Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Khi gương mặt của Diệp Hi Nhiễm càng lúc càng tiến gần sát bên Nguyễn Tô Tô, nàng dường như đã nín thở hoàn toàn.
Đúng lúc ấy, tấm rèm cửa khẽ đung đưa dù chẳng có gió, khiến ánh sáng lọt vào phòng cũng trở nên lúc tỏ lúc mờ, hắt lên mặt Nguyễn Tô Tô những bóng hình uốn lượn như cánh quạt. Dưới làn ánh sáng chập chờn đó, vẻ long lanh trong đôi mắt nàng càng trở nên mời gọi, hút hồn người đối diện.
Diệp Hi Nhiễm khẽ th* d*c một tiếng, lòng cô như bị mèo cào, ngứa ngáy khôn nguôi. Đôi môi đỏ mọng như đóa hoa của cô gái cách cô gang tấc đang căng mọng, ướt át, hệt như một trái chín đang chờ người tới hái.
Cô cúi người xuống, hơi thở nóng hổi vờn quanh bờ môi Nguyễn Tô Tô, ánh mắt lưu luyến chẳng rời. Nguyễn Tô Tô cũng phối hợp nhắm nghiền mắt lại, đôi môi khẽ chu lên, gần như dâng đến tận nơi mà chỉ cần Diệp Hi Nhiễm hơi cúi đầu là có thể chạm tới.
Một giây, hai giây...
Việc đếm thời gian lúc này bỗng trở nên dài đằng đẵng, dường như cả không gian lẫn thời gian đều đã ngừng trôi.
Cuối cùng, một nụ hôn dịu dàng rơi nhẹ trên má nàng, chỉ tựa chuồn chuồn lướt nước, vừa chạm đã tách rời. Diệp Hi Nhiễm dùng hai tay chống thân thể, định bụng sẽ ngồi dậy. Thế nhưng, Nguyễn Tô Tô đã nhanh chóng vòng tay ôm chặt lấy cổ cô, nhất quyết không để cô rời đi.
Nàng tham luyến hơi ấm từ Diệp Hi Nhiễm, khao khát được chiếm lấy nhiều hơn nữa. Nàng khẽ đưa đầu lưỡi, đuổi theo dư vị của nụ hôn vừa dứt.
Diệp Hi Nhiễm chẳng kịp né tránh, đôi môi mềm của thiếu nữ đã vội vàng áp tới, quấn quýt lấy nơi yếu mềm nhất của cô, dây dưa không dứt, khiến cô chẳng thể nhúc nhích, cũng chẳng cách nào thoát thân. Hơi thở nóng hổi, ướt át tràn ngập khoang miệng cùng xúc cảm mềm mại cứ không ngừng nhắc nhở cô rằng: Cô và Nguyễn Tô Tô đang làm gì.
"Ưm..."
Cô không kìm lòng được mà phát ra một tiếng r*n r* run rẩy.
Trong cơ thể như có một dòng điện chạy qua, trong đầu bùng nổ những pháo hoa rực rỡ, bàn tay cô vô thức ôm lấy đầu Nguyễn Tô Tô. Không cần ai dạy, cô bắt đầu chủ động tăng thêm lực độ cho nụ hôn, răng khẽ nghiền nhẹ lên cánh môi thiếu nữ.
Khi răng môi cọ xát, Nguyễn Tô Tô cảm thấy một chút đau đớn dịu nhẹ, nhưng điều đó chỉ khiến nàng thêm hưng phấn. Đôi chân dài của nàng khẽ đung đưa, quấn lấy eo Diệp Hi Nhiễm mà ve vuốt.
Lớp vải vóc cọ xát vào nhau tạo nên những tiếng sột soạt đầy ám muội, càng khiến lòng người thêm phần rạo rực, tim đập loạn nhịp.
Cả hai đều đang lún sâu vào những rung động đầy lạ lẫm. Bàn tay Diệp Hi Nhiễm dần rời khỏi gáy, chuyển xuống m*n tr*n vòng eo của Nguyễn Tô Tô. Đáp lại sự đụng chạm ấy, Nguyễn Tô Tô khẽ rướn người, lặng lẽ cổ vũ đối phương.
Đầu óc Diệp Hi Nhiễm mụ mị cả đi. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc định vén vạt áo của Nguyễn Tô Tô lên quá ngực, cô chợt nhớ ra một chuyện, lý trí thoáng chốc thức tỉnh.
Khi nhìn rõ hành động của chính mình và gương mặt đang kiều mị của Nguyễn Tô Tô, mặt cô lập tức đỏ bừng như muốn nhỏ ra máu. Những lần đỏ mặt trước đây cộng lại cũng chẳng thấm tháp gì so với lúc này.
"Sao thế em?" Nguyễn Tô Tô vẫn còn đang choáng váng trong dư vị ngọt ngào của nụ hôn, không muốn mọi chuyện bị đứt quãng giữa chừng.
"À... em vừa nhớ ra một chuyện."
Ngón tay Diệp Hi Nhiễm run rẩy, cô không dám nhìn vào bờ vai trắng ngần của nàng, ánh mắt đảo liên hồi, trong lòng không ngừng đấu tranh. Cuối cùng, cô vẫn không nhịn được mà giúp nàng khép lại vạt áo. Vừa chỉnh đốn lại trang phục, cô vừa cuống cuồng tìm cái cớ để che giấu sự thẹn thùng của mình: "Bên ngoài trời vẫn còn sáng choang thế này, làm vậy không hay cho lắm."
"Có gì mà không hay chứ? Đây là chuyện tự nhiên mà, chỉ cần không có người ngoài thì đâu cần bận tâm đến thời gian hay địa điểm."
"Nếu em lo lắng chuyện đó..." Nguyễn Tô Tô liếc nhìn tấm rèm đang đung đưa, vẻ mặt bỗng trở nên nghiêm túc, "Chị có thể kéo nó lại."
"Ơ, không phải thế đâu!" Diệp Hi Nhiễm ôm đầu, chỉ muốn lao ngay vào nhà tắm dội nước lạnh cho tỉnh người. Cô không hề nhận ra sâu trong đáy mắt Nguyễn Tô Tô là vẻ lém lỉnh đầy dụ hoặc.
Thấy cô không tán thành lý lẽ của mình, Nguyễn Tô Tô lại tinh quái kéo trễ cổ áo mà Diệp Hi Nhiễm vừa sửa sang xuống một chút, để lộ ra một mảng da thịt trắng nõn. Diệp Hi Nhiễm nén giận, mặt lại có xu hướng đỏ thêm tầng nữa.
Chẳng nói chẳng rằng, cô tốc biến vào nhà vệ sinh, vặn vòi nước rồi vục tay vớt nước tạt liên tục lên mặt, ngay cả khi tóc tai đã ướt đẫm cô cũng chẳng buồn quan tâm. Mất vài phút để bình tâm lại, cô mới nặng nề bước ra ngoài, thở dài: "Xem ra chị thực sự quên mất giao kèo của chúng mình rồi."
"Giao kèo gì cơ?" Lúc này não bộ của Nguyễn Tô Tô đâu còn chỗ cho chuyện khác. Nàng chỉ mải mê tính kế làm sao để dụ được Diệp Hi Nhiễm cùng ngủ với mình thôi.
"Trước khi đi tụi mình đã nói rồi mà, nhảy dù xong sẽ đi chùa Linh Ẩn ở Chiết Giang để cầu nguyện. Chị quên lúc trước mình từng ăn giấm chua của Hàn Thước thế nào rồi à?" Diệp Hi Nhiễm không úp mở nữa mà nói thẳng ra, ý đồ đánh thức ký ức của Nguyễn Tô Tô.