Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 686: Chăm Sóc Cha

Trước Tiếp

Hoàng Hậu tựa đầu lên vai Hoàng Thượng, rầu rĩ nói:

- Vậy ta không đi gặp nhi tử nữa.

Hoàng Thượng ôm vai Hoàng Hậu, ngài thấy đau lòng vì Khanh Nhiên:

- Nói nàng biết một tin nhé, qua mấy ngày nữa nương tử của Chu Thư Nhân sẽ đến Kinh Thành cùng với nữ nhi, không phải nàng muốn gặp sao? Nàng có thể triệu kiến.

Giọng Hoàng Hậu cao hơn một chút:

- Thật sao?

- Thật chứ sao không, tin được truyền tới từ Tân Châu.

Hoàng Hậu không dựa vào Hoàng Thượng nữa, nói:

- Vậy ta phải đi chọn ngày triệu khiến bọn họ mới được.

*****

Sáng sớm hôm sau, Dung Xuyên và cả gia đình Xương Liêm lên Kinh Thành, tới giữa trưa thì Đào thị cũng từ Nhiễm phủ tới đây để lấy bát tự của Minh Vân. Ghép bát tự rất thuận lợi, mặc dù không phải duyên trời tác hợp nhưng cũng được xem là nhân duyên tốt, sau đó chọn ngày lành đính hôn xong, Trúc Lan cũng chuẩn bị khởi hành lên kinh.

Buổi tối trước khi đi, Trúc Lan ôm con trai và nói:

- Mẹ để con ở nhà làm bạn với cha, con phải chăm sóc cha cẩn thận thay mẹ đấy.

Xương Trung đang bĩu môi tính khóc, nó không muốn rời xa mẹ đâu, nhưng nghe lời mẹ nói xong thì trong lòng không còn thấy tủi thân nữa:

- Mẹ, con sẽ chăm sóc cha thật tốt.

Trúc Lan hôn con trai một cái:

- Con trai mẹ ngoan quá.

Xương Trung ôm cổ mẹ, nói:

- Mẹ, mẹ cũng nhớ về sớm một chút, con và cha đều ở nhà chờ mẹ đấy.

Trúc Lan nghe xong thì hết muốn đi, ôm chặt con trai:

- Mẹ nghĩ lại rồi, phải dắt con theo thôi.

Xương Trung phân vân, vừa muốn đi cùng mẹ lại thấy luyến tiếc cha, quay đầu nhìn cha:

- Mẹ, con ở là chơi với cha, lần trước ở nhà một mình nên cha khóc đấy.

Chu Thư Nhân: "..."

Đó chỉ là lời anh trêu con trai thôi mà, không ngờ thằng nhóc này nhớ rõ đến thế.

Hôm sau, Trúc Lan và Tuyết Hàm ngồi lên xe ngựa, Trúc Lan không dám kéo màn xe ra quay đầu nhìn lại, từ lúc con trai được sinh ra tới nay, đây là lần đầu tiên nó rời xa cô, cô sợ mình sẽ thấy luyến tiếc. Chờ đi được một lúc thì trong lòng Trúc Lan lại thấy giày vò, cô sợ con trai sẽ khóc, cuối cùng nhịn không được lén vén màn lên nhìn thoáng qua, kết quả ở cổng lớn chỉ còn mỗi Lý thị, những người khác đã về sân rồi.

Tuyết Hàm thấy vẻ mặt cứng đờ của mẹ, cười trộm:

- Mẹ, hồi nãy con có nhìn lén, tiểu đệ đã quay về với ngũ ca rồi, tiểu đệ không khóc.

Cuối cùng Trúc Lan cũng cảm nhận được cảm giác của Chu Thư Nhân, buổi sáng thằng nhóc này có tỏ vẻ bịn rịn lưu luyến đấy!

*****

Chu phủ, Xương Trung đọc sách vỡ lòng một lần rồi không học nữa:

- Ta muốn đi ăn trái cây, mẹ chờ ta về ăn trái cây đấy.

Xương Trí ngăn tiểu đệ lại:

- Đệ quên rồi à, sáng nay mẹ đã lên Kinh Thành rồi.

Xương Trung ỉu xìu, nó quên mất thật:

- Ngũ ca, ta nhớ mẹ.

Xương Trí xoa đầu thằng bé:

- Qua mấy ngày là mẹ về nhà rồi.

Xương Trí không xoa đầu thì thôi, vừa xoa đầu xong là Xương Trung bật khóc:

- Ta nhớ mẹ, mẹ cũng thích xoa đầu ta. Ngũ ca, ta nhớ mẹ.

Bây giờ Xương Trí chỉ muốn đánh cái tay mình một cái, ai bảo mình ngứa tay, bế tiểu đệ lên:

- Được rồi đừng khóc nữa, ngũ ca dẫn đệ ra vườn chơi.

- Không cần, ta muốn mẹ cơ.

Xương Trí sốt ruột đến mức đầu đầy mồ hôi, chỉ có thể bế lên dỗ dành, nhưng dỗ mãi vẫn không khá hơn, thật sự bó tay:

- Ngũ ca dẫn đệ đi thăm tiểu chất tử và tiểu chất nữ nhé, không phải đệ cứ đòi đi xem sao?

Xương Trung nghe lọt lời này, mở to đôi mắt đang rưng rưng:

- Thật sao?

- Đi, bây giờ ngũ ca dẫn đệ đi xem ngay.

Xương Trung ngừng khóc, nhìn ngũ ca với ánh mắt trông mong. Lúc mẹ ở nhà, mẹ không cho nó tới sân của ngũ ca xem chất tử và chất nữ, bây giờ ngũ ca tự dẫn nó đi, cho dù sau này mẹ có biết thì nó cũng có thể giải thích. Xương Trung lau nước mắt, nói:

- Ta chỉ xem thôi, không sờ đâu.

Xương Trí cười:

- Được, chỉ xem chứ không sờ.

Ngũ phòng, Xương Trung được gặp tiểu chất tử và tiểu chất nữ, reo lên:

- Bọn chúng nhỏ quá, khó trách mẹ không cho ta lại đây.

Xương Trí cười nói:

- Đệ cũng lớn lên từ thế này đấy.

Xương Trung không tin:

- Mẹ nói ta là thằng nhóc béo.

Xương Trí ước lượng cân nặng của đệ đệ:

- Đúng là thằng nhóc béo.

Xương Trung rướn cổ lên nhìn em bé:

- Mẹ nói chờ đầy tháng, chất tử chất nữ lớn hơn sẽ dẫn ta tới đây xem bọn chúng. Ngũ ca, còn bao lâu nữa chất tử chất nữ mới đầy tháng!

Xương Trí tính ngày, trả lời:

- Chắc tới lúc mẹ về là đầy tháng đấy.

Xương Trung vừa nghe nhắc tới mẹ thì lại bĩu môi muốn khóc.

Tô Huyên trừng mắt liếc tướng công một cái, cái hay không nói chỉ biết nói cái dở, thị dỗ Xương Trung:

- Xương Trung là tiểu thúc thúc, đệ xem đi, tiểu chất tử và tiểu chất nữ còn chưa khóc mà, tiểu thúc thúc là trưởng bối nên phải làm gương đấy.

Xương Trung không khóc thành tiếng, nhưng nước mắt vẫn rơi:

- Mẹ cũng từng nói như thế.

Tô Huyên: "..."

Xương Trí: "..."

Giữa trưa, Chu Thư Nhân quay về phủ, vừa vào nhà là hỏi quản gia:

- Từ sáng đến giờ tiểu công tử có khóc không?

Đinh quản gia trả lời:

- Tiểu công tử khóc tới trưa, bây giờ đã ngủ rồi.

Bước chân của Chu Thư Nhân dừng lại:

- Đã mời đại phu chưa?

Thằng bé khóc tới trưa, làm ơn đừng khóc hư giọng.

Đinh quản gia vội vàng trả lời:

- Đã mời đại phu khám rồi ạ, tiểu công tử không sao.

Trong phủ ai cũng biết gia chủ thương tiểu công tử đến mức nào, Ngũ công tử đã mời đại phu từ sớm, bây giờ xem ra, Ngũ công tử lanh lợi biết bao, ai mà ngờ được giữa trưa gia chủ sẽ dành thời gian để quay về một chuyến chứ.

Chu Thư Nhân hỏi:

- Thằng bé ngủ ở đâu?

Đinh quản gia nói:

- Ở sân của Ngũ công tử ạ.

Chu Thư Nhân ừ một tiếng, bước nhanh tới sân ngũ phòng, Xương Trí đang ăn cơm trưa, Chu Thư Nhân hỏi:

- Đệ đệ của con đâu?

Xương Trí đứng dậy nói:

- Đang ngủ trong thư phòng ạ!

Hắn chỉ sợ cha lo cho Xương Trung nên có thể quay về bất cứ lúc nào, không ngờ hắn đã tính đúng rồi. Chu Thư Nhân vào thư phòng, nhi tử đang nằm ngủ say trên giường nhỏ, miệng vểnh cao, vừa nhìn là biết đang không vui, mắt cũng sưng lên vì khóc, điều này khiến lòng Chu Thư Nhân vô cùng xót xa. Anh rón ra rón rén bước tới, sờ mặt con trai rồi nhẹ nhàng sửa lại chăn cho thằng bé.

Xương Trí xem xong mà thấy trong lòng thấy ghen tị, nhớ ngày xưa khi hắn vẫn còn là tiểu nhi tử, khụ, thôi không được nhớ lại nữa, nhớ nữa thì chỉ có nước ghen tị hơn thôi. Xương Trí nói:

- Tiểu đệ khóc tới mức đói bụng, ăn một chén cháo xong thì đi ngủ.

Chu Thư Nhân cười khẽ một tiếng, anh có thể tưởng tượng được dáng vẻ ăn cháo đầy tủi thân của thằng nhóc này:

- Sáng nay vất vả cho con rồi.

Xương Trí nhìn quan phục trên người cha, nói:

- Cha, cha chưa ăn cơm đúng không, ăn cơm trước đã.

Chu Thư Nhân thấy thằng bé cau mày, ra hiệu cho Xương Trí nói nhỏ tiếng lại, chờ ra khỏi thư phòng thì nói:

- Ta không ăn đâu, ta quay về nha phủ đây, chiều nay sẽ tranh thủ về sớm, Xương Trung giao cho con nhé.

Xương Trí: - Cha, nhất định con sẽ chăm sóc tốt cho tiểu đệ.

Đây là sự tin tưởng mà cha dành cho hắn!

*****

Kinh Thành, cuối cùng Trúc Lan cũng tới nhà, Đổng thị và Dung Xuyên đều có mặt, Trúc Lan hỏi:

- Xương Liêm đâu?

Trước Tiếp