Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
4.
Phi! Toàn lời khốn kiếp gì không.
Chuyện ta dẫn theo Thúy Nương và Tam Nương bỏ trốn đã truyền đi ầm ĩ khắp nơi. Vào lúc này, còn có nhà tử tế nào chịu gả con gái cho hắn nữa? Không được người ta để mắt tới thì cứ nói thẳng là không được để mắt tới, giả vờ si tình cái gì?
Nếu ta gả cho hắn, hắn sẽ có được một người vợ có thể kiếm về núi vàng núi bạc. Nếu Thúy Nương gả cho hắn, hắn lại có thêm tiếng thơm lấy thân báo ân. Mọi điều tốt đẹp đều để hắn chiếm hết. Tống Tiêu thật sự cho rằng người trong thiên hạ đều là kẻ ngốc hay sao? Ta nhổ vào!
Ta lập tức bao một chiếc thuyền, trực tiếp đi từ cảng Lưu Gia tới Kiến Nghiệp. Nhất định phải giải được câu đố này, kiếm lấy ba trăm lượng vàng của hắn mới được!
Con thuyền đi liên tiếp mấy ngày. Đỗ Tam Nương lên thuyền chẳng khác nào cá gặp nước. Nào là câu cá, nào là nướng cá, nào là ăn hạt sen. Chơi đến quên trời quên đất. Dường như đã sớm ném câu đố kia ra sau đầu.
Ngược lại, Thúy Nương lại càng lúc càng say mê. Ta đoán hai ngày không ra thì tạm gác lại. Còn nàng vẫn viết đi viết lại trên giấy, đoán đi đoán lại, đến trong mơ cũng lẩm bẩm không ngừng.
Hôm nay thời tiết đẹp, gió nhẹ mơn man gương mặt. Chiếc thuyền nhỏ thuận dòng nước tiến về phía trước. Thúy Nương dứt khoát không dùng bút mực nữa mà nhúng ngón tay vào nước rồi viết trên mũi thuyền.
Người lái thuyền là một đôi phu thê. Người chồng chống sào chèo thuyền, người vợ bơi lội rất giỏi, vừa bắt cá lại vừa có thể nấu cơm. Lúc đi ngang qua, vừa hay bà ấy nghe thấy Thúy Nương đọc thành tiếng, không nhịn được lên tiếng:
“Ba vị nương tử cũng biết câu đố này sao? E rằng các vị còn phải đoán dài dài đấy. Nhiều năm như vậy rồi mà vẫn chưa có ai giải được đâu.”
Tim ta đập thình thịch như trống dồn. Người thím này lại biết câu đố. Xem ra chuyến bao thuyền này thật sự đáng giá rồi.
“Thím có biết người ra câu đố là ai không?”
“Người đó là người ở đâu?”
“Hiện giờ còn sống trên đời hay không?”
Ba câu hỏi liên tiếp được đặt ra lập tức khơi dậy máu hóng chuyện của người phụ nữ. Bà ấy đặt giỏ cá xuống, đi thẳng tới ngồi trước mặt chúng ta, vẻ mặt thần bí xen lẫn tự hào. Bà giơ một ngón tay lên, hơi có khí chất của một tiên sinh kể chuyện.
“Ba vị nương tử không biết đấy thôi. Câu đố khó nhất thiên hạ này xuất phát từ Kiến Nghiệp chúng ta.”
“Ban đầu câu đố chỉ có một nửa, chính là sáu chữ đầu: ‘Khỉ trong xe, cỏ cửa đông’. Khi ấy còn chưa ai giải được. Mấy ngày sau lại truyền ra sáu chữ sau: ‘Đi trong lúa, một ngày phu’.”
“Còn người ra câu đố là ai thì ta thật sự không biết. Người đó còn sống hay không thì càng không rõ.”
Người phụ nữ chép miệng vài cái. Phu quân bà đưa cho bà một ấm nước. Con thuyền lắc lư chòng chành. Nhìn phía trước đã sắp tới Dự Chương. Trước khi xuống thuyền, Thúy Nương chợt dừng lại, quay đầu hỏi:
“Nếu vốn là câu đố mười hai chữ, vậy vì sao lại xuất hiện thêm sáu chữ? Là người ra câu đố bổ sung sau đó sao?”
Bến tàu chen kín thuyền bè, những chiếc thuyền sen san sát nhau. Vợ chồng người lái thuyền đứng trên đầu thuyền. Tiếng nói từ xa vọng lại, lúc rõ ràng lúc lại mơ hồ.
“Câu đố ban đầu xuất hiện ở chùa Diệu Quả. Người thêm sáu chữ kia lại ở chùa Ngõa Quan. Nếu ba vị nương tử hứng thú thì có thể tự đến đó xem cũng được.”
05.
Chùa Diệu Quả là nơi các ni cô tu hành. Chùa Ngõa Quan là nơi ở của các tăng nhân. So sánh hai nơi thì chùa Diệu Quả gần hơn, cho nên chúng ta tới đó trước. Ngẫm kỹ lại. Trước là am Hàm Nghi mà nữ đạo sĩ kia từng ở. Giờ lại là hai ngôi chùa. Xem ra chúng ta quả thật có duyên với những nơi thế này.
Vừa đến gần chùa Diệu Quả, ngay cả Tam Nương vốn nhiều lời nhất cũng ngậm miệng. Sau khi vào chùa, chúng ta thắp hương, quỳ lạy, dâng đèn, không bỏ sót một bước nào. Dù chuyến này là vì câu đố mà tới, trong lòng chúng ta vẫn giữ sự kính trọng. Cuối cùng, ta vung tay, quyên góp một khoản tiền nhang đèn rất lớn.
Rốt cuộc cũng gặp được ni cô Tịnh Ngộ. Là người đầu tiên từng nghe nói tới câu đố ấy.
“Xin hỏi sư cô, người còn nhớ người đã đưa ra câu đố năm đó không?”
Tịnh Ngộ lặng lẽ đứng đó, ánh mắt từ bi khép hờ.
“Đó là một người phụ nữ. Một người phụ nữ đáng thương. Khi ta gặp nàng, nàng mới chỉ khoảng mười mấy tuổi. Trên người mang vết thương do đao kiếm để lại, được người ta cứu sống nhưng rồi lại lưu lạc đầu đường.”
“Thấy nàng không nơi nương tựa, cũng chẳng có tiền bạc bên người, vô cùng đáng thương nên ta đưa nàng về chùa. Quả thực nàng đã ở đây một thời gian dài.”
“Về điều thí chủ hỏi, bần ni đã sống trong chùa nhiều năm, đã từng gặp vô số người. Nàng ấy rời đi đã lâu lắm rồi. Nếu nói về dung mạo, bần ni thật sự không nhớ nổi. Dù có nhớ được đôi chút thì qua nhiều năm như vậy, dung mạo cũng có sự thay đổi, e rằng không giúp được gì cho ba vị thí chủ.”
Thúy Nương ngồi bên cạnh cẩn thận ghi chép, còn ta nghe xong lại nhíu mày. Người bình thường mang thương tích do đao kiếm, hoặc là gặp cướp, hoặc là bị kẻ thù truy sát. Một cô nương mới mười mấy tuổi thì thuộc trường hợp nào? Dù là trường hợp nào đi nữa, cách hợp lý nhất nàng có thể làm vẫn là báo quan.
Nghĩ tới đây, ta lại không nhịn được mà bật cười vì chính mình. Nếu mọi chuyện chỉ cần báo quan là có thể giải quyết ổn thỏa, có lẽ vị nữ đạo sĩ năm xưa cũng đã không chết. Chúng ta tới đây không phải để trách cứ việc người phụ nữ ấy có báo quan hay không, có báo thù hay không. Dù nàng lựa chọn thế nào, đó cũng là chuyện của nàng. Người ngoài không có tư cách xen vào hay phán xét.
Vì thế ta chỉ hỏi Tịnh Ngộ: “Vậy nàng ấy có từng nói cho sư cô biết câu đố là gì không?”
Tịnh Ngộ ngẩng đầu, môi mấp máy. Dưới ánh đèn Phật, gương mặt ấy không buồn, không vui.
“Chưa từng. Bởi vì chính nàng ấy cũng không biết.”
“Câu đố đó không phải do nàng nghĩ ra. Nó đến từ trong giấc mộng của nàng.”
Chuyến đi chùa Diệu Quả không giúp giải được câu đố, ngược lại còn khiến màn sương nghi hoặc phủ lên dày đặc hơn. Nhưng cũng không phải chúng ta hoàn toàn tay trắng. Thứ nhất, người phụ nữ ấy tên là Tiểu Nga, đại khái là người Dự Chương. Khi lưu lạc đến chùa Diệu Quả, nàng mới mười mấy tuổi. Thứ hai, câu đố mười hai chữ bắt nguồn từ hai giấc mộng của Tiểu Nga. Chính nàng cũng không biết đáp án là gì. Thứ ba, nếu muốn điều tra thêm, chúng ta phải tới chùa Ngõa Quan. Theo lời sư cô Tịnh Ngộ, Tiểu Nga muốn tìm lời giải nên đã đến đó.
Xe ngựa lắc lư tiến về phía trước. Người đánh xe vẫn là Đỗ Tam Nương. Ngồi bên trong lại biến thành ta và Thúy Nương. Nhìn chùa Diệu Quả dần dần thu nhỏ lại phía sau, ta chợt nhớ tới câu cuối cùng mà Tịnh Ngộ sư cô nói với chúng ta.
“Thí chủ, thiện duyên khó kết, ác nghiệp dễ tạo. Bần ni nhìn ra ba vị thí chủ đều là người lương thiện. Chỉ mong trước khi ba vị nói hay làm điều gì, nhất định phải thận trọng.”
Ta là một thương nhân. Thúy Nương là tiên sinh chuyên viết thoại bản. Đỗ Tam Nương cũng chỉ là một bà tử biết chút võ nghệ. Ba người chúng ta có thể làm được gì đây? Chẳng qua chỉ vì ba trăm lượng vàng. Chẳng qua chỉ vì câu đố ấy mà thôi.
Ta nhìn Tam Nương phía trước rồi lại nhìn Thúy Nương bên cạnh vẫn không ngừng cặm cụi viết lách. Từ lúc xuất phát đến giờ, ta cũng đã tiêu tốn không ít bạc. Chúng ta thật sự chỉ vì ba trăm lượng vàng thôi sao?
Ta không nói rõ được. Nhưng ta biết, một khi xe ngựa đã lăn bánh, nhất định phải đi con đường này đến cùng.
6.
Người lái thuyền từng nói, người đã thêm chữ vào câu đố mười hai chữ hiện đang ở chùa Ngõa Quan. Vị tăng nhân ấy tên là Tề Vật. Chỉ tiếc là không đúng dịp. Liên tiếp mấy ngày trời, lần nào chúng ta tới, Tề Vật cũng không có mặt trong chùa. Thúy Nương phải ở lại khách đ**m viết bản thảo. Việc ra ngoài dò hỏi tin tức vẫn do ta và Đỗ Tam Nương đảm nhận.
Chúng ta đã quen với chuyện tìm hiểu tin tức thế này rồi. Huống hồ điều cần hỏi chỉ là một câu đố, chẳng phải chuyện bí mật không thể nói ra. So với lần điều tra ở Trường An thì lần này dễ hơn nhiều. Dò hỏi thì dễ nhưng tin tức hữu ích lại chẳng được bao nhiêu.
“Hình như đúng là có một người như thế. Lần nào cũng đến tìm Tề Vật sư phụ giải đố. Nhưng câu đố đó có phải do nàng ấy nói ra hay không thì ta không biết.”
“Người đến tìm Tề Vật đại sư giải câu đố ấy đâu chỉ một hai người. Ta thật sự không hiểu câu đố đó có lợi ích gì mà ai nấy đều mê mẩn như vậy. Theo ta thấy thì chỉ là cố làm ra vẻ huyền bí thôi.”
“Chưa giải được đâu. Nếu giải được rồi, chắc chắn Tề Vật đại sư sẽ không giấu diếm. Người xuất gia không nói dối.”
“Nhiều người tìm Tề Vật sư phụ như thế. Dù có gặp thì cũng chẳng nhớ nổi đâu.”
Ngươi một câu, ta một câu, nói cả buổi cũng chẳng thu được kết quả gì. Lúc ta và Tam Nương thất vọng quay về lại vừa hay gặp bồ câu đưa thư đang tìm Tam Nương. Không phải một con mà là rất, rất nhiều con.
Là người làm ăn, đương nhiên phải biết nhìn người, biết dùng người. Dưới tay ta có biết bao cửa hàng, biết bao người. Muốn gây dựng được cơ nghiệp, tất nhiên phải giao thiệp từ nam chí bắc, từ bang hội vận tải đến quan phủ. Buôn bán trăm mặt hàng, cũng đồng thời nắm tin tức bốn phương. Nơi nào thương lộ vươn tới, nơi đó ắt có tai mắt của ta. Chuyện lớn chuyện nhỏ đều không thoát khỏi sự dò xét.
Vì vậy, sau khi rời khỏi chùa Diệu Quả, ta đã bảo Đỗ Tam Nương thả bồ câu về báo tin, lệnh cho người dưới quyền điều tra những vụ thảm án diệt môn xảy ra ở Dự Chương trong mười năm qua. Đặc biệt là những vụ liên quan đến một người phụ nữ tên Tiểu Nga. Dù còn sống hay đã chết cũng đều phải điều tra kỹ càng mới được. Tin tức vừa khéo trở về vào đúng lúc ấy.
Ta cẩn thận xem xét. Quả nhiên tìm được một người. Tạ Tiểu Nga, con gái của một thương nhân. Tám tuổi mất mẹ. Mười bốn tuổi gả cho một người đàn ông họ Đoàn. Cha nàng và chồng nàng đều là thương nhân giang hồ, gia cảnh giàu có. Mười năm trước, thuyền buôn của nhà họ Tạ gặp phải thủy tặc, không một ai trên thuyền sống sót, vàng bạc đều bị cướp sạch. Đúng là một vụ thảm án diệt môn.
Chỉ vài dòng ngắn ngủi nhưng đã khiến tim ta đập thình thịch. Nếu như, năm đó Tạ Tiểu Nga không chết mà được người cứu sống thì sao? Nếu như Tiểu Nga ở chùa Diệu Quả chính là Tạ Tiểu Nga năm đó thì sao? Nếu như, ,ười năm trôi qua, Tạ Tiểu Nga vẫn còn sống, vẫn luôn ghi nhớ tất cả thì sao?
Mười hai chữ kia, có lẽ chính là tên của hung thủ. Nếu câu đố thật sự do Tạ Tiểu Nga nói ra, vậy e rằng còn phải thêm vài chữ nữa.
Kẻ giết cha ta, khỉ trong xe, cỏ cửa đông.
Kẻ giết chồng ta, đi trong lúa, một ngày chồng.
Người thêm chữ nhất định biết được điều gì đó. Thật sự chưa ai giải được câu đố ấy sao? Bây giờ Tạ Tiểu Nga đang ở đâu? Rốt cuộc kẻ giết người là ai? Tăng nhân Tề Vật biết được bao nhiêu, có phải ông ta là người đã giúp Tạ Tiểu Nga giải ra câu đố ấy hay không?
Đầu óc ta rối như tơ vò. Một giọng nói trong trẻo bất ngờ xuyên thủng màn sương mù giữa mớ hỗn độn ấy. Ta và Tam Nương cùng ngẩng đầu nhìn tới. Tóc tai Thúy Nương hơi rối, trên mặt còn dính mực. Một tay cầm giấy, một tay nâng làn váy, vui mừng chạy về phía chúng ta.
“Nghiêm nương tử! Tam Nương! Ta giải được rồi! Cuối cùng ta cũng giải được rồi! Ta giải ra câu đố ấy rồi!”
Thúy Nương còn chưa kịp tới gần, hai tiểu sư phụ đã đồng thời chặn đường chúng ta. Sau khi hành lễ, bọn họ đứng yên tại chỗ.
“Thí chủ, sư thúc Tề Vật của chùa chúng ta muốn gặp ba vị thí chủ để giải đáp thắc mắc.”
“Ba vị thí chủ có bằng lòng đi không?”