Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 560: Số Phận Không Thuộc Về Mình

Trước Tiếp

Tuyết Hàm và Ngô Ninh vừa rời đi thì Tô Huyên đi tới: “

- Mẹ, biểu cô gửi thư từ sớm, hy vọng con có thể qua đó một chuyến.

Trúc Lan: - Đúng lúc, ta có đồ gửi cho biểu cô của con, con mang qua giúp ta đi.

Tô Huyên nói:

- Dạ được ạ.

Trúc Lan hỏi:

- Xương Trí có sao không?

Tô Huyên nhớ tới hồi sáng tướng công kỳ kèo một lúc lâu mới chịu chép sách, trong mắt toàn là ý cười, chẳng trách mọi người trong phủ đều sợ cha chồng:

- Khá tốt ạ.

Lần này để cho Xương Trí nếm trải chút đau khổ bị bắt viết chữ, nàng ta cũng rất đau lòng. Trong lòng khẽ than thở, chớ trách nàng ta không nghĩa khí bỏ bê Xương Trí, nàng ta còn đang tức giận trong lòng đây này. Người này thiếu bị đánh đòn, nàng ta còn hy vọng cha chồng phạt nặng hơn xíu nữa đấy!

Trúc Lan trầm mặc nói:

- Vậy thì tốt.

Tô Huyên nói:

- Mẹ, vậy con đi trước.

- Được.

*****

Cửa hiệu kim chỉ Tân Châu

Tuyết Hàm và Ngô Ninh vừa vào trong tiệm thì bắt gặp Diêu thế tử đang đứng chọn bình phong. Nàng là nữ tử đã đính hôn, Diêu thế tử cũng là nam nhân đã đính hôn nên dù có quen biết thì Tuyết Hàm cũng sẽ không lại chào hỏi. Chỉ là trong lòng nàng nghi hoặc, Diêu thế tử muốn mua bình phong cho ai nhỉ?

Diêu thế tử nghe được giọng nói đặc biệt nhiệt tình của chưởng quỹ, quay đầu lại thì thấy là Chu tiểu thư. Hắn ta khẽ gật đầu tỏ ý chào hỏi rồi nhanh chóng lựa bình phong, tính tiền xong rời đi ngay.

Diêu Triết Dư quay lại xe ngựa và cười khẩy. Hắn ta thật là một người thực tế, cho dù đã từng rung động nhưng sau khi tiếp xúc với Thẩm quận chúa thì sự rung động này lập tức biến mất. Hắn ta thầm tự giễu bản thân, có lúc hắn ta và phụ thân của mình thật sự giống nhau!

Tuyết Hàm và Ngô Ninh chọn một ít kim chỉ. Sau khi chọn xong kim chỉ, Tuyết Hàm ngắm nhìn vài món đồ thêu. Ngô Ninh vừa tính tiền vừa nói:

- Tính ra Tuyết Hàm đã rất lâu không có thêu gì rồi.

Tuyết Hàm xòe tay ra:

- Ta bận nha.

Nhưng mà hiện tại cũng đã sắp hết năm, nàng vẫn phải chừa ra chút thời gian làm cho cha mẹ một bộ y phục. Nghĩ tới Dung Xuyên, trong mắt Tuyết Hàm tràn đầy dịu dàng, không thể làm y phục nhưng có thể làm túi tiền.

Ngô Ninh nhìn vẻ mặt Tuyết Hàm cũng biết là Tuyết Hàm đang nghĩ tới Dung Xuyên. Nàng ấy rất hâm mộ tình cảm của Tuyết Hàm và Dung Xuyên, thanh mai trúc mã hai đứa nhỏ vô tư:

- Mà này, hình như đã lâu rồi không thấy Dung Xuyên nhỉ?

Tuyết Hàm cười đến cong mắt:

- Chàng ấy đang làm giàu đấy!

Gần đây, Thi công tử cần rất nhiều tranh chữ, tâm tư của Dung Xuyên đều tập trung vào chúng.

Ngô Ninh nghe Tuyết Hàm nói, thầm nghĩ đã lâu rồi nàng ấy chưa nhớ tới Thi công tử, mỗi ngày của nàng ấy trôi qua rất phong phú, phong phú đến mức hình ảnh Thi công tử trong lòng nàng ấy cũng trở nên nhạt dần.

Tuyết Hàm nhìn Ngô Ninh đang ngẩn người, khẽ kéo ống tay áo nàng ấy nói:

- Nghĩ cái gì vậy? Chúng ta nên đi thôi.

Ngô Ninh lấy lại tinh thần: - Ừ.

Ra khỏi cửa hàng kim chỉ, Tuyết Hàm ngẩng đầu nhìn trời:

- Mấy ngày nay tuyết chăm rơi thật.

Ngô Ninh cũng ngẩng đầu lên:

- Đúng vậy, chúng ta cũng mau mau về phủ thôi!

Hai người lên xe ngựa, Ngô Ninh ngồi bên cạnh cửa sổ xe ngựa. Ngô Ninh thích tuyết nên vén rèm xe lên ngắm nhìn. Lúc đi ngang qua quán trà, nàng ấy liếc mắt lên thì nhìn thấy Thi Khanh trong quán trà. Xe ngựa đi qua quán trà, Ngô Ninh buông rèm xe xuống. Hình như nàng ấy thật sự không có để ý Thi Khanh đến vậy.

Tuyết Hàm vẫn luôn quan sát Ngô Ninh, thấy Ngô Ninh cười vui vẻ thì lập tức thở phào. Tính ra từ lúc trong nhà nhiều tiên sinh hơn, việc học cũng trở nên nặng hơn và nụ cười của Ngô Ninh ngày càng nhiều hơn. Nàng xem Ngô Ninh là tỷ tỷ, cho nên thật lòng hy vọng Ngô Ninh có thể hạnh phúc.

*****

Bên trong quán trà, Thi Khanh cũng chú ý tới xe ngựa của Chu phủ. Hắn khẽ nắm chặt ly trà trong tay, hắn chưa từng hỏi thăm gì về Ngô tiểu thư. Từ lần gặp mặt sau khi Ngô tiểu thư trở về, hắn cũng chưa từng gặp lại nàng ấy. Sau đó Chu phủ có nhiều tiên sinh hơn, hắn lại là người có đầu óc linh hoạt nên rất nhanh liền hiểu ra dụng ý của Chu gia.

Nhất định là phu thê Chu đại nhân đã phát hiện ra gì đó, trong lòng hắn cũng hiểu rõ: hắn và Ngô tiểu thư không phù hợp. Ngô tiểu thư lo lắng không thể giúp gì cho hắn mà cuộc sống của hắn lại rất mệt mỏi, chỉ muốn tìm một người có thể gánh vác với hắn. Như hiện tại là tốt rồi, hắn vẫn hy vọng Ngô tiểu thư, người cũng có mệnh khổ, sau này có thể tìm được hạnh phúc của bản thân.

*****

Chu phủ. Trúc Lan đang cùng Lý thị nói chuyện phiếm. Từ lúc chân cô bị thương, Lý thị thường xuyên qua đây, không chỉ để bầu bạn với cô mà còn vì sức lực của Lý thị lớn, có thể dễ dàng đỡ cô.

Trúc Lan được Lý thị chăm sóc, trong lòng cô cũng cảm động. Nghe Lý thị nói về ý tưởng làm điểm tâm, cô không cảm thấy phiền chút nào, cô kiên nhẫn nghe, lúc thích hợp còn nói chêm vào vài câu. Lý thị nói một hồi rồi im lặng, nàng ta biết mẹ chồng thích yên tĩnh bèn nói:

- Mẹ, con có làm ồn tới người không?

Nàng ta phát hiện trong toàn bộ Chu phủ chỉ có mẹ chồng có thể kiên nhẫn nghe nàng ta nói về quá trình làm điểm tâm. Nàng ta và Nhị đệ muội có chút cách trở, mặc dù quan hệ của nàng ta với Tứ đệ muội không tệ nhưng thấy Tứ đệ muội sắp sinh, nàng ta cũng ngại đi quấy rầy người ta. Còn về Ngũ đệ muội, vì thân phận thua kém nên nàng ta sợ hãi. Người mà nàng ta có thể chia sẻ niềm vui thích làm điểm tâm chỉ có mẹ chồng mà thôi.

Trúc Lan cười nói:

- Không ồn, mẹ rất thích nghe. Mấy ý tưởng con nói mẹ đều ủng hộ con, chờ con làm xong, mẹ muốn là người đầu tiên được thưởng thức.

Lý thị toét miệng cười: - Vâng ạ.

Trúc Lan bật cười, cô thật sự rất thích Lý thị:

- Nghe Tô Huyên nói, mấy món điểm tâm con làm bán rất chạy.

Bàn tay mũm mĩm của Lý thị khẽ sờ túi tiền:

- Mẹ, con cũng không nghĩ tới là sẽ được đón nhận tới vậy.

Nàng ta nghĩ tới hình ảnh túi tiền phồng lên liền lập tức vui vẻ.

*****

Buổi tối, Chu Thư Nhân về nhà, Trúc Lan kể về thiệp của Diêu thế tử:

- Hắn có việc gì không?

Chu Thư Nhân bĩu môi nói:

- Vị thế tử này muốn trở thành thâm giao với nhà chúng ta.

Trúc Lan hiểu rõ. Qua hai lần Chu Thư Nhân vào Kinh, Diêu Triết Dư sâu sắc nhận ra được sự coi trọng của Hoàng thượng với Chu Thư Nhân. Đây là muốn giao hảo, hy vọng sau này lúc xảy ra chuyện có thể nói giúp mấy câu:

- Hắn không nghĩ bây giờ đã muộn rồi sao?

Chu Thư Nhân đặt con trai xuống, con trai lại mập lên rồi, bế lâu thì tay anh hơi chịu không nổi:

- Bây giờ tạo ấn tượng tốt trước còn hơn sau này đến lúc nước tới chân mới nhảy.

Trúc Lan nghĩ thấy cũng đúng, nhìn thấy con trai bò qua bên chỗ cô. Trúc Lan không bế thằng bé mà trái lại nói:

- Gọi mẹ, gọi đi rồi mẹ bế con.”

Nói xong, Trúc Lan liền buồn bực, con trai chỉ biết gọi cha, dù cô có dạy thế nào cũng không gọi mẹ. Cô sâu kín nhìn Chu Thư Nhân đang đắc ý, lại càng buồn bực hơn.

Thằng bé kêu lên a a, Trúc Lan không nhúc nhích, kết quả thằng bé lập tức muốn khóc. Trúc Lan không muốn nghe con trai kêu gào bèn ôm lấy thằng bé nói:

- Tiểu tử thối, bây giờ giả bộ khóc càng ngày càng giỏi.

Chu Thư Nhân bóp khuôn mặt béo tròn của con trai:

- Tiểu tử này rất thông minh.

Mới có bây lớn à mà đã biết lợi dụng nước mắt rồi.

Trúc Lan hôn con trai một cái:

- Không còn sớm nữa, chúng ta cũng nghỉ ngơi đi.

- Được.

Trúc Lan vừa dỗ con trai ngủ xong, đang định đi ngủ thì Chu Thư Nhân đột nhiên nói:

- Qua mấy ngày nữa, Thi Khanh sẽ rời đi.

Trúc Lan tỉnh táo lại hỏi:

- Đi? Trở về Kinh thành sao? Sau này còn trở lại không?

Chu Thư Nhân nói:

- Anh đã không còn gì để dạy cho Thi Khanh, phần còn lại chỉ đành dựa vào chính bản thân hắn ngộ ra thôi. Rốt cuộc thì hắn cũng là thanh đao được Hoàng thượng bồi dưỡng. Thi Khanh rời đi sớm hơn thời hạn, hắn muốn đi đâu, anh cũng không biết.

Nói ra thì cũng thật đột ngột. Lúc tối, Thi Khanh nói với anh, Thi Khanh cũng mới nhận được tin vào chiều nay thôi.

Thi Khanh không muốn rời đi nhưng lại không thể không rời đi. Trong lòng Chu Thư Nhân rõ ràng, lần này lần mò ra được đường dây, Hoàng thượng muốn thay đổi hướng bồi dưỡng Thi Khanh. Bên anh đã xong nhưng thanh đao Thi Khanh này vẫn phải mài dũa.

Trong lòng Trúc Lan khó chịu, mọi người cùng chung sống hòa thuận. Thi Khanh là khách quen của Chu gia, có lúc còn quên mất mục đích Thi Khanh đến Chu gia. Bây giờ lại phải đối mặt với thực tế:

- Mình không làm chủ được số phận của mình.

Thời cổ đại thật không có cái gì gọi là nhân quyền cả!

Trước Tiếp