Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Nhìn những vệt máu đỏ thẫm vương trên đầu ngón tay, tâm trí Nguyễn Tô Tô vẫn chưa thể thoát ra khỏi dư chấn kinh hoàng mà đoạn video vừa mang lại.
Nàng đứng ngây người hồi lâu, cho đến khi giọt máu mũi bắt đầu lăn dài xuống cằm mới giật mình bừng tỉnh. Một trận binh hoang mã loạn¹ diễn ra ngay sau đó; nàng cuống cuồng lục tung hộp cứu thương, tìm được túi bông y tế rồi vội vã nút chặt lỗ mũi, sau đó lại vốc nước lạnh dội lên trán liên tục. Khó khăn lắm dòng máu đỏ mới chịu ngừng chảy.
Cầm cự xong xuôi, nàng mới chợt nhận ra mình vẫn còn đang quấn mỗi chiếc khăn tắm trên người. Suốt ngần ấy thời gian, nàng thậm chí còn chẳng nhớ đến việc phải thay quần áo.
nàng thầm tự trách mình hôm nay sao mà lơ đãng, chỉ số thông minh cứ như bị thoái hóa vậy.
Nguyễn Tô Tô vội vàng tìm bộ đồ ngủ thay vào, chứ cứ dùng tay khép giữ vạt khăn tắm mãi thì đúng là quá mệt mỏi. Dù máu đã tạm ngừng chảy, nhưng đêm dài dằng dặc, nàng rất sợ mình vừa chợp mắt một cái thì máu mũi đã lại tuôn trào thành sông, phá tan cả lớp bông bảo vệ mà nhuộm đỏ một mảng chăn nệm. Chắc chắn là phải dùng chút thuốc hạ hỏa hoặc trà thanh nhiệt để áp chế cơn hỏa long này xuống.
Lúc nãy lục hộp cứu thương, nàng đã đảo qua một lượt nhưng chẳng thấy túi trà nào. Giờ mà đặt hàng trên mạng rồi đợi shipper giao tới cũng mất khối thời gian. Hay là... sang hỏi thử Tiểu Diệp hàng xóm xem sao? Có khi bên đó lại sẵn những thứ thuốc nàng đang cần.
Nguyễn Tô Tô cũng chẳng rõ tại sao mỗi khi có chuyện, người đầu tiên nàng nghĩ đến luôn là Tiểu Diệp hàng xóm. nàng mơ hồ bắt lấy một cảm giác gì đó, nhưng không dám nghĩ sâu thêm, cứ thế đút chìa khóa vào túi rồi hướng thẳng sang nhà Diệp Hi Nhiễm.
Tiếng chuông vừa dứt vòng đầu tiên, giọng nói trong trẻo của Diệp Hi Nhiễm đã vọng ra từ sau cánh cửa: "Ai đấy ạ?"
Tâm trạng rệu rã vì vụ chảy máu cam bỗng chốc khởi sắc, Nguyễn Tô Tô mỉm cười đáp: "Là em đây."
Nghe đúng giọng Nguyễn Tô Tô, Diệp Hi Nhiễm chẳng mảy may nghi ngờ mà mở cửa ngay. Cô ăn vận và dáng vẻ đều rất tùy ý, rõ ràng là không ngờ tới người vừa mới chào tạm biệt cách đây không lâu giờ lại xuất hiện. Cô đang nhìn Nguyễn Tô Tô, và Nguyễn Tô Tô cũng đang quan sát cô. Nhưng nàng chưa kịp nhìn cho kỹ thì Diệp Hi Nhiễm đã thốt lên trước.
Cô bàng hoàng nhìn chằm chằm vào hai cục bông y tế lù lù dưới mũi Nguyễn Tô Tô, lo lắng không thôi: "Em... em bị sao thế này?"
Nguyễn Tô Tô thở hắt ra, bày ra vẻ mặt đáng thương hết mức: "Như chị thấy đấy, em bị nóng trong người nên chảy máu cam."
"Nhà chị có trà thanh nhiệt không? Hay thuốc hạ hỏa cũng được, cho em mượn một ít với."
"Có, để chị tìm xem, em vào nhà ngồi đợi một lát đi." Diệp Hi Nhiễm chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ mong giúp được cô hàng xóm. Cô nắm lấy tay Nguyễn Tô Tô kéo vào trong nhà. Một động tác giản đơn, trước đây hai người đã làm không biết bao nhiêu lần, nhưng chẳng hiểu sao hôm nay nó lại mang đến cho Nguyễn Tô Tô một cảm giác tê dại như bị điện giật.
"Em cứ ngồi tự nhiên nhé." Diệp Hi Nhiễm dặn dò rồi đi tìm chỗ cất trà thanh nhiệt. Vì thường xuyên ở nhà, để hạn chế việc phải chạy ra hiệu thuốc hay bệnh viện, cô gần như tích trữ sẵn đủ loại thuốc thông dụng.
Vừa đi cô vừa lầm bầm: "Thời tiết thế này mà sao lại nóng trong đến mức ấy nhỉ?"
Bây giờ mới đầu tháng Năm, mùa mưa vừa dứt, chỉ mới coi là chớm hạ. Nguyễn Tô Tô chợt nhớ đến đoạn video lúc nãy, chẳng biết phải thanh minh thế nào, đành im lặng và chột dạ ngậm chặt miệng. Chỉ đến khi Diệp Hi Nhiễm khuất bóng, nàng mới cảm thấy dễ thở hơn đôi chút.
Đây là lần thứ hai nàng sang nhà Diệp Hi Nhiễm. Lần trước tới nàng chẳng kịp quan sát gì, nên lần này nàng nghe theo lời chủ nhà, tùy ý tìm một góc sofa ngồi xuống. Tầm mắt vô tình lướt qua bàn trà, bắt gặp một bóng dáng quen thuộc, trái tim Nguyễn Tô Tô bỗng nảy lên một nhịp, một dòng nước ấm mang tên vui sướng len lỏi qua tâm can.
Đó là một quyển truyện tranh đang được chủ nhân đọc dở, lật úp trên bàn. Có lẽ cô đang nhàn nhã lật xem thì tiếng chuông cửa bất thình lình vang lên, thế là cô đặt tạm xuống đó để ra mở cửa cho nàng .
"Tìm thấy rồi, vẫn còn hạn sử dụng. Em pha uống luôn ở đây đi, chị vừa đun nước xong, nhiệt độ đang vừa khéo." Diệp Hi Nhiễm cầm một gói trà lớn đi tới đặt lên bàn, rồi xoay người lấy ấm nước và chén trà, khom lưng bận rộn pha chế cho nàng .
Nguyễn Tô Tô dõi theo cô không rời mắt, ánh mắt chẳng lúc nào dời khỏi bóng dáng ấy dù chỉ một giây. Nàng biết, lúc này cô đang bận rộn là vì mình. Nàng thấy Diệp Hi Nhiễm dùng một chiếc kẹp tóc cỡ lớn búi gọn mái tóc xõa lên cho dễ làm việc, trông cô toát lên vẻ nhã nhặn, dịu dàng của một người phụ nữ gia đình. Tâm trạng hoảng loạn ban nãy bỗng chốc trở nên tĩnh lặng lạ thường.
Dưới cái nhìn của nàng , mọi cử động của Diệp Hi Nhiễm như được tua chậm lại, từng chi tiết nhỏ cứ thế hiện lên rõ nét. Cô cầm chiếc ly lên, dốc ngược để tráng qua hơi nước, rồi đặt ngay ngắn trên bàn. Cô xé một gói trà nhỏ từ túi lớn, từ từ đổ vào trong ly.
Nhưng mọi chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó.
Cô không hề chần chừ, một tay nhấc ấm nước, căn chuẩn miệng ấm vào miệng ly rồi cẩn thận điều tiết dòng nước. Sau khi rót một lượng nước ấm vừa đủ bao phủ những hạt trà, cô đặt ấm xuống, cầm ly lên nhẹ nhàng lắc đều. Đợi đến khi các thành phần hòa tan hoàn toàn, cô mới rót thêm nước cho đến vạch giữa ly.
"Xong rồi, loại trà này vị hơi ngọt, em có thể uống hết một hơi luôn đấy." Sau khi hoàn tất mọi công đoạn, Diệp Hi Nhiễm đưa nửa ly nước trà màu nâu đen cho nàng , không quên bồi thêm một câu trấn an vì sợ nàng ngại đắng.
"Vất vả cho Nhiễm Nhiễm quá, muộn thế này còn sang làm phiền chị." Nguyễn Tô Tô nhận lấy ly trà với ánh mắt cười rạng rỡ. Nàng nhấp thử một ngụm rồi khẽ thốt lên tán thưởng: "Quả nhiên là ngọt hơn em tưởng tượng nhiều nha~"
"Nếu chưa đủ ngọt thì chị thêm đường cho, nhà chị có sẵn đường trắng đây." Diệp Hi Nhiễm phục vụ chu đáo như một cô vợ nhỏ.
Nguyễn Tô Tô thấy đôi mắt cô cứ dán chặt vào lượng nước còn lại trong ly thì không khỏi bật cười. Bộchị sợ em không uống hết nên đứng đây giám sát đấy à? nàng chợt nhận ra, hình như Tiểu Diệp hàng xóm còn lo lắng cho cái mũi chảy máu của nàng hơn cả chính bản thân nàng nữa.
Một Tiểu Diệp hàng xóm luôn dốc lòng đối đãi tốt với người khác, luôn dành trọn mười phần tâm sức để cưng chiều người mà cô công nhận, thực sự khiến nàng thích đến không chịu nổi! Rõ ràng trước đó chính nàng đã tuyên bố rằng mình lớn lên trong sự bao bọc của gia đình nên sau này sẽ học cách cưng chiều người khác, hy vọng Diệp Hi Nhiễm sẽ là người đầu tiên hưởng thụ thành quả đó. Vậy mà cuối cùng, người được nếm trải cảm giác này trước tiên lại là nàng; Tiểu Diệp hàng xóm xem chừng đã không thầy đố mày làm nên mất rồi.
Lúc này đây, nàng cảm nhận sâu sắc rằng mình đang được bao vây bởi sự nuông chiều đặc biệt của cô. Nàng mỉm cười xua tay: "Không cần đâu, thế này là đủ ngọt rồi." Lời nói ấy hoàn toàn xuất phát từ tận đáy lòng.
Diệp Hi Nhiễm nghe xong vẫn hơi hồ nghi, cô nghiêng đầu lẩm bẩm: "Nhưng chị thấy vị cũng bình thường mà, lúc chị uống vẫn phải cho thêm tí đường mới được." Cô tự nhận mình có khẩu vị đại chúng, dù cảm nhận mỗi người mỗi khác nhưng vị giác của cô chắc chắn đại diện cho số đông.
Thấy vậy, Nguyễn Tô Tô đành phải chứng minh cho cô thấy. Nàng nâng tay, dốc ngược chiếc ly rồi uống cạn sạch chỗ nước thuốc trong một hơi, gương mặt không hề lộ chút vẻ miễn cưỡng nào, chứng tỏ nàng thực sự không hề bài xích hương vị đó.
Diệp Hi Nhiễm dõi theo chiếc ly, kinh ngạc đến mức há hốc miệng. Nguyễn Tô Tô bỗng phát hiện mình bắt đầu mê luyến cảm giác được quan sát mọi hành động của cô. Nàng hơi quá đà khi muốn chứng minh thêm lần nữa, giống hệt như mấy nam chính trong phim thanh xuân vườn trường hay bày trò khoe mẽ để thu hút sự chú ý của bạn gái. Nàng cố tình lắc lắc chiếc ly, khoe ra những cặn thuốc ít ỏi không còn nước cứu trợ nên đành bám trụ thảm hại dưới đáy ly.
Vẻ mặt Nguyễn Tô Tô đắc thắng như thể đang chờ được khen thưởng. Diệp Hi Nhiễm hiểu sai ý, cô thoáng ngượng ngùng, lưỡng lự một giây rồi cũng thấy đúng là nàng xứng đáng nhận được lời khen. Vượt qua được sự ngại ngần, cô hắng giọng, bắt chước giọng điệu của cô giáo mầm non khi khen ngợi trẻ nhỏ: "Tô Tô giỏi quá, không cần chị nhắc mà đã tự giác uống hết sạch trà thanh nhiệt rồi!"
Nguyễn Tô Tô không ngờ cô lại nói thế, nàng bị sốc đến mức đứng hình, chẳng biết nên bày ra vẻ mặt gì cho phải. Trong lòng nàng thầm cảm thán: Nói vậy nghe mình cứ như em bé không bằng. Nhưng mà, được Tiểu Diệp hàng xóm chăm sóc như chăm em bé thế này thì cũng chẳng tệ chút nào. Nàng sẵn lòng đón nhận lời khen có phần ngây ngô ấy.
Nguyễn Tô Tô cũng phối hợp nhập vai bé ngoan: "Đương nhiên rồi, em không sợ đắng đâu, dù thuốc có đắng đến mấy em cũng uống hết cái vèo cho xem!"
Giọng điệu làm bộ làm tịch quá rõ ràng khiến Diệp Hi Nhiễm nhận ra lời khen ban nãy của mình thật chẳng hợp với Nguyễn Tô Tô chút nào, vậy mà nàng vẫn tỉnh bơ hưởng ứng. Hiệu quả hài hước cứ thế nhân lên gấp bội, cô không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Nguyễn Tô Tô nhìn cô rồi cũng bị cuốn theo điệu cười ấy, cả hai cứ thế rộn ràng một hồi. Diệp Hi Nhiễm thấy nàng vẫn cầm khư khư chiếc ly thì vội nói: "Đưa ly cho chị nào, mải cười quá mà chị quên mất."
Nguyễn Tô Tô không buông: "Để em rửa cho."
"Cứ đặt lên bàn đi, lát nữa chị rửa một thể."
Diệp Hi Nhiễm không muốn nàng phải động tay, nhưng Nguyễn Tô Tô lại rất kiên trì, nàng nghiêm mặt bảo: "Em vừa khéo muốn chạm chút nước cho hạ hỏa."
"Lý do kiểu gì vậy trời..."
"Em chỉ là không muốn để chị phải rửa thôi, ly là em dùng mà."
"Bây giờ còn tính toán rạch ròi với chị thế cơ à?" Diệp Hi Nhiễm buồn cười trêu chọc. Giờ đã thân thiết nên cô nói chuyện với nàng cũng bắt đầu thoải mái, không kiêng nể gì.
"Bây giờ rạch ròi, sau này mới không cần rạch ròi nữa."
"Được rồi, chịu thua em luôn!"
Diệp Hi Nhiễm không lay chuyển được, đành dẫn nàng ra bồn rửa bát. "Thật chẳng hiểu nổi em nữa, chỉ là chạm chút nước mà cũng cứ phải tranh bằng được."
Nguyễn Tô Tô hài lòng cọ rửa chiếc ly, nghe cô nói vậy cũng chẳng phản bác, vẻ mặt vô cùng đắc ý. Nàng đã muốn rửa thì Diệp Hi Nhiễm cũng đứng lại trong bếp đợi nàng rửa xong. Không gian bên bồn rửa có hạn, tuy cả hai vẫn giữ khoảng cách nhưng thực tế lại đứng rất gần nhau.
Ở khoảng cách này, Nguyễn Tô Tô có thể ngửi thấy rõ ràng hương thơm ngọt ngào trên người Diệp Hi Nhiễm. Mùi hương không nồng nhưng lại rất bền bỉ, từng làn hương cứ thế len lỏi vào cánh mũi, chiếm trọn bầu không khí quanh người. Mùi vị này trước đây nàng chưa từng ngửi thấy.
Nguyễn Tô Tô hít sâu phân tích, chợt nhận ra Diệp Hi Nhiễm sau khi về nhà cũng đã tắm qua. Còn về mùi hương ngọt lịm này, hẳn là từ sữa tắm. Lúc đầu nghe thì thấy rất thơm và ngọt, nhưng ngửi kỹ sẽ nhận ra ngay đó là mùi quýt. Một mùi hương chân thực như quả quýt vừa chín tới, lột bỏ lớp vỏ ngoài để lộ những múi cam mọng nước, hương vị là sự hòa quyện giữa thịt quả và nước cốt ngọt thanh.
Tiếng nước chảy rào rào dưới vòi, giọng nói mang theo chút thâm ý của Nguyễn Tô Tô bị tiếng nước che lấp, nghe càng thêm mờ ảo và có phần... không tốt đẹp cho lắm. Nàng hỏi: "Nhiễm Nhiễm, chị dùng sữa tắm hãng gì thế? Ngửi ngọt quá, em cũng muốn mua một chai."
"Ngọt lắm ạ? Chị thấy bình thường mà, chỉ là mùi quýt nhàn nhạt thôi. Chị tiện tay lấy trên kệ siêu thị nên cũng chẳng nhớ của hãng nào nữa."
"Thật đấy, hay chị lại gần đây cho em ngửi thử xem, em mới xác định chính xác được."
Nguyễn Tô Tô đặt chiếc ly xuống, vẻ mặt thản nhiên vẫy tay gọi cô, trông chẳng có chút ý đồ xấu xa nào. Diệp Hi Nhiễm nhìn vào đôi mắt trong veo ấy, chẳng thể tìm ra lý do để từ chối. Nghĩ rằng nàng thực sự muốn xác nhận xem mình có ngửi nhầm hay không, cô bèn tiến lên hai bước, ghé sát nửa đầu về phía Nguyễn Tô Tô.