Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Quả nhiên là như thế sao?
Ý nghĩ của ta đã được kiểm chứng.
Đây cũng là nguyên nhân ta nhất quyết muốn đại sư huynh ở lại canh giữ cho ta.
Kiếp trước chính là đại sư huynh và tiểu sư muội xuống núi chấp hành nhiệm vụ.
Hai người cùng bị cuốn vào bí cảnh.
Sau khi ra ngoài, tiểu sư muội bình an vô sự.
Đại sư huynh lại vì bảo vệ nàng mà c.h.ặ.t đứt một cánh tay, thực lực giảm mạnh.
Lúc ấy ta tưởng là ngoài ý muốn, sau đó mới biết là tiểu sư muội cố ý giở trò quỷ.
Ta nhìn cánh tay vẫn khỏe mạnh của đại sư huynh, càng nhìn càng mừng rỡ.
Nhịn không được bắt đầu sờ lên.
Sờ lấy sờ để lại phát hiện đại sư huynh không cử động.
Huynh ấy đứng tại chỗ sững sờ nhìn ta, lỗ tai hơi đỏ.
Ta lặng lẽ rút tay về.
Ta quên mất. Đại sư huynh thích sạch sẽ, không thích người khác đụng vào.
Không khí có hơi xấu hổ, ta cố gắng phá vỡ.
"Khụ, huynh nói tiếp đi, sau đó thì sao?"
Đại sư huynh nhìn chằm chằm móng vuốt đã rút lại của ta, vẻ mặt có thêm chút buồn bực và u oán.
Huynh ấy mở miệng, thanh âm rầu rĩ, "Bí cảnh nguy cơ tứ phía nên không thể để một mình tiểu sư muội ở lại trong đó, tông môn đã thành lập tiểu đội tìm kiếm cứu nạn, theo lý thuyết mà nói ta nên dẫn đội nhưng ta phải trông chừng muội không thể rời đi, nên ta sẽ không đi."
Ta lén gật đầu, gần như đúng như những gì ta nghĩ.
Tốt lắm, kiếp nạn này của đại sư huynh xem như đã tránh được rồi.
Nghĩ vậy ta thở ra một hơi, cả người cũng thoải mái hẳn lên, thuận miệng hỏi: "Vậy lần này ai là người dẫn đội?"
"Sư tôn."
"Ai cơ?"
Ta cất cao giọng, nghi ngờ mình nghe nhầm.
Đại sư huynh bị phản ứng của ta chọc cười.
"Muội không nghe lầm, sư tôn đã xuất quan, vả lại cũng không mang theo tiểu đội, một mình lẻ loi đi cứu tiểu sư muội."
Trong lời nói sư huynh không có ý lo lắng gì cả, rõ ràng là rất tin tưởng vào thực lực của sư tôn.
Nhưng trước mắt ta hơi tối lại.
"Không phải sư tôn nói không hóa thần sẽ không xuất quan sao?"
Đại sư huynh một lời khó nói hết: "...Sư tôn người, đột phá."
Ta: "?"
Qua loa như vậy? Nói đột phá là đột phá?
Nhưng đây là hóa thần!
Quả thật ta không muốn tin sư tôn của ta đã đạt tới trình độ b**n th** như vậy.
"Nhã Tưởng, muội không cần lo lắng, thực lực sư tôn rất mạnh nên chắc chắn sẽ đưa tiểu sư muội trở về an toàn."
Đại huynh cảm nhận được sự lo lắng của ta liền nhẹ nhàng an ủi ta.
Thật ra khả năng an ủi của đại sư huynh quá kém, ta cũng không cảm thấy được an ủi.
Trước không nói đến chuyện sư tôn vừa đột phá, cảnh giới bất ổn, chỉ nói đến chuyện tiến vào bí cảnh thì chỉ có thể là hạ kim đan xuống.
Bởi vậy sư tôn muốn đi vào nhất định phải áp chế tu vi.
Tệ thật.
Lần này đại sư huynh không theo vào bảo vệ mà người đi vào lại là sư tôn.
Có lẽ ông trời đã nghe thấy tiếng lòng của ta, nhị sư đệ đột nhiên xuất hiện.
"Không hay rồi, không hay rồi, sư tôn trúng độc rồi!"
Đại sư huynh bị tát vào mặt: "!"
Ta: "!"
Trước mắt ta càng tối hơn.
…
Lúc chúng ta chạy tới thì thấy cửa phòng sư tôn đang đóng c.h.ặ.t.
Trong phòng truyền ra tiếng tiểu sư muội khóc sướt mướt.
Tim ta đập lộp bộp, tay chân phát lạnh.
Chẳng lẽ sư tôn đã không còn?
Độc gì kinh khủng dữ vậy?
Bình tĩnh bình tĩnh, chưa đến nỗi, chưa đến nỗi.
Ta ngẩng đầu, lại thấy nhị sư đệ đang gõ cửa.
Đột nhiên ta cảm thấy tức giận.
Ta tiến lên đẩy hắn ra sau đó một cước đá văng cửa rồi vọt vào.
Nhưng khi ta nhìn thấy cảnh tượng trong phòng, cả người chấn động thắng gấp một cái, cả người cứng đờ tại chỗ.
Đại sư huynh theo sát ta đi vào cũng cứng đờ người đứng bên cạnh ta.
Trên giường băng tản ra khí lạnh.
Sư tôn mặc đồ trắng nhưng trông rất nhếch nhác.
Mái tóc dài màu đen xõa ra.
Sắc mặt ửng hồng bất thường xuất hiện trên làn da trắng lạnh.
Đôi mắt hẹp dài, không còn trong trẻo nhưng lạnh lùng như ngày xưa, trong sự mê ly mang theo ẩn nhẫn.
Mồ hôi trên trán đã làm ướt tóc mai.
Hô hấp nặng nề, hai tay liều mạng nắm lấy mép giường.
Sư tôn đã thiết lập một kết giới quanh mình.
Tiểu sư muội đứng bên ngoài kết giới lau nước mắt.
Ta chợt nhớ ra vừa rồi đi quá nhanh, ta cũng không có hỏi sư tôn trúng độc gì.
Ta mang biểu tình trống rỗng nhìn nhị sư đệ, run rẩy hỏi.
"Trong người sư tôn... là loại độc gì?"
Sư đệ há to miệng, mặt cũng đỏ bừng.
Thấy bộ dáng ấp a ấp úng của đệ ấy, trong lòng ta đã đáp án vô cùng sống động.
Nhưng vẫn ôm tâm lý may mắn.
Cho đến khi nhị sư đệ nhắm mắt lại, c.ắ.n răng nói 'bảy ngày hợp hoan tán'.
Ta nhắm mắt lại.
Bảy ngày hợp hoan tán.
Một loại cực độc... Xuân d.ư.ợ.c.
Không phải song tu không thể giải.
Những chất độc khác có thể tìm ra t.h.u.ố.c giải.
Nhưng thứ này......
Ta hít một hơi thật sâu.
"Sư tôn, người mở kết giới ra trước đi...."
Để ta xác nhận lại xem, lỡ như không phải thì sao?
Chỉ là nửa câu sau còn chưa nói ra, đã bị đại sư huynh kéo ra phía sau.
Ta nghi hoặc nhìn về phía huynh ấy.
Đại sư huynh nhìn rất bình tĩnh, giá mà tai huynh ấy đừng đỏ đến thế .
Huynh ấy chấp tay, trầm giọng nói: "Sư tôn, người nhẫn nại một chút, đồ nhi sẽ đi tìm đạo lữ cho người."
Nói xong xoay người muốn đi.
Ta thoáng suy nghĩ một lúc chỉ cảm thấy sáng tỏ thông suốt.