Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Xương Liêm giải thích:
- Lúc bọn con đến Kinh Thành thì ở tại Giang gia. Lâu rồi mới về Kinh Thành nên con đi dạo loanh quanh ngắm nghía, sau đó tình cờ gặp được Ngũ hoàng tử ngoài quán trà. Ban đầu không quen, chỉ nghĩ đó là một người tán gẫu hợp cạ thôi. Sau đó lại có người tới chào hỏi, con mới biết đó là Ngũ hoàng tử.
Lúc ấy mặt mũi Ngũ hoàng tử tái đi thì hắn mới sực nhớ ra là hắn không nên ra ngoài.
Trúc Lan mím môi, nói:
- Ý của con là, chuyện Ngũ hoàng tử gặp được con là có tính toán trước.
- Con về Giang phủ rồi nghĩ lại cẩn thận, đúng là quá khéo, nhiều bàn trống như thế, sao cứ phải tới ngồi cùng bàn với con chứ. Ngũ hoàng tử còn cố ý tháo trang sức dành riêng cho hoàng tử xuống.
Nếu hắn nhìn thấy trang sức chứng minh thân phận thì đã chuồn đi từ lâu rồi, chứ làm gì có chuyện hùa theo mời người ta ngồi xuống. Trên đường ngồi xe ngựa trở về, hắn sợ lại chuốc phiền cho cha cho nên sau đó không dám ra ngoài nữa.
Trúc Lan rất buồn bực, nói tóm lại là tất cả mọi người ở Chu gia đều nằm trong tầm theo dõi, bất cứ hành động nào cũng có người nhìn chằm chằm. Cô không biết nên mừng vì Chu Thư Nhân lợi hại hay nên buồn bực nữa:
- Con có biết người đến chào hỏi với Ngũ hoàng tử là ai hay không?
Xương Liêm ho khan một tiếng, đáp:
- Là thư đồng của Thái Tử ạ.
Lúc tự giới thiệu, hắn đã sững sờ, cả người cứng đơ. Hơn nữa hắn cũng không hiểu, Thái Tử và Ngũ hoàng tử là huynh đệ cùng cha cùng mẹ mà, tại sao thư đồng của Thái Tử lại cười tủm tỉm rồi đứng bất động, như thể Ngũ hoàng tử không đi thì hắn cũng không đi vậy, còn uống trà thưởng thức khuôn mặt lạnh tanh của Ngũ hoàng tử nữa.
Trúc Lan nhướng mày, nói vậy là Thái Tử đang nhìn chằm chằm vào Ngũ hoàng tử, vậy thì sao mà Ngũ hoàng tử không tái mặt cho được, thế có khác gì nói thẳng với Ngũ hoàng tử rằng Thái Tử nắm rõ chuyện Ngũ hoàng tử làm trong lòng bàn tay đâu chứ?
Trúc Lan thấy thích Thái Tử ghê:
- Chiêu này mang tính đả kích nặng nề đấy!
Xương Liêm: "..."
Đúng là có loại cảm giác áp đảo, Ngũ hoàng tử cũng không giấu sự tức giận của mình mà chỉ nhìn thư đồng của Thái Tử bằng ánh mắt lạnh lẽo!
Sau đó hắn làm ổ ở Giang gia, rồi nhìn thấy một vở kịch. Hắn thật sự không thích bầu không khí ở Giang gia, Giang gia lúc trước không có như thế, bây giờ vô cùng áp lực: tỷ tỷ muộn phiền ủ dột, lũ trẻ cũng không muốn cười, mặt Đổng thị cũng âm u. Ở càng lâu thì hắn phát hiện, hắn nhớ bầu không khí ở nhà mình. Cha dạy rất đúng, gia đình hòa thuận thì mọi chuyện với suôn sẻ được.
Trúc Lan nói với Xương Liêm:
- Đúng rồi, Nhị ca của con đã về rồi đấy.
Xương Liêm đứng lên, bây giờ ngoài chuyện đọc sách thì hắn muốn tích cóp tiền bạc. Hắn vẫn có tự tin trong chuyện học hành, có cha và sư phụ dạy dỗ, hắn cũng có đủ quyết tâm nên khá năm chắc kỳ thi hương sang năm, chỉ là hắn cảm thấy tài sản của Tứ phòng ít quá.
- Dạ mẹ, con đi tìm Nhị ca.
- Con nên về xem Đổng thị trước đi!
Lần này Đổng thị đã bị đả kích rất lớn, giai đoạn mang thai là lúc cảm thấy không an toàn nhất, Đổng thị cần Xương Liêm làm bạn.
Buổi tối, Trúc Lan nói Ngũ hoàng tử đến Tân Châu: "Không phải nếu không có ý chỉ thì hoàng tử không được rời khỏi Kinh Thành sao?"
Chu Thư Nhân cũng lấy làm lạ: "Chắc là có ý chỉ đi làm việc gì rồi."
Trúc Lan: "...Anh cảm thấy như vậy thật à?"
Chu Thư Nhân: "..."
Được rồi, anh cũng không tin, theo hiểu biết của anh đối với Hoàng Thượng, thì toàn bộ Tân Châu đã bị giăng lưới rồi, Hoàng Thượng sẽ không chơi dại tự chuốc thêm phiền phức đâu.
Trúc Lan nói nhỏ lại: "Chẳng lẽ là vì cưng chiếu con út?"
Nhưng cứ cảm thấy không đúng, cô hiểu biết Hoàng Thượng từ những lời Chu Thư Nhân nói, rõ ràng Thái Tử mới là người được lòng Hoàng Thượng nhất, là báo vật trong tim.
Chu Thư Nhân cũng ngơ ngác: "Đến đó là biết thôi."
Kinh Thành, đừng nói Chu Thư Nhân ngơ ngác, mà mấy vị hoàng tử còn lại cũng ngơ luôn, Thái Tử hoàn toàn không hiểu hành vi chấn động này của phụ hoàng, vậy mà phụ hoàng lại đưa lệnh bài cho lão Ngũ, nói cho hay là ra ngoài nhìn ngắm non sông thay Hoàng Thượng!
Thái Tử choáng váng, phụ hoàng luôn có năng lực lập tức đánh y một đòn, mỗi khi y cảm thấy mình đã hiểu phụ hoàng thêm một chút.
Nhị hoàng tử vô cùng ghen tị, từ đó tới nay hắn chỉ đố kỵ với một người là Thái Tử, bây giờ có thêm một người nữa, lúc phụ hoàng đưa lệnh bài thì đám huynh đệ bọn họ đều có mặt, trong lòng xót xa lắm, đều là nhi tử mà sao lại có chênh lệch nhiều như thế?
Tam hoàng tử cũng buồn bực, ngoài lão Ngũ ra thì đám huynh đệ bọn họ gần như trạc tuổi nhau, Thái Tử lớn hơn hắn và lão Tứ hai tuổi, lớn hơn lão Nhị một tuổi, vậy nên bi kịch xảy ra, ngoài Thái Tử thì ba người bọn họ gần như bị không được chú ý.
Bây giờ lại có thêm một tiểu nhi tử, trước kia cũng không nhìn ra phụ hoàng yêu thương gì lão Ngũ, so với Thái Tử thì lão Ngũ kém xa, chỉ nói chuyện tới chính điện, một năm lão Ngũ được vào một hai lần đã không tồi, so với Thái Tử cắm rễ ở chính điện thì như một người trên trời một kẻ dưới đất.
Vậy mà hôm nay trong mắt phụ hoàng có sự cưng chiều đấy, ghen tị quá.
Tứ hoàng tử chớp mắt, khi mở ra thì bên trong toàn là sự hung ác, đi du ngoạn thay phụ hoàng cũng tốt, nhìn ngắm gấm vóc non sông, thật sự rất tốt, chỉ là, lão Ngũ không thể hao người tốn của giương cao ngọn cờ chiến đầu, lão Ngũ ơi, hi vọng đệ vẫn còn mạng trở về, Tứ hoàng tử l**m môi, có hơi khát máu, cũng tới lúc huynh đệ đổ máu với nhau rồi.
Tứ hoàng tử cười lạnh một tiếng, lão Tam cảm thấy có thể lợi dụng tâm tư của lão Ngũ, hắn ta thì không ủng hộ, ai biết đây có phải màn kịch của đôi huynh đệ ruột thịt kia nhằm mục đích lừa gạt bọn họ hay không, vẫn nên chặt bỏ đi thì hơn.
Trong hoàng cung, Hoàng Thượng xem tin tức trong tay, lão Ngũ đến Tân Châu rồi lại không vội đi tiếp mà ngẩng đầu nhìn ngắm non sông, ngài cười khẽ.
Bắp chân Liễu công công đang run lên, giờ phút này rất mong có Thái Tử điện hạ ở đây, ít nhất lúc có mặt Thái Tử thì Hoàng Thượng sẽ không cười như thế, Liễu công công không nhớ lần cuối ngài cười âm u như vậy đã có bao nhiêu người chết, Liễu công công chết lặng.
Tân Châu, hôm nay là ngày Chu Thư Nhân được nghỉ, Từ gia lại gửi thiệp mời cho Lý thị, lần này Trúc Lan không đưa cho Lý thị mà bảo quản gia gửi trả về, sau này không cho Từ gia tới cửa nữa.
Ngoài cổng lớn, quản gia của Từ gia cúi đầu khom lưng, nghe thấy câu trả lời thì trợn tròn mắt, ngẩng đầu nhìn quản gia của Chu phủ, sợ run cả người, hắn cảm nhận được sự lạnh nhạt đó: "Vâng, tiểu nhân biết đã biết."
Đinh quản gia vừa định quay vào phủ thì lại có hai chiếc xe ngựa dừng lại trước cổng, người đầu tiên bước xuống chính là Diêu thế tử, người xuống sau thì ông ấy không quen, nhưng có thể khiến Diêu thế t* c*ng kính chờ đợi như vậy thì chắc chắn thân phận không tầm thường, Đinh quản gia vội bước tới: "Thế tử gia."
Diêu thế tử thấy Ngũ hoàng tử gật đầu, mở miệng nói: "Chu đại nhân được nghỉ, Ngũ điện hạ đến Tân Châu nên tới cửa thăm hỏi."
Đinh quản gia choáng váng, Ngũ hoàng tử tới thăm hỏi lão gia? Lão gia lợi hại đến vậy sao?
Đinh quản gia sửng sốt một lát, không dám để khách quý chờ, vội nói: "Điện hạ, thế tử gia, mời."
Ngũ hoàng tử đi trước một bước, sải bước rất chậm, tùy ý nói: "Vừa rồi có người tới thăm hỏi sao?"
Đinh quản gia mấp máy môi, lại không thể giấu giếm: "Là Từ gia gửi thiệp mời cho Đại phu nhân, từ chối rồi ạ."
Trương Cảnh Hoành tiếp tục bước về phía trước, không đáp lời.
Trúc Lan và Chu Thư Nhân nghe tin gã sai vặt truyền tới, hai vợ chồng nhìn nhau, Chu Thư Nhân híp mắt: "Hôm qua mới nhắc mà hôm nay đã tới rồi, lại còn gióng trống khua chiêng nữa chứ, thú vị đấy."