Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chu Thư Nhân hít vào một hơi thật sâu, xem tửng quyển sách, đúng là những quyển nhà anh chưa có. Anh day day giữa mày, nói với Cẩn Ngôn:
- Xếp chúng vào lại đi, ngày mai đưa về Tân Châu.
Cẩn Ngôn cười mỉm, đáp: - Vâng.
Chu Thư Nhân nói tiếp:
- Bữa tối cứ đơn giản thôi là được, ta đi nghỉ ngơi cái đã, nào có đồ ăn thì gọi ta dậy.
Anh vừa ra khỏi hoàng cung đã lập tức cho người trở về phủ ở Tân Châu báo tin, ngựa đi không nghỉ, chắc là bây giờ cũng sắp đến Chu phủ rồi.
Cẩn Ngôn: - Vâng.
*****
Diêu hầu phủ
Diêu Triết Dư không nhận được lệnh Hoàng thượng triệu kiến, không triệu kiến hắn thì hắn ta cũng không dễ gì được tiến cung. Hắn ta trở về Hầu phủ trong trạng thái hơi mỏi mệt, Nhị hoàng tử đúng là khó chơi, còn có quan viên Hộ Bộ, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống người ta vậy. Đầu tiên là phải ứng phó với Nhị hoàng tử, sau đó tiếp tục ứng phó với những kẻ Hộ Bộ coi trọng đồng tiền, cả thể xác và tinh thần đều rệu rã.
Diêu Triết Dư còn chưa về đến sân viện của mình, đã nhìn thấy Diêu Dao xách hộp thức ăn tới. Hắn ta cau mày, bước nhanh hai bước và giành xách lấy:
- Đầy tớ nha hoàn đâu hết rồi?
Vẻ mặt Diêu Dao bình tĩnh hơn nhiều, giọng điệu mừng rỡ:
- Đại ca, huynh đã về rồi!
Diêu Triết Dư mím môi, trước kia Diêu Dao luôn rất nhạy tin, bây giờ mới có mấy ngày ngắn ngủi mà chưa nhận được tin tức bên ngoài sao? Hắn ta cẩn thận quan sát, quần áo đơn giản mộc mạc, không thấy đeo trang sức trên người. Sắc mặt hắn ta trầm xuống, hỏi:
- Có cần ta giúp gì không?
Diêu Dao lắc đầu, thấy xung quanh không có ai, nàng ta mới nhỏ giọng nói:
- Đại ca, muội có tính toán của riêng mình.
Nàng ta đang ép mẫu thân, nàng ta muốn cho mẫu thân nhìn thấy, người đàn ông của mẫu thân chẳng thèm quan tâm gì đến nữ nhi ruột thịt của mình, thì làm sao có thể quan tâm đến mẫu thân cho được. Nàng ta muốn mẫu thân hiểu rõ hiện thực, mặc dù mẫu thân sẽ càng ngày càng đau khổ, nhưng vẫn tốt hơn sống trong ảo tưởng. Cho dù không có Đại ca, đệ đệ nàng ta cũng không có khả năng kế thừa Hầu phủ đâu.
Diêu Triết Dư dừng bước, nói:
- Trong lòng muội hiểu thì tốt, nếu cần giúp đỡ cứ nói một tiếng.
Trong mắt Diêu Dao ánh lên một tia ấm áp, nàng ta hờ hững nhìn đệ đệ bị ức h**p, lạnh nhạt đón nhận cay nghiệt, rồi lại bình thản chứng kiến mẫu thân hứng chịu tra tấn. Nàng ta cũng cần một chỗ dựa dẫm, nhưng nàng ta không thể để mình yếu mềm.
- Cảm ơn!
Diêu Dao lấy hộp thức ăn lại, sau đó nhỏ giọng thì thào:
- Mấy ngày sắp tới đừng trở về phủ.
Phụ thân sẽ ra tay với Đại ca, phụ thân sẽ không để cho hôn sự của Đại ca và Thẩm gia diễn ra suôn sẻ. Mặc dù nàng ta không biết nhiều tin tức bên ngoài, nhưng Thế tử của Diêu hầu phủ xảy ra chuyện cũng có thể thu hút ánh nhìn của người khác.
Diêu Triết Dư mỉm cười, may mà người muội muội này là thân nữ nhi, bằng không nàng ta đã mất mạng từ đời nào rồi.
*****
Chu phủ Tân Châu
Trúc Lan nhận được lời nhắn của Chu Thư Nhân thì đã yên tâm hoàn toàn. Giao lại trách nhiệm trong tay, Trúc Lan cảm thấy lòng mình khoan khoái hơn hẳn.
Đại Đổng thị Đổng Y Y cười nói:
- Bây giờ thì thẩm có thể yên tâm rồi.
Trúc Lan ngượng ngùng cười nói:
- Cũng không ngại ngươi chê cười, con người của ta là kiểu không thể rời xa thúc thúc của ngươi, thúc thúc của ngươi không có ở nhà thì trong lòng ta không yên tâm được.
Đổng Y Y hiểu được, trước kia nàng ta cũng lo lắng cho tướng công như vậy, thế nhưng bây giờ chỉ còn lại sự lạnh nhạt.
- Tình cảm của thúc và thẩm tốt quá, làm cho người ta hâm mộ.
Trúc Lan không có ý định khoe khoang tình cảm, làm vậy sẽ bị người ta ghen ghét, bèn hỏi:
- Mấy ngày nay Mộc Thần và Mộc Lam đã quen với việc học chưa?
Nhắc tới con cái, trong mắt Đổng Y Y tràn ngập ấm áp:
- Mộc Thần học được rất nhiều, muội phu biết nhiều chữ nghĩa, Mộc Thần cực kỳ sùng bái muội phu. Còn nha đầu Mộc Lam thì khá yêu thích học đàn, lại còn có chút thiên phú, hôm qua trở về có đàn cho ta nghe một đoạn ngắn.
Các con của nàng ta rất thích bầu không khí ở Chu phủ, nhi tử không bị áp lực, mỗi ngày chỉ cần ra sức học hành là được. Còn có thêm mấy người bạn tuổi tác xấp xỉ, tính cách cũng tươi sáng hơn hẳn. Nàng ta còn chưa mời tiên sinh cho nữ nhi, cho nên nha đầu không biết nhiều thứ. Bây giờ có người chỉ dẫn cầm kỳ thi họa, nàng ta thật sự muốn để các con ở đây lâu dài.
Trúc Lan ngẫm nghĩ, rồi nói:
- Lần trước ngươi nói ở Kinh Thành rất khó mời tiên sinh đúng không, để ta hỏi giúp ngươi xem thế nào.
Đổng Y Y cảm kích, nói: - Cảm ơn thẩm thẩm.
- Khách sáo làm gì.
Cô cũng không muốn Đổng Y Y đưa ra yêu cầu cho Mộc Lam ở lại đây. Tạm thời mối quan hệ giữa Chu gia và Giang gia còn chưa tốt đến mức đó.
Trong lòng Đổng Y Y hiểu rõ, thẩm sẽ không nói suông. Lần này tới đây nàng ta mới biết con gái của mình còn chẳng bì kịp đứa cháu gái nhỏ nhất của Chu gia. Nàng ta cũng lo sốt vó, trước kia đấu đá tiểu thiếp cho nên lơ là con gái. Nếu không nhờ có muội muội nhắc nhở, nàng ta còn chưa để ý thấy nữa.
Đỉnh quản gia tiến vào, nói:
- Từ gia gửi quà tặng tới, đây là danh sách quà tặng, còn có thiệp xin thăm hỏi.
Trúc Lan đón lấy thiệp và danh sách:
- Người tới còn nói gì nữa không?
Đinh quản gia nói: - Dạ không.
Trúc Lan nhìn thiệp, lần này chủ mẫu Từ gia báo muốn tới nhà thăm hỏi. Từ gia không bị lửa cháy xém tới, nhưng tương lai cũng chưa an toàn. Chu Thư Nhân phụ trách điều tra, có Hoàng thượng chống lưng, nhất thời không ai dám trả thù. Còn Từ gia thì khác, bọn họ chỉ là một nhà thương nhân, không biết Hoàng thượng sẽ sắp xếp cho Từ gia như thế nào.
Trúc Lan trả lời:
- Ra báo lại đi, ta rất chờ mong chủ mẫu Từ gia đến đây ngày mai.
Đinh quản gia đáp: - Vâng.
Sau đó Trúc Lan cầm danh mục quà tặng lên, quà tặng trong danh mục quà tặng đều rất quý trọng. Thay lời cảm ơn Chu gia, gồm có: một hộp ngọc trai, một cặp vòng tay, một cặp ngọc bội,... đồ đạc không ít.
Đổng Y Y thầm thấy hâm mộ. Sau khi quay về Kinh Thành, của cải Giang Gia không tính là nhiều, mà chi tiêu ở Kinh Thành rất lớn. Muốn có mặt mũi thì phải tham gia hoặc tự mở tiệc chiêu đãi khách khứa, muốn có nhân tình thì phải tới lui thường xuyên, lại còn nuôi đám nữ nhân ở hậu viện. Đúng, người trong dòng tộc Giang gia cũng rất thường xuyên tới cửa đòi hỏi giúp đỡ. Giang phủ chỉ có bề ngoài đẹp đẽ mà thôi. Quà cáp lần này nàng ta mang đến, nàng ta đã trích một ít từ của hồi môn của mình vào đó. Đổng Y Y không muốn xem nữa, sợ bản thân lộ ra thèm thuồng làm mất mặt người nhà họ Giang.
- Thẩm, thẩm bận rồi thì ra xin phép về trước.
Trúc Lan đáp: - Ừm.
Trúc Lan xem xong quà cáp, bảo Tống bà tử cất vào nhà kho. Những thứ trong này đều có thể để dành làm của hồi môn, nhất là một hộp ngọc trai.
*****
Kinh Thành
Chu Thư Nhân vừa mới thức dậy, Cẩn Ngôn nói:
- Bữa tối đã được chuẩn bị xong rồi. Với lại, đây là thiệp mời vừa mới gửi tới.
Chu Thư Nhân day day giữa mày, lao lực hai ngày hình như bị cảm mất rồi, cánh mũi có chút khó chịu, giọng nói của anh đặc sệt:
- Bưng đồ ăn vào đây đi, ngươi sai người đi mời đại phu đến luôn.
Cẩn Ngôn lo lắng, đại nhân trông có vẻ sắp bị bệnh: - Vâng.
Chu Thư Nhân cầm thiệp lên, tấm đầu tiên là của Nhị hoàng tử. Quý hóa quá, bận bịu công việc mà còn có thời gian mời anh đấy. Kế tiếp là của Tam hoàng tử và Tứ hoàng tử, thiệp của Diêu hầu gia nằm trong dự kiến của anh. Nhớ lại, lần trước anh bị “tuyên” tới, đừng nói là thiệp, chỉ có một tên nô bộc mà thôi. Khiến Chu Thư Nhân bất ngờ là thiệp của Thẩm hầu gia, mời anh tới uống trà. Chu Thư Nhân nhấp một ngụm nước trà, ngoài Thẩm hầu gia ra, anh hoàn toàn không muốn gặp gỡ bất kỳ người nào. Có điều, Hoàng thượng không cho anh rời khỏi Kinh Thành, nghĩa là có việc gì đó cần anh.
Chu Thư Nhân mân mê tấm thiệp, sau đó mỉm cười và ra hiệu cho Thận Hành mang thiệp tới đây, rồi anh cúi đầu viết hồi âm cho từng thiệp một. Thận Hành đứng ngay sau lưng đại nhân, gương mặt của y không có bao nhiêu biểu tình, nhưng mà khóe môi không khỏi giật giật. Bởi vậy, nên nói đại nhân quả nhiên xứng với cái danh xưng “cáo già” sao?
Chu Thư Nhân để riêng tấm thiệp của Thẩm hầu gia ra, và giao thiệp đã được viết hồi âm xong cho Thận Hành:
- Ngươi đích thân đưa đến các phủ đi.
Thận Hành đơ ra, đáp: - Vâng.
Thận Hành đi chưa được bao lâu thì Cẩn Ngôn cũng quay trở về. Đại phu bắt mạch, may mà không quá nghiêm trọng, chỉ cần hốt hai thang thuốc uống vào là khỏi. Ăn tối và uống thuốc xong, tâm trạng của Chu Thư Nhân không tệ, lăn ra ngủ bù.
Tuy nhiên, ở Kinh Thành lại có rất rất nhiều người không thể đi vào giấc ngủ.
*****
Buổi trưa hôm sau, Chu Thư Nhân tới tửu lầu trước. Chưởng quầy tự mình dẫn anh tới căn phòng bao, Chu Thư Nhân gọi một ấm nước nóng, rồi mở cửa sổ và nhìn ra ngoài ô cửa sổ. Thấy xe ngựa tới, nụ cười của anh càng thêm sâu sắc.