Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 575: Hối Hận Đã Muộn

Trước Tiếp

Buổi tối, Trúc Lan dỗ con trai ngủ xong, quay đầu nhìn lại thấy Chu Thư Nhân vẫn còn đang cười.

- Được rồi, vừa vừa phải phải thôi mau đi nghỉ ngơi đi.

Chu Thư Nhân ngâm nga một khúc hát, nói:

- Chỉ cần tưởng tượng ra bộ dạng phát điên của Diêu Văn Kỳ, là anh thấy tâm trạng phơi phới hẳn.

Trúc Lan thầm trợn trắng mắt, bởi vậy mới nói, đừng có đi chọc Chu Thư Nhân, người này sẽ ghim ở trong lòng, thù cho tới chết.

- Ngủ thôi.

Chu Thư Nhân thổi tắt nến, xốc chăn lên và ôm chầm lấy Trúc Lan:

- Anh vẫn quen ngủ giường đất hơn. Giờ có tuổi rồi, thích ngủ giường đất nóng hầm hập ấy.

Mùa xuân gió lạnh đến thấu xương, khiến eo có chút có chịu. Trúc Lan khá hơn, cô không phải ngồi mỗi ngày như Chu Thư Nhân, cô duỗi tay xoa bóp eo cho Chu Thư Nhân.

- Để em xoa bóp cho anh.

Chu Thư Nhân nằm sấp người lại: - Được.

Trúc Lan bế con mỗi ngày, cho nên vẫn có sức lực, cô vừa xoa bóp vừa nói:

- Hay là hai ngày tới làm cái giường đất đi.

Hông Chu Thư Nhân thoải mái không ít, nói: - Ừm.

Trúc Lan nghe tiếng hít thở, à ừm, Chu Thư Nhân ngủ rồi.

*****

Kinh Thành, phủ Ngũ hoàng tử

Trương Cảnh Hoành không chịu nổi nữa. Chết tiệt, mấy vị hoàng huynh xấu xa vẫn không ra về, y vừa đói mà chân lại vừa không thoải mái. Nhị hoàng tử cảm thấy nhiêu đó đủ rồi, e hèm, chủ yếu là hắn cũng thấy hơi mệt, nói:

- Cũng không còn sớm, ta về trước đây.

Tam hoàng tử cố nhịn không ngáp, trêu chọc:

- Trước đó ta có nghe nói Nhị hoàng huynh mới mang về phủ một vị mỹ nhân, Nhị ca vội vàng trở về để gặp mỹ nhân phải không?

Nhị hoàng tử Trương Cảnh Dương hừ lạnh một tiếng, nói:

- Tam hoàng đệ đúng là sáng tỏ chuyện trong phủ ta.

Tứ hoàng tử cười tủm tỉm, nói:

- Trông Tam hoàng huynh không có vẻ gì là vội vàng trở về phủ cả, tình cảm của Tam hoàng huynh dành cho Ngũ hoàng đệ thật sự đậm sâu. Đệ và Nhị hoàng huynh không thể sánh bằng, đệ cũng trở về ôm mỹ nhân đây.

Tam hoàng tử Trương Cảnh Thời hết nhìn Nhị hoàng tử lại nhìn Tứ hoàng tử, sao tự nhiên Lão Tứ lại thay Lão Nhị cà khịa hắn thế nhỉ.

- Ca ca đây đâu có trêu chọc gì Tứ hoàng đệ đâu đúng không?

Tứ hoàng tử Trương Cảnh Tích mỉm cười, nói:

- Không có, sao Tam hoàng huynh có thể trêu chọc gì đệ. Thật sự không có, Tam hoàng huynh nghĩ nhiều rồi.

Nhị hoàng tử: "..."

Tam hoàng tử: "..."

Cái gì ngươi cũng nói rồi, mà còn bảo là không có!

Ngũ hoàng tử Trương Cảnh Hoành cắn răng, các ngươi chó cắn chó có thể đi ra ngoài rồi cắn tiếp được không!

Tứ hoàng tử Trương Cảnh Tích đứng dậy, nói:

- Có qua mà không có lại thì thất lễ lắm. Tam hoàng huynh, đệ đã nhớ kỹ.

Tam hoàng tử cười lạnh một tiếng, nói:

- Ta chờ món quà lớn của hoàng đệ.

Nhị hoàng tử khẽ cười, xem ra Lão Tam đã đánh rớt đài người quan trọng của Lão Tứ, hôm nay đúng là tin tốt không ngừng gửi về.

- Các vị hoàng đệ, hôm khác gặp lại.

*****

Diêu hầu phủ

Diêu Văn Kỳ ném cái roi trong tay xuống, lạnh lùng nhìn nữ nhân đã ngất xỉu và nghiêng đầu nói với Diêu Hinh đang quỳ gối ở cửa:

- Ngươi hãy nhớ cho thật kỹ, mẫu thân của ngươi đã phải chịu phạt thay ngươi.

Ông ta ước có thể b*p ch*t đứa nữ nhi này. Con cái trong nhà toàn là khôn khéo, hiếm lắm mới có được một đứa không thông minh lắm. Cưng chiều cũng được, nào ngờ, đứa ngu ngốc này hại ông ta thảm.

Diêu Hinh hối hận, trước mắt toàn là máu của mẫu thân, cả người ả ta run rẩy không dám kêu la. Người này không phải phụ thân của ả ta, da đầu ả ta tê dại, giọng cũng run lên:

- Nhớ rồi.

Diêu Văn Kỳ hít vào một hơi thật sâu, cơn giận trong lòng đã trút ra được một chút. Ông ta còn phải suy nghĩ những chuyện tiếp theo, hành động ngu xuẩn này phá hủy toàn bộ kế hoạch của ông ta. Đi tới cửa mà vẫn chưa nguôi cơn giận, ông ta lại đá thêm một cái nữa, rồi mới xoay người ra ngoài.

Diêu Hinh ôm ngực, đau đến cả người cong lại, hồi lâu mới dám động đậy. Ả ta cẩn thận bò đến bên cạnh mẫu thân, nhưng không dám dùng tay chạm vào.

- Mẹ, nữ nhi hối hận… hối hận…

Nhưng đã muộn rồi.

*****

Sáng sớm hôm sau, Chu Thư Nhân đi đến nha môn, Trúc Lan nhìn con trai tập đi trong sân.

- Hôm nay thời tiết không tệ.

Tống bà tử cười nói:

- Hiếm khi có được thời tiết tốt như thế này.

Trúc Lan nhìn con trai, rồi nói:

- Lát nữa ra vườn hoa tản bộ đi.

Thật ra cô muốn ra ngoài thành đi dạo, tiếc là không được. Vì sự an toàn, chỉ có thể đi dạo trong vườn nhà mình.

Lúc tới vườn hoa, thấy các phòng đều đang ở đây. Lý thị và Tô Huyên ngồi ở trong đình uống trà và nói chuyện phiếm, Triệu thị đỡ Ngọc Điệp tập đi trên bãi cỏ, Minh Huy thì ở một xó chơi đùa kiếm gỗ.

Xương Trung chỉ xuống mắt đất: - Đi… đi…

Trúc Lan thả con trai xuống, nói:

- Đừng chạy, đi chậm một chút.

Liễu Nha vội vàng đuổi theo, Trúc Lan nhìn theo vài lần rồi mới đi vào trong đình. Lý thị và Tô Huyên đứng dậy.

- Mẹ.

Trúc Lan ngồi xuống, nói:

- Ngồi xuống hết đi.

Lý thị đẩy điểm tâm đến trước mặt mẹ chồng, nói:

- Mẹ, dùng thử đi ạ.

Trúc Lan lắc đầu:

- Mới ăn cơm sáng xong, ăn không vô nữa.

Tô Huyên nhỏ giọng nói:

- Mẹ, hôm nay Xương Liêm mời Hà Thúc tới phủ.

Trúc Lan thật sự không biết, hỏi lại:

- Con nghe Xương Trí nói à?

Tô Huyên gật đầu, đáp: - Vâng ạ.

Xương Trí đã sớm để ý Hà Thúc, từ sau khi gặp được Hà Thúc, hắn không ít lần đề cập trước mặt Tô Huyên. Hôm nay Hà Thúc đến đây, Xương Trí vừa nhận được tin đã lập tức chạy đến Tứ phòng.

Trúc Lan hiểu ra, nói:

- Hèn gì con có thời gian đi dạo trong vườn.

Tô Huyên đỏ mặt. Nàng ta đúng là rất dính Xương Trí, cho dù Xương Trí đang viết chữ, nàng ta cũng thích ngồi ở bên cạnh để nhìn.

Lý thị bật cười thành tiếng:

- Thời gian trăng mật của Ngũ đệ muội quá dài. Nhớ lại trước đây, ta và Đại ca của muội thành thân xong không tới mấy ngày đã nghỉ dính nhau rồi.

Trúc Lan tới cổ đại được mấy năm, ký ức trước kia quá mức xa xăm, cô thật sự không thể nhớ nỗi dáng vẻ hồi mới thành thân của hai vợ chồng Lão Đại. Có điều cô vẫn thấy run cầm cập, cô thật sự không thể tưởng tượng nổi hai vợ chồng Lão Đại dính dính sẽ như thế nào.

Lý thị thấy mẹ chồng run run, bèn hỏi:

- Mẹ, hôm nay trời đâu có lạnh.

Trúc Lan ý nhị nói:

- Chẳng qua tưởng tượng cảnh tượng con và Lão Đại giống nhau, thấy hơn sợ thôi.

Lý thị: "..."

Ý của mẹ chồng là nàng ta và tướng công không đẹp mắt đúng không? Được rồi, đúng là hơi đáng sợ thật, ai bảo nàng ta và tướng công đều là những người béo y chang nhau.

Tô Huyên không khỏi bật cười thành tiếng. Đôi khi mẹ chồng thật sự rất hài, lơ đãng nói ra một câu cũng hết sức thú vị.

Trúc Lan nhìn Tô Huyên bằng ánh mắt sáng ngời, thật là xinh đẹp! Xương Trí bị Thư Nhân đưa vào lề lối, càng ngày càng có khí chất thư sinh nhu nhược. Cô đến Ngũ phòng hai lần nhìn thấy Xương Trí và Tô Huyên ở chung, cũng không nhẫn tâm đi vào, bởi vì cảnh tượng quá đẹp.

Tô Huyên bị mẹ chồng nhìn thì hơi ngượng ngùng, nói: - Mẹ.

Trúc Lan nhìn sang chỗ khác, nói:

- Hiếm khi được dịp Hà Thúc đến đây, Tống bà tử, ngươi đi mời tiểu thư và Ngô tiểu thư đến đây. Buổi sáng hôm nay, bọn chúng không cần phải lên lớp.

Tống bà tử mỉm cười, nói: - Vâng.

Tô Huyên biết Ngô gia đã hồi âm, nghe mẹ chồng nói, hôn sự này rất có thể sẽ thành. Nàng ta gọi nha hoàn tới, nhỏ giọng dặn dò, nha đầu nhanh trí chạy đi.

Trúc Lan và Tô Huyên nhìn nhau mỉm cười, cơ hội hiếm có, không gặp mặt nhau một cái sao được.

Triệu thị bế Ngọc Điệp tới, Trúc Lan duỗi tay:

- Đưa con bé cho ta bế nào, con cũng nghỉ ngơi một lúc đi.

Triệu thị dồn hết tất cả tâm tư cho Ngọc Điệp, Ngọc Điệp có thể bám vào điểm tựa và đi được vài bước đều là công của Triệu thị. Triệu thị làm mẹ, đối đãi với đứa trẻ này thật sự không có chỗ nào để chê. Từ sau khi Triệu thị ý thức được bản thân lơ là Ngọc Sương, cuối cùng nàng ta cũng không lơ là con bé nữa.

Trên trán Triệu thị ướt đẫm mồ hôi, nàng ta chăm sóc cô con gái nhỏ, hơn một năm qua sức khoẻ cũng không được bồi bổ tốt, đúng là khá mệt, lúc nói chuyện có chút không ra hơi.

- Cảm ơn mẹ ạ.

Trúc Lan ôm lấy Ngọc Điệp, áng chừng cân nặng. Ngọc Điệp chỉ nhẹ bằng một nửa Xương Trung thôi, vẫn còn rất gầy. Tỳ vị của con bé này vẫn yếu như trước, cô dùng thân mình che phía mặt hồ, nói:

- Ngọc Điệp ra đây được một lúc rồi, lát nữa bế con bé trở về đi, bên hồ quá nhiều hơi ẩm.

Triệu thị uống miếng nước trà lấy sức, nói: - Vâng ạ.

Trúc Lan cúi đầu nhìn Ngọc Điệp đang mân mê vòng tay của cô, cô cúi đầu ngắm nghía cô bé. Trước kia ốm yếu còn chưa nảy nở, bây giờ nảy nở một chút. Trong ba đứa trẻ Nhị phòng, đứa nhỏ này xếp chót, nhưng cũng dễ coi.

Tuyết Hàm và Ngô Ninh đã tới nơi, Triệu thị nghỉ ngơi đủ rồi, nói:

- Mẹ, con bế Ngọc Điệp về trước đây ạ.

Trúc Lan cười nói: - Ừm.

Tuyết Hàm ngồi xuống cạnh mẹ, nói:   

- Mẹ, mẹ gọi chúng con đến đây có việc gì ạ?

Trước Tiếp