, không được có chút sai sót nào, nếu không sẽ dẫn đến thất bại.

Tần Tang toàn lực ứng phó, từng tia từng sợi hồn lực dần dà thẩm thấu vào linh trí của Thạch Linh, dung hợp với nó.

Không biết qua bao lâu, Tần Tang đột nhiên cảm thấy một cỗ cảm giác thân thiết truyền đến, đó là cảm giác của Thạch Linh.

Hắn mở mắt ra, phát hiện Thạch Linh trong đá thạch anh đã biến đổi, từ một đạo hư ảnh mơ hồ trở nên rõ ràng hơn, đồng thời còn tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.

Thành công rồi!

Tần Tang trong lòng vui mừng khôn xiết, hắn có thể cảm nhận được, Thạch Linh này đã hoàn toàn trở thành một phần của mình, có thể tùy ý điều khiển.

Hơn nữa, sau khi dung hợp, linh trí của Thạch Linh cũng đã tăng lên rất nhiều, không còn non nớt như trước nữa.

Tần Tang đưa tay ra, Thạch Linh lập tức từ trong đá thạch anh bay ra, rơi vào lòng bàn tay hắn.

Thạch Linh này có hình dạng giống một viên đá thạch anh nhỏ, bên trong có một đạo hư ảnh màu xanh lam đang không ngừng xoay chuyển, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.

Tần Tang cảm nhận một chút, phát hiện Thạch Linh này không chỉ linh trí tăng lên, ngay cả uy lực cũng tăng lên rất nhiều, nếu dùng nó để luyện chế pháp bảo, uy lực nhất định sẽ không tầm thường.

Nhưng Tần Tang không có ý định luyện chế pháp bảo ngay lập tức, hắn còn có một việc quan trọng hơn cần làm, đó là để Thạch Linh tiến giai.

Thạch Linh sau khi dung hợp, tuy rằng linh trí và uy lực đều có tăng lên, nhưng vẫn chưa đạt đến trình độ tiến giai.

Muốn Thạch Linh tiến giai, cần phải hấp thụ đủ lượng linh khí và tinh hoa của đất trời.

Tần Tang đã chuẩn bị sẵn một số linh thạch và linh dược, hắn đem chúng bày ra trước mặt, sau đó đem Thạch Linh đặt ở giữa.

Tiếp theo, hắn bắt đầu vận chuyển công pháp, dẫn dắt linh khí từ linh thạch và linh dược chảy vào Thạch Linh.

Thạch Linh như một cái phễu, không ngừng hấp thụ linh khí, thân thể cũng dần dần trở nên sáng chói.

Quá trình này kéo dài ba ngày ba đêm.

Đến ngày thứ tư, Thạch Linh đột nhiên bộc phát ra một đạo ánh sáng chói lọi, sau đó thân hình bắt đầu biến hóa.

Từ một viên thạch anh nhỏ bé, nó dần dần kéo dài ra, cuối cùng hóa thành một bóng hình người cao chừng một thước, tuy còn mờ ảo nhưng đã hiện rõ dáng vẻ con người.

Đây chính là giai đoạn tiến hóa của Thạch Linh – hóa hình.

Sau khi hóa hình, Thạch Linh không chỉ linh trí tăng vọt, ngay cả uy lực cũng tăng lên gấp bội.

Tần Tang nhìn Thạch Linh trước mặt, trong lòng vô cùng hài lòng.

Thạch Linh này sau khi tiến giai, đã có thể tự hành tu luyện, thậm chí còn có thể sử dụng một số thần thông đơn giản.

Hơn nữa, nó còn có một đặc điểm, đó là có thể dung nhập vào cơ thể của Tần Tang, trở thành một phần của hắn, tăng cường khả năng phòng ngự của thân thể.

Tần Tang thử để Thạch Linh dung nhập vào cánh tay của mình, lập tức cảm thấy cánh tay trở nên cứng cáp vô cùng, như được bao phủ bởi một tầng áo giáp đá.

Loại cảm giác này thật kỳ diệu.

Tần Tang biết, từ nay về sau, Thạch Linh này sẽ trở thành trợ lực đắc lực của hắn.

Hắn thu hồi Thạch Linh, đứng dậy rời khỏi động phủ.

Mười ngày này, hắn một mực ở trong động phủ bế quan, không biết bên ngoài tình hình thế nào.

Vừa ra khỏi động phủ, Tần Tang liền cảm nhận được một cỗ không khí căng thẳng.

Trong sơn môn, các đệ tử đều đang bận rộn ra vào, trên mặt ai nấy đều mang vẻ mặt lo lắng.

Tần Tang hỏi thăm mới biết, hóa ra trong mười ngày qua, ma đạo lại một lần nữa phát động tấn công, lần này quy mô càng lớn hơn trước, thậm chí còn xuất hiện không ít ma tu đã đạt tới cảnh giới Kim Đan.

Thiên Đạo Tông đã điều động đại quân đến ứng chiến, hai bên đang giằng co tại biên giới.

Ma đạo lần này tấn công, rõ ràng là có chuẩn bị, không biết Thiên Đạo Tông có thể chống đỡ được hay không.

Hắn vội vàng đi đến chỗ chưởng môn, muốn hỏi rõ tình hình.

Chưởng môn đang cùng mấy vị trưởng lão bàn bạc việc quân, thấy Tần Tang đến, lập tức gọi hắn lại.

Chưởng môn thở dài: “Tình hình không lạc quan, ma đạo lần này tấn công rất mạnh, chúng ta đã tổn thất không ít đệ tử. Hiện tại hai bên đang giằng co tại biên giới, nhưng ma đạo vẫn không ngừng tăng viện, e rằng sắp có đại chiến.”

 

Tần Tang nghe vậy, trong lòng càng thêm lo lắng.

Hắn biết, một khi đại chiến nổ ra, tất nhiên sẽ là một trận huyết chiến kinh thiên động địa.

“Chưởng môn sư huynh, ta muốn ra trận.”

Chưởng môn nhìn Tần Tang, gật đầu nói: “Tốt, ngươi vừa xuất quan, tu vi lại có tinh tiến, ra trận cũng có thể giúp một tay. Nhưng phải cẩn thận, ma đạo lần này xuất hiện không ít cao thủ, đừng mạo hiểm.”

Tần Tang gật đầu: “Đa tạ chưởng môn sư huynh nhắc nhở, ta sẽ cẩn thận.”

Nói xong, hắn cáo từ rời đi, chuẩn bị lên đường ra trận.

Trước khi đi, hắn đặc biệt đến chỗ Vân Kỳ, muốn cáo biệt nàng.

Vân Kỳ đang ở trong động phủ tu luyện, thấy Tần Tang đến, lập tức ra nghênh tiếp.

“Tần sư huynh, ngươi xuất quan rồi.”

Tần Tang gật đầu, nói: “Ta sắp ra trận, đặc biệt đến cáo biệt ngươi.”

Vân Kỳ nghe vậy, trên mặt lộ ra vẻ lo lắng: “Ra trận? Tình hình bên ngoài nguy hiểm như vậy, sư huynh nhất định phải cẩn thận.”

Tần Tang cười nói: “Yên tâm đi, ta sẽ không có việc gì đâu. Ngươi ở trong sơn môn cũng phải cẩn thận, đừng tùy tiện ra ngoài.”

Vân Kỳ gật đầu, trong mắt tràn đầy lưu luyến: “Sư huynh, ngươi nhất định phải bình an trở về.”

Tần Tang nhìn Vân Kỳ, trong lòng dâng lên một tia ấm áp, hắn gật đầu: “Ừm, ta hứa.”

Nói xong, hắn quay người rời đi.

Vân Kỳ đứng ở cửa động phủ, nhìn theo bóng lưng của Tần Tang, trong lòng thầm cầu nguyện.

Tần Tang rời khỏi sơn môn, thẳng hướng biên giới bay đi.

Trên đường đi, hắn thấy rất nhiều đệ tử Thiên Đạo Tông cũng đang hướng về biên giới, trên mặt ai nấy đều mang vẻ mặt kiên quyết.

Hắn biết, đại chiến sắp bắt đầu.

Không lâu sau, Tần Tang đến biên giới.

Nơi đây đã trở thành một chiến trường khổng lồ, hai bên trận doanh đối diện nhau, khí thế ngút trời.

Phía Thiên Đạo Tông, chưởng môn và các trưởng lão đang chỉ huy đại quân, chuẩn bị nghênh chiến.

Phía ma đạo, vô số ma tu tụ tập lại, khí tức âm lãnh khiến người ta rùng mình.

Tần Tang gia nhập vào trận doanh Thiên Đạo Tông, chờ đợi mệnh lệnh.

Không lâu sau, chiến tranh bùng nổ.

Ma đạo phát động tấn công, vô số ma tu như sóng biển ập tới.

Thiên Đạo Tông cũng không hề yếu thế, các đệ tử dũng cảm nghênh chiến, hai bên lập tức đánh nhau đến chết sống.

Tần Tang cũng tham gia vào chiến đấu, hắn thôi động Thạch Linh, khiến nó dung nhập vào cơ thể, tăng cường khả năng phòng ngự, đồng thời không ngừng thi triển đạo thuật, chém giết ma tu.

Thạch Linh sau khi tiến giai, uy lực quả nhiên không tầm thường, không chỉ tăng cường phòng ngự cho Tần Tang, còn có thể tự hành tấn công, khiến cho ma tu không thể tiếp cận.

Tần Tang như hổ thêm cánh, trên chiến trường tung hoành ngang dọc, chém giết vô số ma tu.

Nhưng ma đạo lần này tấn công thực sự quá mạnh, không ngừng có cao thủ xuất hiện, khiến Thiên Đạo Tông tổn thất nặng nề.

Chiến tranh kéo dài ba ngày ba đêm, hai bên đều tổn thất nặng nề, nhưng vẫn không phân thắng bại.

Đến ngày thứ tư, ma đạo đột nhiên điều động một đội kỵ binh ma tộc, trực tiếp xông vào trận doanh Thiên Đạo Tông.

Đội kỵ binh này cực kỳ mạnh mẽ, tốc độ nhanh như điện, trong nháy mắt đã xé nát phòng tuyến của Thiên Đạo Tông.

Chưởng môn vội vàng điều động cao thủ đến ngăn chặn, nhưng vẫn không kịp.

Đội kỵ binh ma tộc như một thanh đao sắc bén, trực tiếp đâm vào trái tim của Thiên Đạo Tông.

Tần Tang cũng bị cuốn vào trong chiến đấu, hắn đối mặt với một tên kỵ binh ma tộc, đối phương tu vi đã đạt đến Kim Đan kỳ, cực kỳ mạnh mẽ.

Hai người đánh nhau đến chết sống, Tần Tang dốc toàn lực, nhưng vẫn bị áp chế.

Đúng lúc nguy nan, Thạch Linh bỗng nhiên bộc phát, hóa thành một luồng ánh sáng chói lòa, xuyên thẳng vào ngực tên kỵ binh ma tộc.

Tên kỵ binh ma tộc không kịp phòng bị, bị đánh bay ra ngoài, khóe miệng trào ra máu tươi.

Tần Tranh thừa thế đuổi theo, một kiếm chém đứt đầu đối phương.

Sau khi giải quyết tên kỵ binh ma tộc, Tần Tang lập tức tham gia vào các trận chiến khác, tiếp tục chém giết ma tu.

Chiến tranh vẫn tiếp diễn, hai bên đều đã đỏ mắt, không tiếc bất cứ giá nào để tiêu diệt đối phương.

Đến ngày thứ bảy, ma đạo đột nhiên rút lui.

Thiên Đạo Tông cũng không truy kích, bởi vì bản thân cũng đã tổn thất nặng nề, cần thời gian nghỉ ngơi.

Chiến tranh tạm thời kết thúc, nhưng ai cũng biết, đây chỉ là tạm thời, ma đạo nhất định sẽ còn quay lại.

Tần Tang trở về sơn môn, trên người đầy thương tích, nhưng trong lòng lại tràn đầy kiên định.

Hắn biết, chỉ có không ngừng tu luyện, tăng cường thực lực, mới có thể bảo vệ được sơn môn, bảo vệ được người mình muốn bảo vệ.

Trong động phủ, Tần Tang một lần nữa bế quan, bắt đầu tu luyện.

Lần này chiến đấu, hắn có rất nhiều cảm ngộ, cần thời gian để tiêu hóa.

Đồng thời, Thạch Linh sau khi trải qua chiến đấu, cũng có những biến hóa mới, cần hắn đi thăm dò.

Thời gian một lần nữa trôi qua, Tần Tang trong tu luyện không ngừng đột phá, thực lực không ngừng tăng lên.

Hắn tin tưởng rằng, chỉ cần không ngừng nỗ lực tu luyện, nhất định sẽ vươn tới đỉnh cao của con đường tu tiên.

Và Thạch Linh, sẽ mãi mãi là trợ lực đắc lực bên cạnh hắn, cùng hắn đồng hành trên con đường tu tiên đầy chông gai này.

Trước Tiếp