Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu Thư Nhân kể lại cuộc nói chuyện đầy hình thức lúc nãy. Bây giờ Tống bà tử không có ở đây, Chu Thư Nhân nhỏ giọng nói:
- Hoàng thượng không nhận Dung Xuyên, cũng không nhận Thẩm Dương dựa theo kịch bản của thế lực đằng sau dựng lên. Bây giờ Hoàng thượng giữ lại Ngũ hoàng tử giả làm chướng ngại vật, còn mập mờ với Thẩm Dương, nghĩa là ngài đang câu cá. Lúc này vừa mới thả câu chưa lâu, mà đã câu được không ít.
Chắc chắn Hoàng thượng đã biết những tin tức mà anh moi móc được. He he, thú vị, thật sự rất thú vị.
Trúc Lan ý nhị nói:
- Hoàng thượng không nhận Dung Xuyên, thực ra cũng là bởi vì ngài không muốn Dung Xuyên bị cuốn vào đây. Ngài đang che chở Dung Xuyên còn gì!
Chu Thư Nhân “ừ” một tiếng, im lặng hồi lâu rồi nói:
- Vì vậy, Hoàng thượng vẫn là một người cha.
*****
Kinh Thành
Hoàng thượng mỏi mệt nhắm nghiền mắt lại, mấy ngày vừa qua lao lực qu1 độ, mắt có chút khô. Thái tử thấy vậy, bèn quan tâm hỏi:
- Phụ hoàng, người có muốn nghỉ ngơi một lúc hay không?
Hoàng thượng vẫn nhắm chặt mắt không mở, nói:
- Con người không thể chống lại tuổi già, càng có tuổi thì thân thể cũng càng không ra gì.
Trước kia ngài không cần nghỉ ngơi, bây giờ ban ngày lại phải nghỉ ngơi một hai canh giờ. Già rồi, có tuổi rồi!
Thái tử thân cận với phụ hoàng nhất, y cũng là người hiểu rõ tình trạng của phụ hoàng nhất, phụ hoàng chưa từng gạt y:
- Phụ hoàng, người còn rất trẻ.
Hoàng thượng mở to hai mắt, trêu chọc:
- Thế thì trẫm sẽ trị vì thêm chục năm nữa.
Thái tử nhất thời nghẹn lời, y không cam lòng tính toán tuổi tác của mình mười mấy năm sau, nhưng trên mặt lại không lộ ra:
- Nhi thần đúng là có phước.
Hoàng thượng hừ hừ, Thái tử mà không muốn làm hoàng đế thì không phải là một thái tử tốt, con mình nuôi dạy chẳng lẽ mình còn không hiểu hay sao. Hoàng thượng đứng dậy, nói:
- Trẫm ngủ một lúc, số tấu chương này giao lại cho con. Nhớ là khi trẫm thức dậy con phải phê ý kiến vào tấu chương xong hết đấy nhé, tuổi trẻ thật tốt, cố lên!
Thái tử ngó thấy một chồng tấu chương, đúng là nên cố lên thật, ai biết phụ hoàng sẽ nghỉ ngơi bao lâu.
- Vâng.
Hoàng thượng trở về tẩm điện nghỉ ngơi, ngài nằm nghiêng người trên giường, ra hiệu cho Liễu công công tới mát xa đầu cho ngài. Thời gian chầm chậm trôi đi, lúc Liễu công công cho rằng Hoàng thượng đã ngủ mất đất rồi thì Hoàng thượng lại lên tiếng:
- Trẫm bảo ngươi chú ý Thẩm Dương, hắn ta cũng sắp hồi kinh rồi nhỉ?
Liễu công công nghe thấy giọng Hoàng thượng mà tay cũng không hề run lên, đây là kinh nghiệm tích lũy nhiều năm. Liễu công công nhỏ giọng trả lời:
- Vâng, Thẩm công tử đã có nhà rồi, khoảng hai ngày nữa là về đến Kinh Thành.
Hoàng thượng lại bảo Liễu công công không cần xoa bóp nữa, đầu thoải mái hơn một chút.
- Ngươi cứ tiếp tục theo dõi hắn ta.
Liễu công công thắc mắc, vì sao không giao công việc theo dõi một người cho người của Ám bộ, trái lại yêu cầu Liễu công công đi làm. Liễu công công có thể sai khiến mấy vị thái giám mà thôi. Liễu công công thầm nghĩ, bây giờ Hoàng thượng càng ngày càng khó hiểu. Chỉ khi ở trước mắt Hoàng hậu và Thái tử, Hoàng thượng mới chân thật hơn một chút. Còn những lúc khác, Liễu công công rất sợ Hoàng thượng. Tiếc là Liễu công công xin Hoàng thượng cho mình về vườn mà Hoàng thượng vẫn chưa cho phép, tay chân già yếu, vậy mà còn phải tiếp tục bán mạng.
Hoàng thượng cũng không hề ngủ, trong đầu không ngừng suy nghĩ về tất cả những người đã được Thẩm Dương tới chào hỏi. Đúng là không ít! Không biết trong số những người này, ai mới là cá, nhưng mà không vội.
*****
Tân Châu
Trúc Lan ngủ trưa tới chiều mới dậy, cô dậy rồi mà Chu Thư Nhân vẫn còn ôm con trai ngủ say sưa. Chu Thư Nhân rất giỏi trong việc quậy tưng bừng cùng con trai, nhóc con cực kỳ lớn gan là do Chu Thư Nhân cưng chiều thành thói.
Trúc Lan thức dậy, bảo Tống bà tử chải cho mình kiểu tóc xõa đơn giản. Lúc này trời đã về chiều, sẽ không có ai tới nữa. Sau đó cô đi thay bộ quần áo rộng rãi hơn, lấy thuốc nhuộm đã được pha sẵn và bắt đầu tô màu cho bức tranh diễu phố. Bức tranh mất khá nhiều thời gian, trong khoảng thời gian này vẫn luôn thêm vào rất nhiều chi tiết. Chủ thể của bức tranh khá dài, có vô số chi tiết trong buổi diễu phố trong đó.
Trúc Lan vẫn chưa hài lòng, bởi vì có nhiều chỗ vẽ chưa được tốt. Cô có suy nghĩ muốn vẽ lại lần nữa, nhưng lại không tìm thấy cảm giác, đành như vậy thôi. Bây giờ chỉ còn thiếu một bước cuối cùng là tô màu vào một số chỗ, muốn giữ màu lâu thì phải tìm sư phụ chuyên nghiệp tới xử lý.
Không biết Chu Thư Nhân thức từ khi nào, chờ Trúc Lan làm xong toàn bộ, anh mới lên tiếng:
- Đợi anh đề một bài thơ lên, bức họa này có thể để lại làm đồ gia truyền của nhà chúng ta.
Trúc Lan quay đầu lại, nói:
- Dậy rồi đấy à, con trai dậy chưa?
- Con trai còn ngủ, hôm nay chơi nhiều nên mệt nhoài rồi, tạm thời không dậy nổi đâu.
Trúc Lan đứng dậy rửa tay, nói:
- Vậy anh anh phải nghĩ một bài thơ thật hay đó. Nhắc đến mới nhớ, đáng tiếc hồi trước quên vẽ bức tranh anh diễu phố, lúc đó anh là Bảng Nhãn. Còn bức họa này vẽ Xương Liêm và Dung Xuyên, anh nghĩ thử xem, hễ nhà ta có người đề tên bảng vàng thì vẽ một bức. Tới khi chúng ta qua đời, có thể vẽ được bao nhiêu bức hoạ?
Chu Thư Nhân vuốt râu, đáp:
- Ý tưởng rất được, chờ đến lúc đó sẽ biết. Trước mắt xem ra, chỉ cần Xương Trí không bị ai hại thì cơ hội rất lớn. Minh Vân cũng không tệ, hai đứa Minh Đằng và Minh Thụy còn phải nỗ lực nhiều hơn mới có cơ hội. Tính ra con trai nhà họ Chu ta toàn là những người có khiếu học hành.
Trúc Lan bật cười, nói:
- Nhà ta có Bảng Nhãn, có Thám Hoa, chỉ thiếu một Trạng Nguyên nữa thôi.
Chu Thư Nhân ý nhị nói:
- Thám Hoa này có phải của nhà chúng ta đâu, trước mắt nhà ta chỉ có Bảng Nhãn thôi.
Trúc Lan phụt cười, chính xác, hiện tại nhà họ không kham nổi Thám Hoa. Cha ruột Dung Xuyên là thiên tử, ở thời cổ đại mà thuyết con ông cháu cha lên ngôi thì không ai chơi lại Dung Xuyên.
Trúc Lan đứng dậy đi xem con trai, nhóc con chơi mệt, ngủ không ngoan một chút nào, đá văng cả tấm chăn trên người xuống. Cô đắp chăn lại cho con trai, lúc quay trở ra thì Chu Thư Nhân đã đề thơ xong rồi.
Trúc Lan: - Ngày mai đi mời sư phụ đến xử lý nữa là xong.
- Được.
*****
Buổi tối, tất nhiên trong bữa cơm có món rau dại, toàn bộ là thành quả lao động của Xương Trung. Trúc Lan thích canh rau dại, mặc dù mùa xuân không đến nỗi nóng bức, nhưng ăn cho mát người cũng tốt.
Trúc Lan chờ ăn xong cơm chiều mới tuyên bố quyết định:
- Bắt đầu từ mai, Xương Trung sẽ đi theo Ngũ ca của con học chữ vỡ lòng.
Xương Trung: - Mẹ, sao phải là Ngũ ca?
Nhóm cháu trai đều trốn Ngũ ca như tránh tà, nhất là Minh Đằng, vừa nhìn thấy Ngũ ca là chạy. Nó đã bắt gặp rất nhiều lần như vậy rồi, làm hại nó cũng không thích Ngũ ca cho được.
Trúc Lan chọc vào chóp mũi của con trai, nói:
- Bởi vì gần như tất cả con nít trong nhà đều do Ngũ ca của con dạy vỡ lòng, Ngũ ca của con có kinh nghiệm.
Nhất là kinh nghiệm đối phó với mấy thằng nhóc hay trốn học.
Xương Trung hỏi:
- Mẹ, vì sao mấy đứa chất nhi lại sợ Ngũ ca dữ vậy?
- Bọn chúng bướng bỉnh nên mới bị phạt. Vì vậy, con là thúc thúc, con phải làm gương cho các cháu trai, ngoan ngoãn nghe lời không được gây sự.
Xương Trung do dự, nó là tiểu thúc thúc, nó phải làm gương cho các cháu trai sao.
- Mẹ, con trai không muốn.
Trúc Lan ngắt lời thằng nhóc, nói:
- Nhưng con là tiểu thúc mà.
Xương Trung chớp mắt, cứ có cảm giác mẹ đang bắt nạt nó, nhưng nó lại không biết nên phản bác kiểu gì.
- Cha!
Chu Thư Nhân nhoẻn miệng cười, nói:
- Con à, ở nhà chúng ta, mẹ con là lớn nhất.
Thằng nhóc thối, giờ mới nhớ đến cha, lúc mày ăn h**p cha mày sao không gọi cha ngọt ngào vậy đi.
Xương Trung rũ đầu, nói:
- Mẹ, con về ngủ đây.
- Ngoan, đi đi.
Chu Thư Nhân: "..."
Bởi vì anh không giúp đỡ nói chuyện, cho nên không thèm hôn chúc ngủ ngon luôn sao?
Trúc Lan chờ con trai đi, rồi nói:
- Thằng bé này quá thông minh, em không nhớ rõ chính mình đang làm gì ở độ tuổi này, nhưng dù sao chắc chắn cũng không thông minh bằng nó.