Ngự Thú Gia Tộc: Ta Có Một Bản Vạn Linh Đồ Giám

Chương 1002: Tinh Huyết Giao Lôi, Linh Thủy Huyền Dương

Trước Tiếp

Tại đại điện của Lôi Vân Các, Lôi Vân Các chủ Lôi Đạo Thiên đang ngồi trên ghế chủ vị.

Dưới ánh đèn lồng, gương mặt ông ta trông có vẻ âm trầm.

“Chủ các, tin tức từ Thiên Phong Thành đã truyền về, Lục Huyền đã chết.”

Một lão giả mặc áo đen đứng bên cạnh, khẽ nói.

“Lục Huyền chết rồi?”

Lôi Đạo Thiên ngẩng đầu, trong mắt lóe lên một tia sắc bén, “Là ai giết hắn?”

Không rõ, chỉ biết Lục Huyền đã chết ở Thiên Phong Thành, đầu bị treo trên cổng thành, bên cạnh còn có một dòng chữ: ‘Lôi Vân Các chó chết’.

Vị lão nhân mặc áo đen trầm giọng đáp.

“Lôi Vân Các chó chết?”

Lôi Đạo Thiên nghe vậy, sắc mặt càng thêm âm trầm, “Dám chửi Lôi Vân Các ta là chó, thật to gan!”

“Chủ các, theo suy đoán của thuộc hạ, việc này rất có thể là do Tô Dịch làm.”

“Tô Dịch?”

Lôi Đạo Thiên nhíu mày, “Chính là tên kia từ Thanh Châu đến, đã từng tại Bích Hải Tiên Sơn g**t ch*t Lôi Hạc trưởng lão của chúng ta?”

“Đúng vậy.”

Lão già áo đen gật đầu, “Trước đó, Lục Huyền đã sai người đi bắt Tô Dịch, nào ngờ lại bị hắn phản kích g**t ch*t. Mà lần này Lục Huyền chết ở Thiên Phong Thành, rất có thể cũng là do Tô Dịch ra tay.”

“Tô Dịch…”

Lôi Đạo Thiên lẩm bẩm cái tên này, trong mắt lóe lên một tia sát cơ, “Một tên tiểu bối từ Thanh Châu đến, dám liên tục chọc vào Lôi Vân Các ta, thật không biết sống chết!”

“Chủ các, chúng ta nên làm thế nào?”

Lão giả áo đen hỏi.

“Truyền lệnh của ta, điều động tất cả lực lượng của Lôi Vân Các, toàn lực truy sát Tô Dịch, nhất định phải bắt sống hắn!”

“Tuân mệnh!”

Lão nhân áo đen khẽ gật đầu, xoay người bước đi.

Sau khi lão giả áo đen rời đi, Lôi Đạo Thiên đứng dậy, đi đến một bức tường trong đại điện.

Trên bức tường treo một bức họa, trong bức họa vẽ một con giao long màu tím, thân hình khổng lồ, toàn thân lấp lánh lôi quang, khí thế ngút trời.

Con giao long này chính là Thủ Hộ Thần Thú của Lôi Vân Các.

Mà Lôi Đạo Thiên chính là chủ nhân của Lôi Giao.

“Lôi Giao, ngươi đã ngủ say bao nhiêu năm rồi, lần này, ta muốn mượn một giọt tinh huyết của ngươi.”

Lôi Đạo Thiên nhìn bức họa, khẽ nói.

Trong bức họa, con Lôi Giao dường như nghe thấy lời nói của Lôi Đạo Thiên, hai mắt khẽ mở, lóe lên một tia tia chớp màu tím.

Sau đó, từ trong bức họa, một giọt tinh huyết màu tím bay ra, rơi vào lòng bàn tay Lôi Đạo Thiên.

Giọt tinh huyết này to bằng ngón tay cái, toàn thân lấp lánh ánh sáng màu tím, tỏa ra khí tức lôi đình kinh khủng.

Đây chính là tinh huyết của Lôi Giao!

“Tinh huyết Lôi Giao, thêm vào Huyền Dương Linh Thủy, đủ để luyện chế ra một lò ‘Lôi Hỏa Huyền Dương Đan’, chỉ cần ăn vào, tu vi của ta nhất định có thể đột phá đến Hóa Linh cảnh!”

Hóa Linh cảnh, đó là cảnh giới mà hắn mơ ước bấy lâu nay.

Chỉ cần đột phá đến Hóa Linh cảnh, hắn sẽ trở thành tồn tại đứng đầu ở Vân Hải Quận, thậm chí có thể soán đoạt vị trí chủ quận, thống lĩnh toàn bộ Vân Hải Quận!

“Tô Dịch, ngươi chờ ta, sau khi ta đột phá đến Hóa Linh cảnh, nhất định sẽ tự tay g**t ch*t ngươi!”

Lôi Đạo Thiên nắm chặt tinh huyết trong tay, trong mắt lóe lên sát cơ lạnh lẽo.



Thiên Phong Thành, trong một gian phòng khách sạn.

Tô Dịch đang ngồi xếp bằng trên giường, vận chuyển công pháp, điều tức tu vi.

Sau một trận chiến tại Thiên Phong Thành, tu vi của hắn đã đạt đến đỉnh phong Linh Luân cảnh, chỉ cần một bước nữa là có thể đột phá đến Hóa Linh cảnh.

Nhưng hắn cũng biết, muốn đột phá đến Hóa Linh cảnh không hề dễ dàng.

Hóa Linh cảnh, đó là một cảnh giới hoàn toàn mới, cần phải luyện hóa linh khí trong thiên địa, ngưng tụ thành linh lực, mới có thể đột phá.

Nhưng tại Vân Hải Quận, nơi linh khí loãng nhạt, việc đột phá đến Hóa Linh cảnh lại càng gian nan hơn.

“Xem ra, phải tìm một chỗ linh khí dồi dào mới được.”

Tô Dịch mở mắt ra, trong lòng thầm nghĩ.

Hắn nhớ tới một nơi – Huyết Uyên!

Huyết Uyên là một vực sâu cổ xưa ở Vân Hải Quận, tương truyền là nơi một vị đại năng thời viễn cổ ngã xuống, máu tươi của vị đại năng đó hóa thành một vực sâu, linh khí cực kỳ nồng đậm.

Nhưng Huyết Uyên cũng vô cùng nguy hiểm, bên trong có rất nhiều yêu thú cường đại, thậm chí còn có truyền thuyết về ma vật.

Bình thường, rất ít người dám tiến vào Huyết Uyên.

Nhưng đối với Tô Dịch mà nói, Huyết Uyên chính là nơi tốt nhất để đột phá.

Tô Dịch quyết định.

Lúc này, bên ngoài cửa phòng đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa.

“Vào đi.”

Cửa phòng mở ra, một người đàn ông trung niên mặc áo xám đi vào.

Người đàn ông trung niên này chính là chưởng quỹ của khách sạn – Lý Thế Cần.

“Tô công tử, có người tìm ngài.”

Lý Thế Cần cung kính nói.

“Ai tìm ta?”

Là một lão nhân, tự xưng đến từ gia tộc Lục Huyền.

“Người nhà của Lục Huyền?”

Tô Dịch nhíu mày, “Hắn tìm ta làm gì?”

“Thuộc hạ không rõ, nhưng vị lão giả đó nói, có chuyện quan trọng muốn thương lượng với công tử.”

Lý Thế Cần nói.

“Được, để hắn vào đi.”

“Vâng.”

Một lát sau, một lão nhân tóc bạc bước vào.

Vị lão nhân tóc bạc mặc một bộ áo dài màu xám, dung mạo già nua, nhưng đôi mắt lại sáng quắc, ánh nhìn thâm thúy.

“Lão phu Lục gia Lục Trường Không, gặp Tô công tử.”

Lão nhân cúi người, cung kính thưa.

“Lục Trường Không?”

Tô Dịch nhìn lão giả, “Ngươi tìm ta có việc gì?”

“Tô công tử, lão phu đến đây là muốn thương lượng với công tử một chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Là về chuyện Lục Huyền.”

Lục Trường Không nói, “Lục Huyền là nhi tử của lão phu, hắn bị công tử g**t ch*t, lão phu tự nhiên đau lòng, nhưng lão phu cũng biết, Lục Huyền trước đó đắc tội với công tử, chuyện này cũng là hắn tự chuốc lấy.”

“Nhưng dù sao Lục Huyền cũng là nhi tử của lão phu, lão phu hy vọng công tử có thể trả lại thi thể của hắn, để lão phu có thể an táng cho hắn.”

Lục Trường Không nói xong, lại cúi người hành lễ.

Hắn không ngờ Lục Trường Không lại đến tìm mình vì chuyện này.

“Thi thể của Lục Huyền ta đã giao cho quan phủ Thiên Phong Thành xử lý, ngươi có thể đến đó tìm.”

“Đa tạ Tô công tử.”

“Sau đó, lão phu còn một chuyện muốn thương lượng với công tử.”

Lục Trường Không lại nói.

“Chuyện gì nữa?”

“Là về Lôi Vân Các.”

Lục Trường Không nói, “Lục Huyền là trưởng lão của Lôi Vân Các, hắn bị công tử g**t ch*t, Lôi Vân Các chắc chắn sẽ không bỏ qua chuyện này, nhất định sẽ phái người đến truy sát công tử.”

“Lão phu hy vọng công tử có thể cẩn thận, tốt nhất nên rời khỏi Vân Hải Quận sớm, tránh xa tai họa.”

Lục Trường Không nói, trên mặt lộ ra vẻ lo lắng chân thành.

Tô Dịch nghe vậy, trong lòng hơi kinh ngạc.

Hắn không ngờ Lục Trường Không lại lo lắng cho an nguy của mình.

“Đa tạ ngươi nhắc nhở, ta tự có cách đối phó.”

Tô Dịch nói.

“Vậy lão phu xin cáo từ.”

Lục Trường Không gật đầu, quay người rời đi.

Sau khi Lục Trường Không rời đi, Tô Dịch trầm ngâm một lát.

Hắn cảm thấy Lục Trường Không có chút kỳ quặc.

Lục Huyền bị hắn g**t ch*t, Lục Trường Không không những không trả thù, ngược lại còn lo lắng cho an nguy của hắn, việc này thật không bình thường.

“Xem ra, Lục Trường Không này cũng không đơn giản.”

Tô Dịch lẩm bẩm.

Nhưng hắn cũng không quá để tâm.

Dù Lục Trường Không có ý đồ gì, hắn cũng không sợ.

Hiện tại, việc quan trọng nhất là tìm một chỗ linh khí dồi dào, đột phá đến Hóa Linh cảnh.

Chỉ cần đột phá đến Hóa Linh cảnh, dù là Lôi Vân Các có đến, hắn cũng không sợ.

“Được, ngày mai liền đi Huyết Uyên.”

Tô Dịch quyết định, tiếp tục nhắm mắt điều tức.



Huyết Uyên, nằm ở phía đông Vân Hải Quận, là một vực sâu cổ xưa.

Tương truyền, thời viễn cổ, một vị đại năng đã ngã xuống tại đây, máu tươi của vị đại năng đó hóa thành một vực sâu, linh khí cực kỳ nồng đậm.

Nhưng Huyết Uyên cũng vô cùng nguy hiểm, bên trong có rất nhiều yêu thú cường đại, thậm chí còn có truyền thuyết về ma vật.

Bình thường, rất ít người dám tiến vào Huyết Uyên.

Lúc này, tại bờ Huyết Uyên, một đám người đang đứng.

Đám người này khoảng mười mấy người, đều là tu sĩ, tu vi không yếu, đều ở Linh Luân cảnh.

Cầm đầu là một nam tử áo bào tím, dung mạo anh tuấn, khí chất cao ngạo.

Nam tử áo bào tím này chính là thiếu chủ của Lôi Vân Các – Lôi Vân!

Lôi Vân là con trai của Lôi Đạo Thiên, tu vi đã đạt đến đỉnh phong Linh Luân cảnh, chỉ kém một bước là đột phá đến Hóa Linh cảnh.

Lần này, hắn dẫn theo thuộc hạ Lôi Vân Các đến Huyết Uyên, chính là vì tìm kiếm một loại linh dược – Huyết Uyên Thảo!

Huyết Uyên Thảo là một loại linh dược quý hiếm, chỉ sinh trưởng ở Huyết Uyên, có tác dụng tăng cường khí huyết, rèn luyện thân thể, đối với tu sĩ Linh Luân cảnh mà nói, có tác dụng rất lớn.

“Thiếu chủ, Huyết Uyên phía trước chính là, bên trong nguy hiểm trùng trùng, chúng ta phải cẩn thận.”

Một lão giả bên cạnh Lôi Vân nhắc nhở.

“Ta biết rồi.”

Lôi Vân gật đầu, “Lần này chúng ta đến Huyết Uyên, nhất định phải tìm được Huyết Uyên Thảo, chỉ cần có Huyết Uyên Thảo, ta liền có thể đột phá đến Hóa Linh cảnh!”

“Thiếu chủ yên tâm, chúng ta nhất định sẽ giúp thiếu chủ tìm được Huyết Uyên Thảo.”

Lão giả nói.

“Được, chúng ta đi vào thôi.”

Lôi Vân nói, dẫn đầu bước vào Huyết Uyên.

Mấy người khác vội vàng đi theo.

Huyết Uyên bên trong, khí tức âm trầm, linh khí nồng đậm, nhưng cũng ẩn chứa sát cơ.

Lôi Vân dẫn theo mọi người tiến sâu vào, trên đường đi gặp không ít yêu thú, nhưng đều bị bọn họ giải quyết.

Rất nhanh, bọn họ đến một chỗ vách đá.

Đó chính là Huyết Uyên Thảo!

“Huyết Uyên Thảo!”

Nhưng ngay lúc này, một tiếng gầm đột nhiên vang lên.

Chỉ thấy từ trong vách đá, một con yêu thú khổng lồ chui ra.

Con yêu thú này hình dạng giống hổ, toàn thân màu đỏ, trên người có vảy, hai mắt đỏ như máu, tỏa ra khí tức hung ác.

“Huyết Hổ!”

Huyết Hổ là một loài yêu thú hùng mạnh trú ngụ tại Huyết Uyên, có tu vi ngang hàng với tu sĩ Linh Luân cảnh, cực kỳ khó đối phó.

Huyết Hổ gầm lên một tiếng, thân hình khổng lồ lao tới, một chưởng vỗ ra.

Ầm!

Một người trong đám người bị một chưởng vỗ bay, máu tươi phun trào.

“Giết!”

Lão giả hét to, thôi động pháp bảo, oanh kích Huyết Hổ.

Những người khác cũng không chậm trễ, đồng loạt ra tay.

Huyết Hổ tuy mạnh, nhưng đối mặt với sự vây công của nhiều người, cũng dần dần rơi vào thế yếu.

Rất nhanh, Huyết Hổ bị thương nặng, máu chảy đầm đìa.

“Chết đi!”

Lôi Vân thừa cơ, một kiếm đâm vào yết hầu Huyết Hổ.

Phốc!

“Thiếu chủ uy vũ!”

Mọi người thấy vậy, đều vui mừng khen ngợi.

Lôi Vân trên mặt lộ ra nụ cười, đi đến trước Huyết Hổ, lấy ra một thanh đoản đao, cắt lấy nội đan của Huyết Hổ.

Đây là bảo vật tốt, có thể dùng để luyện đan hoặc tu luyện.

Huyết Uyên Thảo to bằng bàn tay, toàn thân màu đỏ tươi, tỏa ra ánh sáng màu đỏ, khí tức nồng đậm.

“Có được Huyết Uyên Thảo này, ta nhất định có thể đột phá đến Hóa Linh cảnh!”

Lôi Vân nắm chặt Huyết Uyên Thảo, trong lòng vui mừng khôn xiết.

“Ha ha, Huyết Uyên Thảo, thật là bảo vật tốt!”

Chỉ thấy từ một bên, một đám người đi tới.

Đám người này khoảng mười mấy người, cầm đầu là một nam tử áo xanh, dung mạo âm nhu, khí chất lãnh khốc.

Nam tử áo xanh này chính là thiếu chủ của Thiên Kiếm Môn – Kiếm Vô Tình!

Thiên Kiếm Môn là một thế lực lớn ở Vân Hải Quận, thực lực không kém Lôi Vân Các.

Mà Kiếm Vô Tình chính là con trai của chưởng môn Thiên Kiếm Môn, tu vi cũng đã đạt đến đỉnh phong Linh Luân cảnh.

Lôi Vân nhìn thấy Kiếm Vô Tình, sắc mặt hơi biến.

“Lôi Vân, thật là trùng hợp, chúng ta lại gặp nhau ở đây.”

Kiếm Vô Tình cười lạnh, ánh mắt rơi vào Huyết Uyên Thảo trong tay Lôi Vân, trong mắt lóe lên vẻ tham lam.

Lôi Vân cảnh giác hỏi.

“Làm gì?”

Kiếm Vô Tình cười lạnh, “Đương nhiên là muốn mượn Huyết Uyên Thảo của ngươi dùng một chút.”

“Ngươi muốn cướp?”

Lôi Vân sắc mặt trầm xuống.

“Đúng vậy, ta chính là muốn cướp.”

Kiếm Vô Tình không chút giấu giếm, “Lôi Vân, nếu ngươi ngoan ngoãn giao ra Huyết Uyên Thảo, ta có thể cho ngươi một đường sống, bằng không…”

Nói đến đây, trong mắt hắn lóe lên sát cơ, “Đừng trách ta không khách khí!”

“Kiếm Vô Tình, ngươi đừng quá đáng!”

Lôi Vân tức giận, “Huyết Uyên Thảo này là ta bỏ công sức mới có được, sao có thể dễ dàng giao cho ngươi!”

“Vậy thì đừng trách ta!”

Kiếm Vô Tình lạnh lùng nói, vung tay lên, “Giết!”

“Bảo vệ thiếu chủ!”

Lão giả bên cạnh Lôi Vân hô to, lập tức dẫn theo mọi người nghênh chiến.

Trận chiến lập tức bùng nổ.

Kiếm Vô Tình bên này có nhiều người hơn, thực lực cũng mạnh hơn, rất nhanh đã áp đảo Lôi Vân bọn người.

Kiếm Vô Tình đứng một bên, lạnh lùng nói.

“Ngươi mơ!”

Ầm!

“Thiếu chủ!”

Lão giả bên cạnh thấy vậy, vội vàng xông lên, ngăn cản Kiếm Vô Tình.

“Nháo!”

Phốc!

Lão nhân bị một kiếm đâm thủng ngực, ngã vật xuống đất, không còn động đậy.

“Lão Vân!”

Lôi Vân thấy vậy, đau lòng kêu lên.

Lão nhân này chính là vệ sĩ bên cạnh hắn, đã đi theo hắn nhiều năm, tình cảm vô cùng thân thiết.

Giờ đây lại bị Kiếm Vô Tình g**t ch*t, khiến hắn vừa đau lòng vừa phẫn nộ.

Lôi Vân gầm lên, điên cuồng thôi động pháp bảo, hướng Kiếm Vô Tình đánh tới.

 


“Như vậy mà cũng dám nói khoác?”

Kiếm Vô Tình cười lạnh, một kiếm đâm ra.

Ầm!

Giao ra Huyết Uyên Thảo, ta có thể cho ngươi một con đường sống.

Kiếm Vô Tình đi đến trước mặt Lôi Vân, lạnh lùng nói.

“Ngươi mơ!”

Lôi Vân kiên quyết không chịu giao ra.

“Vậy thì chết đi!”

Kiếm Vô Tình ánh mắt lạnh lẽo, một kiếm đâm vào tim Lôi Vân.

Phốc!

Máu tươi bắn tung tóe, Lôi Vân trợn mắt, gục xuống đất, không còn động đậy.

“Thiếu chủ!”

Những người còn lại của Lôi Vân thấy vậy, đều đau lòng kêu lên.

“Nháo, giết hết!”

Kiếm Vô Tình lạnh lùng nói.

Dứt lời, những người sau lưng hắn lập tức xông lên, g**t ch*t tất cả người của Lôi Vân.

Sau đó, Kiếm Vô Tình đi đến trước thi thể Lôi Vân, lấy ra Huyết Uyên Thảo.

“Huyết Uyên Thảo, cuối cùng cũng thuộc về ta rồi.”

Kiếm Vô Tình nắm chặt Huyết Uyên Thảo, trên mặt lộ ra nụ cười.

Nhưng ngay lúc này, một tiếng hừ lạnh đột nhiên vang lên.

“Kiếm Vô Tình, ngươi dám giết con trai của ta, thật to gan!”

Chỉ thấy từ xa, một đạo lôi quang bay tới, hóa thành một thân ảnh.

Người này chính là Lôi Vân Các chủ – Lôi Đạo Thiên!

Lôi Đạo Thiên vừa đến, liền nhìn thấy thi thể của Lôi Vân, sắc mặt lập tức trở nên vô cùng khó coi.

“Lôi Đạo Thiên, là ngươi!”

Kiếm Vô Tình nhìn thấy Lôi Đạo Thiên, sắc mặt hơi biến.

“Kiếm Vô Tình, ngươi dám giết con trai của ta, hôm nay ta nhất định phải lấy mạng ngươi!”

Lôi Đạo Thiên tức giận, thân hình lóe lên, hóa thành một đạo lôi quang, thẳng đến Kiếm Vô Tình.

Kiếm Vô Tình sắc mặt đại biến, vội vàng thôi động pháp bảo nghênh chiến.

Nhưng tu vi của hắn vốn kém Lôi Đạo Thiên rất nhiều, căn bản không phải là đối thủ.

Ầm!

Một chưởng, Kiếm Vô Tình bị đánh bay, máu tươi phun trào.

“Chủ các, xin ngài tha mạng!”

Kiếm Vô Tình sợ hãi, vội vàng cầu xin.

“Tha mạng?”

Lôi Đạo Thiên lạnh lùng nói, “Ngươi giết con trai của ta, còn muốn ta tha mạng cho ngươi? Chết đi!”

Dứt lời, một chưởng vỗ ra.

Ầm!

Kiếm Vô Tình bị một chưởng vỗ thành thịt nát, chết không toàn thây.

Sau khi g**t ch*t Kiếm Vô Tình, Lôi Đạo Thiên đi đến trước thi thể Lôi Vân, trong lòng đau đớn vô cùng.

“Vân nhi, cha tới muộn rồi…”

Lôi Đạo Thiên ôm thi thể Lôi Vân, hai mắt đỏ ngầu.

Sau một hồi, hắn đứng dậy, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía xa.

“Tô Dịch, tất cả đều là do ngươi, nếu không phải ngươi giết Lục Huyền, ta đã không phải điều động người đi truy sát ngươi, Vân nhi cũng sẽ không đến Huyết Uyên tìm Huyết Uyên Thảo, cũng sẽ không bị Kiếm Vô Tình giết hại!”

“Tô Dịch, ta thề, nhất định sẽ giết ngươi, để ngươi đền mạng cho Vân nhi!”

Lôi Đạo Thiên gầm lên, thanh âm tràn đầy hận ý.

Sau đó, hắm mang theo thi thể Lôi Vân, quay người rời đi.



Thiên Phong Thành, trong phòng khách sạn.

Tô Dịch mở mắt ra, trong lòng cảm thấy một cỗ bất an.

“Xem ra, Huyết Uyên không yên ổn.”

Hắn lẩm bẩm.

Vừa rồi, hắn cảm nhận được một cỗ khí tức nguy hiểm từ Huyết Uyên truyền đến, khiến hắn có chút bất an.

Nhưng hắn cũng không quá để tâm.

Dù Huyết Uyên có nguy hiểm thế nào, hắn cũng phải đi.

Chỉ có đột phá đến Hóa Linh cảnh, hắn mới có đủ thực lực đối phó với Lôi Vân Các.

“Được, bây giờ liền đi Huyết Uyên.”

Tô Dịch quyết định, đứng dậy rời khỏi phòng.

Hắn rời khỏi khách sạn, thẳng hướng Huyết Uyên mà đi.

Trên đường đi, hắn cảm nhận được không ít khí tức cường đại, rõ ràng cũng có người đang hướng về Huyết Uyên.

“Xem ra, Huyết Uyên thật sự không đơn giản.”

Tô Dịch thầm nghĩ.

Rất nhanh, hắn đến bờ Huyết Uyên.

Nhìn vực sâu sâu thẳm phía trước, Tô Dịch hít sâu một hơi, sau đó nhảy xuống.

Thân hình hắn như một con chim ưng, nhanh chóng rơi xuống Huyết Uyên.

Huyết Uyên bên trong, khí tức âm trầm, linh khí nồng đậm, nhưng cũng ẩn chứa sát cơ.

Tô Dịch rơi xuống đáy vực, nhìn xung quanh, phát hiện nơi này rộng lớn vô cùng, bốn phía đều là vách đá, trên vách đá mọc đầy các loại linh thảo.

Nhưng hắn cũng cảm nhận được, trong Huyết Uyên ẩn chứa rất nhiều khí tức nguy hiểm, rõ ràng có không ít yêu thú cường đại.

“Tìm một chỗ linh khí nồng đậm nhất, đột phá đến Hóa Linh cảnh.”

Tô Dịch quyết định, bắt đầu tìm kiếm trong Huyết Uyên.

Trên đường đi, hắn gặp không ít yêu thú, nhưng đều bị hắn dễ dàng giải quyết.

Rất nhanh, hắn đến một chỗ hang động.

Trong hang động, linh khí cực kỳ nồng đậm, thậm chí ngưng tụ thành sương mù linh khí.

“Chỗ này không tệ.”

Tô Dịch gật đầu, đi vào trong hang động.

Trong hang động rộng rãi, bốn phía đều là thạch nhũ, linh khí nồng đậm.

Hắn muốn tại đây, đột phá đến Hóa Linh cảnh!

Thời gian từng chút một trôi qua.

Tu vi của hắn đang từng bước tăng lên.

Nhưng vào lúc này, một tiếng gầm đột nhiên vang lên.

Chỉ thấy từ phía ngoài hang động, một con yêu thú khổng lồ chui vào.

Con yêu thú này hình dạng giống rắn, toàn thân màu đen, trên người có vảy, hai mắt đỏ như máu, tỏa ra khí tức hung ác.

“Huyết Mãng!”

Tô Dịch nhìn thấy con yêu thú này, sắc mặt hơi biến.

Huyết Mãng là một loài yêu thú hùng mạnh ẩn náu trong Huyết Uyên, tu vi ngang với tu sĩ Hóa Linh cảnh, cực kỳ khó chơi.

Hắn không ngờ, tại thời khắc quan trọng đột phá, lại có Huyết Mãng xuất hiện.

“Huyết Mãng, ngươi dám quấy rầy ta đột phá, thật không biết sống chết!”

Tô Dịch lạnh lùng nói, đứng dậy, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Huyết Mãng.

Huyết Mãng gầm lên một tiếng, thân hình khổng lồ lao tới, một cái đuôi quất ra.

Ầm!

Không khí bị đánh vỡ, một cỗ lực lượng kinh khủng đánh tới Tô Dịch.

Tô Dịch sắc mặt không đổi, một quyền đánh ra.

Ầm!

Tô Dịch thân hình lùi lại mấy bước, mà Huyết Mãng cũng bị đánh bay.

“Huyết Mãng, thực lực không tệ.”

Tô Dịch lẩm bẩm, trong mắt lóe lên chiến ý.

Hắn biết, muốn đột phá đến Hóa Linh cảnh, trước tiên phải giải quyết con Huyết Mãng này.

Tô Dịch hét to, thân hình lóe lên, hóa thành một đạo tia chớp, thẳng đến Huyết Mãng.

Huyết Mãng gầm lên, cũng không chút sợ hãi, thân hình khổng lồ lao tới, cùng Tô Dịch đại chiến.

Trận chiến lập tức bùng nổ.

Huyết Mãng tuy mạnh, nhưng Tô Dịch cũng không yếu.

“Chết đi!”

Tô Dịch thừa cơ, một quyền đánh vào đầu Huyết Mãng.

Ầm!

Đầu Huyết Mãng bị một quyền đánh vỡ, máu tươi bắn tung tóe, thân hình khổng lồ đổ ập xuống đất, không còn động đậy.

Sau khi g**t ch*t Huyết Mãng, Tô Dịch thở phào một hơi.

Sau đó, hắn lại ngồi xếp bằng xuống, tiếp tục vận chuyển công pháp, điều tức tu vi.

Lần này, không có ai quấy rầy nữa.

Rất nhanh, tu vi của hắn đạt đến đỉnh điểm, chỉ cần một bước nữa là có thể đột phá đến Hóa Linh cảnh.

“Đột phá!”

Tô Dịch hét to, toàn thân tỏa ra ánh sáng màu vàng, linh khí xung quanh điên cuồng hội tụ về phía hắn.

Ầm ầm!

Trong cơ thể hắn, truyền ra một tiếng vang lớn, tu vi trong nháy mắt đột phá, tiến vào Hóa Linh cảnh!

Hóa Linh cảnh, cuối cùng cũng đột phá!

Tô Dịch mở mắt ra, trong mắt lóe lên một tia tinh quang.

Hắn cảm nhận được, sức mạnh trong cơ thể đã tăng vọt, linh lực cũng trở nên cường đại hơn.

Tô Dịch đứng dậy, trên mặt lộ ra nụ cười.

Đột phá đến Hóa Linh cảnh, thực lực của hắn đã tăng lên rất nhiều, dù là đối mặt với Lôi Vân Các, hắn cũng không còn sợ nữa.

“Bây giờ, là lúc đi tìm Lôi Vân Các tính sổ rồi.”

Tô Dịch lẩm bẩm, quay người rời khỏi hang động.

Hắn rời khỏi Huyết Uyên, thẳng hướng Lôi Vân Các mà đi.

Trên đường đi, hắn cảm nhận được không ít khí tức cường đại, rõ ràng cũng có người đang hướng về Lôi Vân Các.

“Xem ra, Lôi Vân Các cũng không yên ổn.”

Tô Dịch thầm nghĩ.

Rất nhanh, hắn đến Lôi Vân Các.

Lôi Vân Các nằm trên một ngọn núi, bốn phía có lôi vân bao phủ, khí thế nguy nga.

Tô Dịch đứng ở chân núi, ngẩng đầu nhìn lên Lôi Vân Các, trong mắt lóe lên một tia sắc bén.

Tô Dịch lẩm bẩm, sau đó bước lên núi.

Trên đường lên núi, hắn gặp không ít đệ tử Lôi Vân Các, nhưng đều bị hắn dễ dàng giải quyết.

Rất nhanh, hắn đến đại điện của Lôi Vân Các.

Trong đại điện, Lôi Đạo Thiên đang ngồi trên ghế chủ vị, sắc mặt âm trầm.

Khi hắn nhìn thấy Tô Dịch, sắc mặt lập tức trở nên vô cùng khó coi.

“Tô Dịch, ngươi dám đến Lôi Vân Các của ta, thật không biết sống chết!”

Lôi Đạo Thiên đứng dậy, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Tô Dịch.

“Lôi Đạo Thiên, hôm nay ta đến đây, chính là để kết thúc ân oán giữa chúng ta.”

“Kết thúc ân oán?”

Lôi Đạo Thiên cười lạnh, “Ngươi giết Lục Huyền, lại giết con trai của ta, ân oán giữa chúng ta, chỉ có thể dùng máu để rửa sạch!”

“Như vậy, không cần nói nhiều nữa, động thủ đi.”

“Được, để ta xem ngươi có bao nhiêu bản lĩnh!”

Ầm!

Quyền phong và lôi quang đụng vào nhau, phát ra một tiếng vang lớn.

Lôi Đạo Thiên thân hình lùi lại mấy bước, mà Tô Dịch cũng lui về phía sau.

“Ngươi đột phá đến Hóa Linh cảnh rồi?”

Lôi Đạo Thiên nhìn Tô Dịch, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc.

“Đúng vậy.”

Tô Dịch gật đầu.

“Tốt, rất tốt!”

Lôi Đạo Thiên cười lạnh, “Đột phá đến Hóa Linh cảnh, ngươi cũng đủ tư cách để ta ra tay rồi!”

Tô Dịch không chút sợ hãi, thân hình lóe lên, nghênh chiến.

Hai người đánh nhau kịch liệt, quyền phong và lôi quang không ngừng đụng vào nhau, phát ra tiếng vang lớn.

Lôi Đạo Thiên là một cao thủ Hóa Linh cảnh, thực lực cực kỳ cường đại, nhưng Tô Dịch cũng chẳng hề kém cạnh.

Tu vi của hắn vừa đột phá đến Hóa Linh cảnh, thực lực tăng vọt, lại thêm chiến đấu kinh nghiệm phong phú, nhanh chóng áp đảo Lôi Đạo Thiên.

Rất nhanh, Lôi Đạo Thiên bị thương nặng, máu chảy đầm đìa.

“Không thể nào, ngươi mới vừa đột phá đến Hóa Linh cảnh, sao có thể mạnh như vậy!”

Lôi Đạo Thiên khó có thể tin.

“Bởi vì ta là Tô Dịch.”

Tô Dịch bình tĩnh nói.

“Tô Dịch, ngươi đừng đắc ý quá sớm!”

Lôi Đạo Thiên tức giận, thân hình lóe lên, hóa thành một đạo lôi quang, thẳng đến Tô Dịch.

Tô Dịch sắc mặt không đổi, một quyền đánh ra.

Ầm!

Quyền phong đánh trúng Lôi Đạo Thiên, đánh bay hắn.

Lôi Đạo Thiên bị đánh văng xuống đất, máu phun ra từng đợt, hoàn toàn mất đi khả năng chống cự.

“Lôi Đạo Thiên, ân oán giữa chúng ta, hôm nay kết thúc.”

Tô Dịch đi đến trước mặt Lôi Đạo Thiên, lạnh lùng nói.

“Tô Dịch, ngươi… ngươi không thể giết ta…”

Lôi Đạo Thiên sợ hãi, vội vàng nói.

“Vì sao không thể?”

Tô Dịch hỏi.

“Bởi vì… bởi vì ta là chủ các của Lôi Vân Các, nếu ngươi giết ta, Lôi Vân Các sẽ không bỏ qua cho ngươi!”

Lôi Đạo Thiên nói.

“Lôi Vân Các?”

Tô Dịch cười lạnh, “Ta không sợ.”

Dứt lời, một quyền đánh ra.

Ầm!

Lôi Đạo Thiên bị một quyền đánh chết, máu tươi bắn tung tóe.

Sau khi g**t ch*t Lôi Đạo Thiên, Tô Dịch thở phào một hơi.

Ân oán với Lôi Vân Các, rốt cuộc cũng kết thúc.

Sau đó, hắn rời khỏi Lôi Vân Các, trở về Thiên Phong Thành.

Trên đường về, hắn cảm nhận được, tu vi của mình đã ổn định ở Hóa Linh cảnh, thực lực càng thêm cường đại.

“Bây giờ, là lúc đi tìm người kế tiếp rồi.”

Tô Dịch lẩm bẩm, trong mắt lóe lên một tia sắc bén.

Hắn biết, con đường tu luyện của mình mới chỉ bắt đầu.

Phía trước còn có rất nhiều kẻ địch chờ đợi hắn, còn có rất nhiều thử thách chờ đợi hắn.

Nhưng hắn không sợ.

Bởi vì hắn là Tô Dịch, là người sẽ không bao giờ khuất phục!

“Đi thôi.”

Tô Dịch lẩm bẩm, bước về phía trước.

Thân ảnh hắn dần dần biến mất ở cuối chân trời.

Mà câu chuyện của hắn, vẫn còn tiếp tục…

Trước Tiếp