Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 7 – Tình mê ý loạn, Nụ hôn hồ điệp
Tôi nuốt nước bọt một cái, giúp anh kéo chiếc quần xuống, chỉ còn lại một chiếc q**n l*t đen dáng boxer. Thấy anh giữ tay lại như không muốn tôi cởi tiếp, tôi không dám động đậy, chỉ dìu anh đứng dậy.
Thế nhưng Bạc Dực Xuyên vạm vỡ hơn tôi nhiều, người anh toàn cơ bắp, nặng trịch, lại cao tới một mét chín, hơn tôi hẳn nửa cái đầu. Thêm vào đó, đôi chân anh dường như hoàn toàn không còn chút sức lực nào, tôi vừa mới đỡ anh dậy, anh đã đổ người về phía trước như sắp quỵ xuống. Tôi loạng choạng lùi lại, bị anh ép chặt lên bồn rửa mặt.
Xương cụt va đập đau điếng, tôi không nhịn được kêu khẽ một tiếng. Vừa ngẩng mắt lên, âm thanh bỗng nghẹn lại nơi cổ họng. Dưới nốt ruồi Quan Âm đỏ thẫm, đôi lông mày và ánh mắt quẩn quanh trong những giấc mộng nửa đêm của tôi gần ngay gang tấc, dưới ánh đèn mờ ảo, chúng đậm đặc như mực, chực tan chảy rồi nhỏ vào đáy mắt tôi. Hơi thở hai đứa giao thoa, tôi nghe thấy tiếng tim mình đập như sấm dậy, chấn động màng nhĩ, không biết liệu Bạc Dực Xuyên có nghe thấy hay không.
Hít sâu một hơi, tôi đỡ lấy thân hình đang không ngừng trượt xuống của anh, cố hết sức đứng vững.
Bạc Dực Xuyên chống một tay lên gương trên bồn rửa mặt, nhíu mày nhìn chằm chằm tôi.
Cái nhìn của anh khiến tim tôi nảy lên một cái, theo bản năng định đưa tay sờ lên mặt mình, thì mới nghe anh thấp giọng nói: “Tôi không đứng vững được.”
Giọng anh trầm thấp và êm tai, lại mang theo chút khàn khàn quyến rũ, vang lên ngay bên tai khiến tôi tê dại từ vành tai đến tận sống lưng, cả người bỗng chốc mềm nhũn, suýt chút nữa cũng không đứng vững nổi.
Chuyến này tôi tới căn bản không hề nghĩ sẽ xảy ra chuyện gì với anh, nhưng Bạc Dực Xuyên à, anh đừng quyến rũ tôi như vậy được không? Tôi thực sự sợ mình sẽ không cầm lòng được thừa nước đục thả câu đó.
“Tôi biết rồi, tôi đứng vững rồi đây, đại thiếu gia, ngài cứ tựa vào tôi.” Tôi trấn tĩnh lại, xốc hai tay dưới nách Bạc Dực Xuyên, xoay người lại để anh tựa lên người mình.
Bạc Dực Xuyên đã cõng tôi rất nhiều lần, nhưng đây mới là lần thứ hai tôi cõng anh. Lần đầu tiên là năm ngoái khi tôi tiềm nhập vào đơn vị của anh, cũng giống như lúc anh gần như hôn mê khi ấy, cơ thể anh rất nặng và nóng hổi, hơi thở cũng vậy, từng đợt phả qua mang tai tôi khiến vết sẹo cũ lâu năm ở đó ngứa ngáy từng cơn, làm tôi rất muốn gãi một cái. May mà tôi đã che vết sẹo này lại từ trước, nếu không với khoảng cách gần thế này, anh muốn không thấy cũng khó.
Vừa đỡ vừa bế đặt anh vào bồn tắm, tôi bị nước bắn tung tóe đầy người, suýt chút nữa thì ngã nhào vào theo, cũng may nhanh tay lẹ mắt chống được vào thành bồn.
Ngay dưới mắt tôi, Bạc Dực Xuyên ngoài chiếc q**n l*t ra thì chẳng mặc gì khác, bờ vai rộng, eo hẹp cùng đôi chân dài với những đường nét cơ bắp lộ rõ mồn mồn. Tôi chỉ dám liếc qua một cái rồi không dám nhìn thêm, nín thở đứng dậy, thả túi thuốc vào nước: “Đại thiếu gia cứ ngâm mình trước đi, tôi đi lấy quần áo và khăn tắm.”
Chẳng đợi anh kịp đáp lại, tôi đã rảo bước ra khỏi phòng tắm.
Đóng cửa lại, tôi hít một hơi thật sâu, không còn sức để mà than vãn. Cái thứ chủ thuê gì không biết, cứ nhất quyết bắt tôi đi lấy dấu vân tay của Bạc Dực Xuyên, bắt tôi phải làm Liễu Hạ Huệ ngồi lòng không loạn trước mặt người trong mộng bao nhiêu năm trời, đây không phải là thuần túy tra tấn tôi sao? Sắp chết đến nơi rồi còn bắt tôi chịu cái tội này, chẳng lẽ sau khi chết tôi sẽ thành Phật luôn chắc?
Bình tĩnh lại một lát, tôi đưa mắt nhìn quanh phòng ngủ, ánh mắt dừng lại ở chiếc điện thoại trên tủ đầu giường của anh, thầm tính toán ngày mai kiếm chút keo dán để lấy dấu vân tay. Đột nhiên đinh một tiếng, màn hình điện thoại của anh sáng lên. Tôi không nhịn được, ghé sát lại nhìn, là một tin nhắn WeChat nhưng không xem được nội dung.
Nói đi cũng phải nói lại, tôi vẫn chưa có WeChat của Bạc Dực Xuyên. Những năm 2000 mười mấy năm trước, cộng đồng người Hoa ở Malaysia vẫn chưa thịnh hành dùng WeChat, điện thoại chỉ dùng để gọi điện và nhắn tin. Lúc rời khỏi lãnh thổ Malaysia, tôi chưa từng nghĩ sẽ liên lạc lại với anh nên đã ném chiếc điện thoại anh tặng xuống biển, sim điện thoại dĩ nhiên cũng mất theo. Nhưng đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ số của Bạc Dực Xuyên, không biết anh có đổi số không.
Chắc là đổi hết rồi.
Mà có đổi hay chưa cũng chẳng liên quan gì đến tôi, dù sao ở Bạc gia tôi cũng không được dùng điện thoại. Hiện tại Malaysia vẫn giống như trước đây, điện thoại đối với dân thường là loại hàng xa xỉ bị kiểm soát, không phải cứ có chút tiền là có tư cách dùng, huống hồ tôi lại đang mang thân phận lao động chui.
Trước tủ quần áo là chiếc vali của Bạc Dực Xuyên đang chắn đường. Tôi định đẩy nó vào gầm giường thì khi nhìn kỹ lại, mới nhận ra đây chính là chiếc vali anh đã dùng để đưa tôi rời khỏi Bạc gia năm ấy. Năm đó, tôi đã trốn trong chính chiếc vali này để được anh đưa ra bến cảng. Bề mặt vali loang lổ vết trầy xước, đã cũ lắm rồi, vẫn còn ngửi thấy mùi ẩm của gỗ lâu năm, vậy mà anh vẫn còn dùng.
Bạc Dực Xuyên là người hoài cổ, chỉ là không biết trong cái cũ ấy có chút nào thuộc về tôi hay không. Tôi không kìm được v**t v* những vết hằn mảnh trên mặt vali, nhất thời thẫn thờ, mãi đến khi nghe tiếng mưa đập vào cửa sổ bên ngoài mới sực tỉnh. Lại mưa rồi. Tôi đóng cửa sổ, đẩy vali vào gầm giường, lục trong tủ quần áo của anh lấy ra áo choàng tắm và khăn tắm. Khi trở lại phòng tắm, Bạc Dực Xuyên đang lặng lẽ nhắm mắt, dường như đã ngủ say, cho đến khi tôi tiến lại gần anh vẫn không có động tĩnh gì.
Tôi đặt đồ trong tay lên giá, ánh mắt thuận theo sợi dây chuyền kim loại treo thẻ bài quân nhân nơi cổ anh trượt xuống dưới, cuối cùng dừng lại ở vết bớt ngay tim. Vết bớt ấy nhỏ xíu, có màu đỏ thẫm y hệt nốt ruồi giữa chân mày anh, hai bên dài ở giữa ngắn, trông cực kỳ giống một chú bướm bay màu đỏ máu.
Penang có một vườn bướm nổi tiếng thế giới, tôi và Bạc Dực Xuyên từng đến đó, bên trong có loài bướm hiếm gặp và diễm lệ này. Truyền thuyết kể rằng bướm bay màu đỏ máu đại diện cho thần sông Sangaris trong thần thoại Hy Lạp cổ đại, ngụ ý tình yêu như dòng sông cuộn trào, hướng về cái chết mà sinh ra, đời đời kiếp kiếp không đổi thay. Còn người mang vết bớt hình bướm này chính là do loài bướm ấy đầu thai, là người trọng tình và chung thủy nhất, cả đời chỉ yêu duy nhất một người, giống như loài bướm cả đời chỉ tìm kiếm một người bạn đời duy nhất.
Tôi muốn làm con bướm máu trên tim anh, nhưng không thể nào. Kiếp này không thể được nữa rồi.
Thế nhưng tôi vẫn như bị ma xui quỷ khiến đưa tay ra, vọng tưởng muốn chạm vào vết bớt ấy. Nhưng tay vừa mới chạm vào mặt nước, Bạc Dực Xuyên đã đột ngột mở mắt.
Thấy anh nhìn chằm chằm vào bàn tay đang khựng lại giữa không trung của mình, tôi dứt khoát thọc tay xuống nước: “May quá, nước chưa lạnh. Tôi mang khăn tới rồi, đại thiếu gia có cần tôi tắm rửa giúp không?”
“Được.” Anh đáp.
Tôi ngẩn người. Cứ ngỡ theo tính cách và thói quen của Bạc Dực Xuyên, anh sẽ từ chối tôi mà chẳng cần suy nghĩ, không ngờ anh lại đồng ý.
Nhưng nghĩ lại thì với tình cảnh hiện giờ của anh, chuyện này cũng chẳng có gì lạ. Tôi lấy chiếc khăn tắm trên giá xuống, ngồi bên thành bồn, đỡ lấy gáy anh, giúp anh ngồi dậy một chút.
Những khối cơ bắp nhấp nhô săn chắc lướt qua lòng bàn tay tôi cách một lớp khăn, thật khó mà không nghĩ ngợi lung tung, tôi đành phải chuyển dời sự chú ý, kiếm chuyện để nói: “Đại thiếu gia, dáng người ngài đẹp quá, là luyện tập trong quân đội đúng không? Tôi nghe nói ngài là thiếu tá, lập được rất nhiều chiến công, những tấm huân chương đó đều là ngài dùng mạng đổi về, từ nhỏ tôi đã rất ngưỡng mộ những người như ngài rồi.”
Anh không đáp lời, nhắm mắt lại, có lẽ cảm thấy tôi hơi ồn ào nên đôi mày khẽ nhíu lại một chút. Thấy dáng vẻ này của anh, tim tôi bỗng thấy ngứa ngáy, căn bệnh cũ hồi nhỏ lại tái phát, tôi muốn khiêu khích anh, giày vò anh. Tôi l**m l**m răng nanh, đưa tay xuống thấp hơn một chút, khều nhẹ mép trên chiếc q**n l*t của anh, lập tức cổ tay bị tóm chặt lấy.
Bạc Dực Xuyên mở mắt, đáy mắt đen kịt và hơi nước phủ mờ, khóa chặt lấy tôi: “Cậu làm gì vậy?”
Tôi suýt chút nữa thì bật cười, mím môi nén lại: “Đại thiếu gia tắm rửa mà không rửa chỗ này ư? Cứ che mãi không sợ sinh bệnh à? Đều là đàn ông cả, sợ tôi nhìn thấy sao?”
Anh nhìn tôi chằm chằm, nhất thời không nói lời nào. Lúc này tôi mới giật mình nhận ra mình đã quá trớn, đi hơi xa so với thiết lập “người hầu thật thà” mà tôi định xây dựng trước mặt anh. Tôi vội vàng cúi đầu: “Tôi xin lỗi, để tôi ra sau kỳ lưng cho ngài.”
Nói rồi tôi ngồi ra phía sau anh, vừa nhìn thấy ba chấm tròn màu bạc ở phần trên cột sống của anh, tôi bỗng khựng người. Đây không giống như bị trúng một phát đạn, mà giống như đã chịu một cú chấn thương cực mạnh nào đó, ví dụ như nổ tung hoặc va đập, thì mới cần phải đóng đinh cố định đến mức này.
“Đại thiếu gia, cái này… là bị làm sao vậy?” Tôi cố gắng kiểm soát nhịp thở của mình.
“Trúng đạn.” Câu trả lời của anh vẫn giống hệt lúc nãy.
Tôi dĩ nhiên không tin: “Trúng đạn như thế nào?”
Anh không đáp, liếc mắt nhìn sang, tôi mới nhận ra mình đã lỡ lời. Đây có lẽ liên quan đến cơ mật quân sự, không phải chuyện một người hầu nên hỏi. Tôi cười gượng: “Tôi chỉ tò mò thôi, ngài không muốn nói thì thôi…”
“Vì cứu một người.”
Tôi kinh ngạc, không ngờ anh lại trả lời, liền hỏi dồn: “Cứu ai vậy?”
Tôi nhìn chằm chằm vào góc mặt nghiêng của anh, thấy cơ hàm anh bạnh ra: “Tóm lại không liên quan đến cậu.”
Gì chứ? Nếu thực sự là cơ mật quân sự thì một chữ cũng không nên tiết lộ với người hầu, còn nếu không phải thì để người hầu biết anh bị thương vì ai cũng đâu có sao? Nói nửa chừng nửa đoạn, thật kỳ quái. Tôi thắc mắc khôn nguôi, nhưng miệng vẫn phụ họa theo: “Dạ, chắc chắn là không liên quan đến tôi rồi. Người có thể khiến đại thiếu gia bị thương nặng thế này, chắc hẳn phải là một nhân vật lớn mà ngài rất coi trọng, hoặc giả là đồng đội vào sinh ra tử, hoặc là… không lẽ là người ngài thích?”
“Đỡ tôi dậy.” Anh ngắt lời tôi, âm cuối rất nặng, không rõ giọng điệu là mất kiên nhẫn hay đang có chút bực bội. Tôi không dám trêu anh nữa, ôm lấy eo anh, đỡ anh đứng dậy. Thế nhưng trọng tâm của anh không vững, lòng bàn chân trượt một cái, anh liền túm chặt lấy cánh tay tôi. Một người nặng như vậy, trong chớp mắt tôi đã bị anh kéo ngã nhào vào bồn tắm, cả người nằm đè lên lên anh.
“Đại thiếu gia!” Tôi sợ làm ảnh hưởng đến cột sống đang bị thương của anh, cuống cuồng bám lấy thành bồn để chống người dậy. Vừa ngẩng đầu lên, môi tôi đã quẹt qua một vật mềm mại và nóng bỏng. Tôi sững sờ tại chỗ, đối diện với đôi mắt đen dài hẹp chỉ cách trong gang tấc, đầu óc trống rỗng, chỉ còn duy nhất một ý nghĩ.
Tôi hôn Bạc Dực Xuyên rồi.
Đêm đầu tiên trở lại Bạc gia, tôi đã hôn được Bạc Dực Xuyên.
Ý nghĩ này khiến tôi hồn siêu phách lạc, tâm trí bay tận phương nào. Đột nhiên cánh tay đau nhói, bị những ngón tay thô ráp đầy vết chai do cầm súng siết chặt, tôi mới sực tỉnh, chống người dậy thì phát hiện mình đang ngồi cưỡi hoàn toàn trên eo anh.
Cơ thể Bạc Dực Xuyên căng cứng, nhịp thở rất nặng, anh chỉ nhìn chằm chằm vào tôi, rõ ràng là bị tôi đè đến mức không thở nổi, có lẽ cũng chưa kịp phản ứng về việc vô tình bị tôi hôn lúc nãy, càng không rảnh để nổi giận. Tôi liên miệng xin lỗi, leo ra khỏi bồn tắm: “Đại thiếu gia không sao chứ, có đau không?”
Anh không nói gì, vẫn tiếp tục nhìn tôi chằm chằm.
Tôi bỗng nhiên rùng mình kinh hãi, sực nhớ ra nước ngâm bồn này có pha thuốc, không phải nước bình thường. Liệu lớp thuốc nhuộm da trên mặt tôi có bị loại nước này làm tan chảy không?
Anh đang nhìn cái gì vậy?
Nhìn thấy nốt ruồi bên cánh mũi, hay đã thấy vết sẹo nơi mang tai tôi rồi?
“Tôi không đỡ nổi ngài, để tôi đi gọi thêm người, ngài đợi một lát!”
Tôi bật dậy khỏi mặt nước, rảo bước về phía cửa. Lúc đi ngang qua gương, tôi liếc nhìn một cái rồi không khỏi thở phào nhẹ nhõm. May quá, gương mặt tôi vẫn bình an vô sự.
(*) Bướm bay màu đỏ máu ( Blood-Red Glider ) tên khoa học là Cymothoe sangaris. Là con bướm minh họa trong chương này.