Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 532: Thái Tử, Xin Ngươi Hãy Ngậm Miệng Lại Dùm Đi!

Trước Tiếp

Chu Thư Nhân đã đoán ra thật, chẳng qua anh không đoán được Hoàng thượng lại làm chuyện khiến Ngũ hoàng tử phải khó chịu thôi. Nhìn xem thánh chỉ nói gì: chăm sóc người bệnh ngày đêm. Theo như tin tức mà anh nhận được, Ngũ hoàng tử giả nằm liệt trên giường, sau này mỗi ngày ở chung một phòng, trong sạch cũng thành không trong sạch thôi. Vả lại Ngũ hoàng tử thật sẽ không ngồi yên chờ chết, chắc chắn y sẽ nhanh chóng nghĩ cách hồi kinh để khôi phục thân phận. Hoàng thượng đang buộc Ngũ hoàng tử tự mình xuất hiện, nhưng anh cảm thấy, sau khi Ngũ hoàng tử thật xuất hiện sẽ có thêm một cặp sừng trên đầu thế nhỉ? Mà còn bị nhiều người biết.

Ánh mắt Chu Thư Nhân nghiêm nghị, Hoàng thượng thật sự không hề nương tay với Ngũ hoàng tử. Xem ra suy đoán của anh và Trúc Lan có đến 80 - 90% là sự thật rồi.

Uông đại nhân lặng lẽ ngồi lại chiếc ghế của mình. Ông ấy sắp có nhi tử nữa rồi, ông ấy nên an phận và ngoan ngoãn một chút thì hơn, ông ấy không chơi nổi với bọn họ.

*****

Lâm phủ

Sắc mặt Ngũ hoàng tử Trương Cảnh Hoành trở nên dữ tợn. Không phải là vì y thích Lâm đại tiểu thư, chẳng qua y đã xem Lâm đại tiểu thư là người của y. Mặc dù còn chưa làm tới bước kia, nhưng có ôm ấp hôn hít thì đã trở thành người của y rồi còn gì.

Tiểu thư Lâm gia vào kinh không khiến y tức giận, y tức giận bởi Lâm gia đáng chết chiếm mất vị trí Ngũ hoàng tử phi chỉ là nhà quan Ngũ phẩm. Nhớ lại lúc trước, y coi trọng Huyện chúa của Thẩm gia - Thẩm Di Nhạc. Nàng ta mới là Ngũ hoàng tử phi lý tưởng của y, mỹ nhân hiếm thấy, được Hoàng hậu yêu thích và nhà ngoại là nơi tin cậy của phụ hoàng.

Ngũ hoàng tử đập phá thư phòng cũng chưa nguôi giận. Diêu Dao chết tiệt, không giúp đỡ y. Cả Diêu Triết Dư nữa, đúng, tất cả là tại Diêu Triết Dư phá hỏng kế hoạch của y, bằng không bây giờ y đã hồi kinh rồi. Diêu Triết Dư chết tiệt còn cướp đi nhân duyên của y.

Ngũ hoàng tử đang tức điên, còn Lâm phủ thì mừng như điên. Mặc dù Lâm tiểu thư vào Kinh, nhưng tạm thời cho tới lúc này vui mừng chiếm phần hơn, cái bánh nhân thịt đủ lớn.

*****

Buổi chiều, Trúc Lan nghe Tống bà tử báo lại, Lâm phủ có một vị hoàng tử phi, còn được Hoàng thượng tứ hôn, hiện tại chỉ mới qua một buổi trưa mà đã có không ít người đi nịnh bợ bọn họ.

Tống bà tử nhỏ giọng hỏi:

- Chủ mẫu, có cần gửi quà tới Chu phủ không?

Trúc Lan vừa cầm muỗng nghiền táo vừa trêu chọc con trai, nói:

- Khỏi đâu.

Tống bà tử khẽ cười cản tiểu thiếu gia lại, tránh cho tiểu thiếu gia bị té xuống đất, sau đó bà ấy không nói gì nữa.

Trúc Lan cười cong cong mắt, nói:

- Con à, gọi mẹ nào… mẹ… nếu không là không cho ăn đâu đó.

Mấy ngày nay Trúc Lan không có gì làm, bèn dạy con trai nói chuyện, đã có một chút hiệu quả. Mặc dù còn chưa nói được, nhưng cũng biết cách cử động miệng. Vả lại, Trúc Lan thật sự chờ mong tiếng đầu tiên con trai gọi sẽ là "mẹ".

Nhóc con bắt một hồi mà vẫn chưa được ăn, tức giận ngồi yên bất động, đôi mắt thao láo nhìn chằm chằm vào cây muỗng, miệng thì há ra: "A a".

Trúc Lan lắc đầu, nói:

- Gọi mẹ.

Đôi mắt của cậu nhóc nhanh chóng ầng ậng nước mắt, Trúc Lan thấy vậy cảm thấy thằng bé thật là nóng nảy. Cô vội vàng đưa cái muỗng tới bên miệng con trai, sau đó véo nhẹ lỗ tai của nó:

- Nhà này chỉ có con là lật mặt nhanh nhất thôi đó, nói khóc là khóc.

Nhóc con làm gì còn ý định muốn khóc chứ, hai bàn tay nhỏ nhắn mũm mĩm nắm chặt cây muỗng, vui vẻ reo lên ê a.

Trúc Lan thấy Liễu Nha cầm thư vào, không chơi với con trai nữa:

- Thư của ai vậy?

Liễu Nha trả lời:

- Dạ bẩm, là thư của Dương phủ ạ.

Trúc Lan nhanh chóng nhận lấy, tính ra Trúc Lan và nhà mẹ đẻ rất hay trao đổi thư từ với nhau, đều đặn nửa tháng một lần. Mặc dù cứ cách nửa tháng là lại nhận được một phong thư báo tin cha mẹ vẫn khoẻ, nhưng gần một năm không gặp cha mẹ, cô cũng rất nhớ.

Trúc Lan tính ngày, chưa đến thời gian nhận thư thường lệ. Cô vội vàng đọc thư, mới thở phào nhẹ nhõm. Cha mẹ khoẻ mạnh, thư này được gửi cấp tốc, cho biết con trai thứ hai của Đại ca là Dương Võ Thu đã xuất phát từ thành Lễ Châu đi đến Tân Châu để tặng quà Tết và đưa tiền bán quả. Sẵn đây, đoàn xe Lý gia chắc cũng sắp tới nơi rồi. Bởi vì vận chuyển thức ăn cho nên đi không quá nhanh, cô nên phái người ra đón.

Trúc Lan thả phong thư xuống, không khỏi bật cười. Lý gia á, chắc là tới thành Tân Châu luôn chứ không viết thư báo trước gì cả.

- Liễu Nha, ngươi đi nói với Đinh quản gia một tiếng, bảo hắn phái người đi xem đoàn xe khởi hành từ quê đã đến đâu rồi.

Liễu Nha: - Vâng ạ.

Trúc Lan cất thư vào, cô cũng nên bắt tay vào chuẩn bị quà tết. Mua sắm sớm chút, đồ đạc sẽ không tới mức khan hiếm, và giá cả cũng rẻ hơn. Cô nói với Tống bà tử:

- Đi gọi tiểu thư tới đây, bảo tiểu thư mang theo tất cả sổ sách luôn.

Cô muốn tính xem trong nhà còn bao nhiêu bạc, mua quà Tết cần rất nhiều tiền, có khi dốc hết cả vốn liếng chứ chẳng đùa.

Tuyết Hàm nhanh chóng có mặt, Lưu Ly đi theo phía sau đang cầm hai quyển sổ trên tay. Tuyết Hàm cầm qua, nói:

- Mẹ, sổ sách mẹ cần đây ạ.

Trúc Lan ra hiệu cho Tuyết Hàm ngồi xuống ăn trái cây, tự mình lật xem sổ sách. Nhìn thấy số tiền trong nhà còn lại không đến một ngàn lượng bạc, dạo này trong nhà chi tiêu thật sự rất nhiều mà phần lớn là Chu Thư Nhân.

Tuyết Hàm thấy mẹ cau này, cẩn thận ngẫm lại sổ sách, trí nhớ của nàng rất tốt cho nên lập tức nhớ hết toàn bộ, các dòng thu chi sẽ không có lỗi.

- Mẹ, mẹ sao vậy ạ?

Trúc Lan khép sổ sách lại, nói:

- Mẹ muốn mua quà Tết, nhưng tiền bạc trong nhà không còn nhiều lắm.

Trúc Lan nhẩm tính, nhân sâm tặng cho cha mẹ thì không cần mua, vẫn còn số nhân sâm do Ngô Minh đưa tới. Thế nhưng quà Tết dạng "bánh ích đi bánh quy lại" rất nhiều, mà còn phải chừa lại bạc dùng cho chi tiêu hằng ngày trong nhà, số bạc hiện tại không đủ.

Tuyết Hàm đặt trái cây trong tay xuống, nói:

- Mẹ, chẳng phải Lý thúc sắp đến đây đưa bạc và lương thực sao?

Trúc Lan nói:

- Xem ra chỉ có thể chờ Lý thúc của con tới thôi.

*****

Kinh Thành, phủ Ngũ hoàng tử

Từ Thái tử cho đến Tứ hoàng tử đều có mặt đông đủ, Thái tử đang ngồi mân mê chiếc nhẫn ban chỉ trong tay. Vì sao Thái tử xuất hiện ở đây? Là do phụ hoàng cả đấy, trước kia chỉ ước có thể áp bức Thái tử, bây giờ lại muốn hóng chuyện cho nên sai y đến phủ của Ngũ hoàng tử trông chừng.

Thái tử cúi đầu, thánh chỉ phụ hoàng ban xuống hoàn toàn không hề giấu đi một chút chán ghét nào dẫn đến Thái tử đã có một chút nghi ngờ trong đầu từ lúc bắt đầu. Sau đó phụ hoàng tiếp tục không giấu điều gì ở trước mặt y, cộng thêm thái độ không quan tâm của mẫu hậu. Thái tử xoay xoay nhẫn ban chỉ rồi bỗng dừng lại, ngẩng đầu nhìn ba vị hoàng đệ đang sốt sắng, hỏi:

- Sao không nói nữa, nhìn ta làm gì?

Nhị hoàng tử vuốt cằm, đáp:

- Bởi vì Thái tử đẹp trai.

Không thể không nói, Đại ca toàn chọn những ưu điểm ngoại hình của phụ hoàng và Hoàng hậu thôi. Không được, hắn lại ghen tị nữa rồi.

Thái tử khẽ cười, đáp:

- Nhị hoàng đệ, đồng tính nam không tốt đâu.

Trà trong miệng Nhị hoàng tử phụt hết ra ngoài, Tam hoàng tử và Tứ hoàng tử bật cười khanh khách. Nhị hoàng tử tức tối, lẽ ra hắn không nên giành nói trước.

Thái tử sửng sốt:

- Chẳng lẽ ta thật sự đoán đúng rồi? Nhị hoàng đệ đừng kích động, ta sẽ không đi mách lẻo.

Nhị hoàng tử tức đến nỗi muốn ăn tươi nuốt sống Thái tử, hắn lên tiếng hay không lên tiếng đều không đúng, lòng dạ Thái tử quá sâu, nói gì thì lỗi cũng thuộc về hắn.

Thái tử vô cùng hài lòng khi Nhị hoàng tử đã chịu câm miệng. Thế có phải hay không, yên lặng ngồi bên nhau thật tốt. Ánh mắt Thái tử lại đảo sang Tam hoàng tử và Tứ hoàng tử.

Tam hoàng tử tằng hắng một tiếng, nói:

- Tứ hoàng đệ, lâu rồi ta và đệ không cùng đánh cờ, hay là hôm nay chơi chung một ván?

Tứ hoàng tử mỉm cười: "..."

Chơi cờ cái mẹ kiếp ấy! Ai mà không biết kỹ năng chơi cờ của hắn ta kém cỏi nhất. Còn không phải là hắn ta mới gài Lão Tam cho nên Lão Tam mới trả thù hắn ta sao!

Thái tử cong cong khoé môi, nói:

- Khả năng đánh cờ của Tứ hoàng đệ vẫn không tiến bộ gì sao? Thế thì không được, để ta trở về bẩm báo phụ hoàng, mời cho hoàng đệ một vị tiên sinh đánh cờ không tệ.

Tứ hoàng tử: "..."

Thái tử, xin ngươi hãy ngậm miệng lại dùm đi!

*****

Nha phủ Tân Châu

Lúc này Chu Thư Nhân thật sự bị sặc nước trà, anh ho sặc sụa, thật lâu mới bình thường lại.

- Ngươi nói là ai tìm ta?

Trước Tiếp