Mưa Và Bụi Xuân - Lăng Tảo

Chương 20: Chơi bài: Thời Thanh chủ động nhắn tin Wechat cho tôi

Trước Tiếp

Lương Tề Yến giũ bỏ tay Trần Thâm đặt trên vai mình, lạnh lùng nói một câu “Nhàm chán” rồi cũng đi luôn.

Trần Thâm nhìn theo bóng lưng rời đi của Lương Tề Yến, cười cười, nhớ lại mười mấy phút bị phơi dưới trời nắng, cũng vội tìm cớ lẻn đi.

Sau khi Trần Thâm đi, bà cụ Lương một mình vào nhà ăn, bàn với Chu Tề về tiệc tiếp đãi tối nay. Thực ra bà không thực sự muốn tổ chức tiệc, nói thế chỉ là để mời Thời Thanh đi ăn mà thôi.

“Làm món cá sốt chanh đi, Tiểu Thời thích ăn.” Bà cụ Lương liếc nhìn menu, “Các món khác anh tùy ý chế biến nhé.”

Chu Tề định nói hôm nay không có cá thì có thể đổi món khác không, nhưng bà cụ Lương đã đi về nghỉ trưa.

Homestay chỉ có xe chở đồ khô và khoai tây, trừ khu đất ở sau núi, muốn có thực phẩm tươi phải tự đi mua hoặc đợi ngày xe chở hàng đến mang theo.

Chu Tề đóng cửa nhà ăn, lái chiếc Volkswagen vừa mới bảo dưỡng xong xuống núi mua nguyên liệu.

Mấy ngày gần đây Thời Thanh thật sự rảnh rỗi đến khó tin, hoàn toàn giống như một người đến Vân Thành để nghỉ dưỡng. Nói là để tổ chức tiệc tiếp đãi cho Trần Thâm, nhưng cô trở về phòng mới nhớ ra chưa hẹn giờ cụ thể.

Cô nhìn đồng hồ, đoán bà cụ Lương đã ngủ trưa, liền nhắn tin hỏi Trần Thâm.

Trần Thâm rời khỏi chỗ bà cụ Lương, anh ta lên tầng vào thẳng phòng Lương Tề Yến. Nhà nghỉ ngoài không khí tốt ra, cũng không phải điểm du lịch, anh ta đến đây hoàn toàn chỉ để gặp Lương Tề Yến.

Vốn dĩ anh ta chỉ định ở lại hai ngày rồi về, nhưng khi gặp Thời Thanh ở đây, Trần Thâm lại muốn ở lâu thêm vài ngày.

Trần Thâm vào phòng, nhìn thấy chiếc dây buộc tóc của Thời Thanh vẫn để trên bàn trà, kêu một tiếng: “Ồ, cái dây Thời Thanh đang buộc không phải cái này à?”

Lương Tề Yến nâng mắt liếc anh ta, đáp một tiếng: “Ừ.”

Trần Thâm ngồi xuống sofa, giọng điệu hiếm khi nghiêm túc:  “Không về Kinh Bắc nữa sao?”

Lương Tề Yến im lặng một lúc, thản nhiên dựa lưng vào sofa, không phản ứng quá nhiều với lời nói của Trần Thâm

“Từ từ đã.”

“Từ từ? Cậulúc nào cũng ‘từ từ’, cậu đã qua loa với tô mấy lần rồi. Nếu cậu không muốn gặp ông ấy thì tránh đi, sao phải ở đây làm gì?”

Lương Tề Yến liếc Trần Thâm một cái: “Tránh đi? Về việc Lương Gia Chú, ông ta còn muốn chen vào cơ mà.”

Anh cầm lấy chiếc đèn ngủ hình ngọn hải đăng trên bàn trà, bật tắt công tắc, chế giễu:  “Ha, ông ta có tư cách quản lý Lương Gia Chú sao?”

Trần Thâm hỏi:  “Từ nay không về nữa hả?”

Lương Tề Yến đặt đèn hải đăng xuống bàn trà, mỉm cười, lại trở về dáng vẻ lười nhác trước đó:  “Không biết, lỡ một ngày cọng dây thần kinh nào đó của tôi bị hỏng, thì cũng có thể về một chuyến.”

Ngay khi Lương Tề Yến nói xong, điện thoại của Trần Thâm đổ chuông. Anh ta mở khóa, nhìn thấy tin nhắn của Thời Thanh, hỏi anh ta mấy giờ bắt đầu tiệc tiếp đãi.

Trần Thâm liếc Lương Tề Yến, tếu táo nói:  “Ồ, Thời Thanh chủ động nhắn tin Wechat cho tôi này.”

Lương Tề Yến vẫn tựa lưng vào sofa, có vẻ không hề để ý đến việc Thời Thanh nhắn tin cho Trần Thâm.

Trần Thâm thấy phản ứng của anh, nghi ngờ có lẽ mình đoán nhầm, có thể Thời Thanh với Lương Tề Yến cũng không khác biệt gì nhiều so với người khác.

Trần Thâm gác lại ý định trêu chọc Lương Tề Yến, thực ra anh ta cũng chưa bàn với bà cụ Lương giờ giấc cụ thể, dù sao thì cơm nấu xong gọi một câu là được, anh ta trả lời Thời Thanh rằng mình cũng không biết.

Thời Thanh nhìn thấy tin nhắn của Trần Thâm, trả lời bằng một sticker Minion đổ mồ hôi, rồi nhắn tiếp: [Thế thì tôi không tham gia nữa, anh chuyển lời cho bà giúp tôi nhé.]

Trần Thâm vội vàng đính chính: [Cô cứ lên chơi cùng chúng tôi là được, quan tâm mấy giờ làm gì.]

Thời Thời chậm rãi:  [Các anh?]

Trần Thâm trả lời:  [Tôi với Lương Tề Yến.]

Thời Thời chậm rãi:  [À, cũng được.]

Lương Tề Yến ngồi yên bên sofa nhìn Trần Thâm gõ tin nhắn, nghe tiếng chuông thông báo liên tục vang lên từ điện thoại Trần Thâm, trong lòng cảm thấy khó chịu vô cớ, giọng điệu không tốt hỏi: “Cậu còn định bám riết ở đây đến khi nào?”

Trần Thâm ngẩng đầu khỏi điện thoại:  “Chơi thêm một chút.”

Rồi anh ta quay lại nhắn tiếp cho Thời Thanh: [Bận không?]

Thời Thanh:  [?]

Trần Thâm: [Lên đây chơi bài đi]

Thời Thanh hỏi anh ta chơi loại bài gì, anh ta nói đấu địa chủ.

Thời Thanh ở trong phòng cũng rất nhàm chán, cô gần như thuộc nằm lòng chỗ tài liệu mà cô đưa cho Lương Tề Yến đọc khi say, nên đồng ý lên chơi đấu địa chủ cùng Trần Thâm.

Trần Thâm nói sẽ chơi ở phòng Lương Tề Yến, bảo cô tự lên, Thời Thanh liền nhớ lại lời Lương Tề Yến nói khi ăn cơm, bỗng thấy mình trở thành người phụ nữ đầu tiên bước vào phòng Lương Tề Yến.

Chẳng mấy chốc, cửa phòng Lương Tề Yến bị gõ vang. Trần Thâm biết là Thời Thanh, liền nằm dài trên sofa, vừa lướt video vừa nhờ Lương Tề Yến đi mở cửa.

Lương Tề Yến nhíu mày:  “Ai đó?”

Trần Thâm giảm âm lượng video, nói với vẻ vô tội:  “Không biết, có lẽ là tôi nhờ Trần Dịch Hàn mang đồ tới, cô ấy đến rồi sao?”

Lương Tề Yến đi mở cửa, Trần Thâm mới tắt điện thoại, duỗi cổ nhìn ra ngoài.

Cửa mở ra, Thời Thanh đứng ở ngoài, cô mặc chiếc áo phông trắng giống hệt hôm say rượu, vạt áo nhét gọn vào váy jean ngắn, eo thon tôn lên tỉ lệ cơ thể hoàn hảo, đôi chân trắng nõn lộ ra ngoài.

Hình ảnh đó khiến Lương Tề Yến nhớ lại tối hôm ấy, cổ áo cô bị nước làm ướt khi uống nước, trong lòng bỗng dấy lên một cảm giác khó chịu, anh nhíu mày hỏi:  “Có chuyện gì?”

Thời Thanh hỏi: “Chẳng phải nói sẽ chơi bài sao?”

“Chơi bài gì?”

Thời Thanh không thấy bóng dáng Trần Thâm, im lặng một lúc rồi nói: “Không chơi à? Thế tôi về nhé.”

Trần Thâm vốn đang quan sát tình hình ở cửa, cuối cùng không nhịn được, vội đứng dậy chạy ra cửa, khoác tay lên vai Lương Tề Yến nói: “Chơi đấu địa chủ thôi, tôi gọi Thời Thanh đến mà.”

Lương Tề Yến ghét bỏ hẩy tay Trần Thâm ra, lưỡng lự vài giây rồi nói: “ Thế thì vào đi.”

Trần Thâm định sang phòng đối diện lấy bài, anh ta nói với Lương Tề Yến:  “Đón tiếp khách của tôi cẩn thận nhé, tôi đi lấy bài đây.” Rồi lẻn đi.

Lương Tề Yến đứng chắn trước cửa, cơ thể anh che lối đi. Anh lùi về sau một bước, nghiêng người, nhường đường cho Thời Thanh bước vào.

Chiếc dây buộc tóc mà Trần Thâm lấy từ trên sofa lên vẫn để trên bàn trà, màu đen rất nổi bật. Thời Thanh bước vào, nhìn rõ rồi cầm lên trong tay, quay sang Lương Tề Yến đang đi phía sau nói:  “Đúng là dây buộc tóc của tôi, tôi lấy về đây.”

Lương Tề Yến liếc cô một cái, nhẹ nhàng đáp “Ừm” rồi đi rót nước cho cô.

Lương Tề Yến rót xong nước quay lại, Trần Thâm đi lấy bài vẫn chưa thấy bóng dáng, Thời Thanh hỏi anh: “Anh ta đi đâu lấy bài mà lâu vậy?”

Lương Tề Yến đặt cốc nước lên bàn, nhàn nhạt nói: “Phòng cậu ta.”

“Phòng anh ta mà lâu như thế sao?”

Lương Tề Yến ngồi xuống bên cạnh Thời Thanh, nói một câu: “Không biết.”

Thời Thanh không thèm để ý Trần Thâm nữa, cảm thấy ngồi yên cũng quá buồn chán, cô hỏi Lương Tề Yến:  “Khi nói chuyện anh hay nói có mấy chữ như thế thôi sao?”

Lương Tề Yến nghiêng đầu nhìn cô. Tóc cô vẫn giữ nguyên kiểu khi lên núi, búi cao thành củ tỏi, vài lọn rơi xuống sau tai, mái tóc có màu nâu nhạt, mềm mượt, ánh lên một chút sáng bóng.

“Không phải, chỉ là cắt bớt mấy lời thừa thôi.”

Thời Thanh: “……”

Lại không thể trò chuyện nổi nữa, lên đánh bài mà chưa được đánh, còn buồn chán hơn.

Chẳng bao lâu, cuối cùng  Trần Thâm cũng cầm một bộ bài bước vào từ ngoài cửa.

“Aizz, tôi nhớ rõ lần trước để ở vị trí kia, mà tìm mãi mới thấy.” Trần Thâm ngồi xuống sofa, nói: “Bắt đầu chơi thôi.”

Anh ta lấy bài ra khỏi hộp, bắt đầu xào bài.

Lương Tề Yến dựa lưng vào sofa, đặt hai tay lên bàn trà, lười nhác liếc Trần Thâm một cái, không nói gì.

Trần Thâm xào bài nhanh chóng, chia cho mọi người, Thời Thanh nhặt lên xem, đập vào mắt là đôi Joker liền nhau.

Cô sắp xếp bài, loại bỏ Joker, chỉ còn đôi 2, đôi A và bốn quân Q, phần còn lại là các đôi to liên tiếp, tự tin nở nụ cười.

Trần Thâm ngay lập tức để ý nụ cười của cô: “Ồ, bài đẹp đúng không, tôi cũng có bom đây.”

Thời Thanh liếc qua, cô vẫn còn một con K, bom của Trần Thâm cũng không thắng được cô, cô nhịn cười:  “Anh chia bài kiểu gì vậy, sao mà dở thế?”

Trần Thâm cầm lá địa chủ, Thời Thanh bắt đầu đánh, Lương Tề Yến đánh một ván “xuân thiên” [chơi sạch].

Lực chú ý của Lương Tề Yến dường như không ở bài, lần nào cũng bỏ lượt, Trần Thâm khó chịu nhìn anh:  “Anh nhường bài thì cũng đừng làm rõ ràng thế được không?”

Thời Thanh đánh ra hai đôi 2 cuối cùng, cười nói: “Anh là địa chủ.”

Lương Tề Yến mở bài cho Trần Thâm xem, Trần Thâm liếc qua một cái, hoàn toàn im lặng.

Bài của Lương Tề Yến được sắp xếp hoàn hảo: một đôi 4, một đôi 6, một đôi 7, một đôi 9, còn lại vài lá lẻ được đặt sang một bên.

Trần Thâm đổi sắc mặt, gom các lá bài rải rác lại, tiếp tục chia ván thứ hai.

Ván này, Thời Thanh làm địa chủ, Trần Thâm vừa chia bài vừa cảnh cáo Lương Tề Yến:  “Lần này không được nhường nữa đâu đấy, tôi muốn thắng ván này làm địa chủ ván sau.”

Lương Tề Yến không thèm nhìn anh ta lấy một cái.

Thời Thanh đợi Trần Thâm chia xong, mới cầm bài lên xem, thấy bài xong thì nhíu mày, cuối cùng lưỡng lự hỏi: “Anh không xào bài à?”

Trần Thâm vừa nhận được số bài này tốt hơn ván trước, rất tự tin được làm địa chủ: “Tôi xào trước mặt hai người mà.”

Thời Thanh thấy Lương Tề Yến vẫn bình thản sắp xếp bài, trông có vẻ bài trong tay anh rất tốt, cô không nhịn được nói: “Vậy sao mấy lá tôi nhận được không khác ván trước thế.”

Cô vẫn còn Joker, đôi 2 và bốn Q, chỉ đổi vài lá đơn.

Trần Thâm rất tự tin với ván này, thậm chí trong đầu đã tính toán trước lượt bài, anh ta có bài cặp lại còn có bom, chỉ cần Thời Thanh đánh ra, anh ta có thể đi được nhiều lượt.

Nghe Thời Thanh nói vậy, Trần Thâm hơi do dự, hỏi Lương Tề Yến: “Bài anh thế nào?”

“Cũng được.” Lương Tề Yến mở bài cho anh ta xem.

Trần Thâm liếc qua mấy lá bài trong tay Lương Tề Yến, bài anh chỉ khá hơn ván trước một chút, ít ra có thể xếp thành đôi liên tiếp.

Thời Thanh thấy Trần Thâm xem bài Lương Tề Yến, nói đùa: “Hai người đừng có gian lận nhé.”

Lương Tề Yến thu bài cho Trần Thâm xem lại, cười nói: “Dù sao xem thì cũng là cô thắng thôi.”

Thời Thanh nhớ ván trước thắng quá dễ dàng, thấy Lương Tề Yến nói cũng đúng, chơi bài phải có chút thử thách, nên cô để Trần Thâm tùy ý nhìn bài Lương Tề Yến mà đánh.

Cách chơi bài ngửa này chính là Trần Thâm hỏi Lương Tề Yến đánh lá nào, bảo Lương Tề Yến đánh những lá nhỏ một chút, để anh ta đánh những lá lẻ.

Cuối cùng vẫn là Thời Thanh thắng. Vài ván sau, bài cô không tốt được như thế, đến lượt Trần Thâm làm địa chủ, Thời Thanh và Lương Tề Yến làm nông dân.

Ban đầu Lương Tề Yến chơi bài rất nhàn nhã, người dựa nghiêng vào sofa, thỉnh thoảng đánh một hai lá.

Đến lượt Trần Thâm làm địa chủ, cuối cùng anh cũng đánh tử tế, phối hợp ra bài với Thời Thanh, mấy ván tiếp theo Trần Thâm bị ngược, lượt địa chủ lại đến tay Thời Thanh, toàn bộ quá trình Lương Tề Yến vẫn luôn làm nông dân.

Trần Thâm phục cách chơi của Lương Tề Yến, cứ “tiêu chuẩn kép” với Thời Thanh, anh ta không chịu nổi nữa, đề nghị đổi kiểu chơi khác.

Vài ván làm địa chủ Thời Thanh cũng thấy buồn chán, đồng ý đổi, từ đầu đến cuối Lương Tề Yến không mấy hứng thú, nên cũng không phản đối.

Trần Thâm còn chưa nghĩ ra kiểu chơi mới, Trần Dịch Hàn đã đến gõ cửa, gọi bọn họ xuống chuẩn bị ăn cơm.

Lương Tề Yến đứng dậy đi về phòng ngủ, Trần Thâm thắc mắc: “Lương Tề Yến, cậu không đi ăn à?”

“Thay đồ.” Lương Tề Yến vào phòng đóng cửa lại.

Trần Thâm gom bài đặt lên bàn trà, anh ta cảm thấy thiếu thứ gì đó, một lúc mới nhớ ra là cái dây buộc tóc, anh ta liếc về phía phòng ngủ, thu lại dáng vẻ cợt nhả, giọng điệu nghiêm túc nói với Thời Thanh:

“Đối xử tốt với Lương Tề Yến một chút.”

Thời Thanh nghe câu đó, trong lòng cảm thấy khó hiểu vô cùng.

Trước Tiếp