Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 507: Tự Ti

Trước Tiếp

Trúc Lan đứng dậy dọn dẹp kim chỉ trong tay, lúc quay trở lại, không khỏi trừng mắt:

- Anh đừng có trêu con trai như vậy, một hồi nó lại ré lên là em cho anh dỗ đó.

Sao Chu Thư Nhân lại không nhớ dai một chút thế này!

Chu Thư Nhân nhìn con trai vung vẩy tay chân giống con rùa đen nhỏ, trong mắt toàn là ý cười, nói:

- Em không cảm thấy trêu vậy rất vui à? Ngửa mặt lên trời, tay chân dang ra trông rất thú vị.

Trúc Lan thầm trợn trắng mắt trong lòng. Nhìn thì có vẻ con trai dễ dỗ, nhưng lúc bực bội sẽ rất nóng nảy. Chu Thư Nhân tiếp tục trêu chọc con trai đang tập lật người, Trúc Lan hết biết nói gì, dù sao lát nữa cô sẽ không dỗ.

Nhóc con tức giận ré lên một tiếng, nằm sấp mà khóc hết sức thương tâm. Còn Chu Thư Nhân thì cười như được mùa, nào, nhóc con khóc càng đứt ruột đứt gan hơn. Chu Thư Nhân tằng hắng, sợ thằng nhóc này khóc khan cổ họng, bèn bế nó lên:

- Được rồi, cha không trêu con nữa, đừng khóc nha!

Trúc Lan cười phọt, Chu Thư Nhân lật con trai tới lật con trai lui, tã của thằng nhóc rớt ra. Ngay đúng lúc này, thằng nhóc dứt khoát phun nước xè xè. Cả người Chu Thư Nhân dính đầy nước tiểu, súyt nữa thì bắn cả nước tiểu lên mặt. Chu Thư Nhân đực mặt ra, sau đó nghiến răng nhìn thằng oắt con không còn khóc nữa:

- Trả thù nữa hả!

Bây giờ mới có bao lớn!

Trúc Lan cười đau cả bụng, bế nhóc con đang bị tủi thân qua, nói:

- Anh đứng lên đi, chăn đệm ướt hết cả rồi, anh cũng đi thay đồ đi.

Chu Thư Nhân xuống đất, chọc vào chóp mũi con trai và nói:

- Chăn đệm trong nhà ngấm bao nhiêu nước tiểu của con rồi?

Nhóc con uất ức lại muốn ré lên, Trúc Lan lườm lườm Chu Thư Nhân:

- Anh còn trêu nó nữa!

Chu Thư Nhân nghiến răng đi ra ngoài, anh không những phải thay đồ, mà còn phải tắm cái mới được.

Liễu Nha đi vào đổi chăn đệm mới, Trúc Lan cũng thay quần áo cho con trai xong. Cả người nhóc con khô thoáng nên không khóc nữa, mà nằm tự chơi. Trúc Lan bật cười, từ sau khi sinh thằng bé, đã làm thêm mấy bộ chăn đệm rồi. Thằng bé còn quá nhỏ, không kiểm soát được bản thân, thường xuyên tè dầm.

*****

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, Chu Thư Nhân điều tra cái gì thì Trúc Lan không biết, mà cô làm gì có thời gian hỏi, bởi vì mới đó mà sắp tới ngày thành thân rồi. Ngô Ninh cũng quay lại Chu phủ trước ngày thành thân, nàng ấy mang theo quà tới, cũng tặng Trúc Lan và Chu Thư Nhân không ít đồ vật. Bởi vì tuổi tác của Trúc Lan và Chu Thư Nhân ở cổ đại không nhỏ, quà Ngô Minh gửi hầu như thiên về dược liệu. Rất nhiều trang sức trên người Ngô Ninh là do Chu gia mua cho, Ngô Minh ngượng ngùng, đâm ra nhân sâm và nhung hươu đều là tốt nhất.

Một ngày trước ngày Xương Trí thành thân, tân nương tử đưa của hồi môn đến. Khắp thành Tân Châu vẫn luôn dòm ngó của hồi môn của Huyện Chúa, đơn giản là vì ai cũng biết Huyện chúa giàu có. Tô gia đi theo Hoàng thượng làm giàu, thời điểm chiến loạn bỏ túi bao nhiêu thì không ai biết, chỉ biết của cải Tô gia rất nhiều. Cho dù đất đai đã giao lại cho dòng tộc Tô thị, thì tài sản của Tô gia vẫn khiến người ta thèm thuồng.

Trúc Lan và các con dâu chờ từ sớm, Trúc Lan không nghĩ Huyện chúa sẽ rêu rao tới mức dốc hết vốn liếng ra. Lý thị hết sức tò mò, hỏi:

- Mẹ, Huyện chúa sẽ đem bao nhiêu của hồi môn nhỉ?!

Trúc Lan: - Lát nữa sẽ biết.

Vừa mới nói xong, của hồi môn đầu tiên đã được khiêng vào sân. Trúc Lan không chuẩn bị bất kỳ đồ dùng trong nhà nào cho viện của Xương Trí, Huyện chúa đã chuẩn bị rồi, kích cỡ cũng được đo đạc trước đó. Giường và tủ làm bằng nguyên liệu tốt nhất, mà đó cũng chưa phải là của hồi môn lớn. Của hồi môn lớn là nhà đất và cửa hàng, thứ khiến Trúc Lan chói mắt là trang sức, đầy vung một rương.

Viện của xt không nhỏ, nhưng vẫn có vẻ chật chội, tổng cộng có 88 gánh của hồi môn. Trúc Lan biết trong lòng Huyện chúa hiểu được, ít quá không được, bởi lẽ mọi người đều biết Tô gia có bạc. Nhiều quá thì lại có vẻ rêu rao, quận chúa là Chính nhị phẩm, 88 gánh là vừa. Trong 88 gánh của hồi môn này, có 8 gánh là "cột tay" cho tân nương tử, quả thật không ít, một mình Uông gia là hai gánh rồi. Có ba bản danh mục của hồi môn: Trúc Lan được giữ một bản, đăng ký ở nha môn một bản, Huyện chúa tự mình giữ một bản trong tay.

Của hồi môn được đưa vào nhà, nội thất giường đệm cũng được sắp xếp đâu vào đó. Sau khi treo màn đỏ lên và bố trí lại tân phòng, mới khoá phòng của hồi môn lại.

Trúc Lan và ba cô con dâu trở về sân viện, Lý thị chờ không còn người ngoài nữa, vỗ ngực rồi nói:

- Trời đất ơi, 88 gánh, mà còn chưa tính cửa hàng và toà nhà được đứng tên đó.

Lý thị thật sự được mở rộng tầm mắt, trang sức trong của hồi môn chiếu muốn mù hai mắt nàng ta. Trong lòng cảm thán, của hồi môn của Huyện chúa sau này thuộc về con cháu Ngũ phòng. Đám trẻ Ngũ phòng còn chưa sinh ra đã nằm ở vạch đích rồi.

Triệu thị cả kinh, đây chỉ là của hồi môn bên ngoài, không biết số bạc lén mang đến đây là bao nhiêu nữa. Triệu thị thoáng nhìn tiểu cô, chuỗi hạt ngọc trai trên tay tiểu cô là được Huyện chúa tặng thì phải. Triệu thị thầm nghĩ, không biết con gái có thể lọt vào mắt xanh của Huyện chúa không.

Vốn dĩ có thêm một cô em dâu là Huyện chúa đã khiến Đổng thị áp lực lắm rồi, hôm nay nhìn thấy của hồi môn, chênh lệch quá lớn làm cho nàng ta không có cách nào vui nổi.

Tuyết Hàm là người bình tĩnh nhất, nàng thường xuyên đến Uông phủ, lúc Huyện chúa xử lý danh mục của hồi môn cũng không né tránh nàng nên trong lòng nàng có chút suy đoán.

Trúc Lan xem xong danh mục của hồi môn, được viết hết sức chi tiết. Tổng cộng có 5 tòa nhà: một tòa do chính Hoàng thượng ban thưởng, một toà ba sân mới mua, cả hai căn này đều nằm trong kinh; một toà nhà Huyện chúa đang sống ở Tân Châu; hai toà nhà khác nằm ở đất tổ. Nhỏ nhất là toà nhà ba sân. Cửa hàng lại càng nhiều hơn: ba căn ở Kinh Thành, hai căn ở Tân Châu, hai căn ở Bình Cảng, sáu căn ở đất tổ. Đất đai: một thôn trang sát bên Kinh Thành, một thôn trang 150 mẫu ruộng thuộc địa phận Bình Cảng, còn lại nằm trên đất tổ Tô gia. Trúc Lan nhìn hoài thôn trang Bình Cảng, tầm nhìn đầu tư của Huyện chúa quá hợp ý cô. Còn lại là trang sức và những thứ khác, Trúc Lan chỉ xem sơ sơ. Cô chậm rãi gấp danh mục của hồi môn lại, không nên ngồi tính, tính ra sẽ làm cô thấy tự ti lắm. Hu hu hu, Chu gia còn nghèo lắm!

Trước Tiếp