Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ta cùng hai muội muội dựa sát vào nhau, Thạch Định và họ không thể ngủ hết, phải cử người cẩn thận lắng nghe động tĩnh bên ngoài, vạn nhất, vạn nhất có sơn phỉ võ công cao cường, gan lớn dám đuổi theo...
Ngoài sơn động lại vang lên tiếng sói tru, mỗi người chúng ta đều có cảm giác như vừa thoát chếc.
Có ánh sáng xuyên qua một khe hở nhỏ, nhưng không ai muốn động đậy, thực sự quá mệt mỏi rồi.
Nhưng người có ba sự cấp bách, không thể không động.
Chưa kịp ăn sáng, Thạch Định dẫn chúng ta tiếp tục đi sâu vào sơn động, đi khoảng một nén nhang thì cảnh tượng bỗng chốc trong sáng rạng rỡ.
Cũng nhìn thấy lương thực của chúng ta.
Đi thêm một đoạn đường nữa, ánh sáng càng rực rỡ hơn.
"Chúng ta đến nơi rồi."
Mấy đứa trẻ mừng rỡ khôn xiết, nhưng không chạy lung tung, trên mặt người lớn cũng ánh lên vẻ vui mừng, càng thở phào nhẹ nhõm.
Ta lần đầu tiên nhìn thấy cái gọi là thế ngoại đào nguyên trong truyền thuyết.
Bên ngoài băng tuyết phủ trắng trời, mà trong sơn cốc này vẫn có hoa nở, tiếng chim hót.
A Gia đi trước xem xét xung quanh rồi quay lại nói: "Nơi này trước kia hình như có người từng ở.
Chắc là để tránh chiến loạn, đợi chiến tranh kết thúc, lại ra núi di cư."
Những nam nhân đều có sức lực dồi dào, đã chuẩn bị sẵn sàng để nhanh c.h.óng khai khẩn một ít đất ra, trồng ít hành tỏi.
Nơi này dùng để trồng trọt, quả thật không gì tốt hơn.
"Vậy sau này chúng ta sẽ ăn chung? Hay mỗi người tự lo?"
Không biết là ai đã nói câu này, khung cảnh vui mừng lập tức chùng xuống.
Đúng vậy, là ăn chung? Hay mỗi người tự ăn?
Mỗi nhà có thói quen khác nhau, nhân khẩu khác nhau, lương thực cũng khác nhau.
Nhà chúng ta lương thực nhiều, nhưng cha mẹ nhà ta lương thực lại ít.
Tất cả đều nhìn về phía Thạch Định.
Thạch Định cười nói: "Vẫn là mỗi người tự lo, sơn cốc lớn thế này, khai khẩn hết ra trồng lương thực, sao mà ăn hết được. Còn về thịt, đến lúc đó ta sẽ dẫn mọi người ra ngoài săn bắn, A Gia cũng có thể dạy mọi người kỹ năng săn bắn, sẽ không thiếu món thịt này đâu."
Ta nghe vậy thở phào nhẹ nhõm.
Ta thực sự sợ mọi người ăn chung.
Càng lo Thạch Định ôm đồm hết, tốn công vô ích.
"Nghe Thạch Định đi, chúng ta vẫn là mỗi người tự lo, thiếu gì thì hỏi mọi người mượn một ít, hoặc ra trấn, huyện thành tìm cách mua một ít."
Vì đã thương lượng xong, mọi người bắt đầu bận rộn.
Bước đầu tiên là tìm nguồn nước, vì đã có người ở qua, chắc chắn phải dùng nước.
Thạch Định và mọi người tìm thấy suối, suối nguồn, và cả những cây ăn quả đã được trồng từ trước, những căn nhà hoang phế mục nát mà họ từng ở.
Sau khi mọi người chọn được vị trí xây nhà, họ dọn dẹp những tảng đá có thể dùng được, dùng làm nền móng, đốn gỗ dựng nhà gỗ, mái nhà trước tiên dùng thanh gỗ nhỏ, sau đó chẻ tre ra đan xen lên xuống làm mái nhà.
Cha mẹ nhà ta ban đầu cùng chúng ta ăn chung, nhưng đợi khi nhà sửa xong, lại đề nghị sau này vẫn là mỗi người tự lo.
Ta biết họ sợ đi theo ta bữa nào cũng ăn no, ăn quá nhiều, sớm muộn gì cũng ăn hết lương thực.
Cũng sợ Đại ca, Tiểu đệ không còn chí khí gánh vác gánh nặng gia đình.
Càng sợ Thạch Định trong lòng có khúc mắc.
Ông bà vì thế mà coi thường ta.
Thạch Định cười nói: "Vậy thì cứ nghe theo nhạc phụ nhạc mẫu."
------
Nhà chúng ta giờ chỉ có hai gian phòng, còn không lớn bằng gian phòng phía sau dùng để chứa lương thực.
Bếp được dựng bằng tre, bếp lò chỉ mấy hòn đá tùy tiện xếp lên, chỗ ăn cơm là một tảng đá khá bằng phẳng, ghế cũng là đá.
Có một cảm giác vui vẻ trong gian khổ mà vẫn hạnh phúc.
Nhà của cha mẹ ta cũng cách bên này một đoạn đường, giữa hai nhà làm món gì đó, mùi vị cũng không bay qua được, nhưng cố sức gọi một tiếng, vẫn có thể nghe thấy.
Có khoảng cách, nhưng không quá xa.
"Đợi qua năm ta sẽ xây thêm hai gian phòng ở đây, đến lúc đó..." Thạch Định vừa nói vừa nháy mắt với ta.
Ta biết chàng đang nghĩ gì.
Những ngày này ta sợ làm ồn, bị ông bà nghe thấy, đã từ chối chàng rất nhiều lần rồi.
Năm nay trôi qua rất đơn giản, phải nói là không có tâm trạng đón năm mới.
Cũng chẳng bận tâm mồng mấy không mồng mấy, mọi người đều đang khai khẩn đất đai, nghĩ cách sớm trồng ít rau xanh, dưa quả.
Phân người, tro cây đốt, đều là báu vật, được cất giữ trong hố, chờ đợi để bón cho cây trồng.
Nhà ta chỉ có một mình Thạch Định là cực kỳ tháo vát, A Gia còn giỏi hơn ta, ta phải giặt giũ nấu cơm, chỉ có thể giúp nhặt rễ cây.
Rễ cây cũng phải chất thành đống, đợi phơi khô rồi dùng để đun lửa nấu cơm.
May mắn là trong sơn cốc ấm áp, không cần lo lắng những thứ đã gieo trồng sẽ bị đông cứng mà không nảy mầm.
Thạch Định khai khẩn được khoảng một mẫu đất, liền không xới đất nữa, không thì đốn gỗ, không thì quanh quẩn trong sơn cốc.
Tiện thể xem trong sơn cốc có mãnh thú nào không, dã thú thì chưa gặp, ngược lại chàng bắt về được vài con gà trông như gia cầm.
Chàng hỏi ta có giếc không?
"Cứ nuôi đi, kiếm ít cám trộn cỏ dại cho chúng ăn trước, đều là gà mái, nếu có gà trống, còn có thể ấp nở gà con."
"Nàng biết ấp gà con sao?"
"Ta từng theo mẹ học, hồi nhỏ ta còn theo người đi làm công cho các việc hỉ sự, tang sự, tiếc là theo được một năm thì người ta không cho ta đi nữa."
"Vì sao?" Thạch Định tò mò.
"Vì ta thông minh đó, cách nấu món ăn của đại thúc ta nhìn một lần là học được rồi."