Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
“Đạo hữu, đây là giá cả của chúng ta.”
“Tại hạ đã xem qua, giá cả này… thật sự là quá ưu hậu.”
“Đạo hữu cũng biết, chúng ta đang ở trong tình thế khó khăn, nếu không phải vì vậy, cũng sẽ không bán rẻ như vậy.”
“Được rồi, ta đồng ý.”
“Đa tạ đạo hữu.”
Hai người đứng đối diện nhau, một người mặt lộ vẻ mừng rỡ, một người thì bình tĩnh như nước.
Người mừng rỡ chính là chưởng quỹ của cửa hàng này, hắn vừa bán được một món hàng lớn, giá cả tuy có thấp hơn thị trường một chút, nhưng so với việc tồn kho, đã là tốt lắm rồi.
Người bình tĩnh chính là khách hàng, hắn vừa mua được một món đồ tốt với giá rẻ, trong lòng cũng rất hài lòng.
Người đó chính là Lâm Phi.
Người hắn muốn tìm chính là chưởng quỹ của cửa hàng này.
Theo tin tức hắn nắm được, chưởng quỹ này có mối quan hệ rất tốt với một người, mà người đó chính là mục tiêu của hắn.
Vì vậy, hắn muốn thông qua chưởng quỹ này, tiếp cận mục tiêu.
Nhưng hắn cũng biết, không thể hành động hấp tấp, nếu không sẽ đánh động đối phương, khiến kế hoạch thất bại.
Vì vậy, hắn quyết định kiên nhẫn chờ đợi, tìm cơ hội thích hợp.
Cơ hội rất nhanh đã đến.
Sau khi giao dịch xong, chưởng quỹ vui vẻ trở về phía sau, khách hàng cũng rời đi.
Lâm Phi thấy thời cơ đã đến, liền bước ra, đi về phía cửa hàng.
“Hữu khách tới!”
Tiểu nhị trong cửa hàng thấy có khách, lập tức nghênh đón.
“Khách quan, muốn xem gì?”
“Ta muốn gặp chưởng quỹ của các ngươi.”
“Gặp chưởng quỹ chúng ta?”
Tiểu nhị hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn nói: “Xin chờ một chút, tại hạ đi thông báo.”
Nói xong, hắn quay người đi vào phía sau.
Một lúc sau, chưởng quỹ vừa nãy đi ra, nhìn thấy Lâm Phi, hơi nghi hoặc.
“Vị đạo hữu này, không biết tìm tại hạ có việc gì?”
“Tại hạ có một việc muốn nhờ chưởng quỹ.”
“Việc gì? Đạo hữu cứ nói.”
“Một người? Là ai?”
Chưởng quỹ càng thêm nghi hoặc.
“Chính là người mà chưởng quỹ vừa mới giao dịch.”
“Người đó?”
Chưởng quỹ nghe vậy, sắc mặt hơi biến đổi.
“Đạo hữu, người đó là khách hàng của chúng ta, chúng ta không tiện tiết lộ thân phận của khách hàng.”
“Chưởng quỹ yên tâm, tại hạ không có ác ý, chỉ là muốn gặp người đó một lần.”
Lâm Phi nói.
“Điều này…”
Lâm Phi thấy vậy, biết hắn đang lo lắng, liền nói: “Chưởng quỹ, chỉ cần ngươi giúp ta, ta nhất định sẽ không bạc đãi ngươi.”
Nói xong, hắn lấy ra một túi linh thạch, đặt lên bàn.
Chưởng quỹ nhìn túi linh thạch, trong mắt lóe lên một tia tham lam, nhưng vẫn do dự.
“Chưởng quỹ, đây chỉ là tiền đặt cọc, sau khi sự việc thành công, ta còn có trọng tạ.”
Lâm Phi lại nói thêm.
Chưởng quỹ nghe vậy, rốt cuộc không nhịn được, gật đầu nói: “Được, ta giúp ngươi.”
“Đa tạ chưởng quỹ.”
“Không cần khách sáo, đây là một giao dịch công bằng.”
Chưởng quỹ nói.
“Đúng vậy, một giao dịch công bằng.”
Lâm Phi cũng nói.
Hai người nhìn nhau cười, trong lòng đều có tính toán riêng.
Chưởng quỹ nghĩ, chỉ cần giới thiệu một cái là có thể kiếm được nhiều linh thạch như vậy, thật là chuyện tốt.
Còn Lâm Phi thì nghĩ, chỉ cần có thể gặp được mục tiêu, dù có tốn bao nhiêu linh thạch cũng đáng.
Nhưng cả hai đều không biết, phía sau họ, còn có một người đang quan sát tất cả.
Người đó chính là mục tiêu của Lâm Phi.
Hắn đứng ở một góc, nhìn cảnh giao dịch vừa rồi, trong lòng không khỏi lạnh lẽo.
“Quả nhiên là thương trường như chiến trường, mỗi người đều có tính toán riêng.”
Hắn đến đây không phải để mua đồ, mà là để quan sát.
Hắn biết chưởng quỹ này có mối quan hệ rất tốt với mình, nhưng hắn cũng biết, chưởng quỹ này là người tham lam, chỉ cần có lợi ích, hắn có thể bán bất cứ ai.
Vì vậy, hắn luôn cảnh giác với chưởng quỹ này.
Hôm nay, hắn vừa đến cửa hàng, liền thấy chưởng quỹ đang giao dịch với một người lạ.
Ban đầu hắn cũng không để ý, nhưng khi thấy chưởng quỹ nhận túi linh thạch của người lạ, hắn lập tức cảnh giác.
Hắn biết, chưởng quỹ này nhất định đang lập kế hoạch gì đó.
Vì vậy, hắn quyết định lén quan sát, xem chưởng quỹ này rốt cuộc muốn làm gì.
Kết quả, hắn thấy chưởng quỹ và người lạ kia đang nói chuyện, hình như đang thảo luận về mình.
Hắn nghe không rõ nội dung, nhưng từ biểu cảm của hai người, hắn có thể đoán ra, chưởng quỹ này đang bán thông tin về mình.
“Thật là tốt!”
Hắn trong lòng tức giận, nhưng trên mặt vẫn bình tĩnh.
Hắn biết, bây giờ không phải lúc nổi giận, hắn phải tìm hiểu rõ, người lạ kia rốt cuộc là ai, tại sao muốn tìm mình.
Vì vậy, hắn quyết định tiếp tục quan sát, tìm cơ hội thích hợp.
Cơ hội rất nhanh đã đến.
Sau khi giao dịch xong, chưởng quỹ vui vẻ trở về phía sau, người lạ kia cũng rời đi.
Hắn thấy thời cơ đã đến, liền bước ra, đi về phía cửa hàng.
“Hữu khách tới!”
Tiểu nhị trong cửa hàng thấy có khách, lập tức nghênh đón.
“Khách quan, muốn xem gì?”
“Ta muốn gặp chưởng quỹ của các ngươi.”
“Gặp chưởng quỹ chúng ta?”
Tiểu nhị hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn nói: “Xin chờ một chút, tại hạ đi thông báo.”
Nói xong, hắn quay người đi vào phía sau.
Một lúc sau, chưởng quỹ vừa nãy đi ra, nhìn thấy hắn, sắc mặt hơi biến đổi.
“Vị đạo hữu này, không biết tìm tại hạ có việc gì?”
“Chưởng quỹ, ta có một việc muốn hỏi ngươi.”
Hắn nói.
“Việc gì? Đạo hữu cứ nói.”
“Vừa rồi, ngươi đang nói chuyện với ai?”
Hắn hỏi thẳng.
“Vừa rồi?”
Chưởng quỹ nghe vậy, sắc mặt càng thêm biến đổi.
“Đúng vậy, chính là người lạ vừa rồi.”
Hắn nói.
“Người đó… là khách hàng của chúng ta.”
“Khách hàng? Khách hàng gì mà có thể khiến ngươi nhận linh thạch của hắn?”
Chưởng quỹ nghe vậy, trong lòng giật mình, biết sự việc đã bại lộ.
“Đạo hữu, ngươi… ngươi đang nói gì vậy? Tại hạ không hiểu.”
“Không hiểu? Vậy ta nói cho ngươi biết.”
Hắn nói, “Ngươi vừa nhận linh thạch của người lạ kia, hứa sẽ giới thiệu hắn gặp ta, đúng không?”
Hắn chỉ vào túi linh thạch trên tay chưởng quỹ.
Chưởng quỹ nhìn túi linh thạch trên tay, sắc mặt tái nhợt.
“Đạo hữu, ngài… ngài đừng làm khó cho lão phu, lão phu… lão phu cũng chỉ là bị ép buộc mà thôi.”
“Bị ép? Ngươi bán tin tức của ta, còn dám nói là bị ép?”
Hắn tức giận nói.
Đạo hữu, tiểu nhân… tiểu nhân biết tội rồi, xin ngài bỏ qua cho.
“Tha cho ngươi? Được, nói cho ta biết, người lạ kia là ai, tại sao muốn gặp ta?”
Hắn nói.
“Người đó… người đó tự xưng là Lâm Phi, nói muốn gặp đạo hữu, có chuyện quan trọng muốn thương lượng.”
“Lâm Phi?”
Hắn nghe vậy, hơi nghi hoặc.
Hắn chưa từng quen biết ai tên như vậy, cũng chẳng hiểu vì sao người đó lại muốn gặp mình.
“Ngoài ra, hắn còn nói gì nữa không?”
Hắn hỏi.
“Không… không có nữa.”
“Thật không?”
Hắn hỏi.
“Thật… thật không.”
Chưởng quỹ nói.
“Được rồi, ta tin ngươi lần này.”
Hắn nói, “Nhưng nếu ngươi dám lừa ta, ta sẽ không để ngươi yên.”
“Đa tạ đạo hữu, đa tạ đạo hữu.”
Chưởng quỹ vội vàng nói.
“Đi đi.”
Hắn nói.
Chưởng quỹ nghe vậy, như được đại xá, vội vàng quay người chạy đi.
Hắn nhìn bóng lưng chưởng quỹ, trong lòng trầm tư.
“Lâm Phi? Rốt cuộc là ai?”
Hắn không biết, nhưng hắn biết, người này tìm mình, nhất định không có chuyện tốt.
Vì vậy, hắn quyết định, phải điều tra rõ người này.
Nhưng trước đó, hắn phải tìm một nơi an toàn, tránh bị người này tìm thấy.
Hắn quay người rời đi, nhưng không biết, phía sau hắn, còn có một người đang quan sát tất cả.
Hắn đứng ở một góc, nhìn mục tiêu rời đi, trong lòng không khỏi cười lạnh.
“Quả nhiên là thương trường như chiến trường, mỗi người đều có tính toán riêng.”
Hắn biết chưởng quỹ này sẽ bán thông tin, nên hắn cố ý để lộ túi linh thạch, để mục tiêu phát hiện.
Mục đích của hắn chính là để mục tiêu biết, có người đang tìm hắn.
Như vậy, mục tiêu sẽ cảnh giác, nhưng cũng sẽ tò mò, muốn biết người tìm hắn là ai.
Mà hắn, có thể thừa cơ tiếp cận mục tiêu.
Bây giờ, kế hoạch đã thành công một nửa.
Hắn tin rằng, mục tiêu nhất định sẽ tìm hắn.
Vì hắn biết, mục tiêu là người cẩn thận, nhưng cũng là người tò mò.
Chỉ cần có chút manh mối, hắn sẽ không bỏ qua.
Vì vậy, hắn chỉ cần chờ đợi.
Chờ đợi mục tiêu tự tìm đến.
Và hắn tin rằng, ngày đó sẽ không xa.
Bởi vì hắn đã bố trí tất cả, chỉ chờ mục tiêu mắc câu.
Mà mục tiêu, giờ đây đang trên đường mắc câu.
Hắn đang tìm kiếm manh mối về Lâm Phi, muốn biết người này rốt cuộc là ai.
Nhưng hắn không biết, tất cả những manh mối này, đều là do Lâm Phi cố ý để lại.
Hắn càng tìm, càng rơi vào bẫy của Lâm Phi.
Cho đến cuối cùng, hắn sẽ phát hiện, mình đã bị Lâm Phi khống chế hoàn toàn.
Mà lúc đó, đã quá muộn.
Bởi vì Lâm Phi đã nắm được hết những bí mật của hắn, có thể tùy ý điều khiển hắn.
Đây chính là mục đích của Lâm Phi.
Hắn muốn thông qua phương pháp này, khống chế mục tiêu, đạt được mục đích của mình.
Mà bây giờ, kế hoạch đang tiến triển thuận lợi.
Hắn chỉ cần chờ đợi, chờ mục tiêu tự tìm đến.
Rồi sau đó, hắn sẽ cho mục tiêu thấy, thế nào là “không chiến mà quỳ”.
Một thủ đoạn vô cùng tinh tế, cũng vô cùng hiệu quả.
Hắn tin rằng, chỉ cần sử dụng thủ đoạn này, không có mục tiêu nào có thể thoát khỏi tay hắn.
Mà mục tiêu lần này, cũng không ngoại lệ.
Hắn sẽ khiến mục tiêu tự nguyện quỳ xuống, cầu xin sự tha thứ của hắn.
Đến lúc đó, hắn sẽ trở thành chủ nhân thực sự của mục tiêu.
Mà mục tiêu, sẽ chỉ là con rối trong tay hắn.
Một kết cục hoàn hảo.
Và bây giờ, kết cục này đang dần dần hiện ra.
Hắn chỉ cần chờ đợi, chờ đợi thời khắc đó đến.
Rồi sau đó, hắn sẽ thu hoạch tất cả.
Một cuộc chơi mà hắn nắm chắc phần thắng.
Và bây giờ, cuộc chơi đã bắt đầu.
Hắn sẽ khiến tất cả mọi người thấy, thế nào là “chiết giá ưu hậu, không chiến mà quỳ”.
Đây chính là lời hứa của hắn.
Một lời hứa chắc chắn sẽ thực hiện.
Bởi vì hắn là Lâm Phi.
Một người không bao giờ thất bại.