Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Đạo hữu, đây là linh thạch thu được từ ba tên kia.
Một tên thiếu niên áo xanh đưa một chiếc túi trữ vật lên.
Tên thiếu niên áo xanh này chính là Lục Huyền, hắn và Tần Tang cùng một nhóm, lúc trước đã từng cùng nhau tiêu diệt một tên Ma tu, sau đó lại cùng nhau hành động một thời gian ngắn, nhưng không tìm thấy cơ hội nào, liền tách ra hành động.
Không ngờ, mới tách ra không lâu, Tần Tang lại gặp phải ba tên Ma tu vây công.
Tần Tang không dám chủ quan, lập tức phát tín hiệu cầu cứu.
Lục Huyền nhận được tín hiệu, lập tức chạy tới, cùng Tần Tang liên thủ đối phó ba tên Ma tu.
Tần Tang cũng không ngại ngần, trực tiếp cầm lấy túi trữ vật, thần thức quét qua, trong lòng hơi động.
Trong túi trữ vật, ngoài một số linh thạch và đan dược ra, còn có ba viên Huyết Tinh.
Ba viên Huyết Tinh này, mỗi viên đều có thể đổi lấy một phần thưởng không nhỏ.
Đạo hữu, ba viên Huyết Tinh này, ngươi cầm lấy đi.
Tần Tang lấy ra ba viên Huyết Tinh, đưa cho Lục Huyền.
Lục Huyền lắc đầu, nói: “Đạo hữu, ba tên Ma tu này đều là do ngươi một mình tiêu diệt, ta chỉ là giúp một tay, không thể nhận ba viên Huyết Tinh này.”
Tần Tang cười nói: “Đạo hữu đừng khách sáo, nếu không có đạo hữu kịp thời tới cứu viện, ta e rằng đã gặp nạn rồi. Hơn nữa, ba tên Ma tu này, đạo hữu cũng có công lao, ba viên Huyết Tinh này, đạo hữu cứ nhận lấy.”
Lục Huyền thấy Tần Tang kiên quyết như vậy, cũng không tiếp tục từ chối, thu hồi ba viên Huyết Tinh, nói: “Vậy ta đa tạ đạo hữu.”
Hai người lại hàn huyên vài câu, liền chia tay.
Hắn vừa mới đột phá đến Trúc Cơ hậu kỳ không lâu, cảnh giới còn chưa ổn định, cần phải tĩnh tu một thời gian.
Thời gian trôi qua, trong nháy mắt đã nửa năm.
Trong nửa năm này, Tần Tang một mực ở trong động phủ tu luyện, cảnh giới cuối cùng cũng đã ổn định.
Một ngày nọ, Tần Tang đang tu luyện, đột nhiên cảm thấy một cỗ khí tức cường đại từ bên ngoài truyền đến.
Hắn mở mắt ra, thần thức quét ra ngoài, phát hiện một đạo độn quang đang nhanh chóng bay tới.
Độn quang rơi xuống trước cửa động phủ, hóa thành một lão giả tóc trắng.
Lão giả tóc trắng này chính là Trưởng lão chấp pháp của Thái Ất Đan Tông – Thanh Hư Tử.
Tần Tang vội vàng ra khỏi cửa động phủ, chắp tay thi lễ: “Đệ tử bái kiến Trưởng lão.”
Thanh Hư Tử gật đầu, nói: “Tần Tang, ngươi theo ta đến một chuyến.”
Tần Tang hơi nghi hoặc, nhưng vẫn đáp: “Vâng.”
Hai người hóa thành độn quang, bay về phía chủ phong.
Trên đường đi, Thanh Hư Tử giải thích: “Tần Tang, lần này gọi ngươi đến, là có một nhiệm vụ muốn giao cho ngươi.”
Tần Tang hỏi: “Không biết là nhiệm vụ gì?”
Thanh Hư Tử nói: “Gần đây, tông môn phát hiện một cái bí cảnh, tên là Phù Hoang Bí Cảnh. Trong bí cảnh này, có rất nhiều linh dược và khoáng thạch quý hiếm, nhưng cũng ẩn chứa rất nhiều nguy hiểm. Tông môn quyết định cử một nhóm đệ tử tiến vào bí cảnh thám hiểm, ngươi cũng nằm trong danh sách đó.”
Phù Hoang Bí Cảnh, hắn cũng từng nghe qua, nghe nói là một cái bí cảnh rất cổ xưa, bên trong có rất nhiều cơ duyên, nhưng cũng vô cùng nguy hiểm.
Trưởng lão, không biết trong bí cảnh có những nguy hiểm gì?
Thanh Hư Tử nói: “Trong bí cảnh, ngoài các loại yêu thú và cấm chế ra, còn có một loại sinh vật đặc biệt, gọi là ‘Phù Linh’. Phù Linh là do linh khí trong bí cảnh ngưng tụ mà thành, có linh trí, thực lực cường đại, rất khó đối phó.”
Tần Tang gật đầu, biểu thị đã hiểu.
Hai người bay đến chủ phong, rơi xuống một tòa đại điện.
Trong đại điện, đã có mấy chục đệ tử tụ tập.
Những đệ tử này, đều là tinh anh của Thái Ất Đan Tông, tu vi tối thiểu cũng là Trúc Cơ trung kỳ.
Tần Tang quét mắt một lượt, phát hiện trong đó có vài người quen.
Ví dụ như Lục Huyền, còn có một vài đệ tử cùng hắn từng có giao tình.
Lúc này, một vị trưởng lão đi ra, chính là Chưởng môn Thái Ất Đan Tông – Huyền Chân Tử.
Huyền Chân Tử nhìn mọi người một lượt, trầm giọng nói: “Các đệ tử, lần này gọi các ngươi đến, là vì việc Phù Hoang Bí Cảnh. Các ngươi đều là tinh anh của tông môn, lần này tiến vào bí cảnh, nhất định phải cẩn thận, không được khinh thường.”
Huyền Chân Tử tiếp tục nói: “Trong bí cảnh, ngoài việc thu thập linh dược và khoáng thạch, còn có một nhiệm vụ quan trọng, đó là tìm kiếm một kiện bảo vật – Ngũ Nguyên Thái Canh Kiếm Trận.”
Ngũ Nguyên Thái Canh Kiếm Trận?
Tần Tang nghe vậy, trong lòng hơi nghi hoặc.
Huyền Chân Tử giải thích: “Ngũ Nguyên Thái Canh Kiếm Trận là một bộ kiếm trận cổ xưa, uy lực vô cùng lớn. Nếu có thể tìm được bộ kiếm trận này, đối với tông môn mà nói, sẽ là một trợ lực lớn.”
Huyền Chân Tử nói: “Lần này tiến vào bí cảnh, các ngươi sẽ chia thành năm đội, mỗi đội mười người. Mỗi đội đều có một đội trưởng, phụ trách chỉ huy toàn đội.”
Nói xong, Huyền Chân Tử liền tuyên bố danh sách phân đội.
Tần Tang bị phân vào đội năm, đội trưởng là một đệ tử Trúc Cơ hậu kỳ tên là Lăng Tiêu.
Lăng Tiêu là một thiếu niên tuấn lãng, tu vi cường đại, tại tông môn có danh tiếng không nhỏ.
Sau khi phân đội xong, Huyền Chân Tử lại dặn dò vài câu, liền để mọi người giải tán, chuẩn bị tiến vào bí cảnh.
Tần Tang trở về động phủ, bắt đầu chuẩn bị.
Hắn đem tất cả pháp bảo và đan dược đều kiểm tra một lượt, xác định không có sai sót gì, mới yên tâm.
Ba ngày sau, tất cả đệ tử tụ tập tại quảng trường trước chủ phong.
Huyền Chân Tử tự tay mở trận truyền tống, đưa mọi người vào Phù Hoang Bí Cảnh.
Tần Tang chỉ cảm thấy trước mắt hoa lên, sau đó liền xuất hiện ở một mảnh rừng rậm nguyên thủy.
Nơi này chính là Phù Hoang Bí Cảnh.
Bầu trời âm u, không khí ẩm ướt, xung quanh vang vọng tiếng thú gầm.
Tần Tang cảnh giác nhìn quanh, phát hiện đồng đội của mình cũng đã xuất hiện.
Đội trưởng Lăng Tiêu tập hợp mọi người lại, nói: “Các vị sư đệ sư muội, chúng ta hiện tại đã tiến vào Phù Hoang Bí Cảnh. Nơi này nguy hiểm trùng trùng, mọi người nhất định phải cẩn thận, tuyệt đối không được tách ra hành động.”
Lăng Tiêu tiếp tục nói: “Theo chỉ thị của tông môn, chúng ta cần phải đi về phía đông, tìm kiếm Ngũ Nguyên Thái Canh Kiếm Trận. Trên đường đi, nếu gặp linh dược và khoáng thạch, có thể thu thập, nhưng không được vì đó mà trì hoãn nhiệm vụ chính.”
Mọi người lại đáp: “Vâng!”
Sau đó, Lăng Tiêu dẫn đầu, dẫn mọi người hướng về phía đông tiến lên.
Trên đường đi, mọi người gặp phải rất nhiều yêu thú tấn công, nhưng đều bị liên thủ đánh lui.
Tần Tang phát hiện, trong bí cảnh này, linh khí cực kỳ nồng nặc, tu luyện ở đây, tốc độ sẽ nhanh hơn rất nhiều.
Nhưng đồng thời, nguy hiểm cũng lớn hơn rất nhiều.
Chỉ thấy từ trong rừng rậm, đi ra một con yêu thú khổng lồ.
Con yêu thú này dáng vẻ tựa như một con hổ, nhưng trên lưng lại mọc ra một đôi cánh, toàn thân bao phủ bởi ngọn lửa đỏ rực, khí tức cường đại lan tỏa, rõ ràng đã đạt đến cảnh giới yêu thú tam phẩm.
Sau một hồi kịch chiến, cuối cùng đã đánh lui Hỏa Vân Hổ.
Nhưng mọi người cũng bị thương không nhẹ, có mấy người thậm chí bị thương nặng.
Tần Tang cũng bị thương nhẹ, nhưng không đáng kể.
Hắn ngồi xuống điều tức, đồng thời cảnh giác quan sát xung quanh.
Lục Huyền gật đầu, nói: “Vậy thì tốt. Nơi này thực sự hiểm ác, mới vào chẳng bao lâu đã đụng phải yêu thú tam giai, về sau còn chẳng biết sẽ gặp phải thứ gì nữa.”
Lần này, mọi người càng thêm cẩn thận, tiến độ cũng chậm lại rất nhiều.
Cổ điện này cực kỳ hùng vĩ, nhưng cũng tràn ngập vẻ cổ xưa.
Lăng Tiêu dừng bước, nói: “Theo bản đồ, Ngũ Nguyên Thái Canh Kiếm Trận có thể ẩn giấu trong cổ điện này.”
Lăng Tiêu tiếp tục nói: “Nhưng cổ điện này tất nhiên có cấm chế, mọi người nhất định phải cẩn thận.”
Cánh cửa điện mở ra, lộ ra một con đường dài tăm tối.
Lăng Tiêu không chần chừ, trực tiếp bước vào.
Bên trong cổ điện tối đen như mực, chỉ có thể dựa vào ánh sáng của pháp bảo để chiếu sáng.
Đi được một đoạn, mọi người đột nhiên nghe thấy một trận tiếng xào xạc.
Lăng Tiêu lập tức ra hiệu cho mọi người dừng lại, cảnh giác nhìn về phía trước.
Chỉ thấy từ trong bóng tối, bay ra một đám Phù Linh.
Những Phù Linh này hình dạng giống người, nhưng thân thể trong suốt, toàn thân tỏa ra ánh sáng nhạt.
Lăng Tiêu trầm giọng nói: “Đây chính là Phù Linh, thực lực không yếu, mọi người cẩn thận.”
Mọi người nghe vậy, đều lộ ra vẻ cảnh giác.
Đám Phù Linh này nhìn thấy mọi người, lập tức phát ra một trận tiếng kêu chói tai, sau đó lao thẳng tới.
Phù Linh thực lực không yếu, nhưng mọi người liên thủ, cũng không hề yếu thế.
Sau một hồi kịch chiến, cuối cùng đã tiêu diệt hết đám Phù Linh này.
Nhưng mọi người cũng tiêu hao không ít chân nguyên.
Lăng Tiêu lập tức ra lệnh nghỉ ngơi, để mọi người khôi phục chân nguyên.
Tần Tang cũng tiêu hao không ít, lập tức ngồi xuống điều tức.
Lúc này, Lục Huyền lại đi tới, hỏi: “Đạo hữu, không sao chứ?”
Tần Tang lắc đầu, nói: “Không sao, chỉ là tiêu hao hơi nhiều.”
Lục Huyền gật đầu, nói: “Vậy thì tốt. Những Phù Linh này quả thực khó đối phó, nếu không phải chúng ta liên thủ, sợ rằng đã gặp nạn rồi.”
Tần Tang đồng ý: “Đúng vậy, vì vậy chúng ta nhất định phải đoàn kết.”
Hai người lại hàn huyên vài câu, liền tiếp tục điều tức.
Sau một canh giờ, mọi người chân nguyên đều đã khôi phục, liền tiếp tục tiến lên.
Đi được một đoạn, mọi người đột nhiên phát hiện phía trước xuất hiện một tòa đại điện.
Đại điện này cực kỳ trang nghiêm, ở giữa đại điện, có một cái đài cao.
Trên đài cao, đặt một bộ kiếm trận.
Mọi người nhìn thấy Ngũ Nguyên Thái Canh Kiếm Trận, đều lộ ra vẻ hưng phấn.
Lăng Tiêu nói: “Đây chính là Ngũ Nguyên Thái Canh Kiếm Trận, mọi người cẩn thận, xung quanh tất nhiên có cấm chế.”
Nói xong, Lăng Tiêu cẩn thận đi về phía đài cao.
Mọi người theo sát phía sau, cảnh giác nhìn quanh.
Đi đến trước đài cao, Lăng Tiêu dừng bước, quan sát một phen, sau đó leo lên đài cao.
Đúng lúc này, đột nhiên từ bốn phía bay ra vô số Phù Linh.
Những Phù Linh này, so với lúc trước càng nhiều, thực lực cũng càng mạnh.
Lăng Tiêu biến sắc, hô: “Mọi người cẩn thận, đây là cấm chế của cổ điện!”
Lăng Tiêu hô: “Bố trận!”
Mọi người lập tức bày ra trận thế, liên thủ đối phó Phù Linh.
Tần Tang cũng không chần chừ, lập tức tế ra pháp bảo, tham gia chiến đấu.
Lục Huyền thấy vậy, cũng đi theo.
Ba người liên thủ, tạm thời ngăn cản được đám Phù Linh.
Nhưng Phù Linh số lượng quá nhiều, ba người cũng không thể ngăn cản được bao lâu.
Lúc này, Lăng Tiêu đột nhiên nói: “Tần sư đệ, Lục sư đệ, các ngươi đi lấy Ngũ Nguyên Thái Canh Kiếm Trận, ta tới ngăn chặn chúng!”
Hai người leo lên đài cao, nhìn thấy Ngũ Nguyên Thái Canh Kiếm Trận.
Bộ kiếm trận này, gồm năm thanh kiếm, mỗi thanh kiếm đều tỏa ra ánh sáng chói lọi, khí tức cường đại.
Tần Tang không chần chừ, lập tức thu hồi Ngũ Nguyên Thái Canh Kiếm Trận.
Tần Tang và Lục Huyền vội vàng nhìn xuống, thấy Lăng Tiêu đang bị bầy Phù Linh vây khốn, tình thế hết sức nguy ngập.
Hai người biến sắc, lập tức lao xuống đài cao, cứu viện Lăng Tiêu.
Nhưng đám Phù Linh số lượng quá nhiều, ba người dù liên thủ, vẫn không thể thoát khỏi vòng vây.
Nhóm người này, chính là đệ tử của một tông môn khác.
Người cầm đầu là một thanh niên áo trắng, hắn nhìn mọi người, cười nói: “Thái Ất Đan Tông đệ tử, các ngươi thật là không may mắn, lại gặp phải chúng ta.”
Lăng Tiêu biến sắc, nói: “Các ngươi là ai?”
Thanh niên áo trắng cười nói: “Chúng ta là đệ tử của Thiên Kiếm Tông, lần này tiến vào bí cảnh, chính là vì Ngũ Nguyên Thái Canh Kiếm Trận. Không ngờ, lại bị các ngươi chiếm trước một bước.”
Thanh niên áo trắng cười lạnh: “Thuộc về các ngươi? Xem các ngươi bây giờ, sắp không giữ nổi mạng rồi, còn dám nói khoác?”
Nói xong, thanh niên áo trắng liền ra lệnh: “Động thủ, giết hết bọn chúng!”
Lăng Tiêu thấy tình thế không ổn, lập tức hô: “Mọi người lui lại, ta tới ngăn chặn chúng!”
Nói xong, Lăng Tiêu liền lao thẳng vào đám đệ tử Thiên Kiếm Tông.
Tần Tang và Lục Huyền thấy vậy, cũng không chần chừ, lập tức đi theo Lăng Tiêu, cùng hắn liên thủ đối phó địch.
Nhưng đối phương số lượng quá nhiều, thực lực cũng quá mạnh, ba người dù liên thủ, vẫn rơi vào thế yếu.
Rất nhanh, đã có mấy người bị thương.
Lăng Tiêu thấy tình thế không ổn, lập tức hô: “Tần sư đệ, Lục sư đệ, các ngươi nhanh chạy đi, ta tới ngăn chặn chúng!”
Tần Tang và Lục Huyền nghe vậy, đều do dự.
Lăng Tiêu lại nói: “Đừng do dự nữa, nhanh lên!”
Tần Tang và Lục Huyền thấy Lăng Tiêu kiên quyết như vậy, cũng không tiếp tục do dự, lập tức hướng về phía cửa điện lao tới.
Nhưng đệ tử Thiên Kiếm Tông đã bao vây cửa điện, hai người căn bản không thể thoát ra.
Lúc này, đột nhiên từ bên ngoài truyền đến một trận tiếng gầm.
Mọi người vội vàng nhìn ra, phát hiện một con yêu thú khổng lồ đang đi tới.
Con yêu thú này, chính là Hỏa Vân Hổ lúc trước.
Hỏa Vân Hổ nhìn thấy mọi người, lập tức phát ra một tiếng gầm, sau đó lao thẳng tới.
Đệ tử Thiên Kiếm Tông thấy vậy, đều biến sắc.
Thanh niên áo trắng lập tức ra lệnh: “Lui lại!”
Đệ tử Thiên Kiếm Tông nghe lệnh, lập tức lui lại.
Hỏa Vân Hổ không đuổi theo, mà là lao thẳng vào đám Phù Linh.
Đám Phù Linh thấy Hỏa Vân Hổ, cũng phát ra một trận tiếng kêu chói tai, sau đó lao thẳng tới.
Hai bên lập tức đánh nhau.
Lăng Tiêu thấy cơ hội, lập tức hô: “Mọi người nhanh chạy!”
Mọi người nghe vậy, lập tức hướng về phía cửa điện lao tới.
Mọi người chạy ra khỏi cổ điện, lập tức hóa thành độn quang, nhanh chóng đào tẩu.
Đệ tử Thiên Kiếm Tông thấy vậy, cũng không dám đuổi theo, chỉ có thể nhìn mọi người biến mất.
Mọi người bay ra một khoảng cách, xác định không có nguy hiểm, mới dừng lại.
Lăng Tiêu nhìn mọi người, thở dài một hơi, nói: “May mà có Hỏa Vân Hổ xuất hiện, nếu không, chúng ta sợ rằng đã gặp nạn rồi.”
Mọi người nghe vậy, đều gật đầu.
Tần Tang nói: “Đội trưởng, Ngũ Nguyên Thái Canh Kiếm Trận đã thu được, chúng ta nên trở về tông môn rồi.”
Lăng Tiêu gật đầu, nói: “Đúng vậy, chúng ta lập tức trở về tông môn.”
Nói xong, Lăng Tiêu liền dẫn mọi người hướng về phía truyền tống trận bay đi.
Trên đường đi, mọi người lại gặp phải một vài nguy hiểm, nhưng đều bị vượt qua.
Cuối cùng, mọi người an toàn trở về Thái Ất Đan Tông.
Huyền Chân Tử nhìn thấy Ngũ Nguyên Thái Canh Kiếm Trận, vô cùng cao hứng, lập tức ban thưởng cho mọi người.
Tần Tang cũng nhận được một phần thưởng không nhỏ.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, Tần Tang trở về động phủ, tiếp tục tu luyện.
Hắn biết, tu hành con đường còn dài, chỉ có không ngừng nỗ lực, mới có thể đạt đến cảnh giới cao hơn.