Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám

Chương 1007: Cổ Thụ Thiên Ô, Mưu Đồ Bạch Thanh

Trước Tiếp

Thời gian trôi qua nhanh như thoi đưa, trong nháy mắt đã hơn hai mươi ngày.

Trong phòng luyện công, Lôi Lăng thi triển một loại thủ ấn cổ xưa, trên người hắn, một luồng khí tức cổ xưa, huyền ảo đang từ từ lan tỏa ra.

Hai mắt hắn đột nhiên mở ra, trong đó có ánh sáng màu trắng bạc lóe lên.

“Không hổ là thần thông Thần Vương, quả thật huyền diệu vô cùng.”

Lôi Lăng khẽ nói, trong lòng vô cùng vui mừng.

Trong hơn hai mươi ngày này, hắn đã hoàn toàn lĩnh ngộ được tầng thứ nhất của thần thông Thiên Ô Hóa Thân.

Dù chỉ là tầng thứ nhất, nhưng uy lực của nó đã vượt xa tất cả những thần thông khác mà hắn từng tu luyện.

Đương nhiên, điều này cũng có liên quan đến việc hắn đã luyện hóa một phần tinh huyết Thiên Ô.

“Thần thông này có ba tầng, tầng thứ nhất có thể ngưng tụ một hóa thân Thiên Ô, uy lực tương đương với bảy thành thực lực bản thể. Tầng thứ hai có thể ngưng tụ hai hóa thân Thiên Ô, mỗi hóa thân đều có thực lực tương đương chín thành bản thể. Còn tầng thứ ba, có thể ngưng tụ ba hóa thân Thiên Ô, mỗi hóa thân đều có thực lực ngang bằng bản thể, thậm chí còn có thể thi triển một số thần thông độc hữu của Thiên Ô.”

Lôi Lăng thì thầm, trong lòng tràn đầy chờ mong.

Chỉ tiếc là, muốn đột phá đến tầng thứ hai, ngoại trừ việc cần thời gian khổ tu, còn cần luyện hóa thêm tinh huyết Thiên Ô.

Mà tinh huyết Thiên Ô trong cơ thể hắn hiện tại, chỉ đủ để hắn tu luyện đến tầng thứ nhất.

“Xem ra, phải tìm cơ hội đi đến nơi đó một chuyến.”

Lôi Lăng ánh mắt lóe lên, đã có kế hoạch.

Đúng lúc này, một đạo truyền âm phù đột nhiên vang lên.

Lôi Lăng cầm lấy, sau khi nghe xong, sắc mặt hơi động.

“Bạch Thanh muốn gặp ta?”

Bạch Thanh là đệ tử chân truyền của Thái Âm Thánh Điện, địa vị tôn quý, bình thường rất ít tiếp xúc với người ngoài, không biết lần này tìm hắn có việc gì.

Dù sao, dù hắn hiện tại đã trở thành đệ tử chân truyền, nhưng so với Bạch Thanh, vẫn còn kém xa về thân phận và thực lực.

“Thôi thì cứ đi gặp một lần, xem nàng ta có chuyện gì.”

Lôi Lăng suy nghĩ một chút, quyết định đi gặp.

Hắn đứng dậy, rời khỏi phòng luyện công, hướng thẳng đến nơi hẹn.

Nơi hẹn là một tòa đình viện nhỏ trong nội môn, phong cảnh u nhã, khí tức yên tĩnh.

Khi Lôi Lăng đến nơi, Bạch Thanh đã đợi ở đó.

Nàng mặc một bộ váy dài màu trắng, dung mạo tuyệt thế, khí chất lãnh diễm, giống như một đóa sen trắng nở rộ trong hồ nước lạnh, khiến người ta không dám có ý nghĩ phàm tục.

“Chào sư tỷ Bạch.”

Lôi Lăng tiến lên, khom người thi lễ.

Bạch Thanh khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn Lôi Lăng, trong đó có một tia ý tứ khó hiểu.

“Sư đệ Lôi, không cần khách sáo, mời ngồi.”

Nàng chỉ vào chiếc ghế đá bên cạnh, thanh âm thanh lãnh như suối nước.

Lôi Lăng cũng không khách khí, ngồi xuống, sau đó trực tiếp hỏi: “Không biết sư tỷ tìm ta đến, có chuyện gì quan trọng?”

Bạch Thanh nhìn Lôi Lăng, chậm rãi nói: “Sư đệ Lôi, ngươi có biết, sắp tới chính là kỳ mở ra ‘Thiên Ô Cổ Cảnh’?”

“Thiên Ô Cổ Cảnh?”

Hắn đương nhiên biết Thiên Ô Cổ Cảnh, đó là một tiểu thế giới cổ xưa, tương truyền có liên quan mật thiết đến Thần Thú Thiên Ô. Bên trong có vô số cơ duyên, nhưng cũng ẩn chứa vô số nguy hiểm.

Mỗi lần mở ra, các đại thế lực trong Thiên Vực đều sẽ cử đệ tử ưu tú vào đó tìm cơ duyên.

“Đúng vậy.”

Bạch Thanh gật đầu, tiếp tục nói: “Lần này mở ra Thiên Ô Cổ Cảnh, Thái Âm Thánh Điện chúng ta có mười suất danh ngạch. Trong đó, năm suất thuộc về nội môn, năm suất thuộc về chân truyền.”

“Ta muốn mời ngươi cùng ta hợp tác, cùng nhau tiến vào Thiên Ô Cổ Cảnh.”

Lôi Lăng nghe vậy, trong lòng càng thêm nghi hoặc.

Bạch Thanh là đệ tử chân truyền, thực lực cao cường, tại sao lại tìm hắn hợp tác? Hơn nữa, danh ngạch chân truyền vốn đã ít, nàng ta lại muốn chia cho hắn một suất?

“Sư tỷ, ta chỉ là một đệ tử nội môn bình thường, thực lực có hạn, sợ rằng sẽ làm liên lụy đến sư tỷ.”

Bạch Thanh khẽ mỉm cười, nụ cười đó như băng tuyết tan chảy, khiến người ta sững sờ.

“Sư đệ Lôi, ngươi quá khiêm tốn rồi. Trận chiến trước đó giữa ngươi và Triệu Hạo, ta đã chứng kiến tận mắt. Dù ngươi chỉ mới Hóa Thần cảnh trung kỳ, nhưng chiến lực đã không thua kém Hóa Thần cảnh hậu kỳ. Hơn nữa…”

Nàng dừng một chút, ánh mắt sâu thẳm nhìn Lôi Lăng: “Trên người ngươi, có khí tức của Thiên Ô, đúng không?”

Lôi Lăng nghe vậy, trong lòng giật mình, nhưng sắc mặt vẫn bình tĩnh.

“Sư tỷ nói đùa rồi, ta làm sao có thể có khí tức của Thiên Ô?”

Bạch Thanh lắc đầu, nói: “Ngươi không cần phủ nhận, ta tu luyện công pháp Thái Âm Băng Tâm Quyết, đối với khí tức cực kỳ nhạy cảm. Trên người ngươi, xác thực có một tia khí tức cổ xưa, cùng với khí tức ghi chép trong điển tịch về Thiên Ô hoàn toàn khớp nhau.”

Lôi Lăng trầm mặc, trong lòng nhanh chóng suy tính.

Hắn không ngờ Bạch Thanh lại nhạy cảm đến vậy, thậm chí có thể cảm nhận được khí tức Thiên Ô trên người hắn.

Xem ra, nàng ta tìm hắn hợp tác, chính là vì điểm này.

“Không sai, ta xác thực có một chút cơ duyên liên quan đến Thiên Ô.”

 


Lôi Lăng thấy không thể che giấu được, liền thừa nhận thẳng thắn.

Bạch Thanh nghe vậy, trong mắt lóe lên một tia vui mừng.

Vậy là đúng rồi. Trong Thiên Ô Cổ Cảnh có một nơi gọi là ‘Thiên Ô Cổ Thụ’, nghe nói là chỗ ở cũ của Thiên Ô thời cổ đại. Nơi đó có cấm chế cổ xưa, chỉ người mang theo khí tức Thiên Ô mới có thể mở ra được.

“Ta muốn mượn sức mạnh của ngươi, mở ra cấm chế Thiên Ô Cổ Thụ. Đương nhiên, ta sẽ không để ngươi làm không công. Bên trong Thiên Ô Cổ Thụ, ngoại trừ bảo vật mà ta cần, những thứ khác đều thuộc về ngươi. Hơn nữa, trên đường đi, ta có thể bảo vệ ngươi, giúp ngươi tranh thủ cơ duyên khác.”

Bạch Thanh nói ra điều kiện của mình.

Lôi Lăng nghe xong, trong lòng hơi động.

Thiên Ô Cổ Thụ, nghe tên đã biết không đơn giản, bên trong tất nhiên có bảo vật liên quan đến Thiên Ô. Nếu có thể tiến vào, đối với hắn mà nói, tuyệt đối là một cơ duyên lớn.

Hơn nữa, có Bạch Thanh bảo vệ, trên đường đi cũng an toàn hơn nhiều.

Chỉ là, hắn không biết Bạch Thanh cần bảo vật gì bên trong, nếu là trọng bảo, thì hắn có thực sự có thể nhường được không?

“Sư tỷ, không biết ngươi cần bảo vật gì bên trong Thiên Ô Cổ Thụ?”

Lôi Lăng hỏi thẳng.

Bạch Thanh cũng không giấu giếm, trực tiếp nói: “Ta cần một đóa ‘Thiên Ô Huyền Hoa’, đó là linh vật chí âm, đối với ta tu luyện Thái Âm Băng Tâm Quyết có tác dụng lớn. Ngoài ra, ta không cần thứ gì khác.”

“Thiên Ô Huyền Hoa?”

Lôi Lăng nhíu mày, hắn chưa từng nghe qua danh tự này.

“Đúng vậy, Thiên Ô Huyền Hoa chỉ sinh trưởng dưới Thiên Ô Cổ Thụ, hấp thụ khí âm của Thiên Ô mà thành, cực kỳ hiếm có. Chỉ cần ngươi giúp ta lấy được nó, những thứ khác trong Thiên Ô Cổ Thụ đều thuộc về ngươi.”

Bạch Thanh khẳng định.

Lôi Lăng suy nghĩ một lúc, cuối cùng gật đầu.

“Được, ta đồng ý hợp tác với sư tỷ.”

Bạch Thanh nghe vậy, trên mặt lộ ra nụ cười hài lòng.

“Tốt, vậy chúng ta đã thỏa thuận. Một tháng sau, Thiên Ô Cổ Cảnh sẽ mở ra, ngươi hãy chuẩn bị tốt.”

Nói xong, nàng đứng dậy, định rời đi.

“Chờ một chút.”

Lôi Lăng đột nhiên gọi.

Bạch Thanh quay đầu, nhìn hắn.

“Sư tỷ, danh ngạch tiến vào Thiên Ô Cổ Cảnh…”

Bạch Thanh cười nói: “Ngươi yên tâm, danh ngạch ta đã chuẩn bị xong. Một tháng sau, ngươi cứ đến chỗ ta là được.”

Nói xong, thân hình nàng lóe lên, biến mất tại chỗ.

Lôi Lăng nhìn bóng lưng nàng biến mất, trong lòng có chút cảm khái.

Thật không ngờ, hắn lại có cơ hội hợp tác với Bạch Thanh.

Chỉ là, không biết trong Thiên Ô Cổ Cảnh, sẽ gặp phải những nguy hiểm gì.

“Thôi, dù sao cũng đã nhận lời, vậy thì chuẩn bị thật tốt đi.”

Lôi Lăng lắc đầu, không nghĩ thêm nữa, quay người rời khỏi đình viện.

Mà tại thời điểm Lôi Lăng và Bạch Thanh thương nghị hợp tác.

Một nơi khác trong Thái Âm Thánh Điện.

Triệu Hạo ngồi trong phòng luyện công, sắc mặt âm trầm.

“Lôi Lăng… ngươi dám làm nhục ta, ta nhất định sẽ khiến ngươi trả giá đắt!”

Hắn cắn răng, trong mắt tràn đầy sát ý.

Sau trận chiến trước đó, hắn không chỉ bị thương nặng, danh tiếng cũng bị tổn hại nghiêm trọng. Trong nội môn, rất nhiều người đang bàn tán về chuyện hắn thua dưới tay Lôi Lăng.

Điều này khiến hắn vô cùng tức giận.

“Thiên Ô Cổ Cảnh sắp mở ra, đó là cơ hội tốt.”

Triệu Hạo ánh mắt lóe lên, trong lòng đã có kế hoạch.

Hắn biết, Lôi Lăng tất nhiên sẽ tiến vào Thiên Ô Cổ Cảnh.

Mà trong đó nguy hiểm trùng trùng, dù có chết cũng là chuyện bình thường.

“Lôi Lăng, đợi ta tiến vào Thiên Ô Cổ Cảnh, chính là ngày tận số của ngươi!”

Triệu Hạo cười lạnh một tiếng, trong mắt sát cơ bùng lên.

Mà tất cả những chuyện này, Lôi Lăng hoàn toàn không biết.

Hắn đang toàn tâm toàn ý chuẩn bị, chờ đợi một tháng sau, tiến vào Thiên Ô Cổ Cảnh.

Thiên Ô Cổ Cảnh, nơi cơ duyên và nguy hiểm cùng tồn tại.

Nơi đó, sẽ có những cuộc gặp gỡ nào đang chờ đợi hắn?

Chỉ có thời gian mới có thể trả lời.

Trước Tiếp