Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Buổi yến tiệc được tổ chức ở khu vực trung tâm nhất của Cửu Châu Hội Quán, là một tòa lầu các cổ kính, bên trong bài trí cực kỳ tinh xảo, những đồ dùng bằng ngọc bích đều là pháp khí, hương thơm ngào ngạt lan tỏa, khiến người ta cảm thấy tinh thần sảng khoái.
Những người tham dự yến tiệc lần này đều là những nhân vật trọng yếu của các thế lực lớn nhỏ ở Cửu Châu, hoặc là những thiên tài trẻ tuổi nổi danh, hoặc là những lão quái vật đã sống không biết bao nhiêu năm, mỗi người đều có thân phận tôn quý.
Trong lầu các, đã sắp xếp sẵn từng chiếc bàn ngọc, trên mỗi bàn đều bày biện đầy đủ các loại linh quả, mỹ tửu, thức ăn ngon, toàn bộ đều chứa đựng linh khí tinh thuần, đối với tu sĩ mà nói cũng có chỗ tốt.
Lúc Tần Tang đến, trong lầu các đã tụ tập không ít người, mọi người tụ thành từng nhóm nhỏ, hoặc đàm luận về đạo thuật, hoặc trao đổi tu luyện, không khí khá náo nhiệt.
Hắn vừa bước vào cửa, liền có một vị thị nữ xinh đẹp tiến lên chào hỏi, sau đó dẫn hắn đến trước một chiếc bàn ngọc.
Tần Tang ngồi xuống, ánh mắt lướt qua đám người trong lầu các, phát hiện có không ít khuôn mặt quen thuộc, trong đó có mấy người hắn từng gặp ở Cửu Châu Thành.
Đúng lúc này, một đạo thanh âm quen thuộc vang lên bên tai: “Tần đạo hữu, ngươi cũng tới rồi.”
Tần Tang quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Vân Du Tử đang cười ha hả đi tới, bên cạnh hắn còn có mấy vị tu sĩ, đều là những người quen biết từ trước.
“Vân Du đạo hữu.” Tần Tang đứng dậy chào.
Vân Du Tử vỗ vai Tần Tang, cười nói: “Không cần khách sáo, mau ngồi xuống đi.”
Mấy người ngồi xuống, Vân Du Tử giới thiệu những người bạn bên cạnh với Tần Tang, đều là những tu sĩ tán tu ở Cửu Châu, tu vi không tệ, đều ở cảnh giới Kết Đan.
Mọi người chào hỏi qua loa, liền bắt đầu trò chuyện.
Vân Du Tử hỏi: “Tần đạo hữu, lần này tham gia Cửu Châu Hội Võ, chẳng lẽ là muốn tranh một suất vào Cổ Thần Địa?”
Tần Tang gật đầu: “Đúng vậy, Cổ Thần Địa cơ duyên trùng trùng, ta cũng muốn thử vận may một phen.”
Một vị tu sĩ tóc hoa râm tên là Lão Hà cười nói: “Tần đạo hữu tuổi trẻ tài cao, tất nhiên có thể đạt được thành tích tốt.”
Tần Tang khiêm tốn nói: “Lão Hà đạo hữu quá khen rồi.”
Mọi người đang nói chuyện phiếm, đột nhiên ngoài cửa truyền đến một tràng tiếng bước chân, tiếp theo một đám người đi vào.
Cầm đầu là một vị lão giả mặc áo bào tím, khí chất uy nghi, ánh mắt như điện, vừa mới xuất hiện đã thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.
“Là Thái Thượng trưởng lão của Thiên Kiếm Môn!”
Có người nhận ra thân phận của lão giả áo bào tím, thì thầm kinh hô.
Thiên Kiếm Môn là một trong những thế lực đứng đầu ở Cửu Châu, Thái Thượng trưởng lão của họ tất nhiên là nhân vật cực kỳ trọng yếu.
Sau lưng lão già áo bào tím, còn có mấy tu sĩ trẻ tuổi, khí tức đều không tầm thường, rõ ràng là những thiên tài trẻ của Thiên Kiếm Môn.
Trong đó có một người đặc biệt thu hút ánh nhìn của Tần Tang.
Đó là một thiếu niên mặc áo trắng, dung mạo tuấn tú, thân hình thẳng tắp, trên người tỏa ra một cỗ kiếm ý sắc bén, giống như một thanh bảo kiếm chưa ra khỏi vỏ, nhưng đã khiến người ta cảm nhận được sự bén nhạy của nó.
“Người này…” Tần Tang trong lòng hơi động, cảm nhận được một cỗ uy h**p từ thiếu niên áo trắng.
Vân Du Tử thấy Tần Tang chăm chú nhìn thiếu niên áo trắng, liền cười nói: “Tần đạo hữu cũng nhận ra người này sao? Hắn là đệ tử chân truyền của Thiên Kiếm Môn, tên là Lăng Tiêu, được xưng là thiên tài kiếm đạo ngàn năm khó gặp, tu vi đã đạt đến Kết Đan hậu kỳ, là ứng cử viên nóng cho danh ngạch tiến vào Cổ Thần Chi Địa.”
Tần Tang gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi Lăng Tiêu.
Lăng Tiêu hình như cảm nhận được ánh mắt của Tần Tang, đột nhiên quay đầu nhìn lại, hai mắt như kiếm, thẳng tắp đâm vào Tần Tang.
Trong chốc lát, Tần Tang cảm thấy một cỗ kiếm ý lạnh lẽo xuyên thấu hư không, khiến da đầu hắn hơi tê dại.
Nhưng hắn cũng không hề sợ hãi, trong mắt lóe lên một tia tinh quang, khí thế trên người bỗng nhiên bộc phát, đem cỗ kiếm ý kia hóa giải.
Lăng Tiêu hơi kinh ngạc, khóe miệng khẽ nhếch lên, hình như đối với Tần Tang sinh ra hứng thú.
Hai người ánh mắt đan xen, trong không khí dường như có tia lửa điện lóe lên.
Đúng lúc này, lão già áo bào tím đã dẫn người đến trước một chiếc bàn ngọc ở vị trí trung tâm rồi ngồi xuống, Lăng Tiêu cũng thu hồi ánh mắt, đi theo sau lão già áo bào tím.
Vân Du Tử thấy vậy, cười nói: “Tần đạo hữu, ngươi vừa mới tới đã bị Lăng Tiêu để ý rồi, lần này Cửu Châu Hội Võ có lẽ sẽ rất thú vị.”
Tần Tang cười cười, không nói gì.
Tiếp theo, lại có mấy thế lực lớn lần lượt đến, mỗi lần đều dẫn theo những thiên tài trẻ tuổi, khí tức đều không tầm thường.
Trong đó có mấy người khiến Tần Tang đặc biệt chú ý.
Một người là thiếu nữ mặc váy đỏ của Huyền Âm Các, dung mạo yêu diễm, khí chất lãnh lẽo, tu vi cũng đạt đến Kết Đan hậu kỳ.
Một người là đại hán cơ bắp cuồn cuộn của Bá Đao Môn, trên lưng vác một thanh đại đao, khí tức hung hãn, giống như một con mãnh thú.
Còn có một người là đạo sĩ mặc đạo bào của Thanh Hư Quán, tay cầm phất trần, khí chất tiêu dao, nhưng trong mắt thỉnh thoảng lóe lên tinh quang, cho thấy tu vi thâm hậu.
Những người này đều là những nhân vật nổi bật trong giới tu sĩ trẻ ở Cửu Châu, mỗi người đều có thủ đoạn riêng, là đối thủ cạnh tranh mạnh mẽ của Tần Tang trong lần Cửu Châu Hội Võ này.
Buổi yến tiệc dần dần trở nên náo nhiệt, mọi người ăn uống nói chuyện, không khí rất sôi nổi.
Đúng lúc này, đột nhiên có một đạo thanh âm hùng hồn vang lên: “Chư vị đạo hữu, yên lặng.”
Mọi người đồng loạt im bặt, nhìn về phía trước.
Chỉ thấy một vị lão giả mặc áo bào xanh đứng ở vị trí chủ tọa, chính là chưởng quầy của Cửu Châu Hội Quán.
Chưởng quầy cười nói: “Hôm nay, lão phu thay mặt Cửu Châu Hội Quán, cảm tạ chư vị đạo hữu đã đến tham dự yến tiệc này. Kỳ thực, mục đích của buổi yến tiệc lần này, ngoài việc để chư vị đạo hữu làm quen với nhau, còn có một chuyện trọng yếu muốn thông báo.”
Chưởng quầy tiếp tục: ‘Việc này liên quan đến vùng đất Cổ Thần.’
Chưởng quầy ra hiệu mọi người yên lặng, rồi nói: “Theo tin tức mới nhất mà chúng tôi nhận được, Cổ Thần Chi Địa lần này mở ra, sẽ có một chút biến hóa.”
“Biến hóa gì?” Có người không nhịn được hỏi.
Chưởng quầy thần sắc trở nên nghiêm túc: “Theo dự đoán, lần này Cổ Thần Chi Địa mở ra, bên trong có thể sẽ xuất hiện ‘Thần Di tích’.”
“Thần Di tích!”
Ngay cả những lão quái vật kia cũng biến sắc, lộ ra vẻ kinh ngạc.
Tần Tang trong lòng cũng chấn động, hắn từng nghe nói qua “Thần Di tích”, đó là di tích do thần linh thời viễn cổ để lại, bên trong ẩn chứa vô số cơ duyên, nhưng cũng nguy hiểm trùng trùng, ngay cả Nguyên Anh lão quái cũng không dám tùy tiện xâm nhập.
Nếu quả thật có Thần Di tích xuất hiện, vậy thì lần Cửu Châu Hội Võ này, ý nghĩa sẽ hoàn toàn khác.
Chưởng quầy gật đầu: “Không sai, chính là Thần Di tích. Bởi vậy, lần Cửu Châu Hội Võ này, ngoài việc tuyển chọn người tiến vào Cổ Thần Chi Địa, còn có một nhiệm vụ quan trọng hơn, đó là thám hiểm Thần Di tích.”
Mọi người nghe vậy, đều lộ ra vẻ suy tư.
Thần Di tích tuy có cơ duyên, nhưng cũng cực kỳ nguy hiểm, lấy tu vi của bọn họ, liệu có thể đủ sức thám hiểm sao?
Chưởng quầy như thấu hiểu tâm tư mọi người, cười nói: “Chư vị đạo hữu cứ yên tâm, Thần Di tích này chỉ là một mảnh vỡ nhỏ, nguy hiểm không cao. Hơn nữa, chúng ta sẽ chuẩn bị sẵn một số pháp khí hộ mệnh, đảm bảo an toàn cho các vị.”
Nghe vậy, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.
Chưởng quầy tiếp tục nói: “Đương nhiên, thám hiểm Thần Di tích cũng không phải là việc bắt buộc, chư vị có thể tự mình lựa chọn có tham gia hay không. Chỉ là, nếu có thể thu hoạch được bảo vật trong Thần Di tích, Cửu Châu Hội Quán sẽ trả giá cao để mua lại, hoặc dùng các tài nguyên tu luyện khác để trao đổi.”
Lời này vừa nói ra, trong lầu các lập tức vang lên tiếng bàn tán sôi nổi.
Thần Di tích bên trong tất nhiên có vô số bảo vật, nếu có thể thu hoạch được, đối với tu luyện của bọn họ sẽ có trợ giúp rất lớn.
Tần Tang trong lòng cũng hơi động, hắn đối với Thần Di tích cũng rất cảm thấy hứng thú.
Đúng lúc này, Lăng Tiêu đột nhiên đứng dậy, hướng về phía chưởng quầy ôm quyền nói: “Tiền bối, vãn bối muốn hỏi, nếu thám hiểm Thần Di tích, có phải là cần hợp tác với nhau không?”
Chưởng quầy gật đầu: “Đúng vậy, Thần Di tích nguy hiểm trùng trùng, một người hành động khó tránh khỏi gặp nguy hiểm, tốt nhất là nên hợp tác với nhau. Bởi vậy, trong buổi yến tiệc lần này, chư vị có thể tìm kiếm bạn đồng hành, lập thành đội ngũ, cùng nhau thám hiểm Thần Di tích.”
Nghe vậy, mọi người đều gật đầu, bắt đầu tìm kiếm bạn đồng hành thích hợp.
Tần Tang cũng đang suy nghĩ, không biết nên tìm ai hợp tác.
Đúng lúc này, Vân Du Tử đột nhiên nói: “Tần đạo hữu, không bằng chúng ta hợp tác với nhau?”
Tần Tang hơi kinh ngạc, nhìn về phía Vân Du Tử.
Vân Du Tử cười nói: “Lão phu tuy tuổi đã cao, nhưng còn có chút bản lĩnh, hơn nữa đối với Cổ Thần Chi Địa cũng có chút hiểu biết, hợp tác với Tần đạo hữu, có lẽ có thể giúp ích cho nhau.”
Tần Tang suy nghĩ một chút, gật đầu đồng ý: “Được, vậy thì nhờ Vân Du đạo hữu chiếu cố.”
Hai người vừa mới định ra chuyện, đột nhiên một đạo thanh âm lãnh lẽo vang lên: “Hai vị đạo hữu, không biết tiểu nữ tử có thể tham gia cùng không?”
Tần Tang quay đầu nhìn lại, chỉ thấy thiếu nữ váy đỏ của Huyền Âm Các không biết lúc nào đã đi tới trước mặt bọn họ, đang nhìn bọn họ với ánh mắt bình thản.
Vân Du Tử hơi kinh ngạc, sau đó cười nói: “Nguyên lai là Tô cô nương, cô nương muốn tham gia, lão phu tất nhiên hoan nghênh.”
Thiếu nữ váy đỏ gật đầu, ánh mắt rơi vào Tần Tang: “Vị đạo hữu này là…”
Vân Du Tử vội vàng giới thiệu: “Đây là Tần Tang Tần đạo hữu.”
Thiếu nữ váy đỏ khẽ gật đầu: “Tiểu nữ tử Tô Vũ Yên, xin chào Tần đạo hữu.”
Tần Tang cũng ôm quyền đáp lễ: “Tại hạ Tần Tang, xin chào Tô cô nương.”
Tô Vũ Yên nhìn Tần Tang một cái, trong mắt lóe lên một tia dị sắc, hình như đối với hắn rất cảm thấy hứng thú.
Ba người vừa mới thành lập đội ngũ, đột nhiên lại có một người đi tới.
Chính là đại hán của Bá Đao Môn.
Đại hán cười ha hả nói: “Mấy vị đạo hữu, không biết Lôi mỗ có thể tham gia cùng không?”
Vân Du Tử nhìn Tần Tang và Tô Vũ Yên một cái, thấy hai người đều không có ý kiến gì, liền cười nói: “Lôi đạo hữu muốn tham gia, chúng ta tất nhiên hoan nghênh.”
Đại hán vui mừng nói: “Tốt quá! Lôi mỗ tên là Lôi Bạo, về sau xin mấy vị đạo hữu chiếu cố.”
Bọn họ ngồi xuống cùng nhau, bắt đầu thảo luận kế hoạch thám hiểm Thần Di tích.
Trong lúc nói chuyện, Tần Tang phát hiện Tô Vũ Yên và Lôi Bạo đều là người thẳng tính, tu vi cũng không tệ, đều là Kết Đan hậu kỳ, có lẽ trong lần thám hiểm này thực sự có thể giúp ích cho nhau.
Đúng lúc mọi người đang bàn luận sôi nổi, đột nhiên ngoài cửa truyền đến một đạo thanh âm lạnh như băng: “Chưởng quầy, bản công tử cũng muốn tham gia thám hiểm Thần Di tích.”
Mọi người đồng loạt nhìn ra ngoài cửa, chỉ thấy một thiếu niên mặc áo bào đen chậm rãi đi vào.
Thiếu niên này dung mạo cực kỳ tuấn mỹ, nhưng trên mặt lại mang theo một vẻ âm trầm, hai mắt như hàn tinh, khiến người ta nhìn mà phát lạnh.
Trên người hắn tỏa ra một cỗ khí tức âm lãnh, giống như đến từ Cửu U Địa Ngục.
Nhìn thấy thiếu niên này, trong lầu các lập tức vang lên tiếng xì xào bàn tán.
“Là Âm La điện tử!”
“Không ngờ hắn cũng tới!”
“Nghe nói hắn tu luyện ‘Âm La Quỷ Pháp’, tàn nhẫn vô tình, là một nhân vật cực kỳ nguy hiểm.”
Tần Tang nghe thấy những lời bàn tán của mọi người, trong lòng cũng hơi động.
Âm La điện tử, danh hào này hắn cũng từng nghe qua, là thiên tài trẻ tuổi nổi danh của Ma đạo, tu vi đã đạt đến Kết Đan đỉnh phong, thực lực cực mạnh, là một nhân vật cực kỳ khó chơi.
Không ngờ hắn cũng tới tham gia Cửu Châu Hội Võ lần này.
Âm La điện tử bước vào trong lầu các, ánh mắt lạnh lùng quét qua mọi người, cuối cùng dừng lại ở chỗ Tần Tang bọn họ, khóe miệng khẽ nhếch lên, lộ ra một nụ cười ý vị thâm trường.
“Bốn vị đạo hữu, không biết bản công tử có thể tham gia đội ngũ của các ngươi không?”
Lời vừa nói ra, trong lầu các lập tức yên tĩnh.
Mọi người đều nhìn về phía Tần Tang bọn họ, trong mắt tràn đầy vẻ đồng tình.
Âm La điện tử danh tiếng xấu, tu luyện ma công, tính tình tàn bạo, nếu để hắn tham gia đội ngũ, chỉ sợ sẽ gặp nguy hiểm.
Tần Tang nhíu mày, trong lòng cũnh do dự.
Vân Du Tử và Tô Vũ Yên cũng đều trầm mặc, rõ ràng cũng không muốn đồng hành cùng Âm La điện tử.
Chỉ có Lôi Bạo là không kiêng dè gì, lớn tiếng nói: “Âm La điện tử, ngươi tu luyện ma công, tính tình tàn bạo, chúng ta không muốn đồng hành cùng ngươi!”
Âm La điện tử nghe vậy, không những không tức giận, ngược lại cười càng tươi: “Lôi đạo hữu nói quá lời rồi, bản công tử tuy tu luyện ma công, nhưng cũng biết phân biệt phải trái, hơn nữa thực lực không tệ, nếu có thể hợp tác với các vị, tất sẽ là một trợ lực lớn.”
Lôi Bạo còn muốn nói gì đó, nhưng bị Vân Du Tử ngăn lại.
Vân Du Tử nhìn Âm La điện tử, trầm giọng nói: “Âm La điện tử, ngươi thực sự muốn tham gia đội ngũ của chúng ta?”
Âm La điện tử gật đầu: “Đương nhiên.”
Vân Du Tử trầm mặc một lát, rồi nói: “Được, nhưng ngươi phải hứa, trong quá trình thám hiểm, không được làm tổn hại đến đồng đội, nếu không, chúng ta sẽ lập tức đuổi ngươi ra khỏi đội.”
Âm La điện tử cười nói: “Đương nhiên, bản công tử tất nhiên sẽ tuân thủ quy tắc.”
Như vậy, đội ngũ năm người đã thành lập.
Nhưng trong lòng mọi người đều hiểu rõ, có Âm La điện tử gia nhập, lần thám hiểm này chắc chắn sẽ không yên ổn.
Buổi yến tiệc tiếp tục, mọi người ăn uống nói chuyện, nhưng trong lòng đều đang suy nghĩ về chuyện thám hiểm Thần Di tích.
Tần Tang ngồi ở chỗ, trong lòng cũng đang suy tính.
Thần Di tích, Âm La điện tử, còn có những thiên tài trẻ tuổi khác…
Lần Cửu Châu Hội Võ này, chắc chắn sẽ không đơn giản.
Hắn hít sâu một hơi, trong mắt lóe lên một tia quyết tâm.
Dù thế nào đi nữa, hắn cũng phải tranh thủ danh ngạch tiến vào Cổ Thần Chi Địa, thăm dò Thần Di tích, tìm kiếm cơ duyên của chính mình.
Buổi yến tiệc kết thúc, mọi người lần lượt rời đi.
Tần Tang cùng Vân Du Tử bọn người hẹn gặp lại, sau đó trở về chỗ ở của mình.
Trên đường về, hắn luôn cảm thấy có một đạo ánh mắt âm lãnh đang theo dõi mình.
Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Âm La điện tử đang đứng ở một góc, nhìn hắn với ánh mắt ý vị thâm trường.
Tần Tang nhíu mày, không để ý, quay người rời đi.
Nhưng trong lòng hắn đã cảnh giác.
Âm La điện tử này, chắc chắn không có ý tốt.
Về đến chỗ ở, Tần Tang ngồi xếp bằng trên giường, bắt đầu điều tức tu luyện.
Hắn biết rõ, trước khi Cửu Châu Hội Võ bắt đầu, hắn phải tăng cường thực lực của mình hết mức có thể.
Chỉ có như vậy, mới có thể đối phó với những nguy hiểm sắp tới.
Đêm khuya, Cửu Châu Hội Quán chìm vào trong yên tĩnh.
Nhưng trong lòng của mỗi người, đều đang sóng cuộn không yên.
Thần Di tích, cơ duyên, nguy hiểm…
Tất cả những thứ này, đang chờ đợi bọn họ ở phía trước.
Mà Tần Tang cũng đang chờ đợi, chờ đợi ngày Cửu Châu Hội Võ bắt đầu.
Đến lúc đó, hắn sẽ dùng toàn bộ thực lực của mình, tranh đoạt cơ duyên thuộc về mình.
Dù cho phía trước có nguy hiểm thế nào, hắn cũng sẽ không lùi bước.
Bởi vì, đây là con đường tu tiên của hắn.
Một con đường chỉ có thể tiến về phía trước, không thể lùi lại.