Nghe Nói Tôi Là Tra A - Qua Vân Tê

Chương 112

Trước Tiếp

Huyền Minh Châu lập tức lên đường trở lại thành phố Trường Nguyên để chủ trì tang lễ cho em trai. Tại tang lễ, Huyền Tân khóc còn thương tâm hơn cả Huyền Minh Châu, khiến cô ta đột nhiên cảm thấy thế giới này thật huyền huyễn.

Vừa mới hôm qua, kết quả điều tra của cảnh sát đã chính thức có. Huyền Minh Châu nghe thấy cái tên tài xế gây tai nạn thì phát hiện đó quả nhiên chính là kẻ mà Huyền Bách Tuyền đã tìm. Cảnh sát không tra ra uẩn khúc gì thêm, cuối cùng nhận định đây là một vụ tai nạn ngoài ý muốn do lái xe trong tình trạng say rượu.

Tang lễ kết thúc, Huyền Tân vẫn không rời đi. Đôi mắt Huyền Minh Châu vừa sưng vừa đau, mấy ngày liền không ngủ ngon khiến cô ta hoa mắt chóng mặt, đành ngồi bệt xuống ghế sofa nghỉ ngơi. Khi khách khứa đã vãn, Huyền Tân thản nhiên ngồi xuống đối diện với cô ta. Đám người hầu đều đang ở linh đường thu dọn, trong phòng khách chỉ còn lại hai người họ.

Thấy Huyền Minh Châu ấn huyệt thái dương vờ như không thấy mình, Huyền Tân chớp mắt nói: "Ngày Bách Tuyền gặp nạn, anh nghe nó kể rằng em đã bảo nó tìm người giết anh."

Động tác của Huyền Minh Châu khựng lại. Trong lòng cô ta vô cùng hoảng loạn nhưng ngoài mặt không hề để lộ mảy may: "Bách Tuyền chết rồi, anh muốn thêu dệt thế nào về lời nó nói mà chẳng được."

Huyền Tân không để ý đến lời cô ta, tiếp tục nói: "Bách Tuyền bảo nó rất đau lòng. Nó không phải kẻ ngốc, nó biết vì sao chị lại giao toàn quyền sự việc cho nó xử lý, nhưng vì nghĩ đến tình nghĩa chị em ruột thịt cùng mẹ sinh ra nên nó vẫn làm."

Sắc mặt Huyền Minh Châu trắng bệch, cô ta nhìn chằm chằm Huyền Tân, hỏi: "Là anh đã mua chuộc hung thủ giết Bách Tuyền đúng không?"

Huyền Tân tỏ vẻ kinh ngạc: "Em đang nói gì thế? Anh chưa từng làm chuyện gì phạm pháp cả. Kết quả điều tra của cảnh sát chẳng phải đã rõ ràng rồi sao? Nếu em nghi ngờ thì nên thắc mắc từ sớm, giờ Bách Tuyền đã mồ yên mả đẹp em mới nói xấu anh. Nếu nó biết chị nó hồ đồ oan uổng anh trai nó là hung thủ thế này, e là dưới suối vàng nó cũng chẳng thể yên nghỉ."

Nhìn nụ cười hiện lên trên mặt Huyền Tân sau khi dứt lời, Huyền Minh Châu cảm thấy từng đợt lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Cô ta đã quá xem thường Huyền Tân; kẻ có thể cướp đi 80% di sản từ tay cô ta và Huyền Bách Tuyền sao có thể là hạng người dễ đối phó. Sắc mặt khó coi, cô ta đứng bật dậy đi thẳng ra ngoài. Cô ta phải nhanh chóng rời khỏi Trường Nguyên, nếu không chẳng biết lúc nào mình sẽ giống như Huyền Bách Tuyền, bị chính kẻ mình mua chuộc phản bội sát hại.

Huyền Tân nhìn theo bóng lưng vội vã của nàng, nói vọng theo: "Nhị muội, trên đường về nhớ chú ý an toàn nhé."

Cơ thể Huyền Minh Châu cứng đờ, bước chân ra khỏi biệt thự càng nhanh hơn. Vừa ra đến cửa, tài xế của Huyền Tân đã lái xe tới và nói: "Đại tiểu thư, Huyền tổng bảo tôi đưa cô ra sân bay."

Huyền Minh Châu định từ chối, nhưng lời chưa kịp thốt ra cô ta bỗng nghĩ lại: Ngồi trên xe của tài xế Huyền Tân có khi mới là an toàn nhất, vì hắn sẽ không dám công khai làm gì cô ta. Cô ta bước lên xe.

Trở lại thành phố Quang Nam, Huyền Minh Châu đóng cửa công ty. Cộng thêm phần di sản của em trai, trong tay cô ta còn hơn một trăm triệu tệ. Cô ta không dám mạo hiểm thêm nữa, đem số tiền này gửi ngân hàng lấy lãi rồi đóng cửa ở lì trong nhà. Thế nhưng cô ta sống trong cảnh lo âu sợ hãi, lúc nào cũng sợ một ngày nào đó trong phòng đột nhiên xuất hiện sát thủ giết mình.

Một buổi sáng nọ, Huyền Minh Châu kéo rèm cửa sổ ra thì kinh hãi thấy xe của Huyền Tân đỗ ở dưới lầu. Cô ta thất sắc kéo sụp rèm lại, mặt đen kịt gọi điện cho hắn: "Em trai tôi chết rồi, anh còn muốn làm gì tôi nữa? Huyền Tân, tôi cảnh cáo anh, đừng mơ tưởng để tài xế của anh giết tôi mà có thể thoát tội. Tôi đã viết xong di chúc rồi, nếu tôi chết thì hung thủ chính là anh, cứ đợi cảnh sát tới điều tra đi!"

Huyền Tân bị đánh thức bởi điện thoại lại còn bị mắng một trận nhưng chẳng hề giận, thản nhiên nói: "Nhị muội anh rất lo lắng cho trạng thái tinh thần của em. Hay là em chuyển về Trường Nguyên đi, dù sao em cũng là người thân duy nhất còn lại của anh, em về rồi anh nhất định sẽ chăm sóc em thật tốt."

Huyền Minh Châu gào lên vào điện thoại: "Anh nằm mơ đi!"

Cúp máy, cô ta ại hé rèm cửa nhìn ra thì không thấy chiếc xe kia đâu nữa. Vừa thở phào nhẹ nhõm thì chuông cửa đột nhiên vang lên. Lúc này mới chưa đến bảy giờ sáng, cô ta không gọi đồ ăn, chuyển phát nhanh cũng không giao giờ này, là ai đang nhấn chuông? Huyền Minh Châu hoảng hốt tiến tới cửa, nhìn qua mắt mèo ra ngoài nhưng chẳng thấy một bóng người.

Một tháng sau, Huyền Minh Châu phát điên.

Huyền Tân đích thân đến Quang Nam để đón cô ta về. Nhìn thấy bộ dạng của em gái, hắn thở dài: "Nhị muội đã bảo em về Trường Nguyên để anh chăm sóc từ sớm có phải tốt không." Hắn đưa cô ta về và gửi vào một trại an dưỡng do nhà họ Huyền mở, sắp xếp phòng riêng và chuyên gia điều trị. Không có gì bất ngờ, đời này cô ta sẽ không còn cơ hội bước ra ngoài nữa.

Ở một diễn biến khác, chiếc đèn pin phòngsắc lang của Thích Vân Úy rốt cuộc cũng phát huy tác dụng.

Hà Vân Tình và Lương Kha Giác mãi vẫn không thỏa thuận xong. Ban ngày Hà Vân Tình đến bệnh viện riêng của Lương Kha Giác làm loạn một trận, buổi tối khi đi làm về thì thấy cô ta đã ở trong nhà mình. Lương Kha Giác biết mình không còn hy vọng với Nhan Túy nên muốn quay lại với Hà Vân Tình, nhưng cậu đã nhìn thấu bản chất của cô ta.

"Cô muốn quay lại chẳng qua là vì không muốn trả số tiền đó đúng không? Lương Kha Giác, tôi nói cho cô biết, chính cô là người chủ động hủy hôn, tôi đời này không bao giờ quay lại đâu. Tôi cho cô ba ngày cuối cùng, nếu không thấy tiền, cô cứ đợi nhận trát hầu tòa đi."

Dứt lời, Hà Vân Tình đưa tay mời Lương Kha Giác ra ngoài, nhưng cô ta bất ngờ rút từ phía sau ra một con dao.

Khi Nhan Túy nhận được điện thoại của Hà Vân Tình thì nàng đã chuẩn bị đi ngủ. Trong điện thoại, Hà Vân Tình dùng giọng run rẩy kể lại chuyện Lương Kha Giác muốn giết mình, nhưng lại bị chiếc đèn pin trên mí mắt chiếu mù nên đã bị cậu dùng ga giường trói lại. "Chị ơi, giờ em phải làm sao? Em sợ quá."

Nhan Túy hỏi: "Em báo cảnh sát chưa?"

Hà Vân Tình đáp: "Vẫn chưa, em... em lo cho cô ta..."

Nhan Túy nhíu mày: "Loại khốn khiếp đó mà em còn lo cô ta phải ngồi tù sao?"

Hà Vân Tình nói: "Nhưng cô ta chưa làm hại được em, em lo cô ta bị phán không bao lâu đã được ra ngoài."

Nhan Túy: "..." Quả nhiên khi Omega không còn tình cảm với Alpha, đối phương chẳng là cái thá gì nữa. "Em yên tâm, đây là mưu sát có dự mưu, tòa sẽ xử nặng thôi. Mau báo cảnh sát đi."

Cúp máy, Nhan Túy và Thích Vân Úy thay đồ rồi đến chỗ ở của Hà Vân Tình. Cảnh sát đến sớm hơn họ, đã còng tay Lương Kha Giác vẫn còn đang trong tình trạng bị mù và gọi một xe cứu thương tới. Hai cảnh sát đưa cô ta lên xe cứu thương đến bệnh viện để kiểm tra mắt.

Các cảnh sát còn lại đang lấy lời khai của Hà Vân Tình – người vẫn đang sụt sùi khóc. Vẻ mặt của các viên cảnh sát rất vi diệu, cứ như thể Hà Vân Tình vừa kể một câu chuyện không tưởng vậy.

"Anh nói là trên mí mắt mình có một chiếc đèn pin phòng sắclang, khi anh cảm thấy sợ hãi thì nó sẽ phát ra cường quang, và chính luồng sáng này đã khiến Lương Kha Giác bị mù?"

Hà Vân Tình gương mặt còn đầm đìa nước mắt, khẽ gật đầu: "Đúng là như vậy ạ."

Viên nam cảnh sát bên cạnh quay sang đồng nghiệp: "Có nên đưa cậu ấy đi bệnh viện kiểm tra tâm thần một chút không?"

"Cậu ấy không nói sai, tinh thần cũng hoàn toàn bình thường," Thích Vân Úy bước tới lên tiếng.

Nhan Túy cũng tiến lại gần trước khi cảnh sát kịp hỏi thêm: "Xin chào, tôi là Nhan Túy, chị họ của Hà Vân Tình, còn đây là Alpha của tôi – Thích Vân Úy."

Do ánh đèn ngoài đường mờ ảo, hai viên cảnh sát nãy giờ không nhìn rõ mặt họ. Nghe thấy tên, cả hai nhìn kỹ lại rồi kinh ngạc thốt lên: "Nhan Túy?! Thích Vân Úy?!"

Thích Vân Úy tiếp lời: "Là chúng tôi. Chiếc đèn pin phòng sắc lang mà em họ tôi nhắc tới chính là phát minh của tôi, hiện đang trong giai đoạn thử nghiệm và chưa có mặt trên thị trường. Tôi đã đưa cho cậu ấy dùng trước để phòng thân."

Ánh mắt của hai viên cảnh sát lập tức thay đổi. Đây chính là phát minh của Thích Vân Úy!

"Nếu là thật thì đây quả là một món đồ hữu ích, hiện tại chúng tôi chỉ lo lắng luồng cường quang đó có gây tổn thương vĩnh viễn cho mắt người khác hay không."

Thích Vân Úy khẳng định: "Về vấn đề an toàn thì tôi hoàn toàn tự tin."

Viên nam cảnh sát nhịn không được hỏi tiếp: "Thích tiểu thư, xin hỏi cái đèn pin phòng sắc lang mà mọi người nói rốt cuộc là ở đâu ạ?"

Nãy giờ anh ta cứ đinh ninh Hà Vân Tình đang nói nhảm, vì trong nhà cậu đừng nói là đèn pin phòng sắc lang , ngay cả một chiếc đèn pin thông thường cũng không tìm thấy.

"Nó ở ngay trên mí mắt của Vân Tình." Thích Vân Úy hướng dẫn viên cảnh sát chạm nhẹ vào mí mắt Hà Vân Tình, "Anh sẽ cảm nhận được một mẩu nhỏ hơi gồ lên như tờ giấy hình vuông, đó chính là nó."

Viên nam cảnh sát lộ rõ vẻ chấn kinh. Nữ cảnh sát cũng tò mò đưa tay sờ thử: "Thật sự có này!"

Hà Vân Tình bị hai người sờ đến mức quên cả sợ hãi, cậu chớp chớp mắt, ngượng ngùng nhắc nhở: "Chúng ta... có phải nên đến đồn cảnh sát để lấy lời khai không?"

Trước Tiếp