Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Đến trưa, Diêu nhị tiểu thư mời gửi thư hồi âm cho Tô Huyên. Thư nằm trong tay Trúc Lan, Trúc Lan gọi Tô Huyên tới.
Tô Huyên ngồi xuống, nhưng không lấy thư mà nói:
- Mẹ, mẹ xem cũng vậy, xem xong rồi đưa cho con là được.
Trúc Lan lắc đầu, nói:
- Đây là thư của con, con tự xem thì hơn. Nếu có tin tức nào có ích thì nói cho mẹ nghe thôi.
Cô vẫn có giới hạn, đây là sự tôn trọng của cô dành cho con dâu.
Tô Huyên cảm thấy trong lòng trào dâng cảm xúc ấm áp, nàng ta không để ý thật, nhưng chính thái độ của mẹ chồng khiến nàng ta thấy ấm lòng. Nàng ta cầm thư, phong thư khá dày. Bóc ra mới biết bên trong có tổng cộng hai bức thư, một bức là cho Tuyết Hàm, một bức là cho nàng ta.
Tô Huyên càng xem, đồng tử càng co rút, nàng ta đưa qua cho mẹ chồng:
- Mẹ, mẹ xem đi ạ.
Trúc Lan nhận thư, nội dung trong thư không nhiều nhưng vẫn để lộ ra hai tin tức. Thứ nhất, Ngũ hoàng tử hồi kinh là giả. Thứ hai, hình như nàng ta nhìn thấy Ngũ hoàng tử thật ở Lâm phủ. Cuối cùng cho biết ngày mai nàng ta sẽ phải đi rồi.
Trúc Lan thật sự rất bất ngờ, Ngũ hoàng tử thật đang ở Lâm phủ? Cô nghĩ Diêu nhị tiểu thư không nhìn lầm. Trúc Lan nhớ lại năm tấm thiệp, ánh mắt của cô tối đi. Vậy ra, kẻ không có khả năng nhất trái lại là kẻ có khả năng nhất. Lâm phủ kiêu ngạo vẫn luôn là những kẻ ngu xuẩn trong mắt mọi người, nghĩa là tất cả đều đã bị lừa?
Tô Huyên lên tiếng:
- Thảo nào, cho dù Lâm đại tiểu thư có to gan đến đâu cũng không dám hãm hại Diêu nhị tiểu thư, trong lòng nàng ta đã biết gì đó.
Trúc Lan gấp thư lại, nói:
- Nhà chúng ta nợ Diêu nhị tiểu thư một ân tình.
Tô Huyên vội nói:
- Mẹ, cái này là do con hỏi, người thiếu ân tình là con mới phải.
Chuyện này không nên lôi toàn bộ Chu phủ vào, vậy thì nợ nần quá nhiều.
Trúc Lan khẽ cười:
- Con cái gì mà con, con là con dâu của Chu phủ ta, lần này là Chu phủ thiếu nàng ta. Có điều, Diêu nhị tiểu thư thật sự rất có ý thức bản thân sắp phải đối mặt với những chuyện gì, cho nên nàng ta đang muốn tạo dựng mối quan hệ tốt.
Tô Huyên khó chịu trong lòng, nói:
- Diêu nhị tiểu thư là một nữ tử thông minh hiếm thấy.
Trúc Lan cũng khá thương cảm, vì vậy nhất định phải trả phần ân tình này.
Trúc Lan giữ lại bức thư của Tô Huyên, nội dung trong bức thư này quá sức tưởng tượng. Trúc Lan cũng sợ bên trong thư của Tuyết Hàm có nội dung gì đó không hay cho nên đã nhìn thoáng qua. May mà không có gì cần kiêng kị, cô khá ngạc nhiên về hiểu biết của Diêu nhị tiểu thư đối với sở thích của Tuyết Hàm.
Sau khi Tô Huyên đi khỏi, Tống bà tử cúi đầu nói:
- Chủ mẫu, nô tỳ muốn đi ra ngoài một chuyến.
Trúc Lan: - Ừm.
Tống bà tử vội vàng rời đi, hôm nay nhận được tin tức hết sức quan trọng, bà ấy không biết đồng bọn của mình có biết hay không, bà ấy chỉ biết nếu đã nắm được tin tức thì phải báo cáo lại ngay.
*****
Diêu phủ
Diêu Triết Dư đứng ở cửa phòng muội muội, ánh mắt cực kỳ phức tạp. Đến cả hắn ta còn chưa tra được Ngũ hoàng tử thật đang ở nơi nào, vậy mà muội muội lại phát hiện ra. Hắn ta nên nói không hổ là con của phụ thân sao?
Diêu Dao ngẩng đầu, nói:
- Đại ca, đây là cách muội tự cứu mình.
Nói cho huynh biết, hay nói cho Hoàng thượng biết thì có gì khác nhau đâu. Mặc dù có thể Hoàng thượng đã biết từ trước, nhưng đưa cho Chu phủ lại là nhân tình. Tâm trạng của nàng ta khá hơn một chút, thật ra Chu phủ không gửi thư tới thì nàng ta cũng sẽ chủ động viết thư thôi.
Diêu Triết Dư mím môi, nói:
- Muội có biết Chu phủ biết nghĩa là Hoàng thượng cũng sẽ biết không, người quá không minh cũng không phải là chuyện tốt.
Diêu Dao khẽ cười, nói:
- Muội đã không còn đường lui nữa, cần gì phải sợ?
Diêu Triết Dư trầm mặc, muội muội nói đúng.
*****
Buổi chiều, tin tức ở thành Tân Châu đã được truyền về Kinh Thành. Sau khi Hoàng thượng xem xong, ngài nhướng mày và trao cho Thái tử. Nhịp tim Thái tử đập nhanh hơn một chút, thứ nhất là vì bất ngờ khi phụ hoàng cho y biết tin tức quan trọng như vậy, thứ hai là vì y đã điều tra hồi lâu nhưng không ngờ rằng Lão Ngũ vẫn luôn ở dưới mí mắt của y. Hay nói cách khác, có một thế lực không nhỏ ở thành Tân Châu đang giúp Lão Ngũ. Thái tử nắm chặt tờ giấy, sắc mặt âm trầm. Thành Tân Châu nằm rất gần Kinh Thành, khoảng cách kề cận thế này giống như có người đang kề dao lên cổ y vậy.
Hoàng thượng thấy Thái tử tức giận, ngài còn nhướng mày thưởng thức, tầm nhìn giống ngài, không tệ.
- Xem ra Diêu nhị tiểu thư cũng không tới nỗi nào.
Thái tử tán đồng: - Vâng.
Hoàng thượng nói tiếp:
- Đáng tiếc! Tất nhiên, may mắn nàng ta không phải nam nhi.
Nếu là nam nhi, có một Diêu Triết Dư là đã đủ rồi, thêm một người nữa thà trừ khử đi thì hơn.
Sắc mặt Thái tử vẫn không tốt lắm, Hoàng thượng bật cười:
- Vẫn còn quá non! Bây giờ nên vui mới phải, xem đi, lại túm được một đường dây nữa rồi, đây là chuyện vui.
Nhổ củ cải sẽ kéo theo cả bùn đất, lần này lôi ra không ít. Sang năm thi Hương, đầu năm là thi Hội. Rất tốt, chắc chắn sẽ trống không ít vị trí.
Thái tử cũng cười:
- Đúng là một chuyện đáng mừng.
*****
Phủ Nhị hoàng tử
Nhị hoàng tử, Tam hoàng tử và Tứ hoàng tử tụ tập cùng nhau, hiếm khi được dịp bọn họ đồng lòng. Bọn họ đều đến phủ của Ngũ đệ hỏi thăm, bằng không cũng không cùng nhau trở về.
Nhị hoàng tử phe phẩy cây quạt mùa đông, nói:
- Khó mà đo được lòng của phụ hoàng.
Tam hoàng tử bĩu môi, nói:
- Nhị hoàng huy, mùa đông rồi đừng có ra vẻ nữa, dẹp cây quạt vô dùm đi.
Đối với Lão Nhị quanh năm suốt tháng kè kè cây quạt, hắn thật sự xem đủ rồi.
Tứ hoàng tử bật cười ha ha:
- Nhị hoàng huynh, ngày mai đệ sẽ tặng cho hoàng huynh một cây quạt lông, rất thích hợp dùng vào mùa đông.
Nhị hoàng tử nghiến răng hàm sau, hắn muốn tát mình một cái, cớ sao lại rủ hai tên trứng thối này trở về cùng mình cơ chứ.
- Về đi, không tiễn.
Tam hoàng tử uống trà, nói:
- Lão Ngũ nên lo đi là vừa.
Tứ hoàng tử cười tủm tỉm, nói:
- Giữ chặt mấy cửa thành lớn là được, Lão Ngũ cũng không biết bay.
Nhị hoàng tử thầm trợn trắng mắt, không có đứa nào là vô dụng cả, nghĩ thôi mà đã thấy mệt. Hắn phất tay, nói:
- Cút, cút, mau cút hết đi!
Tam hoàng tử cười nhạo, bộ tưởng hắn muốn theo tới lắm hả, nếu không phải lo lắng hai tên trứng thối này đổ hết tội lỗi cho hắn thì hắn thật sự không thèm tới đây đâu.
Tứ hoàng tử đứng dậy, lúc đi tới cửa còn ngoảnh mặt lại, nói:
- À, Nhị ca, đồ giả có khi còn dễ đối phó hơn đồ thật đó. Lần này chắc là sẽ không cần phải nương tay đâu nhỉ?
Ba người bọn họ đưa mắt nhìn nhau, trong lòng hiểu rõ. Thế lực sau lưng Lão Ngũ quá lớn làm cho bọn họ hãi hùng. Bọn họ đều có chung một suy nghĩ: g**t ch*t Lão Ngũ thật sự, giữ Lão Ngũ giả này lại.
*****
Buổi tối, Chu Thư Nhân trở về đọc được thư, nói:
- Tính ra, Lâm phủ ghét cay ghét đắng thương nhân, bọn họ sẽ không cho phép thương nhân tới nhà và cũng sẽ không mời một nhà thương nhân nào cả. Đọc bức thư này xong, mọi thứ có vẻ dễ hiểu hơn rồi, bởi vì bọn họ muốn che giấu.
Trúc Lan tiếp lời:
- Em thấy Đại tiểu thư của Lâm phủ và Ngũ hoàng tử không bình thường, Lâm đại tiểu thư muốn gài Diêu nhị tiểu thư, chắc là vì Ngũ hoàng tử nhỉ?
Chu Thư Nhân hỏi:
- Anh không biết nhiều về Lâm đại tiểu thư, em và con gái chúng ta đã từng gặp mặt nàng ta, cảm thấy nàng ta đang diễn hay là thật sự là vậy?
Trúc Lan cười tủm tỉm, đáp:
- Lâm đại tiểu thư không phải đang diễn, bản tính của nàng ta đúng là như vậy. Đích nữ duy nhất mà, kiêu căng là điều dễ hiểu.
Chu Thư Nhân đặt thư xuống, nói:
- Thật ra, anh cảm thấy Hoàng thượng đã biết Ngũ hoàng tử ở Lâm phủ từ trước rồi.
Trúc Lan mỉm cười, nói:
- Em cũng nghĩ vậy.
Từ việc Hoàng thượng cho phép Ngũ hoàng tử giả ở lại Tân Châu, thật ra cũng coi như là một lời nhắc nhở.
Chu Thư Nhân liếc mắt nhìn lá thư, nói tiếp:
- Người ta hay nói nét chữ nết người, nếu như con trai chúng ta bằng tuổi với Diêu nhị tiểu thư, thì Diêu nhị tiểu thư sẽ là ứng cử viên sáng giá cho vị trí con dâu.
Tất nhiên, tiền đề là Diêu nhị tiểu thư không mang họ Diêu.
Trúc Lan im lặng một hồi, nói:
- Chắc không ai muốn lấy Diêu nhị tiểu thư nữa đâu.
Chu Thư Nhân chỉ “ừ” một tiếng, đây là sự tàn khốc ở các gia tộc cổ đại lớn.
- Có lẽ chờ thêm một khoảng thời gian, lần sau nên tứ hôn cho Ngũ hoàng tử rồi.
Trúc Lan hết sức tò mò, hỏi:
- Anh nghĩ Hoàng thượng sẽ chọn nhà ai cho Ngũ hoàng tử đây?