Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 542: Tiếp Thu Tinh Hoa Một Cách Nhuần Nhuyễn

Trước Tiếp

Chính viện

Trúc Lan đang dìu con trai tập đi, thì Tuyết Hàm quay trở lại. Trúc Lan bèn hỏi:

- Sao con không đi cùng mấy vị khách nhí của Giang phủ?

Tuyết Hàm thuận tay đón lấy đệ đệ, nói:

- Mẹ, dù sao con cũng là trưởng bối mà. Mặc dù tuổi tác chênh lệch không có bao nhiêu, nhưng con cứ ở đó khiến bọn trẻ Giang phủ không được tự nhiên, thế là con bèn lấy cớ rồi đi.

Trúc Lan tin vào ánh mắt nhìn người của con gái, hỏi:

- Con cũng từng gặp hai đứa nhỏ này trước đó, lần này gặp lại cảm thấy thế nào?

Tuyết Hàm hôn đệ đệ một cái, đáp:

- Thay đổi rất nhiều. Trước kia bọn trẻ nói chuyện có chút kiêu ngạo, bây giờ đã biết tém lại. Nhất là Mộc Lam, nói chuyện cực kỳ cẩn thận. Kinh thành đúng là nơi có thể đả kích nguoi82 ta, chắc chắn Mộc Lam đã từng bị ức h**p.

Ở Kinh Thành mà không có gia thế vững chắc, dáng dấp xinh đẹp rất dễ bị người khác hà h**p.

Trúc Lan cũng cảm nhận được, lúc Giang phủ mới hồi kinh, cái đầu của hai đứa nhỏ này vẫn còn ngưỡng cao.

- Mộc Thần thì sao? Con cảm thấy nó thế nào?

Tuyết Hàm không hề ngu ngốc, nàng lập tức ngộ ra, hỏi:

- Giang gia tới đây là vì Ngọc Lộ sao?

Trúc Lan khẽ cười, con gái có cùng suy nghĩ với cô, đoán là Ngọc Lộ. Thoạt nhìn Lão Đại và Lão Nhị có vẻ ngang cơ, nhưng thực chất rất khác. Đại phòng có trưởng tôn xuất sắc, còn có hai đứa con trai khác nữa. “Giá cả thị trường” của Ngọc Lộ cao hơn Ngọc Sương nhiều.

- Nói xem, con thấy những gì?

Chuyện này có liên quan đến chất nữ, Tuyết Hàm cẩn thận ngẫm lại:

- Rất có quy củ, lúc nói chuyện phiếm vẫn giữ chừng mực, biết cách điều tiết bầu không khí, hắn cũng khá quan tâm Mộc Lam. Còn lại thì còn tiếp xúc quá ít, không nhìn ra được cái gì. Trái lại, hỏi con một số chuyện của Ngọc Sương và Ngọc Lộ.

Không thể cáp kèo đích tiểu thư của Chu phủ, bèn chuyển hướng sang hai đứa cháu gái của nàng.

Trúc Lan im lặng, hỏi:

- Cũng có nhiều người hỏi thăm Minh Vân lắm.

Tuyết Hàm: - … Mới đó mà đã trưởng thành hết rồi.

Sau đó nàng lại đỏ mặt, cháu trai và cháu gái sắp sửa đính ước, nàng cũng sẽ phải gả chồng. Hai má Tuyết Hàm nóng lên, Dung Xuyên mới vừa mua thêm một cửa hàng nữa.

Trúc Lan véo má con gái, đảm bảo con bé này đang nghĩ về Dung Xuyên. Nhắc tới Dung Xuyên, bây giờ người có quan hệ thân thiết nhất với Thi Khanh chắc là Dung Xuyên. Thi Khanh là người vừa có mưu trí vừa không chịu ngồi yên, hắn ở Tân Châu một năm tích cóp được kha khá và quen biết không ít nhân vật. Có một số tác phẩm thực sự không nỡ tặng đi, vẽ lại cũng được. Dung Xuyên hiện đang làm công việc này, Thi Khanh chính là thần tài của Dung Xuyên.

*****

Sau bữa cơm tối, Xương Liêm và Mộc Thần đến gặp Chu Thư Nhân. Bởi vì Trúc Lan có nói, cho nên Chu Thư Nhân bèn dẫn người tới thư phòng, cố tình kiểm tra một buổi. Trúc Lan chờ Chu Thư Nhân về tới, vội hỏi:

- Sao rồi?

Chu Thư Nhân khẽ “hừ” một tiếng:

- Là một thằng nhóc có dã tâm đấy. Có điều không tệ.

Trúc Lan thật sự thông cảm, nói:

- Kinh Thành ra trung tâm của quyền lực còn gì, có dã tâm là chuyện hết sức bình thường. Nhưng mà chúng ta còn phải xem xét lại.

Chu Thư Nhân “ừ”. Thằng nhóc Giang gia chỉ là một trong số những ứng cử viên. Đáng tiếc, trong nhà anh không có ai ở vào độ tuổi thích hợp với những người được anh tán thành. Tuy nhiên, anh cũng không vội.

*****

Kinh Thành, phủ Ngũ hoàng tử

Từ Nhị hoàng tử đến Tứ hoàng tử đều đang có mặt ở đó, đến tối cũng không chịu về mà ở lại luôn trong phòng của Ngũ hoàng tử. Ngũ hoàng tử Trương Cảnh Hoành sinh bệnh, sợ hãi tới mức mơ thấy ác mộng liên miên. Vẻ mặt của y trắng bệch, nửa nằm nửa ngồi tựa vào gối đầu, còn phải ứng phó đám người ca ca thích hóng chuyện.

Nhị hoàng tử không nói chuyện tốt, toàn nói chuyện xấu:

- Hôm nay hoàng huynh nghe nói bài cảm nhận của hoàng đệ bị trả trở về, yêu cầu viết lại lần nữa đúng không?

Lúc hắn nhận được tin này, còn ngớ người ra. Phụ hoàng bất mãn đối với Ngũ hoàng đệ cỡ nào vậy trời, Lão Ngũ bị dọa cho chết khiếp rồi, mà còn yêu cầu Lão Ngũ viết lại!

Đôi tay của Ngũ hoàng tử Trương Cảnh Hoành bên dưới tấm chăn nắm tay thành đấm, dạ dày lại không nhịn được mà sôi trào. Y nghiến răng hỏi:

- Nhị hoàng huynh rảnh lắm hả?

Nhị hoàng tử Trương Cảnh Dương vung vẩy đôi tay, trong tay không có cây quạt đúng là khó chịu. Hắn trừng mắt với Tam hoàng tử, rồi cười tủm tỉm, nói:

- Đúng là rất rảnh, cho nên bắt đầu từ mai hoàng huynh sẽ thường xuyên tới đây thăm nom hoàng đệ.

Tam hoàng tử cố nhịn không phá đám, thầm nghĩ: may mà Thái tử không theo tới đây. Bằng không, đám người bọn họ lại bị khịa kháy. Tuy nhiên:

- Ngũ hoàng đệ bị hoảng sợ, lại còn sinh bệnh. Thái tử thân là ca ca ruột thịt mà hình như còn chưa tới thăm lấy một lần nhỉ!

Tứ hoàng tử vuốt cằm, nói:

- Cũng chưa từng phái người tới hỏi thăm một tiếng nào.

Ngũ hoàng tử cố nén cơn giận, ba tên khốn kiếp này dám ám chỉ bản thân đang giám sát phủ Ngũ hoàng tử mà không hề kiêng nể gì. Sắc mặt Ngũ hoàng tử trầm xuống, nói:

- Các vị hoàng huynh là người không có nơi nào để đi hay gì?

Nhị hoàng tử mân mê chuỗi ngọc trong tay, nói:

- Ai bảo Ngũ hoàng đệ cho các hoàng huynh được mở rộng tầm mắt, Ngũ hoàng đệ là nhân vật gây sốc nhất lúc này đấy.

Trương Cảnh Hoành im lặng, cả đám hợp sức theo dõi sát sao phủ Ngũ hoàng tử, những ngày sắp tới sẽ không tốt lắm.

Trong lòng Tam hoàng tử có khúc mắc, hắn còn đang gánh trách nhiệm thay cho Ngũ hoàng tử đây.

- Nhắc mới nhớ, sao không thấy Lâm tiểu thư tới chăm sóc Ngũ hoàng đệ vậy? Ài chà, chẳng lẽ Ngũ hoàng đệ để ý?

Tứ hoàng tử cố kìm khóe miệng đang muốn nhếch lên, nói:

- Mặc dù là chăm sóc nam tử xa lạ, nhưng vẫn còn mặc quần áo đúng không? Coi ta này, ta không nên nói nữa.

Trương Cảnh Hoành: “...”

Y nhắm mặt lại, không muốn nhìn mấy tên chết tiệt này thêm nữa, nhưng trong lòng đã ước có thể cầm dao chém chết ba người bọn họ.

*****

Trong hoàng cung, Hoàng thượng đang quan sát Thái tử, trong lòng toàn là cảm xúc phức tạp. Tiểu tử này đúng là đã học được tinh túy của ngài đến mức nhuần nhuyễn, đến cả ngài mà còn chưa nghĩ tới chuyện yêu cầu viết lại. Sau khi Thái tử xem xong, không những bắt bẻ câu cú có vấn đề, còn trích hẳn phần có vấn đề ra để phê bình, lúc ngài cầm bài cảm nghĩ về không khỏi sửng sốt.

Thái tử xoa cổ, hỏi:

- Phụ hoàng, vì sao cứ nhìn nhi thần như vậy?

Hoàng thượng trầm mặc một lúc, nói:

- Con cũng đoán được rồi à?

- Quá rõ ràng rồi, nhi thần mà đoán không được mới là có vấn đề đó.

Hoàng thượng cong cong khóe môi, nói:

- Đám người Lão Nhị lại không đứa nào đoán được.

Thái tử thầm nghĩ, đám người Lão Nhị là người trong cuộc, vả lại cũng không hiểu rõ mẫu hậu, mà còn bị phụ hoàng phân tán suy nghĩ, tất nhiên sẽ không suy nghĩ theo chiều hướng này. Còn y, bởi vì y là Đại ca, tiếp xúc với phụ hoàng nhiều năm, cho nên mới đoán ra được. Tính ra, phụ hoàng vẫn luôn là người cao thâm khó đoán trong lòng mấy người Lão Nhị.

Hoàng thượng xua tay, nói:

- Cũng trễ lắm rồi, con trở về đi, chờ thêm một thời gian nữa là bận lại rồi.

Trong lòng Thái tử run lên, phụ hoàng lại chuẩn bị chơi chiêu lớn.

*****

Hôm sau, cơm nước xong xuôi, Đại Đổng thị lại đến tâm sự với Trúc Lan. Đại Đổng thị nói:

- Chỉ khi vào kinh mới biết được chức quan Tứ phẩm chẳng là gì cả.

Hồi ở Bình Châu, nàng ta là người được biết bao người nịnh bợ. Ở Kinh Thành, đến cả chức quan thấp hơn tướng công mà nàng ta cũng phải cẩn thận ứng xử. Mỗi lần tham gia yến tiệc lại là một lần mệt mỏi tột độ, con trai và con gái của nhàng ta cũng bị tủi thân không ít.

Trúc Lan cảm thán:

- Kinh Thành có quá nhiều nhà quyền quý.

Đại Đổng thị thầm nghĩ, Chu phủ mà về Kinh Thành chắc chắn sẽ khác hoàn toàn. Tâm phúc của Hoàng thượng, không cần biết chức quan lớn hay nhỏ, đều phải nịnh bợ. Nói trắng ra là, quan quyến có bị khinh bỉ hay không, phụ thuộc vào người chủ trong nhà.

- Đúng vậy, quá nhiều.

Trúc Lan thầm nghĩ, Kinh Thành không chỉ có nhiều quan viên và gia tộc quyền quý, mà còn có vô số thân thích quyền quý. Cả đống người không nổi bật, nhưng lại chẳng biết là thân thích của nhà nào đâu!

Đại Đổng thị nói tiếp:

- Tính ra, lâu nay thẩm thẩm vẫn chưa trở về Kinh Thành sinh sống, ta còn tưởng đâu thẩm thẩm sẽ đến tòa nhà trong kinh để xem một chút.

Trúc Lan thật sự không muốn hồi kinh, cô cảm thấy có người Hoàng thượng ban cho trông coi đủ rồi, cô thật sự rất yên tâm. Vả lại quay về Kinh Thành đồng nghĩa với gặp rắc rối, còn lâu cô mới quay về. Suy cho cùng, Chu Thư Nhân ở đâu, cô sẽ ở đó. Trúc Lan cười nói:

- Lúc cần trở về thì cũng phải trở về thôi.

Đại Đổng thị biết Dương thị không muốn nói đến chuyện này nữa, nàng ta cười trừ. Trong lòng vẫn rất hâm mộ, bởi lẽ tòa nhà Hoàng thượng ban cho không giống tòa nhà bình thường. Cho dù mở tiệc chiêu đãi khách khứa, cũng không ai dám làm bậy, cái này người ta gọi là tự tin.

Sau đó, Trúc Lan và Đại Đổng thị nói về các vị tiên sinh được mời đến nhà, cô hỏi Đại Đổng thị có mời tiên sinh về dạy Mộc Lam hay không. Tiếc là trong kinh không dễ gì mời được tiên sinh, tạm thời chưa tìm thấy ai hợp ý.

*****

Thời gian trôi qua khá nhanh, mới đó mà đã năm ngày, Diêu thế tử cũng đã quay lại. Diêu thế tử không về một mình, mà còn dẫn theo rất rất nhiều người. Bão tuyết cứ như một điềm báo trước, bên trên bầu trời nhuốm màu âm u, trong khắp thành Tân Châu trở nên cực kỳ áp lực.

Trước đi đi ngủ, Chu Thư Nhân nói với Trúc Lan:

- Ngày mai sẽ thu lưới bắt đường dây.

Trúc Lan tựa vào bả vai của Chu Thư Nhân, đáp: - Ừm.

Chu Thư Nhân ôm chặt Trúc Lan, ngày mai cả Tân Châu và mấy châu thành lân cận cùng nhau hành động, lần này đảm bảo sẽ có rất nhiều người chết.

Trước Tiếp