Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 526: Quân Cờ Sống

Trước Tiếp

Hoàng cung, chính điện

Thái tử ngước nhìn thời gian, hôm nay tới phiên y xem tấu chương. Mặc dù y rất tò mò về tin tức phụ hoàng đang xem, nhưng y không dám làm ra quá nhiều động tác. Thái tử thầm nghĩ, phụ hoàng thật sự rất coi trong Chu đại nhân. Có điều nói đi cũng phải nói lại, thần tử có chừng mực và năng lực làm việc hiệu quả như Chu đại nhân đúng là nên được che chở một chút.

Hoàng thượng buông mật hàm trong tay xuống, Chu Thư Nhân bị hạ độc đã lập tức cho người điều tra và truy sát. Đáng tiếc người hạ độc đã tự sát, song cũng không phải hoàn toàn không có thu hoạch. Ánh mắt của ngài chứa đầy tàn khốc, nói:

- Liễu công công.

Liễu công công: - Có nô tài!

Hoàng thượng: - Ngươi đến thành Tân Châu ngay trong đêm, đón Ngũ hoàng tử về.

Liễu công công sởn cả tóc gáy, hắn biết được không ít chuyện, Ngũ hoàng tử này là đồ giả mà. Hắn sững ra, rồi vội đáp:

- Tuân chỉ.

Hoàng thượng ngó Thái tử đang tiếp tục phê duyệt tấu chương, chờ Liễu công công lui ra, ngài hỏi:

- Không có chuyện gì muốn hỏi sao?

Thái tử buông bút, ngẩng đầu lên đáp:

- Tân Châu nguy hiểm, ngang nhiên hạ độc mệnh quan triều đình. Ngũ đệ vừa mới bị ám sát, đúng là nên đón về ngay.

Hoàng thượng chăm chú nhìn Thái tử, bật cười ha ha:

- Tốt, rất tốt! - Có thể hiểu được vài phần ý đồ của ngài, không uổng công ngài cầm tay dạy bảo.

Mặc dù Thái tử không thể đoán được toàn bộ, nhưng có thể đoán được vài phần. Phụ hoàng muốn lợi dụng Ngũ hoàng đệ giả để quấy đục hoàn toàn vũng nước. Thái tử không biết rốt cuộc phụ hoàng đã điều tra được cái gì, song không phải vô duyên vô cớ mà y được phong làm Thái tử. Hầu phủ đã bị phụ hoàng lôi vào giữa, và dường như Lão Ngũ giữ một vai trò then chốt.

Thái tử cong cong khóe môi, Lão Ngũ thật sự nên run rẩy đi là vừa. Phụ hoàng bất ngờ đón Ngũ hoàng tử giả về kinh, ha ha, nước cờ này thật thú vị. Hóa ra Ngũ hoàng tử giả kia là quân cờ sống trong tay phụ hoàng, y học được rồi.

*****

Tân Châu, Chu phủ

Hôm sau, Chu Thư Nhân vừa mới thức dậy, Cẩn Ngôn đã đứng chờ sẵn:

- Lão gia, nửa đêm hôm qua, Liễu công công đích thân đến Tân Châu đón Ngũ hoàng tử hồi kinh rồi.

Chu Thư Nhân đang súc miệng, suýt nữa thì phun ra. Anh không có thời gian để ý đến Ngũ hoàng tử tới Tân Châu để dưỡng thương, thế nhưng lâu dần cũng khiến anh phát hiện ra vấn đề. Ngũ hoàng tử bị ám sát nên mới trọng thương, dưỡng thương đã được một khoảng thời gian, ấy vậy mà hình như tất cả đều đang quên đi Ngũ hoàng tử. Thế thì sai bét nhè rồi, nhân lúc yếu thế lấy mạng người ta, đúng là một cơ hội tốt. Anh kết hợp với phản ứng của Diêu Triết Dư, biết được có lẽ Ngũ hoàng tử không phải hàng thật, bây giờ còn đón về kinh? Chu choa mạ ơi, Hoàng thượng chơi chiêu này thật sự rất hay, dù sao đến anh cũng chưa nghĩ ra được có thể chơi như vậy.

Hiếm khi Cẩn Ngôn nhìn thấy đại nhân sửng sốt, bèn gọi: - Đại nhân!

Chu Thư Nhân phun nước súc miệng ra, tằng hắng một tiếng rồi nói:

- Ngươi đi ra ngoài trước đi.

Cẩn Ngôn: - Vâng.

Trúc Lan đã thay quần áo xong và đi ra, lúc nãy cô cũng nghe thấy. Bây giờ Tống bà tử đi chuẩn bị bữa sáng, cô mới nhỏ giọng nói:

- Anh đoán bước tiếp theo của Hoàng thượng có thể là hạ chỉ tứ hôn cho Ngũ hoàng tử không?

Những năm gần đây, Trúc Lan không có quá nhiều hiểu biết về Hoàng thượng, nhưng vẫn biết được chút đỉnh. Theo như cá tính “sợ chuyện không lớn” của ngài, suy đoán này của cô thật sự rất có thể xảy ra. Đồng thời, giác quan thứ sáu của phụ nữ cũng đang nói cho cô biết điều đó.

Chu Thư Nhân sửng sốt, đáp:

- Rất có khả năng.

Chu Thư Nhân thật sự rất đồng cảm với những kẻ bị Hoàng thượng ghim trong lòng, Hoàng thượng có quá nhiều thủ đoạn khiến người ta phải khó chịu.

*****

Nha môn

Chu Thư Nhân vừa mới xuất hiện đã được tất cả mọi người chú ý, Chu Thư Nhân hết biết nói gì:

- Sao, hôm qua xem còn chưa đủ hay gì?

Hôm qua đã “ngắm” anh suốt một buổi trưa rồi, mấy người này trở về nghỉ ngơi một đêm, sao vẫn còn đỏ mắt chờ mong anh thế này.

Chu Thư Nhân sờ mặt, hỏi:

- Ta trẻ ra à?

Uông đại nhân giật giật khóe môi, nhìn Chu đại nhân đầy bội phục:

- Chu đại nhân, nom khí sắc của đại nhân chắc là hôm qua ngủ rất ngon giấc đúng không?

Hôm qua đúng là Chu Thư Nhân ngủ rất ngon giấc, đáp:

- Cũng được, cả đêm không mộng mị gì.

Anh không nói dối, bị hạ độc xong, anh có cảm giác giống như mọi thứ đã đâu vào đó cả rồi. Bởi vì, trước khi chưa bị hạ độc, bản thân anh cứ nơm nớp lo sợ.

Uông đại nhân và Tri châu Vương đại nhân đưa mắt nhìn nhau, bọn họ đều không có việc gì, nhưng cả đêm hôm qua không dám đi nghỉ. Vốn dĩ đã có tuổi, lại trằn trọc cả một đêm, trông giống như già đi vài tuổi vậy.

Vương đại nhân nói với vẻ mặt không cảm xúc:

- Đại nhân không có việc gì thì tốt quá rồi, hạ quan trở về làm việc.

Chu Thư Nhân khách khí nói:

- Cảm ơn Vương đại nhân đã lo lắng cho Chu mỗ.

Vương đại nhân mỉm cười, rồi lập tức xoay người đi. Ông ấy không muốn ở lại với Chu đại nhân nữa, quá đả kích ông ấy.

Chu Thư Nhân nhìn Uông Cự, hỏi:

- Đại nhân còn chưa chịu đi à?

Uông đại nhân cười gượng, đáp:

- Bắt đầu từ ngày hôm nay, hạ quan sẽ ở lại làm việc với đại nhân.

Sau chuyện hôm qua, ông ấy cũng đã nhận ra bên cạnh Chu đại nhân có không ít người tài ba. Và cũng chính vì xảy ra chuyện hạ độc đó, ở lại bên cạnh Chu đại nhân trái lại sẽ an toàn hơn. Trong lòng Uông đại nhân vẫn còn run bần bật, ông ấy điều tra không ít, ngẫm lại là thấy đáng sợ, công lao tỷ lệ thuận với mức độ nguy hiểm.

Chu Thư Nhân im lặng một lúc, rồi nói:

- Tự mình dọn bàn qua đi.

- Cảm ơn đại nhân.

*****

Hậu viện Chu phủ

Bởi vì hôm qua có tuyết, Chu lão đại và Chu lão nhị không đi ra ngoài, Xương Liêm và Xương Trí đều ở trong phủ, cho nên mấy đứa con trai Chu gia thật sự không biết chuyện gì xảy ra bên ngoài. Trúc Lan gọi hết mấy đứa con trai tới, kể chuyện hạ độc thì bọn họ mới biết được. Cô nói:

- Trong khoảng thời gian sắp tới, nếu như các con có thể không cần ra cửa thì đừng ra cửa.

Sau đó, Trúc Lan nói với Tuyền Hàm:

- Trước mắt Tống bà tử sẽ phụ trách phòng bếp.

Đây là cái lợi khi trong nhà có người của Hoàng thượng đấy. Tính ra, hậu viện Chu gia an toàn hơn phủ của các quan viên khác nhiều.

Mấy đứa con trai Chu gia nghe xong một lúc mới hoàn hồn lại, trái tim Chu lão đại giật thót:

- Mẹ, cha không sao chứ?

Trúc Lan: - Không sao, các con không cần lo lắng. Sắp tới các ngươi chỉ cần quản mình thật tốt là được.

Cô ngừng một lúc, rồi mới nói tiếp:

- Phải rồi, Dung Xuyên, Minh Vân và Minh Đằng không cần đến học viện mấy ngày này. Xương Liêm, làm phiền con và Xương Trí dạy mấy tên tiểu tử đó tạm vài ngày.

Trúc Lan nghĩ tới tình huống bắt cóc, muốn diệt trừ mọi nguy hiểm, tốt nhất là nên dứt khoát b*p ch*t từ gốc.

Chu lão đại nói:

- Toi rồi, giờ này hai tiểu tử đó đi rồi còn gì.

Trúc Lan nói:

- Ta đã báo Đinh quản gia khóa cửa lớn lại rồi.

Chu lão đại đã yên tâm, mặc dù nhà này có Đại phòng có nhiều con trai nhất, thế nhưng hắn đều thương hết. Đại nhi tử trưởng thành điềm tĩnh, Tam nhi tử hoạt bát hiếu động, bất kỳ đứa nào bị thương cũng khiến hắn thấy sống không bằng chết.

Xương Liêm biết khá nhiều chuyện, dạo này sư phụ của hắn cũng rất bận rộn, đã một thời gian sư phụ không thể dạy hắn, hắn không khỏi lo lắng:

- Mẹ, cha thật sự không có chuyện gì sao?

Trúc Lan: - Thật sự không có vấn đề gì.

Xương Liêm chăm chú nhìn vào đôi mắt của mẹ, trái tim dần dần trở lại bình thường. Hắn mím môi tự cáu giận bản thân, nếu hắn lớn hơn vài tuổi thì tốt quá rồi. Hắn muốn giúp cha, cảm giác bất lực thế này thật sự làm cho người ta cảm thấy bực bội.

Chu lão nhị cau chặt mày, nói:

- Mẹ, tiểu muội cũng nên ở lại phủ đi, mấy trường hợp xã giao thì tạm thời từ chối hết.

Bởi vì mẹ phải chăm sóc tiểu đệ, cho nên rất nhiều thiệp mời giao cho tiểu muội đi thay.

Trúc Lan: - Đây cũng là chuyện mà mẹ đang định nói. Tuyết Hàm, sắp tới không cần ra ngoài. Khoảng thời gian này, Chu phủ chúng ta sẽ đóng cửa từ chối tiếp khách.

Tuyết Hàm đáp lời: - Vâng ạ.

Trúc Lan tiếp tục dặn dò một số việc khác, rồi mới phất tay bảo con trai và con gái trở về. Về phần con dâu, mấy đứa con trai từ mình nói lại là được. Không lâu sau đó, Đinh quản gia tới, trong tay còn cầm một tấm thiệp:

- Lâm phủ gửi thiệp mời cho chủ mẫu và tiểu thư ạ.

Trúc Lan cầm tấm thiệp mời phẩm trà qua, rồi buông thiệp xuống. Hôm qua Chu Thư Nhân mới bị hạ độc, hôm nay Lâm gia lập tức gửi thiệp. Ai cũng biết hai phủ của bọn họ chẳng thân thiết gì cho cam!

Trước Tiếp