Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 503: Suy Đoán

Trước Tiếp

Diêu Triết Dư đứng lên, hắn ta không mong chờ sẽ được Chu Thư Nhân tiễn ra cửa. Nhìn Chu đại nhân vừa nói xong đã đi, Diêu Triết Dư im lặng. Chu đại nhân đúng là người quan tâm gia đình, một nhược điểm công khai, nhưng mà biết thì thế nào, nếu không chắc chắn thì chẳng ai dám tùy tiện ra tay.

Tuyết Hàm vừa từ Uông phủ về, nhìn ký hiệu trên xe ngựa biết đây là xe ngựa của Diêu thế tử. Tuyết Hàm xuống xe ngựa đi vào sân, chưa đi được mấy bước đã thấy Đinh quản gia và Diêu thế tử. Tuyết Hàm nghĩ thầm sao khéo thế, một cô nương đã đính hôn như nàng vội cúi đầu:

- Thế tử.

Diêu Triết Dư dừng bước, đáp lại:

- Chu tiểu thư.

Tuyết Hàm chào hỏi xong thì đứng thẳng dậy lùi về sau mấy bước, sau đó dẫn Lưu Ly và Lưu Cẩn đi nhanh về phía sân sau.

Diêu Triết Dư dừng chân nhìn sang chỗ khác rồi bước ra khỏi Chu phủ. Đã yên vị trên xe ngựa, Diêu Triết Dư nhắm mắt lại, sau đó lại mở to mắt nhìn quần áo của mình: cả người đen thui. Hừm, Chu tiểu thư thì mặc một bộ quần áo màu xanh lá, đúng là người hạnh phúc mà. Hắn ta tiếp tục nhắm mắt, trong đầu nhịn không được nhớ tới Chu tiểu thư với khóe môi còn mang theo ý cười. Đột nhiên hắn ta mở to mắt, đồng tử co lại, vài lần gặp mặt thôi mà sao hắn ta lại chú ý nhiều quá thế này.

*****

Chu phủ, Tuyết Hàm đến sân chính:

- Cha mẹ, nữ nhi về rồi.

Trúc Lan thấy Lưu Ly xách theo hộp quà trong tay, cạn lời:

- Huyện chúa lại cho con cái gì vậy?

Tuyết Hàm cũng không biết tại sao mình lại lọt vào mắt Ngũ tẩu tương lai, thường xuyên kêu nàng tới Uông phủ chơi với nàng ta, còn thường xuyên tặng nàng vài món trang sức. Nàng không nhận thì Ngũ tẩu tương lai sẽ tìm rất nhiều lý do để nàng phải nhận.

Tuyết Hàm mở hộp ra, bất đắc dĩ nói:

- Mẹ, đây là một bộ trang sức ngọc trai mà huyện chúa từng đeo năm mười bốn tuổi.

Trúc Lan nhìn chằm chằm ngọc trai trên bộ trang sức, kích thước của viên ngọc trai không nhỏ.

- Cái này đắt lắm.

Ngọc trai là mặt hàng quý ở thời cổ đại.

Mặt Tuyết Hàm hơi đỏ lên, Ngũ tẩu tương lai nói là cho nàng làm của hồi môn:

- Con cũng nói nó quý quá, nhưng huyện chúa nói không quý đâu, nguyên bộ trang sức này chỉ có mấy hạt ngọc trai lớn có giá trị là được nhận miễn phí, chỉ mua mấy hạt ngọc trai nhỏ khác thôi, nhưng cũng không đáng giá bao nhiêu tiền.

Chu Thư Nhân ngồi bên cạnh chen vào một câu:

- Mấy hạt ngọc trai hơi to là thuyền đánh cá của huyện chúa vớt được sao?

Tuyết Hàm gật đầu, đáp:

- Dạ phải, huyện chúa nói thỉnh thoảng sẽ vớt được, mặc dù rất ít nhưng tích cóp mấy năm cũng được mấy hạt, chỉ là không được phép lén buôn bán thôi.

Chu Thư Nhân không nói nữa, tiếp tục chơi với con trai đang tập trung nhìn ra bên ngoài.

Trúc Lan thấy thích bộ trang sức này ghê, tính lại cẩn thận thì huyện chúa hào phóng thật, mới bao lâu đã tặng Tuyết Hàm rất nhiều thứ rồi, từ đồ dùng đén trang sức. Trúc Lan không nghĩ tới tài sản của huyện chúa nhưng vẫn nhịn không được tính xem rốt cuộc huyện chúa có bao nhiêu tiền trong tay:

- Ngũ ca của con có phúc thật đó.

Tuyết Hàm nhịn không được cười trộm, hôm nay nàng còn luyện chữ một lúc với Ngũ tẩu tương lai. E hèm, không phải là viết cùng nhau, mà là Ngũ tẩu tương lai viết còn nàng ngồi bên cạnh xem. Không cần nói cũng biết huyện chúa oán giận nhiều như thế nào, đáng giận nhất là, từ sau khi Ngũ ca biết nàng thường tới Uông phủ, còn bảo nàng nói với Ngũ tẩu tương lai rằng mỗi ngày phải luyện mười trang chữ to, viết xong thì mang tới cho ngũ ca xem. Nàng nhớ rõ lúc nói xong, mặt Huyện chúa tái đi luôn.

Tuyết Hàm đứng dậy không làm phiền cha mẹ nữa:

- Cha mẹ, con còn phải đưa cho ngũ ca chữ to mà Huyện chúa đã luyện, con về trước ạ.

Trúc Lan nhịn không được cười ra tiếng, chờ con gái đi mất mới nói với Chu Thư Nhân:

- May mà tấm lòng huyện chúa dành cho Xương Trí không thay đổi, chứ không sớm muộn gì Xương Trí cũng tự mình phá hủy mối hôn sự này.

Chu Thư Nhân cũng cạn lời muốn trợn mắt, anh không biết phải nói gì cho phải:

- Em nên thấy may là thằng nhóc này còn chưa gửi kinh Phật sang đó, để Huyện chúa chép nhiều cho tĩnh tâm.

Trúc Lan: "..."

Ai chứ thằng nhóc này thì dám lắm, cô hơi căng thẳng. Khó lắm mới chọn được cô con dâu ưng ý, không thể để Xương Trí làm hỏng chuyện được.

Trúc Lan ỉu xìu nói:

- Biết thế thì chọn ngày cưới sớm một chút rồi.

Vậy thì cô không cần lo về mấy hành động giật gân của Xương Trí nữa, còn chuyện sau khi cưới, Xương Trí và huyện chúa thích giày vò nhau thế nào thì giày vò nhau thế đấy đi. Dù sao cũng cưới rồi, khó bỏ nhau lắm.

*****

Trong viện của Xương Trí, Xương Trí đang luyện theo bảng chữ mẫu, ánh mắt rất hưng phấn, lúc Tuyết Hàm vào thì thấy ngũ ca đang si mê, nhìn rất nhiều chữ to trên bàn, Tuyết Hàm hỏi Kỳ Mặc:

- Viết bao lâu rồi?

Kỳ Mặc thật sự bội phục công tử nhà mình, đáp:

- Dạ, từ sau bữa sáng tới giờ chưa ngừng lúc nào.

Tuyết Hàm cạn lời, may mà nhà mình cũng có của ăn của để, chứ là nhà bình thường thì còn lâu mới gánh được cách dùng giấy của ngũ ca. Nàng nhìn chồng giấy đã viết xong, không sợ cắt ngang ngũ ca:

- Ngũ ca, đừng viết nữa.

Xương Trí không nghe thấy, tiếp tục viết, Tuyết Hàm bình tĩnh bước tới giật tờ giấy ra:

- Đừng viết nữa.

Xương Trí cũng không tức giận, ngẩng đầu tỏ vẻ hoang mang:

- Ta mới viết một lúc thôi mà, sao muội về rồi?

- Không phải một lúc đâu, huynh nhìn đồng hồ cát xem giờ nào rồi.

Xương Trí vừa nhìn thì kêu lên một tiếng:

- Ta viết lâu thế rồi à.

Nói xong thì buông bút trong tay xuống giao cho Kỳ Mặc, Kỳ Mặc rửa bút, còn hắn rửa tay. Xương Trí nhìn thấy cái hộp trong tay tiểu muội, hỏi:

- Chữ của Tô Huyên?

Tuyết Hàm cười nói: - Đúng vậy.

Nàng thích Ngũ ca thế này, chưa bao giờ gọi là Huyện chúa. Ngũ ca thích chính Tô Huyên tỷ tỷ, không phải chỉ Tô Huyên tỷ tỷ đơn phương là tốt rồi.

Xương Trí xem chữ, mày cau lại rất chặt, miệng cũng còn ác:

- Đúng là không có chút tiến bộ nào, chữ gì mà mềm nhũn như con sâu bò thế. Nhìn thử xem đang viết cái gì thế này, nhìn hại mắt quá.

Tuyết Hàm: "..."

Nàng cảm thấy, chắc chắn sau này Ngũ ca và Ngũ tẩu sẽ đánh nhau, mà lại yêu thích Ngũ tẩu. Nàng nhìn lại dáng người gầy ốm của Ngũ ca, Tuyết Hàm thở dài vỗ vai Ngũ ca.

Xương Trí đang tức giận, bởi vì cảm thấy Tô Huyên qua loa với mình:

- Sao thế?

Tuyết Hàm: - Muội đang nghĩ, sau khi thành thân thì Ngũ ca nhất định phải quản lý cái miệng của mình đi nhé, làm ơn đừng xúc động.

Chu Xương Trí: - Hả?

Kỳ Mặc cúi đầu, bả vai run lên, hắn muốn bật cười.

*****

Sân chính, Chu Thư Nhân dỗ con trai đã chơi đủ đi ngủ, nói với Trúc Lan đang thêu thùa may vá bên cạnh:

- Anh có vài suy đoán về Từ gia.

Trúc Lan buông thắt lưng đang làm cho Chu Thư Nhân xuống:

- Sao mà đoán được?

Trước Tiếp