Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám

Chương 1036: Một Kích Ước Hẹn, Hôn Ước Không Đứt

Trước Tiếp

“Điều kiện của ta rất đơn giản.”

Tần Tang nhìn thẳng vào mắt Hoa Tiên Tử, chậm rãi nói: “Chỉ cần đạo hữu có thể tiếp được một kích của Tần mỗ, ta sẽ đáp ứng yêu cầu của đạo hữu, đứng ra làm chủ hôn cho hai vị!”

“Chỉ một kích?”

Nàng vốn cho rằng Tần Tang sẽ đưa ra điều kiện khó khăn, nào ngờ lại đơn giản như vậy.

Tần Tang gật đầu xác nhận: “Chính xác, chỉ một kích. Chỉ cần đạo hữu có thể tiếp được một kích của Tần mỗ, việc này coi như thành. Đương nhiên, Tần mỗ sẽ không giữ lại, đạo hữu cũng không được phép né tránh, phải chính diện hứng chịu.”

“Được!”

Hoa Tiên Tử không chút do dự, lập tức đáp ứng.

Nàng đối với thực lực của mình có đủ tự tin, dù sao nàng cũng là đệ tử chân truyền của Huyền Thiên Tông, tu vi đã đạt đến cảnh giới Kim Đan hậu kỳ, chỉ kém một bước là có thể đột phá Nguyên Anh.

Một kích của Tần Tang, dù mạnh đến đâu, nàng cũng có niềm tin có thể tiếp được.

“Vậy thì mời đạo hữu chuẩn bị.”

Tần Tang khẽ mỉm cười, thân hình chậm rãi bay lên không, đứng cách Hoa Tiên Tử khoảng trăm trượng.

Hoa Tiên Tử cũng không dám khinh thường, vận chuyển toàn bộ chân nguyên, một tầng hào quang màu xanh lam bao phủ toàn thân, tạo thành một tấm khiên phòng ngự kiên cố.

Hoa Tiên Tử nghiêm mặt nói.

Tần Tang gật đầu, tay phải nhẹ nhàng nâng lên, năm ngón tay khẽ búng.

Oanh!

Một đạo kiếm khí màu tím đen đột nhiên từ trong lòng bàn tay hắn b*n r*, mang theo thanh âm sấm rền vang vọng, thẳng hướng Hoa Tiên Tử mà đi.

Kiếm khí chưa tới, khí thế sắc bén đã khiến không khí xung quanh ngưng trệ.

Hoa Tiên Tử trong lòng giật mình, không dám chủ quan, vội vàng thôi động toàn bộ chân nguyên, tăng cường phòng ngự.

Ầm!

Kiếm khí màu tím đen đánh trúng tấm khiên màu xanh lam, phát ra một tiếng vang trầm đục.

Tấm khiên màu xanh lam run rẩy dữ dội, trên bề mặt xuất hiện vô số vết nứt nhỏ, nhưng rốt cuộc vẫn kiên trì không vỡ.

Hoa Tiên Tử thân thể chấn động, lui về phía sau mấy bước, sắc mặt hơi tái nhợt, nhưng rất nhanh đã ổn định lại.

“Đạo hữu quả nhiên lợi hại.”

Hoa Tiên Tử thu hồi tấm khiên, trong mắt lóe lên vẻ kính nể.

Nàng có thể cảm nhận được, đòn tấn công vừa rồi của Tần Tang chắc chắn đã đạt đến trình độ Nguyên Anh sơ kỳ, nếu không phải chuẩn bị kỹ càng từ trước, e rằng đã bị thương.

“Đạo hữu cũng không tầm thường.”

“Vậy việc này…”

Hoa Tiên Tử nhìn về phía Tần Tang, trong mắt tràn đầy chờ đợi.

Tần Tang gật đầu: “Tần mỗ đã nói, chỉ cần đạo hữu tiếp được một kích, việc này coi như thành. Tần mỗ sẽ đứng ra làm chủ hôn cho hai vị.”

Hoa Tiên Tử mừng rỡ, vội vàng hành lễ.

Tần Tang khoát tay, nói: “Chỉ là, Tần mỗ còn có một điều muốn nói.”

“Đạo hữu cứ nói.”

Tần Tang trầm ngâm một chút, nói: “Hôn ước giữa hai vị, Tần mỗ có thể làm chủ hôn, nhưng về sau nếu có biến cố gì, Tần mỗ sẽ không can thiệp. Việc này, đạo hữu cần phải suy nghĩ cho kỹ.”

Hoa Tiên Tử nghe vậy, sắc mặt hơi trầm xuống, nhưng rất nhanh lại khôi phục bình thường.

“Nương tử yên tâm, ta đã suy nghĩ rất kỹ. Dù sau này có chuyện gì xảy ra, ta cũng sẽ một mình gánh vác, tuyệt đối không làm liên lụy đến đạo hữu.”

“Được.”

Hai người lại bàn bạc thêm một số việc, sau đó Hoa Tiên Tử cáo từ rời đi.

Nhìn bóng lưng của Hoa Tiên Tử dần dần biến mất, Tần Tang trong mắt lóe lên một tia suy tư.

Hắn đứng ra làm chủ hôn cho Hoa Tiên Tử và Thanh Dao, một mặt là vì hoàn thành tâm nguyện của Thanh Dao, mặt khác cũng là muốn kết một thiện duyên với Huyền Thiên Tông.

Dù sao, Huyền Thiên Tông cũng là một trong những đại tông môn ở Trung Nguyên, nếu có thể kết giao, đối với hắn mà nói cũng không phải chuyện xấu.

Chỉ là, hắn tổng cảm thấy, hôn sự lần này có chút không đơn giản.

Dù sao, thân phận của Hoa Tiên Tử và Thanh Dao đều không tầm thường, một người là đệ tử chân truyền của Huyền Thiên Tông, một người là công chúa của Đại Tần, hôn sự của hai người tất nhiên sẽ dẫn đến nhiều chú ý.

“Thôi, cứ thuận theo tự nhiên vậy.”

Tần Tang lắc đầu, không nghĩ thêm nữa, quay người trở về động phủ.

Thời gian trôi qua, trong nháy mắt đã nửa tháng.

Hôm nay, chính là ngày lành mà Hoa Tiên Tử và Thanh Dao đã chọn để cử hành hôn lễ.

Địa điểm cử hành hôn lễ được đặt tại một tòa tiên sơn trong lãnh địa của Huyền Thiên Tông.

Từ sáng sớm, tiên sơn này đã tràn ngập không khí hân hoan, vô số tu sĩ từ khắp nơi đổ về, đều là để chứng kiến hôn lễ của hai người.

Tần Tang, với tư cách là chủ hôn, tự nhiên cũng phải có mặt.

Hắn mặc một bộ áo dài màu xanh, đứng ở vị trí chủ vị, nhìn hai người Hoa Tiên Tử và Thanh Dao dưới sự chứng kiến của mọi người, từng bước tiến vào hôn đường.

Hoa Tiên Tử mặc hôn phục màu đỏ, khí chất xuất trần, Thanh Dao thì mặc váy cưới màu đỏ, dung nhan tuyệt thế.

Hai người đứng cạnh nhau, đúng là một đôi tài tử giai nhân.

“Lễ thành!”

Theo tiếng hô của lễ quan, hôn lễ chính thức hoàn thành.

Tần Tang bước lên trước, cười nói với hai người: “Chúc mừng hai vị, từ nay về sau đồng tâm hiệp lực, bạch đầu giai lão.”

“Đa tạ đạo hữu.”

Tần Tang cười cười, không nói thêm gì nữa.

Hôn lễ tiếp tục, mọi người nâng chúc tửu chúc mừng, không khí vô cùng náo nhiệt.

Nhưng đúng lúc này, một thanh âm lạnh lùng đột nhiên vang lên:

“Hừ, Hoa Tiên Tử, ngươi dám lén lút kết hôn với công chúa Đại Tần, không sợ tông môn trách phạt sao?”

 

Mọi người nghe vậy, đều quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy một đạo nhân ảnh từ đằng xa bay tới, rơi xuống trước hôn đường.

Người này mặc đạo bào màu xám, dung mạo âm trầm, chính là một trưởng lão của Huyền Thiên Tông.

“Trưởng lão Hắc Vân!”

Hoa Tiên Tử nhìn thấy người đến, sắc mặt hơi biến.

Trưởng lão Hắc Vân là người thuộc phe đối lập với sư tôn của nàng trong tông môn, lần này hôn sự của nàng, sư tôn vốn đã đồng ý, nhưng không ngờ trưởng lão Hắc Vân lại chạy tới gây chuyện.

“Trưởng lão Hắc Vân, hôn sự của ta đã được sư tôn đồng ý, ngươi đến đây làm gì?”

Hoa Tiên Tử trầm giọng nói.

“Hừ, sư tôn của ngươi đồng ý, nhưng bản tọa không đồng ý!”

Trưởng lão Hắc Vân lạnh lùng nói: “Công chúa Đại Tần thân phận đặc biệt, hôn sự của nàng không thể tùy tiện quyết định. Ngươi lén lút kết hôn với nàng, rõ ràng là không đem tông môn để ở trong mắt!”

“Ngươi!”

Hoa Tiên Tử tức giận, nhưng lại không biết nói gì.

Đúng lúc này, Tần Tang chậm rãi bước ra.

“Hắc Vân đạo hữu, hôn sự lần này là do Tần mỗ làm chủ hôn, nếu đạo hữu có ý kiến gì, cứ nói với Tần mỗ.”

Trưởng lão Hắc Vân nghe vậy, ánh mắt chuyển sang Tần Tang, trong mắt lóe lên vẻ cảnh giác.

“Ngươi chính là Tần Tang?”

“Chính là Tần mỗ.”

Tần Tang gật đầu.

“Tốt, rất tốt!”

Trưởng lão Hắc Vân lạnh lùng nói: “Tần đạo hữu, ngươi cũng là người ngoài, tốt nhất đừng nhúng tay vào nội bộ sự vụ của Huyền Thiên Tông. Nếu không, đừng trách bản tọa không khách khí!”

“Không khách khí?”

Tần Tang khẽ mỉm cười, nói: “Tần mỗ rất hiếu kỳ, đạo hữu định làm thế nào không khách khí?”

“Ngươi!”

Trưởng lão Hắc Vân tức giận, nhưng lại không dám tùy tiện ra tay.

Dù sao, danh tiếng của Tần Tang bây giờ cũng không nhỏ, hắn cũng không dám khinh thường.

“Tần đạo hữu, việc này là nội bộ sự vụ của Huyền Thiên Tông, mong rằng đạo hữu đừng can thiệp.”

Trưởng lão Hắc Vân trầm giọng nói.

Tần Tang lắc đầu: “Tần mỗ đã nhận lời làm chủ hôn, tự nhiên phải có đầu có cuối. Nếu đạo hữu muốn ngăn cản hôn sự này, vậy thì trước hết hãy vượt qua Tần mỗ đi.”

“Ngươi thật sự muốn nhúng tay?”

Trưởng lão Hắc Vân sắc mặt âm trầm.

“Không sai.”

Tần Tang gật đầu, thản nhiên đáp.

“Tốt! Vậy thì để bản tọa xem thử, ngươi có bao nhiêu bản lĩnh!”

Trưởng lão Hắc Vân hừ lạnh một tiếng, tay phải vung lên, một đạo hắc quang thẳng hướng Tần Tang.

Tần Tang mặt không đổi sắc, tay phải nhẹ nhàng đẩy ra, một đạo kiếm khí màu tím đen đón đánh.

Ầm!

Hai đạo lực lượng va chạm, phát ra một tiếng vang trầm đục.

Trưởng lão Hắc Vân thân thể chấn động, lui về phía sau mấy bước, sắc mặt hơi tái nhợt.

Trong khi Tần Tang vẫn đứng nguyên tại chỗ, không hề nhúc nhích.

“Ngươi!”

Trưởng lão Hắc Vân trong mắt lóe lên vẻ chấn kinh.

Hắn không ngờ, Tần Tang lại mạnh mẽ như vậy, chỉ một chiêu đã khiến hắn rơi vào thế hạ phong.

“Đạo hữu, còn muốn tiếp tục sao?”

Tần Tang nhìn Trưởng lão Hắc Vân, bình tĩnh hỏi.

Trưởng lão Hắc Vân sắc mặt âm tình bất định, cuối cùng hừ lạnh một tiếng: “Tần Tang, ngươi đừng đắc ý quá sớm! Việc này, bản tọa sẽ báo cáo lên tông môn, để tông môn định đoạt!”

Nói xong, hắn quay người rời đi, trong chớp mắt đã biến mất không thấy.

Nhìn bóng lưng của Trưởng lão Hắc Vân biến mất, Tần Tang khẽ lắc đầu, quay người nhìn về phía Hoa Tiên Tử và Thanh Dao.

“Hai vị, tiếp tục đi.”

Hoa Tiên Tử và Thanh Dao đều cảm kích gật đầu.

Hôn lễ tiếp tục, nhưng trải qua một phen náo động như vậy, không khí rõ ràng không còn sôi nổi như trước.

Rốt cuộc, hôn lễ vẫn thuận lợi kết thúc.

Sau hôn lễ, Tần Tang cáo từ rời đi.

Trên đường trở về, hắn không khỏi suy nghĩ về sự việc vừa rồi.

Trưởng lão Hắc Vân xuất hiện, rõ ràng là có người trong Huyền Thiên Tông không muốn thấy hôn sự này thành công.

“Xem ra, hôn sự lần này thực sự không đơn giản.”

Tần Tang thở dài một hơi, nhưng cũng không quá để bụng.

Dù sao, việc của hắn đã xong, phần còn lại, để Hoa Tiên Tử và Thanh Dao tự mình giải quyết.

Hắn tin tưởng, với năng lực của hai người, nhất định có thể xử lý tốt.

Nghĩ vậy, Tần Tang tăng tốc độ, hướng về động phủ của mình bay đi.

Nhưng hắn không biết rằng, một cơn sóng gió lớn hơn, đang âm thầm đến gần…

Trước Tiếp