Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thực lòng mà nói, khi dùng chữ "đẹp" để trả lời Nguyễn Tô Tô, Diệp Hi Nhiễm cảm thấy rất ngượng ngùng. Điều này chẳng khác nào cô đang tự biến tướng khen ngợi chính mình.
Rất nhiều người từng khen truyện tranh của cô đẹp, từ các tác giả khác, độc giả cho đến biên tập viên. Những lời ấy thốt ra từ miệng họ thì chẳng có vấn đề gì, nhưng khi chính cô nói ra, cảm giác cứ thấy kỳ kỳ...
Trên thực tế, cuốn truyện cô đang xem chính là tác phẩm mà biên tập Quất Á đã nhắc tới với doanh số cao ngất ngưởng và mang ý nghĩa kỷ niệm sâu sắc: "Niệm niệm có hồi vang". Cô vẫn đang cân nhắc về buổi ký tặng, trong lòng chưa có đáp án cụ thể, nên muốn lật xem lại tác phẩm chủ đề này một lần, coi như tìm thêm yếu tố để đưa ra quyết định cuối cùng.
Mỗi khi cô xuất bản truyện tranh, công ty đều gửi tặng vài cuốn để làm kỷ niệm. Suốt mấy năm qua, số sách cô viết ra cứ tích tụ dần, nhiều đến mức một chiếc kệ đơn không còn chỗ chứa. Là tác giả nguyên tác, cô đã thuộc lòng từng tình tiết trong sách, dù không xem lại cũng chẳng sao.
Dần dà, để nhường chỗ cho những cuốn sách mới, cô thường dọn bớt sách cũ, xếp chúng vào những thùng giấy đã đánh số, đặt thêm túi chống ẩm rồi niêm phong cẩn thận trong kho chứa đồ. Về sau, thấy việc di chuyển sách qua lại quá phiền phức, cô quyết định không bày lên kệ nữa. Sách vừa gửi tới, cô chỉ lật xem qua lượt đầu để kiểm tra chất lượng giấy, mực in và màu sắc xem có rõ nét hay không; khi đã yên tâm về chất lượng, cô liền xếp thẳng tất cả vào thùng giấy.
Cứ thế, vòng lặp ấy diễn ra đều đặn. Kho chứa đồ từ chỗ trống không giờ đã chất đầy bốn, năm thùng giấy lớn chỉ để đựng truyện tranh của chính cô. Vừa nãy, cô đã phải tốn không ít công sức mới tìm ra được cuốn truyện này từ đống thùng giấy ấy.
Tìm được sách, cầm trên tay còn chưa kịp nhâm nhi vài trang thì Nguyễn Tô Tô đã xuất hiện theo cách cô không ngờ tới nhất. Mọi chuyện cứ trì hoãn mãi cho đến tận bây giờ, khiến cô suýt chút nữa thì quên bẵng sự hiện diện của cuốn truyện. Đến khi Nguyễn Tô Tô nhắc tới, cô phải cố gắng đè nén sự hoảng loạn, sợ rằng nếu không cẩn thận, mình sẽ tự để lộ sơ hở trước khi đối phương kịp nhận ra manh mối.
Phải trấn định. Cẩn thận và giữ cái đầu lạnh thì mới có thể bảo toàn bí mật.
Dẫu cô có mong mỏi cuốn truyện ấy đừng lọt vào mắt Nguyễn Tô Tô đến thế nào đi chăng nữa, thì bánh răng thời gian vẫn cứ chuyển động, và ký ức là điều không thể xóa nhòa. Bước qua một đoạn ngắn, cả hai đã ra đến phòng khách. Nguyễn Tô Tô không ngồi xuống nghỉ ngơi ngay mà tiến thẳng về phía cuốn truyện tranh. Nàng dừng chân trước bàn trà, cầm cuốn sách lên quan sát.
Ở khoảng cách gần, nàng cuối cùng đã có thể xác định: Đây chính là một trong những tác phẩm của "Đại thần Percy"! Hơn nữa —— lại còn là bản đặc biệt (Collector's Edition)!
Gương mặt nàng lập tức hiện rõ vẻ kinh hỉ, giống như vừa tìm được người cùng chí hướng. Nàng hào hứng bày tỏ sự vui sướng và chấn động trong lòng với Diệp Hi Nhiễm: "Nhiễm Nhiễm! Chị cũng có truyện tranh của đại thần Percy này!"
"Vâng..." Diệp Hi Nhiễm hơi né tránh ánh mắt nàng, cô vắt óc tìm một cái cớ hợp lý: "Trước đây chẳng phải em nói rất thích Percy sao? Em bảo đã hâm mộ chị ấy rất nhiều năm rồi, nên chị nghĩ nếu là người được em đánh giá cao như vậy, chị cũng nên tìm hiểu thử tác phẩm của chị ấy xem sao, thế là mua cuốn này về."
Cô đã diễn luyện từng câu chữ trong đầu, tự nhủ rằng lời giải thích này chắc chắn không lộ chút sơ hở nào.
Dù bận rộn che giấu, cô vẫn ung dung chờ đợi phản ứng tiếp theo từ Nguyễn Tô Tô. Thế nhưng, giây tiếp theo, giọng nói nhẹ nhàng của nàng đã đập tan những ảo tưởng tốt đẹp ấy.
"Nhưng đây là bản đặc biệt mà, lại còn là truyện tranh xuất bản từ mấy năm trước nữa. Trên thị trường từ lâu đã cháy hàng rồi, sao chị mua được hay thế?" Nguyễn Tô Tô thực sự tò mò về nguồn hàng của cô, đôi mắt đầy vẻ nghi hoặc nhìn chằm chằm vào Diệp Hi Nhiễm.
Diệp Hi Nhiễm phải chật vật lắm mới giữ được vẻ bình thản giả tạo, cô thuận theo lời nàng mà tiếp tục thêu dệt: "Đúng rồi, ban đầu chị cũng định mua bản thường thôi vì chị không cầu kỳ chuyện này, có sách đọc là tốt rồi. Thế nhưng trong công ty chẳng biết ai làm rò rỉ tin chị đang muốn tìm hiểu tác phẩm của Percy, đồng nghiệp có hỏi chị tên sách là gì nên chị cũng nói tên cuốn này ra. Ai ngờ ngay hôm sau, chị nhận được chuyển phát nhanh gửi từ nội thành, chính là cuốn sách này đây.
Sau này đi hỏi thăm chị mới biết, hóa ra Percy nghe được nhu cầu của chị từ người khác, nên đã nhờ biên tập gửi tặng cuốn sách chị ấy giữ làm kỷ niệm ở công ty cho chị, coi như là thành toàn tâm nguyện của chị vậy. Chị thấy mình đúng là quá may mắn." Diễn sâu một hồi, đến chính Diệp Hi Nhiễm cũng suýt tin vào lý do mình vừa bịa ra.
Nguyễn Tô Tô nghe xong trầm ngâm suy nghĩ: "Nói vậy, đại thần Percy cũng ở thành phố A này sao?"
"Cái đó... chị cũng không rõ nữa, chị không tiện hỏi sâu." Diệp Hi Nhiễm hơi sững lại.
"Không hỏi là đúng đấy, đại thần Percy chắc chắn không muốn lộ đời tư trước mặt người khác đâu." Nguyễn Tô Tô cũng không có ý định truy cứu đến cùng, nàng chỉ khẽ cảm thán một câu: "Thật ngưỡng mộ chị quá, vì công việc mà có thể tiếp xúc với Percy, dù chỉ là gián tiếp qua người khác. Ít nhất hai người đều biết đến sự tồn tại và thái độ của đối phương dành cho nhau.
Còn chúng em là fan, chỉ có thể lặng lẽ yêu thích chị ấy mà thôi. Không có cách nào gặp gỡ ngoài đời, em chỉ biết dùng tiền tiêu vặt, tiền giải trí để mua truyện ủng hộ doanh số cho chị ấy, rồi lên Weibo thổ lộ tâm tình, hay đi giới thiệu khắp nơi với bạn bè. Chỉ cần lôi kéo thêm được một người vào xem truyện là em vui rồi. Những đêm thức trắng bỏ phiếu tăng tích phân, giúp Percy năm nào cũng lên ngôi 'vua doanh số' của Túy Mạn Họa... Em làm tất cả những điều đó mà cũng chẳng chắc liệu tình cảm của mình có truyền đạt được đến tay chị ấy hay không.
Em thực sự siêu cấp ngưỡng mộ chị đấy."
"Sẽ truyền đạt đến mà, Percy nhất định cảm nhận được hết." Diệp Hi Nhiễm khẳng định chắc nịch, đồng thời vươn tay ra nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay Nguyễn Tô Tô.
"Phải có độc giả ủng hộ thì tác giả mới đi được đường dài. Nếu không có những người hâm mộ đặt mua sách, nhiệt tình giới thiệu và lan tỏa tầm ảnh hưởng, thì làm sao tích phân của Percy có thể áp đảo mọi người, một mình một ngựa bước lên ngai vàng được? Những thành quả đó không tự dưng mà có, tất cả đều đến từ lòng thành và sự nỗ lực của vô số độc giả, nên Percy chắc chắn thấu hiểu tâm ý của mọi người.
Dù chị ấy không đáp lại bằng lời lẽ lâm ly, nhưng em thấy đấy, những bộ truyện sau này của chị ấy cuốn nào cũng hay hơn cuốn trước, mỗi nhân vật đều là duy nhất. Chị ấy không nói ra, nhưng chị ấy đang dùng tâm huyết để chứng minh qua từng tác phẩm, chị ấy đã nỗ lực đủ để xứng đáng với tình cảm của mọi người. Cùng là người sáng tác, chị đoán chị ấy chắc chắn nghĩ như vậy."
Diệp Hi Nhiễm vô thức nói một tràng dài, đến khi bắt gặp ánh mắt hài hước của Nguyễn Tô Tô, cô mới giật mình im bặt, cuống quýt nhớ lại xem mình có lỡ lời điều gì không nên nói hay không.
"Rõ ràng chị không phải là chị ấy mà nói năng cứ như thật vậy, nghe độ tin cậy cao lắm nhé. Chẳng hiểu sao em lại thấy chị nói đúng vô cùng, có lẽ đại thần Percy thực sự nghĩ như thế thật. Em chẳng cần thay đổi gì đâu, cứ tiếp tục yêu thích chị ấy theo cách bấy lâu nay là đủ rồi."
Giọng nói của Nguyễn Tô Tô thanh tao như u lan nơi thung lũng, nghiêm túc đến lạ thường. Từng chữ từng chữ tựa như làn gió mang theo hơi ấm, rót thẳng vào tai Diệp Hi Nhiễm, vang vọng mãi không thôi.