Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lúc Chu Thư Nhân thức dậy, không có chỗ nào trên người là thoải mái cả. Cảm thấy eo mỏi, lưng đau, chân thì chuột rút. Tối hôm qua quỳ rất thật nên đầu gối đau không chịu nổi, bởi vì muốn dậy sớm nên anh luôn không dám ngủ sâu. Lúc súc miệng bụng anh trống trơn, bụng rỗng uống nước trà, cố gắng nâng cao tinh thần đi theo Hoàng Thượng vào triều. Mới sáng sớm đã phạt đứng, đúng là đau dạ dày ghê.
Chu Thư Nhân đi theo sau mấy vị hoàng tử, ngẩng đầu là có thể nhìn thấy sắc mặt xanh xao của họ, đói nên mới thế chứ gì. Vừa so sánh xong, tâm trạng của anh đã tốt hơn rất nhiều. Ít nhất tối hôm qua trong lúc nói chuyện với Hoàng Thượng, anh còn được ăn một chút trái cây và bánh ngọt, dù sao anh không thấy đói bụng là được rồi. Còn tối hôm qua nói về chuyện gì, thì Chu Thư Nhân không muốn nhớ lại chút nào. Mặc dù không tiếp tục thăm dò, nhưng toàn nói về những nội dung có tính nguy hiểm cao, anh luôn phải tập trung cao độ.
Vốn dĩ Chu Thư Nhân không cần vào triều, nhưng Hoàng Thượng lại đặc cách cho phép, đúng là gây chú ý đến mức không thể hơn được nữa. Đi theo sau hoàng tử, tiến vào đại điện, cho dù đã đứng ở sau cùng nhưng vẫn chịu những ánh nhìn chằm chằm. Chu Thư Nhân không ngẩng đầu, xem bản thân như phông nền, đứng rất bình tĩnh.
Các đại thần trên triều vẫn luôn nhận được tin tức rất nhanh, sự kiện Ngũ hoàng tử thật giả đã truyền khắp Kinh Thành từ sớm. Bọn họ vào triều với tinh thần phấn chấn để xem kịch, không ngờ lại gặp được Chu đại nhân, hơi bị k*ch th*ch. Hoàng Thượng ngồi ở vị trí của mình, nhìn xuống đám đại thần bên dưới. Hừ, ai nấy đều co rúm lại như con chim cút, là sợ bị giận cá chém thớt vì sự kiện hoàng tử thật giả chứ gì, xem ra hôm nay không có chuyện gì lớn.
Chu Thư Nhân lặng lẽ tính thời gian, không tới nửa canh giờ đã bãi triều. Chu Thư Nhân thở phào, cuối cùng cũng được về nhà rồi. Bởi vì đứng ở cuối cùng, lại không muốn bị giữ lại nên Chu Thư Nhân chuồn trước, anh không muốn người ta túm mình lại rồi săm soi đâu. Tối hôm qua chết nhiều tế bào não lắm rồi, anh thật sự không còn tinh thần và sức lực để đối phó với đám cáo già này nữa. Đáng tiếc là tưởng tượng thì hay, nhưng vừa đi chưa tới hai bước đã bị người ta đuổi theo, quay đầu nhìn lại, là Nhị hoàng tử, đôi chân dài đó của Nhị hoàng tử cũng không phải trưng cho có.
Nhị hoàng tử Trương Cảnh Dương nghĩ thầm, chân Chu đại nhân không dài nhưng lại đi rất nhanh:
- Chu đại nhân có việc gì gấp sao?
Trong lòng Chu Thư Nhân muốn mắng người, một lần tạm dừng này rất tuyệt, vì đám phía sau cũng đuổi theo kịp rồi, trên mặt ai cũng mang theo nụ cười:
- À, vi thần vội về phủ nha, phủ nha có cả đống chuyện đang chờ vi thần, vậy nên mới sốt ruột quay về đó như thế.
Nhị hoàng tử tạm dừng:
- Chu đại nhân bận rộn thật đấy.
- Đúng vậy, là Tri phủ một châu cho nên có rất nhiều chuyện phải làm.
Vậy nên đừng có rủ anh đi ăn trưa sớm nhé.
Trong lòng Nhị hoàng tử bức bối, đúng là hắn muốn mời Chu đại nhân ăn một bữa cơm, tiện thể tìm hiểu tin tức. Nghe nói, tối hôm qua phụ hoàng đã tán gẫu rất vui với Chu đại nhân, tận mắt nhìn thấy phụ hoàng yêu thích Chu đại nhân thế nào, nếu không g**t ch*t được thì việc giữ mối quan hệ thân thiết với Chu đại nhân cũng không mang thiệt thòi gì về cho hắn. Chỉ cần là người phụ hoàng coi trọng thì không cần quan tâm là quan lớn quan nhỏ, đó đều là những người đáng để qua lại:
- Vậy sao, thế thì tiếc quá, ta còn nghĩ khó lắm đại nhân mới về Kinh Thành một chuyến, nên mời đại nhân ăn một bữa cơm rau dưa mới phải.
Chu Thư Nhân cười nhạo trong lòng, anh không muốn ăn bữa cơm xong rồi mắc bệnh bao tử luôn, nếu anh đồng ý với Nhị hoàng tử thì chắc chắn Tam - Tứ - Ngũ hoàng tử cũng sẽ mặt dày đuổi theo. Nhìn đám hoàng tử kè kè theo sát bên, Chu Thư Nhân cười nói:
- Vi thần cảm ơn Nhị hoàng tử, nhưng tiếc là vi thần có việc gấp thật.
Nhị hoàng tử cười:
- Sau này vẫn còn cơ hội.
Chu Thư Nhân cười đáp:
- Đến lúc đó vi thần sẽ mời Nhị hoàng tử.
Nhị hoàng tử hài lòng, Chu Thư Nhân cũng không đi vội nữa, mà đi bên cạnh Nhị hoàng tử, ít ra như thế thì đám đại thần sẽ không nhào lên.
Tới cửa cung, Chu Thư Nhân gặp được Vệ đại nhân. Tối hôm qua anh đã nói với Hoàng Thượng rằng sáng nay sẽ rời đi, Hoàng Thượng sắp xếp xong cả rồi. Bên cạnh Vệ đại nhân có một vị công tử đang đứng, tùy tùng bên cạnh công tử có xách một túi đồ trong tay, công tử bước tới:
- Đại nhân, đây là bữa sáng Thái Tử chuẩn bị cho đại nhân, đại nhân hãy ăn trên đường trở về thành.
Chu Thư Nhân không hỏi vị công tử này là ai mà bảo Cẩn Ngôn nhận đồ:
- Vi thần tạ ơn Thái Tử.
Công tử cười tủm tỉm:
- Chu đại nhân khách sáo rồi.
Sau khi Chu Thư Nhân chào mấy vị hoàng tử thì nhanh chóng leo lên xe ngựa, đôi mắt chứa dao găm của mấy vị hoàng tử có thể giết người chứ chẳng chơi. Kinh Thành này đúng là nơi đầy cáo già thích giả nai tơ, vừa rồi vị công tử kia nhận những ánh mắt chứa dao găm mà không dao động chút nào.
Trong lòng Nhị hoàng tử rất muốn mắng người, người gian trá nhất chính là Thái Tử, hắn buồn bực hơn, đến lén lút báo tin mà đám bọn họ còn không dám, vậy mà Thái Tử lại công khai hiên ngang truyền tin, bực thật chứ. Sắc mặt Tam hoàng tử cũng thay đổi, Thái Tử vẫn tâm cơ như trước. Nụ cười của Tứ hoàng tử cứng lại, vừa rồi hắn ta còn cười nhạo Nhị hoàng huynh nóng vội quá, bây giờ hắn ta lại bị Thái Tử cười nhạo lại không nể nang gì. Ngũ hoàng tử cắn răng, cái nào lợi đều thuộc về Thái Tử, còn nguy cơ là của y, sao mà y không hận cho được.
Chu Thư Nhân cũng mặc kệ chuyện ở cửa cung, ngồi trong xe ngựa mở túi đồ ra, những thứ trong túi được chuẩn bị rất đầy đủ, từ thức ăn đến đồ dùng, nhưng quan trọng nhất là hai bình thuốc, một bình là thuốc bổ, một bình là thuốc giải độc. Chu Thư Nhân cất kỹ, Thái Tử không cần lừa anh về hai bình thuốc này. Đương nhiên anh cũng sẽ không tin tưởng hoàn toàn, về rồi vẫn phải tìm người đến xem thử. Có điều tâm tư của Thái Tử đúng là rất tỉ mỉ, hành động này đủ lấn lướt mấy vị hoàng tử khác. Chu Thư Nhân vẫn chưa đói, cột túi đồ lại, tranh thủ lúc còn trên xe, anh cần nghỉ ngơi.
Chu Thư Nhân đi rồi, mọi ánh mắt ở Kinh Thành đều tập trung vào phủ của Ngũ hoàng tử. Có người cười nhạo Ngũ hoàng tử, cũng có người xem kịch vui. Ngũ hoàng tử quay về phủ không chần chừ chút nào, mặc dù phụ hoàng không phái người đi về theo y, nhưng y cũng rõ, phụ hoàng biết hết mọi chuyện.
Lâm đại tiểu thư đã nhận được tin từ sớm, đứng chờ ở cửa mà nước mắt lưng tròng. Tiếc là Ngũ hoàng tử không liếc nhìn nàng ta cái nào, đi thẳng vào cổng lớn. Người Ngũ hoàng tử không muốn gặp nhất bây giờ chính là vị hôn thê Lâm tiểu thư này, cho dù chỉ chăm sóc một ngày nhưng đó cũng là nam nhân bên ngoài, hơn nữa sự tồn tại của Lâm tiểu thư nhắc nhở rằng y đã hồi kinh thế nào, chỉ càng khiến y thấy chán ghét vị hôn thê không có gia thế lớn này hơn thôi.
*****
Trong hoàng cung, Thái Tử bận xong việc trong tay mới chú ý tới chuyện phụ hoàng đã ra ngoài, còn không dẫn Liễu công công theo. Liễu công công thấy Thái Tử nhìn sang mình, bèn nói:
- Hoàng Thượng tới tẩm điện của Hoàng Hậu rồi ạ, Hoàng Thượng nói nếu hôm nay không có chuyện gấp thì đừng làm phiền ngài ấy.
Thái Tử đứng lên, phụ hoàng đi an ủi mẫu hậu sao? Suy nghĩ này khiến lòng Thái Tử rất phức tạp, hôm qua Lão Ngũ quay về, người mất bình tĩnh nhất là mẫu hậu nhỉ!
*****
Thành Tân Châu, cho dù Chu phủ từ chối tiếp khách nhưng vẫn nhận được rất nhiều thiệp mời như cũ. Trúc Lan không gặp bất cứ ai, Trúc Lan chờ quản gia đi ra ngoài trả lời, nói với Tống bà tử:
- Không biết lão gia đã lên đường trở về chưa nữa.
Tống bà tử cũng không biết, bây giờ bà ấy đang ở Chu phủ, nhiều lúc chỉ truyền tin tức đi, chứ bà ấy không nhận được tin tức nội bộ nào.
Trúc Lan cũng không trông cậy vào việc Tống bà tử có thể trả lời mình, bế con trai nhỏ để dời sự chú ý đi:
- Con trai, gọi cha nào.
Đôi mắt thằng bé này nhìn dáo dác xung quanh, sau đó chớp mắt kêu bi bô.
Trúc Lan nở nụ cười:
- Cái tốt thì con không học đâu.
Đây là hình thành thói quen rồi, nhìn xung quanh để tìm cái ăn. Nói ra thì từ lúc thêm thức ăn dặm vào, thằng bé này tham ăn hơn hẳn, một ngày không thể không có món ăn dặm.
Giữa trưa, Chu Thư Nhân trở về thành Tân Châu, nhưng không tới nha phủ mà về thẳng nhà. Trúc Lan nhận được tin báo trước nên chờ sẵn ở cửa, thấy Chu Thư Nhân xuống xe ngựa thì trái tim thấp thỏm mới bình bĩnh trở lại. Cô mừng rỡ bước tới nắm lấy cánh tay Chu Thư Nhân, giọng hơi nghẹn ngào:
- Về là tốt rồi, về là tốt rồi.
Chu Thư Nhân đỡ Trúc Lan, nói:
- Vào nhà thôi em!
Trúc Lan: - Ừ.
Chu Thư Nhân đi được hai bước thì nói với đám con trai con dâu đang theo sau:
- Các ngươi cũng giải tán đi, không cần đi theo đâu.
Chu lão đại hơi ngẩn ngơ, sao tình cảnh này quen thuộc thế nhỉ, đúng là nhớ thật đấy:
- Vâng ạ.
Chu Thư Nhân về nhà bình an, tâm trạng thấp thỏm căng thẳng của cả Chu phủ cũng thả lỏng, các nhà vừa cười vừa nói rời đi.
*****
Chính viện, Trúc Lan s* s**ng kiểm tra Chu Thư Nhân cẩn thận:
- Không bị thương chứ?