Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 515: Phúc Tinh

Trước Tiếp

Chu Thư Nhân cầm cả hai chiếc khăn tay đi, anh không trở về thư phòng mà đến viện của Mạnh tiên sinh. Anh nhận Mạnh Kiệt làm đồ đệ, đổi lấy Mạnh tiên sinh giúp sức 10 năm thật sự không lỗ. Mạnh tiên sinh bù đắp rất nhiều khuyết điểm của anh ở rất nhiều chuyện trong mấy năm qua. Suy cho cùng, anh không phải là người cổ đại thực thụ, rất nhiều suy nghĩ không thích hợp với cổ đại, Mạnh tiên sinh thật sự đã giúp anh không ít chuyện.

Mạnh cử nhân lấy hai chiếc khăn tay qua, hít vào một hơi thật sâu. Ông ấy không để ý tấm bản đồ, mà là chiếc khăn tay còn lại:

- Đúng là to gan, trọng phạm đang thi hành án lưu đày của triều đình mà cũng dám bắt đi. Trông có vẻ không phải mới một hai năm. Cũng dễ hiểu, chết đi vài người trong lúc lưu đày là chuyện quá bình thường.

Chu Thư Nhân dựa vào lưng ghế, nói:

- Dường như bọn họ trộm vớt ngọc từ rất lâu rồi, lo sợ bắt đi quá nhiều ngư dân giỏi sẽ bị người ta chú ý cho nên mới chuyển hướng sang trọng phạm triều đình. Thế thì có thể dễ dàng che đậy tai mắt của mọi người hơn.

Mạnh cử nhân đặt khăn tay xuống, nói:

- Triều đình phạt trọng phạm hoặc tử tù đi vớt ngọc trai cho triều đại, phải chăng bọn họ lấy ý tưởng từ việc này?

Chu Thư Nhân uống một miếng nước trà, đáp:

- Ai biết, ta chỉ sợ đám người này bắt trọng phạm đi không chỉ đơn giản là trộm vớt trân châu.

Mạnh cử nhân trầm mặc. Bọn họ chỉ nhìn thấy được bức thư, một mảnh khăn tay có thể viết được bao nhiêu tin tức cơ chứ. Có thể nhắc đến tin tức quan trọng đã là không tệ, số liệu cụ thể thì ai mà biết. Từ sau khi vương triều thành lập, khám xét và niêm phong bao nhiêu nhà giàu hay giết hết bao nhiêu người, đều đếm không xuể. Ở nơi giam giữ phạm nhân cụ thể có bao nhiêu người, có lẽ đến người trông coi cũng không có được thống kê chính xác.

Chu Thư Nhân day trán, anh muốn túm được cái đuôi của kẻ muốn hại Chu gia. Bây xem ra cái đuôi hơi to, làm cho người ta cảm thấy bực mình.

- Mạnh cử nhân giúp ta chỉnh sửa lại đi, ta muốn dâng tấu chương.

Mạnh cử nhân: - Được.

*****

Buổi tối, lúc sắp đi ngủ, Trúc Lan cũng không thấy Chu Thư Nhân trở về. Trúc Lan không tài nào ngủ được, cô vỗ về con trai cái có cái không, suy nghĩ đã chạy tới chỗ Từ gia hết rồi. Từ gia có thể tìm được bao nhiêu tin tức như vậy, chứng tỏ Từ lão gia không phải là người đơn giản, thế nhưng thủ đoạn gài hàng Chu gia lần trước lại quá mức vụng về. Hiện tại nghĩ lại, Từ gia cố tình thì có. Mục đích chính là cắt đứt quan hệ với Chu gia, sau đó bí mật hoạt động. Trúc Lan hết sức khâm phục, nhưng cũng khá căng thẳng. Cô tự nhủ với lòng, có rất nhiều người thông minh.

Tới nửa đêm, Trúc Lan cảm giác có thêm một người bên cạnh. Cô lập tức mở mắt ra, thấy Chu Thư Nhân vừa mới nằm xuống. May mà hôm nay trăng sáng, nếu không thì không thấy rõ là Chu Thư Nhân thật.

Chu Thư Nhân sững ra một lúc, sau đó vỗ lưng Trúc Lan:

- Làm em sợ à?

Trúc Lan lấy lại bình tĩnh sau khi trái tim giật thót đập thình thịch, cô thở hắt ra một hơi:

- Ừm, có hơi giật mình. Chủ yếu là vì hôm nay biết được những chuyện thật sự đáng sợ, ngủ cũng không dám ngủ quá sâu.

Hồi nãy cô còn nằm mơ, mơ thấy mình bị ám sát, rồi lại mơ thấy mình bị trúng độc.

Chu Thư Nhân tỏ vẻ đã hiểu, sức chịu đựng của tâm lý Trúc Lan khá tốt, đến cả bản thân Chu Thư Nhân mà còn phải rít lên mấy lần vào hôm nay đấy.

- Tấu chương đã gửi đi rồi, đây không phải là chuyện mà chúng ta có thể nhúng tay vào.

Trúc Lan hỏi tiếp:

- Gửi luôn cả khăn tay ư?

Chu Thư Nhân gật đầu: - Ừm.

Trúc Lan thở phào nhẹ nhõm, nỗi sợ qua đi, trong lòng thả lỏng, đầu óc cũng không còn nặng nề nữa. Cô ôm chặt Chu Thư Nhân, cảm thấy yên lòng trở lại. Chỉ cần bọn họ vẫn ở bên nhau là đủ, rồi nhanh chóng ngủ thiếp đi.

Nhưng Chu Thư Nhân thì chưa ngủ được, anh ôm chầm lấy Trúc Lan. Trong lòng thầm nghĩ chắc là tấu chương đã đến hoàng cung rồi. Người đưa vào cung là người Hoàng thượng cho anh, có thể sử dụng trong lúc khẩn cấp, bởi vì bại lộ thân phận một lần là không thể dùng lại nữa. Chu Thư Nhân hoạt động đầu óc suốt mấy canh giờ, anh đã sử dụng bộ não của mình với cường độ cao, lúc này có hơi mệt mỏi cho nên mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ theo Trúc Lan.

*****

Hoàng cung

Hoàng thượng vừa mới đi nghỉ thì bị đánh thức. Hoàng thượng không nhìn người đang quỳ trên mặt đất, mà nhanh chóng xem nội dung tấu chương. Ánh mắt của ngài chứa đầy tàn khốc, ngài nhìn thoáng qua bản đồ trên chiếc khăn tay, lạnh lùng cất đi rồi nói với người đang quỳ trên đất:

- Ngươi không cần về đó nữa.

- Tuân chỉ.

Hoàng thượng chờ người lui ra, ngài nắm tấu chương trong tay chặt tới nỗi mấy khớp xương đều trở nên trắng bệch. Ngài nói với Liễu công công:

- Gọi Địch đại nhân tới đây.

Liễu công công: - Tuân chỉ.

Hoàng thượng: - Khoan đã, không cần, ngươi lui xuống đi.

Liễu công công còn ước gì có thể chuồn đi ngay lập tức, ai hiểu Hoàng thượng sẽ biết, bây giờ mới là thời điểm Hoàng thượng tức giận nhất đấy.

- Tuân chỉ.

Hoàng thượng cho tất cả cung nô lui xuống, đợi trong điện không còn ai, ngài mới lên tiếng:

- Ngươi đi đến chỗ lưu đày kiểm tra danh sách tất cả phạm nhân, trẫm chỉ cho người thời gian trong vòng ba ngày.

Bên trong tẩm điện trống vắng có tiếng đáp lại: - Tuân chỉ!

Hoàng thượng ngồi trên ghế, ánh nến hắt lên khuôn mặt của ngài, lộ ra sắc thái âm u. Hoàng thượng nhắm mắt lại, xem ra còn chưa diệt trừ hoàn toàn thế lực của triều đại trước, cũng không biết là bị ai thu phục. Hoàng thượng chấm mực chu sa viết một chữ "Diêu" (收), sau đó ngài quẹt một đường, rồi ném bút xuống, thì thào:

"Không được, thời cơ chưa tới. Hắn rất kiên nhẫn, rất kiên nhẫn".

Hoàng thượng lại cầm bút lông lên, kéo giấy ra viết một phong thư không dài. Ngài gấp cẩn thận, sau đó gọi ai đó tới:

- Giao cho Chu đại nhân, sau này ngươi sẽ ở lại bên cạnh Chu đại nhân.

- Tuân chỉ.

Hoàng thượng đứng dậy, tâm trạng đã khá hơn hẳn. Ngài cảm thấy Chu Thư Nhân chính là phúc tinh của ngài. Con cờ Chu Thư Nhân này đã giúp ngài quá nhiều chuyện, lẽ ra đã dùng thủ đoạn cứng rắn hơn, thế nhưng bởi vì có Chu Thư Nhân cho nên có thể giải quyết tuần tự. Phúc tinh chứ còn gì nữa! Tiếc là tuổi tác của Chu Thư Nhân không còn trẻ nữa, thôi vậy cũng tốt, hy vọng Chu Thư Nhân luôn biết tiến lùi chừng mực thế này.

*****

Sáng sớm hôm sau, Trúc Lan và Chu Thư Nhân thức dậy, Cẩn Ngôn theo hầu Chu Thư Nhân đã đến, y nhỏ giọng nói:

- Đại nhân, có người ở Kinh Thành đến.

Chu Thư Nhân: - Ra xem.

Trong thư phòng có một nam nhân mặt mũi đại trà đứng chờ. Nam nhân khoảng ngoài ba mươi, cho dù đang đứng ở giữa thư phòng, cũng rất dễ khiến người ta làm lơ. Chu Thư Nhân cảm thán, trong tay Hoàng thượng thật sự có rất nhiều báu vật, thoạt nhìn vị này chẳng có bao nhiêu cảm giác tồn tại.

Nam nhân khom người, nói:

- Đại nhân, đây là khẩu dụ của Hoàng thượng. Sau này ta sẽ thay Bính Tam đi theo bên cạnh đại nhân.

Chu Thư Nhân đã phát hiện ra cấp bậc của đội mật thám từ lâu rồi: Giáp - Ất - Bính - Đinh, đám người Cẩn Ngôn thuộc nhóm Đinh.

- Ngươi tên là gì?

Nam nhân cung kính trả lời: - Ất Thập.

Chu Thư Nhân vuốt râu, cấp bậc của người bên cạnh anh tăng vọt, nay đến nhóm Ất rồi à.

Trên mặt Ất Thập không có biểu cảm dư thừa, nhưng trong lòng đã không bình tĩnh nổi nữa. Nhóm Ất đó giờ toàn đi giám sát quan to Nhất phẩm hoặc nhà quyền quý, đây là lần đầu tiên đi theo bên cạnh Tri phủ tứ phẩm, đúng, "đi theo", chứ không phải là giám sát. Những người khác đều đang giám sát, có điều các quan đại thần và nhà quyền quý hoàn toàn không biết.

Chu Thư Nhân không biết Ất Thập nghĩ gì trong đâu, biết chắc anh cũng khoe khoang các kiểu con đà điểu, bởi vì anh có năng lực kinh người. Chu Thư Nhân nhận bức thư Hoàng thượng viết cho anh, bảo anh trông chừng Tân Châu, lần này không cần âm thầm phối hợp, mà là công khai phối hợp. Hoàng thượng sắc phong anh làm đại thần, và yêu cầu anh tiếp quản việc điều tra ở Tân Châu. Hoàng thượng thật sự rất tin tưởng vào năng lực của anh nhỉ! Phong thư này cần được thiêu hủy, anh châm nến rồi thiêu rụi nó. Về phần Ất Thập, Chu Thư Nhân không cần lo lắng. Người này vẫn là người của Hoàng thượng, để lại cho anh dùng trong trường hợp khẩn cấp.

*****

Lúc ăn cơm sáng, Trúc Lan quan sát Chu Thư Nhân, thấy bước chân của Chu Thư Nhân nhẹ tên, trong lòng cứ luôn lo lắng cuối cùng cũng được thả lỏng, có hứng ăn uống hơn.

Chu Thư Nhân đi đến nha môn, Uông đại nhân ngó thấy Chu Thư Nhân, nói:

- Hôm nay tâm trạng của đại nhân không tệ nhỉ!

Chu Thư Nhân: - … Uông đại nhân càng ngày càng buông lơi nhỉ!  

Kể từ khi người này biết không diễn kịch nổi nữa, rất thích k*ch th*ch thần kinh của anh, thường xuyên thăm dò tâm trạng của anh. Có điều, anh không thể không khâm phục Uông đại nhân thật sự rất tinh tế, thử mười lần thì có năm lần chuẩn.

Trước Tiếp