Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 650: Người Làm Chủ Một Đất Nước

Trước Tiếp

Ninh Tự đặt danh sách trong tay xuống, lời đến cửa miệng liền nuốt trở vào. Người phái đi điều tra Dung Xuyên tạm thời không hồi kinh ngay được, thôn Chu gia cách xa đây. Thế nhưng trong lòng ông ấy có một linh cảm, đứa trẻ Dung Xuyên này có quan hệ với Ninh gia, không, phải nói là có quan hệ với vị trước mặt này.

Ninh Tự thở dài, nếu không phải do Đại ca đi quá sớm, còn chưa lập triều đã mất, và tuổi tác của Dung Xuyên có liên hệ cỡ nào cũng không trùng khớp, thì ông ấy chắc đã nghĩ theo hướng có quan hệ với Đại ca. Về phần Nhị ca, ông ấy cũng từng nghĩ tới, có điều tình cảm của Nhị ca và Nhị tẩu khá tốt, vả lại hai đứa cháu trai trong phủ đều lớn hơn Dung Xuyên, cho nên suy nghĩ đó chỉ lóe lên trong đầu ông ấy một thoáng mà thôi.

Hoàng thượng cảm thấy bản thân thật sự rất kiên nhẫn với Ninh Tự, bèn hỏi:

- Sao lại không nói?

Ninh Tự biết chừng mực, đáp:

- Thần đang cảm thán trong lòng, con trai và con rể tương lai của Chu đại nhân đều rất khá. Nghe nói trong nhà vẫn còn một đứa con trai có tài đọc sách, đúng rồi, cũng có tin đồn trưởng tôn của Chu đại nhân không tệ.

Hoàng thượng Trương Ngọc tưởng đâu Ninh Tự lại nghĩ tới con nối dõi, nên nói:

- Nếu khanh thích có con thì tôn tử của Nhị ca khanh cũng không tới nỗi nào, khanh có thể nhận nuôi một đứa.

Ninh Tự xua tay, nói:

- Mỗi mốt đứa cháu của nhà Nhị ca thần đều là bảo bối. Thôi, chờ sau khi thần trăm tuổi già, tước vị Hầu gia này trả lại cho triều đình vậy.

*****

Kinh Thành, Chu phủ

Đặng tú tài tới nhà chúc mừng, cả những công tử nhà quan mới quen có quan hệ khá tốt với Xương Liêm cũng kéo nhau tới. Cũng may, bởi vì tranh thủ chuẩn bị thi Đình, sau khi công bố danh sách trúng cử, tất cả đều đang ra sức đọc sách, không lo gửi thiệp mời nữa.

Hai ngày sau đó, Đặng tú tài tới nhà, vừa thấy Trúc Lan lập tức khom người. Trúc Lan vội hỏi:

- Ngươi có chuyện gì à?

Sắc mặt Đặng tú tài đỏ lên, nói:

- Hôm nay đến đây là muốn cầu xin Cung nhân giúp đỡ, nhưng mà có chút không biết nên mở lời sao cho phải.

Trúc Lan còn tưởng đâu có vụ gì tới nữa rồi, bèn nói:

- Nếu ngươi đã tới, nghĩa là trong lòng có tính toán rồi, còn gì nữa đâu mà không thể mở miệng. Ngươi nói ra trước, ta sẽ cẩn thận cân nhắc.

Đặng tú tài tự cổ vũ mình, nói:

- Đặng mỗ muốn nhờ Cung nhân tìm giúp Đặng mỗ một người phụ nữ có gia thế trong sạch và thấu tình đạt lý.

Trúc Lan không suy nghĩ nhiều, trả lời:

- Ngươi muốn tìm bà tử cho con gái ngươi phải không, chuyện này dễ mà.

Sắc mặt Đặng tú tài lại đỏ lên nữa, nói:

- Không… không phải, Đặng mỗ tính cưới lần nữa.

Trúc Lan: - … Tính cưới hả?

Nếu như cô nhớ không lầm, hình như đã từng nghe Chu Thư Nhân nói Đặng tú tài không có ý định cưới xin gì nữa, sao tự nhiên lại thay đổi kế hoạch thế nhỉ?

Trúc Lan hỏi tiếp:

- Có để ý nhà ai chưa?

Sau đó cảm thấy bản thân hỏi thừa, đã bảo nhờ cô tìm giúp thì chắc chắn là không tìm được ai vừa ý rồi.

Đặng tú tài vội vàng giải thích:

- Chưa… chưa có. Đặng mỗ đón con gái về, nhưng tuổi tác con gái còn nhỏ. Nếu như Đặng mỗ chỉ có một đứa con trai thì không sao hết, thế nhưng con gái không giống như vậy. Không có nữ quyến bên trên dạy dỗ sẽ không tốt cho thanh danh của nữ tử, mới vừa từ hôn mấy ngày trước đó, càng ảnh hưởng đến thanh danh. Cho nên Đặng mỗ nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy trong nhà cần có một nữ chủ nhân mới được. Đặng mỗ cũng hy vọng người đó có thể dạy dỗ con gái Đặng mỗ trở thành một người hiểu biết lý lẽ và tuân thủ quy củ.

Trúc Lan ngộ ra, Đặng tú tài còn muốn tìm một nữ chủ nhân có thể kiêm luôn quản gia, tránh cho hắn phải phân tâm. Mặc dù cô không chú ý nhà Đặng tú tài cho lắm, nhưng biết trong nhà Đặng tú tài vẫn luôn không bớt việc. Trúc Lan cũng hiểu một điều, Đặng tú tài tới tìm cô, không chỉ hy vọng cô có thể giúp đỡ tìm một người tốt, mà còn muốn tỏ rõ lòng mình thông qua hôn sự: rằng hắn tuyệt đối sẽ không hài lòng với Chu phủ.

- Ta đã nhớ rõ chuyện này, ta sẽ chú ý tìm kiếm.

Đặng tú tài mừng thầm trong bụng, hắn tin tưởng vào ánh mắt của chủ mẫu Chu gia, nói:

- Đặng mỗ cảm ơn cung nhân.

Trúc Lan chờ Đặng tú tài đi khỏi, mới ngẫm lại trong số những người cô quen. Hình như không có ai thích hợp hết, cô thử hỏi Tống bà tử:

- Ngươi có quen ai không?

Tống bà tử thật sự có ứng cử viên, nói:

- Chủ mẫu, trong số những tiên sinh được mời về nhà, có muội muội của Tôn tiên sinh đã từng ly hôn một lần, không biết chủ mẫu có còn nhớ không.

Trúc Lan nhớ lại, nói:

- Lúc trước điều tra tiên sinh đúng là có chuyện như vậy, ta nhớ rõ ràng muội muội của Tôn tiên sinh hình như mới có hơn 20 tuổi thôi.

Tống bà tử nhớ không sót một chi tiết nào, nói:

- Năm nay 22 tuổi, bởi vì không sinh được con nối dõi nên đã ly hôn. Lần trước gả cho một vị quan nhỏ, tầm mắt và kiến thức đều có, lại biết chữ nghĩa, rất hợp với Đặng tú tài.

Trúc Lan thầm nghĩ, đúng là rất hợp:

- Thật sự không thể sinh sao?

Tống bà tử nói:

- Điều tra thì là điều tra như vậy, cụ thể không biết thế nào.

Trúc Lan nói:

- Đặng tú tài có đứa con gái, nên điều tra cẩn thận vẫn tốt hơn.

Tống bà tử ghi nhớ.

Trúc Lan tiếp tục thở dài, nói:

- Đặng tú tài đối đãi với con gái mình thật sự không có chỗ nào để chê, là một người cha tốt hiếm có.

Hắn bỏ ra không ít tâm tư cho đứa con gái này.

*****

Ninh phủ

Ninh lão gia ăn cơm xong, ra hiệu cho con trai út đi đến phòng trà uống trà cùng mình. Lão vịn vào ghế để ngồi xuống, nói:

- Mấy ngày nay con có chuyện gì vui à?

Điều ông cụ muốn hỏi là: có phải thấy trong người khỏe hơn không?

Ninh Tự nằm dài không màng hình tượng, nói:

- Phụ thân, biểu hiện của con lộ liễu lắm sao?

Ninh lão gia hừ một tiếng, nói:

- Đâu chỉ rõ ràng.

Hay lắm, uổng công lão mừng hụt một hơi.

Ninh Tự ăn trái cây trong tay, nói:

- Phụ thân, người gọi con đến chắc không phải chỉ vì hỏi chuyện này thôi đúng không?

Ninh lão gia cau mày, nói:

- Từ sau khi con được trả lại danh tính, con chăm chỉ vào cung quá. Con phải nhớ kỹ, dù gì con cũng chỉ là thẩn tử mà thôi, đừng để tình cảm mai một.

Con gái không phải là con gái không, mà còn là Hoàng hậu. Hoàng thượng mãi mãi không phải là con rể, ngài chỉ là người làm chủ một đất nước thôi.

Ninh Tự lấy khăn lau tay, nói:

- Phụ thân, lòng con còn tỏ hơn ca, chuyện này thật sự không phải là con muốn đi, nhưng mà Hoàng thượng và Hoàng hậu cứ gọi con miếng. Đây là ơn huệ, con trai của người không thể làm gì khác được.

Ninh lão gia trầm mặc một lúc, nói:

- Trong lòng con có chừng mực là được, sức khỏe của Nhị ca con không được tốt, đúng là Nhị ca của con có hai đứa con trai, nhưng đứa nào cũng là bảo bối. Hai đứa bé không xuất sắc lắm, cũng có một phần trách nhiệm của ta trong đó. Ta có ba đứa con trai, đứa thì tử trận, đứa thì bị thương, cho nên ta nghĩ, cho dù Ninh phủ có vinh quang đến đâu cũng cần có người thừa kế mới được. Thành ra ta mới buông lỏng việc mài giũa hai đứa nó, Ninh phủ không có người kế nghiệp, con cũng đừng làm gì quá khác người.

Ninh Tự khó chịu trong lòng, cha nuông chiều hai cháu trai còn không phải là vì muốn bảo vệ mạng sống cho hai đứa nó hay sao, quan trọng nhất là thân thể khỏe mạnh. Chỉ vì muốn cho Hoàng thượng yên tâm, hai đứa cháu trai vẫn luôn bình bình, tốt cho tất cả mọi người.

*****

Buổi chiều, Trúc Lan thấy Đổng thị cầm thư trong tay, bèn hỏi:

- Có chuyện gì sao?

Trong lòng Đổng thị tràn ngập lửa giận. Trên tay nàng ta là thư được muội muội của tướng công chuyển tới, sau khi nàng ta đọc xong càng thêm phẫn nộ. Bức thư này do chính Đại ca và Đại tẩu của nàng ta viết, mặc dù hai con người đó không viết rõ ra, nhưng cũng bày tỏ ý tứ: thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên. Bọn họ đang dòm ngó con gái của nàng ta, đúng là có gan đã mơ thì mơ cho đáng.

- Mẹ, cháu trai của con đã tới Chu phủ được một thời gian, con vừa mới nhận được thư của muội muội, thông báo bệnh của đứa nhỏ đã khá nhiều rồi. Cho nên con nghĩ, phải một khoảng thời gian nữa chúng ta mới có thể về, mẹ thấy cho nó đi học chung với Đặng Vân được không?

Suy cho cùng nàng ta vẫn mềm lòng, chắc chắn Đại ca lén cha mẹ viết lá thư này. Dù sao cũng là cháu trai, nàng ta hy vọng cháu trai có thể sống tốt. Bây giờ không thể trả đứa trẻ lại, đành phải dạy dỗ đàng hoàng, phớt lờ không lo sẽ rất khó coi.

Trúc Lan: - Con suy nghĩ kỹ là được.

Cô cũng có nghĩ tới chuyện này rồi, nhưng mà đây là cháu trai của Đổng thị, để Đổng thị lên tiếng vẫn tốt hơn.

Đổng thị trộm nghĩ: chắc chỉ có mẹ chồng nhà mình mới như vậy thôi, đổi lại là mẹ chồng nhà khác thử xem. Đổng gia cư xử không có chừng mực, chắc chắn trong lòng mẹ chồng sẽ có khúc mắc.

Trước Tiếp