Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trúc Lan nhìn gian nhà yên tĩnh quá mức, nói:
- Ta không sao, các con không cần ở lại với ta, đều về hết đi.”
Chu lão đại khóc không ra nước mắt, mẹ không sao nhưng bọn họ có sao nha. Nhất là Xương Trí, huhu, trước đó tính toán của hắn đã bị bại lộ, bây giờ còn làm hại mẹ trật chân, đợi cha trở lại chắc chắn sẽ lột một lớp da của hắn mất.
Lý thị đã trải qua tôi luyện nên biết mình không nói gì thì hơn, lại hơi lo lắng nhìn Huyện chúa. Huyện chúa đối xử với nàng ta rất tốt, nhưng mà đại phòng có nhiều con cái, nàng ta mà qua an ủi chẳng khác nào “không ở trong chăn nên không biết chăn có rận” vậy!
Tô Huyên lấy lại tinh thần, thất vọng trong lòng. Kỳ vọng càng lớn thì thất vọng càng nhiều, cũng may là nàng ta mới gả tới không lâu, con cái rồi sẽ có thôi. Chỉ là nàng ta chưa từng trải nghiệm cảm giác cha chồng đen mặt, nhưng trái lại có thể nhìn thấy dáng vẻ muốn bỏ nhà ra đi của tướng công, bèn nuốt nước bọt nói:
- Mẹ, người nhất định phải nói tốt cho bọn con nha!
Trúc Lan bật cười nói:
- Được, được, các con mau về đi.
*****
Kinh thành, Uông phủ
Uông đại nhân tiễn Cẩn Ngôn đi trong trạng thái bàng hoàng rồi quay lại thư phòng, chuẩn bị tiếp tục đánh cờ với ông cụ nhà mình.
Uông lão gia cầm lấy quân cờ màu đen, hỏi:
- Tìm con có việc gì?
Uông đại nhân: - … Muốn mượn con một trăm lượng bạc.
Uông đại nhân ngoáy nhẹ tai nói:
- Con nói lại lần nữa xem?
- Phụ thân, Chu đại nhân mượn bạc con ạ.
Uông lão gia bật cười ha ha:
- Vị Chu đại nhân này thật thú vị, chỉ tiếc là bây giờ còn chưa đến lúc gặp mặt. Thật sự rất muốn gặp mặt một lần!
Uông đại nhân nhìn phụ thân mình, hai con… bậy… ai lại nói phụ thân của mình như vậy chứ.
- Phụ thân, ngày mai con về, phụ thân có muốn dặn dò gì không?
Uông lão gia hạ quân cờ đen xuống, nói:
- Con thua.
Uông đại nhân cúi đầu nhìn bàn cờ:
- Phụ thân, ngài chắc chắn trong lúc con rời đi ngài không có đổi quân cờ đấy chứ?
Sao ông ấy nhìn bàn cờ cứ có cái gì không đúng nhỉ? Rõ ràng là ông ấy sắp thắng rồi mà?
Uông lão gia buông quân cờ xuống, tâm trạng không tồi đứng dậy rồi chắp tay đi ra ngoài, đi đến cửa thư phòng mới nói:
- Không có gì căn dặn, con à, con nên tự suy ngẫm lại đường đi của mình như thế nào đi!
Uông đại nhân vừa thu quân cờ vừa cười nói:
- À, con biết rồi.
*****
Chu phủ
Chu Thư Nhân cầm bạc, lại chờ thêm một lát thì Đặng tú tài dẫn theo đứa nhỏ quay lại. Chu Thư Nhân nhìn đứa bé trai bên cạnh Đặng tú tài, y phục rất sạch sẽ, đôi tay nhỏ bé bị lạnh tới đỏ bừng, rõ ràng là sợ anh nhưng lại cứng rắn không lùi ra sau. Chu Thư Nhân hứng thú, giữ nguyên vẻ trầm mặc và dùng khí thế trên người gây sức ép cho đứa bé.
Bé trai cắn môi không nhúc nhích, mặc dù chân đang run rẩy nhưng ánh mắt vẫn rất quật cường. Chu Thư Nhân thấy đứa trẻ muốn gục ngã bèn thu lại khí thế, nói bằng giọng vô cùng vui vẻ:
- Tên là gì?
Đứa bé trai nghiêng đầu nhìn cha, thấy cha gật đầu mới quay lại giòn giã nói:
- Đặng Vân, năm nay sáu tuổi, biết Thiên Tự Văn, Bách Gia Tính và Tam Tự Kinh.
Chu Thư Nhân nhìn về phía Đặng tú tài, chỉ dạy những thứ này thôi sao?
Đặng tú tài nhìn ra ý nghĩ trong mắt đại nhân, nói:
- Lúc trước khi cha mẹ ta còn sống cho là đứa bé đang còn nhỏ nên không dạy, mới dạy trong mấy năm nay mà thôi.
Chu Thư Nhân hiểu rõ, cẩn thận quan sát thằng bé. Tướng mạo bình thường, từ lúc xảy ra chuyện đã gần một năm, thằng bé rất gầy yếu:
- Sau này ngươi phải đi theo ta, có sợ không?
Trong lòng Đặng Vân sợ hãi, ông bà nội qua đời, mẹ đưa tỷ tỷ đi, trong nhà thay đổi, nó luôn bị đánh bị mắng. Chuyện duy nhất mà nó có thể làm là không khóc, chỉ có trở nên mạnh mẽ mới không bị bắt nạt. Tuy cha không nói nhưng nó biết, đây là cơ hội cho nó:
- Không sợ.
Tâm trạng của Chu Thư Nhân càng tốt hơn:
- Không tệ.
Hai tay nắm chặt của Đặng Vân thả lỏng, nó được khen ngợi, nghiêng đầu thì thấy ánh mắt động viên của cha, lập tức vui vẻ toét miệng cười:
- Cảm ơn đại nhân.
Chu Thư Nhân thầy Đặng Vân nhìn điểm tâm tới mấy lần bèn nói:
- Ăn đi, nhưng không được ăn nhiều quá, buổi tối còn phải ăn cơm.
Đặng Vân đỏ bừng cả mặt, vô cùng lo lắng nhìn cha. Nó mất mặt vậy có làm cho đại nhân sẽ không thích nó không. Đặng tú tài thở dài, trước đây còn là một tên nhóc kiêu căng. Mới chưa đầy một năm, không bị khó khăn trắc trở nhưng ngược lại trưởng thành hơn, hắn tự hào:
- Ăn đi.
Mặt Đặng Vân đỏ bừng, nói:
- Cảm ơn đại nhân.
Chu Thư Nhân lấy túi tiền ra đưa cho Đặng tú tài, nói:
- Hôm nay ngươi vào Chu phủ hai lần, nghĩa là ngươi đã được đánh ấn ký của Chu phủ. Ngươi lưu lại Kinh thành, cầm lấy ít bạc này đi.
Đặng tú tài đứng sững hồi lâu không nói nên lời, tay nắm chặt túi tiền, nghĩa là đang khảo nghiệm hắn sao?
Chu Thư Nhân cũng hơi mệt mỏi, nói:
- Phòng cho khách đã được dọn dẹp sạch sẽ, một lát nữa các ngươi cũng quay về nghỉ ngơi đi.
Lúc này trong lòng Đặng tú tài cảm kích:
- Đội ơn đại nhân.
Trong lúc khốn khó, hắn đi cầu xin tất cả bạn bè có thể cầu xin, nhưng chỉ đổi lấy được những lời bỏ đá xuống giếng. Không ai vươn tay trợ giúp hắn, chỉ có Chu đại nhân cho hắn cơ hội!
*****
Sáng sớm ngày hôm sau, Chu Thư Nhân dẫn theo thằng bé đi tới cổng thành tụ họp với Diêu Triết Dư. Lúc Chu Thư Nhân tới, Uông đại nhân và Diêu Triết Dư đã có mặt rồi.
Đoàn người rời khỏi Kinh thành. Bên trong xe ngựa của Chu Thư Nhân, Đặng Vân ngồi yên không nhúc nhích. Chu Thư Nhân khẽ cười nói:
- Hôm qua còn không sợ cơ mà, sao hôm nay lại rụt rè rồi. Ta cũng đâu có ăn ngươi, cứ thả lỏng chút đi.
Đặng Vân nắm chặt tay, đầu ngón tay chạm được y phục trên người. Chu phủ đó, hôm qua cha đã nói với nó tới hơn nửa đêm, nó chỉ nhớ kỹ một điều trong lời cha nói: Chu đại nhân là người cực kỳ lợi hại. Nó lo lắng trả lời: - Dạ.
Chu Thư Nhân cũng không đọc sách. Nói tới thì người chú trọng vào chuyện hợp mắt, đứa nhỏ này rất hợp mắt anh:
- Sau khi quay về phủ, ngươi phải cố gắng học tập, một khi không đạt, bản quan sẽ trả ngươi về.
Thành công làm thằng bé trợn trừng mắt, Chu Thư Nhân thấp giọng cười.
Đặng Vân không nhận thấy là đại nhân đang trêu chọc nó, nó chỉ cho rằng lời đại nhân nói là thật bèn mím môi đáp:
- Con…. con không thông minh.
Nó thật sự không thông minh, thiên phú học tập không cao lắm.
Chu Thư Nhân cầm cuốn sách trong tay gõ vào đầu thằng bé:
- Nhớ kỹ, cần cù bù thông minh, trời đã kẻ cần cù. Có thiên phú nhưng không nỗ lực cũng không được, không thiên phú mà cố gắng gấp trăm gấp ngàn lần thì cũng có thể thành công. Đây là điều đầu tiên bản quan dạy ngươi, nhớ lấy.
Đặng Vân trừng to hai mắt, hơi khó hiểu nhưng lại giống như đã hiểu, lớn giọng đáp: - Vâng.
Chu Thư Nhân cong mắt nhìn, sự quật cường trong mắt đứa nhỏ này thật giống anh hồi nhỏ!
*****
Chu phủ, đã có ngựa chiến đi trước về phủ báo tin, Trúc Lan biết tin Chu Thư Nhân trở về liền cười nói với Võ Thu nói:
- Một lát nữa dượng con sẽ về đến nhà.
Võ Thu nhìn vẻ mặt như tro tàn của biểu ca Xương Lễ, vậy ra dượng trở về là để xử lý bọn họ?
Chu lão đại trợn mắt nói:
- Ánh mắt đó của đệ là sao hả?
Võ Thu cười híp mắt, nói:
- Là ánh mắt xem kịch.
Chu lão đại: “…”
Trúc Lan cúi đầu nhìn cổ chân sưng lên, ôi, không thể đi ra ngoài đón được rồi.
*****
Đến trưa, Chu Thư Nhân về tới nhà. Mấy đứa con trai và con gái đều có mặt đông đủ ở cửa, chỉ duy nhất không thấy Trúc Lan. Phải biết rằng mỗi lần anh về Trúc Lan đều đứng ở cửa chờ anh, bây giờ đã là cặp vợ chồng già nên đãi ngộ không còn sao?
Chu Thư Nhân đi tới cửa, hỏi:
- Mẹ các ngươi đâu?”
Chu lão đại chỉ muốn im lặng lại bị người khác đẩy một cái từ phía sau. Chu lão đại quay đầu, không thể tin được nhìn Xương Trí đang giả vờ vô tội. Đừng có nhìn trời, chỉ có đệ sau lưng ta thôi!
Chu Thư Nhân híp mắt nói:
- Có chuyện gì giấu ta sao?
Chu lão đại rũ mắt, giọng cha thật trầm, hắn khẽ nuốt nước miếng đáp:
- Cha, tại Ngũ đệ làm mẹ trật chân cho nên mới không thể ra đón cha.
A, đừng tưởng là hắn sẽ gánh dùm, ai gây ra họa thì người đó tự mình gánh đi.
Chu lão nhị và Xương Liêm nhìn nhau, lão đại nói hay thật!
Chu Thư Nhân mỉm cười, cười tới xán lạn:
- Xương Trí à!