Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám

Chương 1107: Tử Phúc ra tay – Hoa Thủy Nguyệt (Cầu vé nguyệt cầu vé nguyệt)

Trước Tiếp

Tử Phúc Lão Tổ nhìn về phía Lôi Đình, ánh mắt lạnh lùng như băng tuyết: “Lôi Đình, ngươi thật sự muốn đứng về phía hắn?”

Lôi Đình cười nhạt một tiếng: “Tử Phúc, ngươi đã quên rồi sao? Ta từng nói, nếu có ai dám động đến người của ta, dù là Thiên Đế cũng phải trả giá.”

Tử Phúc Lão Tổ hừ lạnh: “Ngươi cho rằng chỉ với một mình ngươi, có thể ngăn cản ta?”

Lôi Đình nhẹ nhàng lắc đầu: “Không phải một mình ta.”

Vừa dứt lời, một bóng người khác từ phía sau Lôi Đình chầm chậm hiện ra. Đó là một lão nhân tóc bạc trắng, đôi mắt sáng như sao, khí tức mênh mông tựa biển cả.

Tử Phúc Lão Tổ trông thấy lão giả này, sắc mặt bỗng biến đổi: “Huyền U Lão Quỷ! Sao ngươi… ngươi lại ở chỗ này?

Huyền U Lão Quỷ cười khẽ: “Tử Phúc, nhiều năm không gặp, ngươi vẫn như xưa.”

Tử Phúc Lão Tổ trong lòng chấn động, Huyền U Lão Quỷ là một trong những lão quái vật nổi tiếng nhất của Huyền Thiên Đại Lục, thực lực không hề kém hắn. Nếu hai người này liên thủ, hắn thật sự không có phần thắng.

Nhưng nghĩ đến Thủy Nguyệt Hoa, Tử Phúc Lão Tổ lại cắn răng nói: “Huyền U, việc này không liên quan đến ngươi, tốt nhất đừng nhúng tay vào.”

Huyền U Lão Quỷ lắc đầu: “Ta đã nhận lời của Lôi Đình tiểu hữu, hôm nay nhất định phải bảo vệ tiểu hữu kia an toàn.”

Tử Phúc Lão Tổ ánh mắt âm trầm, hắn biết hôm nay khó tránh khỏi một trận đại chiến. Nhưng Thủy Nguyệt Hoa đối với hắn quá quan trọng, dù là đánh với hai đại cao thủ, hắn cũng không thể từ bỏ.

“Được rồi!” Tử Phúc Lão Tổ đột nhiên cười lạnh một tiếng, “Vậy thì để ta xem, hai vị có bao nhiêu bản lĩnh!”

Nói xong, Tử Phúc Lão Tổ đột nhiên đưa tay vỗ một cái, một đạo tử quang từ trong lòng bàn tay b*n r*, hóa thành một con tử sắc cự long, gầm thét lao về phía Lôi Đình và Huyền U Lão Quỷ.

Lôi Đình và Huyền U Lão Quỷ đồng thời động thủ, hai đạo cường đại chân nguyên va chạm với tử sắc cự long, phát ra một tiếng nổ long trời lở đất.

Chiến đấu chính thức bùng nổ!

Mà ở một bên, Lâm Hàn nhìn cảnh tượng trước mắt, trong lòng cảm khán vô cùng. Hắn không ngờ rằng, vì bảo vệ mình, Lôi Đình lại có thể mời được Huyền U Lão Quỷ ra tay.

Nhưng hắn cũng biết, chiến đấu này sẽ vô cùng ác liệt. Dù là Lôi Đình và Huyền U Lão Quỷ liên thủ, cũng chưa chắc có thể dễ dàng đánh bại Tử Phúc Lão Tổ.

Quả nhiên, Tử Phúc Lão Tổ tuy một mình đối đầu hai đại cao thủ, nhưng không hề rơi vào thế yếu. Tử quang trên người hắn không ngừng bộc phát, mỗi một chiêu thức đều ẩn chứa lực lượng hủy thiên diệt địa.

Lôi Đình và Huyền U Lão Quỷ cũng toàn lực ứng chiến, ba người đánh nhau chớp nhoáng đã qua mấy trăm chiêu, nhưng vẫn chưa phân thắng bại.

Đúng lúc này, Tử Phúc Lão Tổ đột nhiên thu chiêu lui lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía Lâm Hàn: “Tiểu tử, ngươi cho rằng có hai người bảo vệ, ta sẽ không làm gì được ngươi sao?”

Lâm Hàn sắc mặt nghiêm trọng, hắn biết Tử Phúc Lão Tổ đã nổi điên, sợ rằng sẽ dùng thủ đoạn cực đoan.

Quả nhiên, Tử Phúc Lão Tổ đột nhiên đưa tay vẫy một cái, một đóa hoa màu xanh lam lập tức xuất hiện trong tay hắn. Đóa hoa này tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, khí tức cổ xưa mênh mông.

“Thủy Nguyệt Hoa!” Lôi Đình và Huyền U Lão Quỷ đồng thời biến sắc.

Tử Phúc Lão Tổ cười lạnh: “Không sai, chính là Thủy Nguyệt Hoa! Hôm nay, ta sẽ để các ngươi chứng kiến uy lực thật sự của Thủy Nguyệt Hoa!”

Nói xong, Tử Phúc Lão Tổ đột nhiên đưa Thủy Nguyệt Hoa ném lên không trung. Đóa hoa xanh lam lập tức bành trướng, hóa thành một đóa hoa khổng lồ đường kính mấy chục trượng, tỏa ra ánh sáng xanh lam bao trùm cả thiên địa.

Dưới ánh sáng xanh lam này, Lôi Đình và Huyền U Lão Quỷ đột nhiên cảm thấy chân nguyên trong người bắt đầu hỗn loạn, thậm chí có dấu hiệu bị hấp thu.

“Không tốt! Thủy Nguyệt Hoa có thể hấp thu chân nguyên!” Huyền U Lão Quỷ hô to.

Lôi Đình cũng biến sắc, hắn không ngờ Thủy Nguyệt Hoa lại có uy lực kinh khủng như vậy. Nếu tiếp tục như vậy, chân nguyên của bọn họ sẽ bị hấp thu hết, đến lúc đó chỉ có nước chết.

Nhưng đúng lúc này, Lâm Hàn đột nhiên bước ra một bước, ánh mắt kiên định nhìn về phía Thủy Nguyệt Hoa trên không trung.

“Tiền bối, để ta thử một lần.”

Lôi Đình và Huyền U Lão Quỷ đều kinh ngạc nhìn về phía Lâm Hàn, không hiểu hắn định làm gì.

Chỉ thấy Lâm Hàn chậm rãi giơ tay phải lên, một đạo kim quang từ trong lòng bàn tay tỏa ra. Kim quang này không hề cường đại, nhưng lại có một loại khí tức cổ xưa thần bí.

Tử Phúc Lão Tổ trông thấy luồng kim quang ấy, trong lòng bỗng dấy lên một cảm giác bất an. Hắn linh cảm thấy ánh sáng này dường như có thể khắc chế Thủy Nguyệt Hoa.

Quả nhiên, khi kim quang chiếu rọi lên Thủy Nguyệt Hoa, đóa hoa xanh lam khổng lồ đột nhiên run rẩy, ánh sáng xanh lam cũng bắt đầu dao động.

 


“Không thể nào!” Tử Phúc Lão Tổ kinh hô, “Ngươi… ngươi làm thế nào có thể khắc chế Thủy Nguyệt Hoa?”

Lâm Hàn không nói gì, chỉ tập trung toàn lực thôi động kim quang. Hắn biết, đây là cơ hội duy nhất. Chỉ có dựa vào sức mạnh thần bí trong cơ thể, mới có thể phá giải uy lực của Thủy Nguyệt Hoa.


Kim quang càng ngày càng sáng, Thủy Nguyệt Hoa cũng run rẩy càng dữ dội. Cuối cùng, dưới ánh mắt kinh hãi của mọi người, Thủy Nguyệt Hoa đột nhiên thu nhỏ lại, hóa thành một đóa hoa nhỏ rơi vào tay Lâm Hàn.

Tử Phúc Lão Tổ nhìn cảnh tượng này, mặt mày nhợt nhạt, toàn thân run rẩy: “Không… không thể nào… Thủy Nguyệt Hoa của ta…”

Lâm Hàn cầm Thủy Nguyệt Hoa, cảm nhận được lực lượng thần bí trong đó, trong lòng cũng vô cùng chấn động. Hắn không ngờ rằng, sức mạnh trong cơ thể mình lại có thể khắc chế Thủy Nguyệt Hoa đến vậy.

Lôi Đình và Huyền U Lão Quỷ nhìn nhau, đều thấy trong mắt đối phương vẻ kinh ngạc. Bọn họ cũng không ngờ, Lâm Hàn lại có thể làm được chuyện như vậy.

Tử Phúc Lão Tổ đột nhiên phát ra một tiếng gầm thét, toàn thân tử quang bộc phát, thẳng hướng Lâm Hàn lao tới: “Trả lại Thủy Nguyệt Hoa cho ta!”

Nhưng Lôi Đình và Huyền U Lão Quỷ đã sớm đề phòng, đồng thời ngăn cản trước mặt Tử Phúc Lão Tổ.

“Tử Phúc, ngươi đã thua rồi.” Lôi Đình lạnh lùng nói.

Tử Phúc Lão Tổ hai mắt đỏ ngầu, nhưng hắn biết, với tình hình hiện tại, hắn đã không còn cơ hội nào nữa. Thủy Nguyệt Hoa đã rơi vào tay Lâm Hàn, mà bản thân hắn lại bị hai đại cao thủ vây công, tiếp tục chiến đấu chỉ có tổn thất nặng nề.

Cuối cùng, Tử Phúc Lão Tổ chỉ có thể cắn răng nói: “Được rồi! Hôm nay ta nhận thua! Nhưng các ngươi đừng vội mừng, ta sẽ trở lại!”

Nhìn Tử Phúc Lão Tổ rời đi, Lôi Đình và Huyền U Lão Quỷ đều thở phào nhẹ nhõm. Chiến đấu lần này thật sự quá mức nguy hiểm, nếu không có Lâm Hàn xuất thủ bất ngờ, sợ rằng kết cục sẽ khó lường.

Lôi Đình quay đầu nhìn về phía Lâm Hàn, trên mặt lộ ra nụ cười: “Tiểu hữu, ngươi thật khiến ta kinh ngạc.”

Lâm Hàn cười khổ một tiếng: “Tiền bối quá khen, ta chỉ là vận khí tốt mà thôi.”

Huyền U Lão Quỷ cũng đi tới, ánh mắt tò mò nhìn Thủy Nguyệt Hoa trong tay Lâm Hàn: “Tiểu hữu, ngươi làm thế nào có thể khắc chế Thủy Nguyệt Hoa?”

Lâm Hàn lắc đầu: “Vãn bối cũng không rõ, chỉ là cảm thấy trong cơ thể có một loại lực lượng, tự động phản ứng với Thủy Nguyệt Hoa.”

Huyền U Lão Quỷ gật gật đầu, không tiếp tục truy vấn. Trong tu tiên giới, mỗi người đều có bí mật của riêng mình, tùy tiện hỏi han là điều tối kỵ.

Lôi Đình nói: “Dù sao thì, chuyện lần này cũng đã kết thúc. Tử Phúc tuy rời đi, nhưng với tính cách của hắn, chắc chắn sẽ không bỏ qua. Tiểu hữu, ngươi phải cẩn thận.”

Lâm Hàn gật đầu: “Đa tạ tiền bối nhắc nhở, vãn bối sẽ cẩn thận.”

Huyền U Lão Quỷ nói: “Được rồi, ta cũng nên rời đi. Lôi Đình tiểu hữu, nếu có việc gì, cứ tìm ta.”

Chỉ còn lại Lôi Đình và Lâm Hàn, Lôi Đình nhìn Lâm Hàn, trầm giọng nói: “Tiểu hữu, Thủy Nguyệt Hoa này không đơn giản, ngươi tốt nhất nên nghiên cứu kỹ càng. Nói không chừng, đây sẽ là cơ duyên lớn của ngươi.”

Lâm Hàn gật đầu, hắn cũng cảm nhận được Thủy Nguyệt Hoa không tầm thường. Trong đó ẩn chứa lực lượng thần bí, nếu có thể nắm giữ, đối với tu vi của hắn chắc chắn sẽ có trợ giúp lớn.

“Hôm nay đa tạ tiền bối xuất thủ tương trợ.” Lâm Hàn thành khẩn nói.

Lôi Đình cười nói: “Không cần khách khí, ta cũng chỉ là hoàn thành lời hứa mà thôi. Được rồi, ta cũng nên rời đi. Tiểu hữu, bảo trọng.”

Nói xong, Lôi Đình cũng hóa thành một đạo lôi quang biến mất.

Chỉ còn lại một mình Lâm Hàn, hắn nhìn Thủy Nguyệt Hoa trong tay, trong lòng tràn ngập cảm xúc phức tạp. Hôm nay không chỉ thoát khỏi nguy hiểm, còn thu được bảo vật Thủy Nguyệt Hoa, quả thực là vận may trời cho.

Nhưng hắn cũng biết, Tử Phúc Lão Tổ nhất định sẽ không bỏ qua. Tương lai phía trước, chỉ sợ còn nhiều nguy hiểm hơn.

“Dù sao thì, trước mắt vẫn là tăng cường thực lực trước đã.” Lâm Hàn thầm nghĩ, quyết định tìm một nơi yên tĩnh, nghiên cứu kỹ Thủy Nguyệt Hoa này.

Nghĩ vậy, Lâm Hàn lập tức động thân, nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Mà ở một nơi xa xôi, Tử Phúc Lão Tổ đứng trên đỉnh núi, ánh mắt âm trầm nhìn về phía phương hướng Lâm Hàn rời đi.

“Tiểu tử, ngươi nghĩ rằng có thể chiếm đoạt Thủy Nguyệt Hoa của ta sao? Quá ngây thơ!” Tử Phúc Lão Tổ lạnh lùng nói, “Chẳng bao lâu nữa, ta sẽ để ngươi biết, chiếm đoạt bảo vật của ta sẽ phải trả giá thế nào!”

Nói xong, Tử Phúc Lão Tổ đột nhiên vung tay áo, một đạo tử quang bay về phía chân trời.

Mà ở một nơi khác, Lâm Hàn không hề hay biết, một âm mưu lớn đang dần dần bao phủ lấy hắn…

Trước Tiếp