Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 624: Trúng Độc

Trước Tiếp

Xương Liêm rất rành tửu lâu ở thành Tân Châu, mấy năm trở lại đây, không có tửu lầu nào mà hắn không biết. Hắn chủ động chọn một tửu lầu, nói:

- Nhà này có mấy món đặc sắc lắm, mà danh tiếng cũng tốt nhất luôn.

Ninh Tự bước xuống xe ngựa, tửu lầu cũng không có vẻ gì là quá xa hoa cả, trông rất thư thái.

- Không tệ.

Khoé môi Xương Liêm hơi hơi run rẩy, giọng điệu và thái độ này cho thấy thân phật thật sự không hề đơn giản.

Chưởng quầy của tửu lầu ra đón, nhiệt tình nói:

- Chu tam công tử tới rồi đấy à? Vẫn là phòng số hai sao?

Xương Liêm hỏi:

- Hôm nay còn phòng trống không, chứ đừng cố ý chừa lại cho ta.

Chưởng quầy nhoẻn miệng cười, nói:

- Dạo này tửu lầu mới khai trương lại, phòng bao còn trống rất nhiều, mời Tam công tử lên trên.

Xương Liêm tươi cười đi lên lầu, lúc vào phòng bao Ninh Tự mới đánh giá một lượt:

- Trông có vẻ như ngươi rất thường đến đây.

Xương Liêm ngồi xuống, nói:

- Cũng không thường tới, mời ngồi.

Mạnh Kiệt ngồi ở bên trong đưa mắt cảnh giác, từ lúc lên xe, người đàn ông này chưa từng che giấu khí thế. Hu hu, y đã quen với sư phụ "miệng nam mô mà bụng một bồ dao găm", loại khí thế sắc bén này khiến y thấy rợn tóc gáy.

Ninh Tự ngồi xuống hỏi:

- Ta còn nhớ rõ lần trước ngươi đi cùng một vị công tử nữa, người đó là ai vậy?

Xương Liêm híp mắt, nói:

- Dung Xuyên, muội phu của ta.

Ninh Tự nhớ lại, một cái liếc mắt vội vàng đã lâu, ông ấy cũng không còn nhớ dáng vẻ của người đó nữa, chẳng qua trong lòng vẫn có ấn tượng là rất trẻ.

- Thành thân sớm thật.

Nghĩ đến đây, Ninh Tự không khỏi nhói lòng. Ông ấy một bó tuổi rồi, đừng nói đến con, còn chưa thành thân đâu đấy. Ninh Tự không khỏi phiền muộn, ông ấy từng có nữ nhân, nhưng không dám để nàng ấy sinh con. Còn chưa cưới về, đứa bé chắc chắn sẽ phải hứng chịu cảnh ngộ cả đời không thể ngẩng mặt nhìn đời. Vả lại, Ninh gia không cho phép có con trước khi thành thân. Ông ấy cũng như Đại ca của mình, đều hy sinh vì Ninh gia.

Xương Liêm không giải thích, bởi lẽ hắn không cần phải giải thích với người ngoài:

- Lần này tiên sinh tới Tân Châu chắc là không phải tình cờ đi ngang qua phải không?

Trong mắt Ninh Tự ánh lên ý cười, vị này đang thử ông ấy:

- Ta nghe không ít người khen ngợi Chu đại nhân, lần thảm họa này may mà có Chu đại nhân đề cao cảnh giác. Vả lại Tân Châu không có ai chết trong trận tuyết lớn, cho nên ta mới tới đây xem thử.

Mạnh Kiệt và Xương Liêm lập tức cảm thấy hãnh diện, hai người bọn họ không khỏi ngồi thẳng sống lưng. Xương Liêm thầm nghĩ, đây là cha hắn, là cha ruột của hắn đó!

Ninh Tự vui vẻ, lại nhìn Chu Xương Liêm, chàng trai này cũng được thơm lây từ người cha tài giỏi của mình, nếu không, một tri phủ công tử làm gì có cửa xuất hiện ở nơi cửa miệng của Thái tử. Ông ấy vuốt chòm râu ở cằm, Chu gia và hoàng thất đúng là có duyên phận.

*****

Buổi tối, Chu Thư Nhân vừa mới trở về, lúc đang ăn cơm chiều thì Xương Liêm tới. Anh rửa tay, hỏi:

- Sao ngươi lại đến đây vào giờ này?

Xương Liêm ủ rũ không có sức sống cho lắm, đáp:

- Cha, con bị người ta cậy miệng khai ra cả rồi.

Sau khi hắn trở về phủ mới ngộ ra điều này, hắn không hỏi thăm được những tin tức muốn nghe, trái lại còn bị moi ra không ít tin tức.

Chu Thư Nhân nhướng mày, hỏi:

- Nay thành Tân Châu có cả nhân vật như vậy ư?

Không phải là anh khoe khoang, Xương Liêm ở độ tuổi này đã khá lắm rồi, cho dù Uông Cự ra trận cũng chưa chắc có thể tính kế Xương Liêm 100%. Thấy Xương Liêm bị đả kích, Chu Thư Nhân rất tò mò.

Xương Liêm thuật lại chuyện giúp đỡ đẩy xe trên đường, cả chuyện năm nay tình cờ gặp gỡ cũng nói:

- Chắc chắn thân phận của Ninh Tam không đơn giản.

Sau khi Trúc Lan nghe xong, không khỏi ngạc nhiên:

- Người mà hôm nay em thấy có lẽ cũng là Ninh Tam trong lời Xương Liêm.

Chu Thư Nhân vội hỏi:

- Sao em nhìn thấy ông ấy?

Trúc Lan nói ra chuyện hôm nay nhìn thấy Ninh Tam:

- Em thấy ông ấy có vẻ bặm trợn, cứ sợ sẽ xảy ra chuyện cho nên mới nhìn thêm vài lần.

Chu Thư Nhân vuốt râu, nói:

- Từ Đông Bắc về, bây giờ mới vừa xảy ra xung đột, người này có thể tung hoành khắp nơi cho thấy rất có khả năng ông ấy là người của Hoàng thượng. Vả lại, trong những năm đầu lập quốc có mấy mật thám được cử đi đến nước bạn. Anh cứ bảo sao tướng lãnh canh phòng bên ngoài biên cảnh cứ như đã có chuẩn bị từ sớm.

Tâm lý Xương Liêm đã cân bằng hơn, mưu kế của hắn không bằng người ta cũng không có gì mất mặt. Người ta đối mặt với hiểm nguy mỗi ngày, hắn chỉ bình yên lươn lẹo mà thôi, hoàn toàn không phải là cùng một loại người.

- Vì vậy bộ râu chỉ là thứ để che giấu thôi sao.

Chu Thư Nhân lẩm nhẩm cái tên:

- Ninh Tam, Ninh Tam, nhà quyền quý họ Ninh ở Kinh Thành không nhiều lắm.

Trúc Lan nói đầy ẩn ý:

- Nhà ngoại của Hoàng hậu cũng là tộc họ Ninh lớn nhất.

Đầu óc Chu Thư Nhân nhanh chóng xoay chuyển, anh chỉ biết tin tức bề nổi của nhà mẹ Hoàng hậu thôi, thế nhưng như thế cũng đã đủ rồi. Ninh gia có ba người con trai, con cả chết trận, con trai thứ hai có bệnh khó nói, con trai thứ ba cũng chết trận nốt.

- Nghĩa là Ninh Tam có thể là anh em cùng cha cùng mẹ với Hoàng hậu giả chết năm đó sao?

Xương Liêm ngẩn ngơ, hình như hắn vừa nghe được một bí mật lớn. Đồng thời, hắn không khỏi bội phục cha. Cha đúng là dám suy đoán. Hắn lại nhìn mẹ, đầu óc của mẹ thật nhạy, lập tức đoán ra nhà mẹ của Hoàng hậu. Xương Liêm thầm nghĩ, mẹ hoàn toàn không quán xuyến mọi chuyện trong phủ, thế nhưng có vẻ những gì nên biết mẹ đều biết cả.

Chu Thư Nhân nói với Xương Liêm:

- Chẳng phải ngày mai ông ấy hẹn ngươi đi dạo đó đây hay sao, ngươi cũng không cần áp lực. Nếu ông ấy dám ra khỏi Kinh Thành, chứng minh ông ấy đã sắp được trả lại thân phận rồi.Thằng nhóc này tính ra cũng có chút may mắn, đây là cơ hội đó con trai à.

Xương Liêm kích động, đúng vậy, đây là cơ hội.

- Thưa cha, con trai đã biết.

Chu Thư Nhân nói:

- Được rồi, ngươi cũng trở về nghỉ ngơi sớm đi.

Lúc Xương Liêm tới vẫn còn dáng vẻ ủ rũ, bây giờ trở về có thể ngưỡng cổ ngẩng cao đầu, khoảng cach1 giữa những bước chân cũng không hề nhỏ, đủ thấy hắn đang kích động cỡ nào.

Trúc Lan chờ Xương Liêm đi, nói:

- Xương Liêm đúng là có chút may mắn.

Tâm trạng của Chu Thư Nhân cũng không tới nỗi nào, nói:

- Đúng vậy, tộc Ninh thị ổn, chỉ cần Thái tử thuận lợi lên ngôi, cho dù tộc Ninh thị không dựa dẫm vào Thái tử, có công lao do chính bản thân tạo nên cũng có thể đứng vững lâu dài.

- Vả lại, người mà Hoàng thượng tin tưởng nhất là tộc Ninh thị.

Trúc Lan có ấn tượng rất tốt đối với Hoàng thượng, mặc dù lòng dạ Hoàng thượng thâm sâu như biển, nhưng ngài chưa bao giờ mưu hại công thần an phận, không tá ma giết lừa đã là không tệ rồi.

Chu Thư Nhân ý nhị nói:

- Ninh phủ đúng là đã hy sinh rất nhiều, đời cháu chỉ có hai người, đều là con cháu Nhị phòng, có cả một đứa sức khoẻ không tốt.

- Bây giờ Ninh Tam đã về, con cháu cũng có thể đông đúc hơn một chút.

*****

Hôm sau, Trúc Lan thấy Xương Liêm ở nhà, bèn hỏi:

- Con không đi ra ngoài sao?

Xương Liêm thấy hơi mất mát, nói:

- Sáng sớm hôm nay Ninh tam gia có cho người tới báo tin, bảo là Ninh tam gia phải về Kinh Thành từ lúc hừng đông.

Trúc Lan cay mày, hỏi tiếp:

- Ông ấy có nói là có việc gì gấp không!

Xương Liêm vẫn cảm thấy hụt hẫng lắm, khó khăn lắm mới có cơ hội tạo thiện cảm mà tự nhiên mất đi rồi.

- Mẹ, con về viện trước.

- Hả, không phải con tìm mẹ có việc sao?

- Không ạ, con chỉ muốn tới nói với mẹ một hai câu như vậy thôi.

Đây là thói quen của hắn, Đại ca và Nhị ca thoạt nhìn chỉ là người thường, nhưng hai người họ rất bận. Gia sản trong nhà càng ngày càng nhiều, Đại ca và Nhị ca thử tự đi xa làm ăn, thế là hắn có thói quen nói chuyện phiếm với mẹ, không có việc gì là lại thường xuyên tới ở cùng mẹ.

*****

Trên chuyến xe ngựa trở về Kinh Thành, Ninh Tự siết chặt nắm tay, hai mắt nhắm chặt. Hôm qua không biết ông ấy ăn phải thứ gì, nửa đêm khó chịu phải gọi đại phu. Đại phu cũng có năng lực rất khá, ám chỉ ông ấy có khả năng bị trúng độc.

Ninh Tự nhắm mắt lại, Thái tử sẽ không hạ độc ông ấy, Hoàng thượng cũng không. Theo lời đại phu, được một thời gian rồi, như vậy chỉ có thể bị trúng độc lúc ở bên ngoài biên quan mà thôi. Nghĩa là ông ấy vẫn bị phát hiện sao?

Trước Tiếp