Giống như tiếng kêu của linh kê mà Nhị sư đệ nuôi ở hậu viện.
"Sư tôn, đây là do Na nhi tự tay làm cho người, là một loại bánh đặc sản ở quê của Na nhi, ăn ngon lắm, người nếm thử nhé~"
Tiểu sư muội kéo tay áo sư tôn và đẩy bánh ngọt về phía người, trong ánh mắt nồng nặc nũng nịu và chờ mong.
Sư tôn nhìn bánh ngọt trong đĩa, là kiểu dáng y chưa từng thấy qua.
Khéo léo tinh xảo, còn tản ra mùi thơm nhàn nhạt.
Sư tôn nhìn về phía tiểu sư muội, mặt mày lạnh lùng không biết làm sao như muốn nói 'đúng là không có cách với con'.
Ngoài miệng thì hết cách nói: "Được rồi."
Nhưng tay lại sớm thành thật chạm về phía bánh ngọt.
Ngay khi người sắp đụng vào chiếc bánh ngọt thì đỉnh đầu bỗng nhiên rơi xuống bóng người.
Người và tiểu sư muội đều bỗng chốc sửng sốt.
Ngẩng đầu liền thấy ta hai tay ôm n.g.ự.c, mặt không chút biểu cảm.
Ta lạnh nhạt nhìn bọn họ, biết rõ còn cố ý hỏi:
"Sư tôn, người đang làm gì vậy?"
Sư tôn còn chưa mở miệng, tiểu sư muội đã vội vã đứng dậy.
Nàng tủi thân c.ắ.n môi dưới: "Sư tỷ, ta chỉ là muốn dỗ sư tôn vui vẻ, ta không giống sư tỷ có tu vi cao cường như vậy, ta quá yếu nên chỉ có thể làm chút điểm tâm phàm giới trò chuyện bày tỏ tâm ý."
Nàng vừa nói thân thể vừa co rúm lại vài lần, mơ hồ toát ra vài phần sợ hãi đối với ta.
"Nếu sư tỷ không thích, ta, ta sẽ không làm nữa."
Biểu hiện của nàng thật sự đáng thương khiến ta giống như hung thần ác sát, nhưng rõ ràng ta chỉ nói một câu.
Sư tôn nhìn không nổi nữa lên tiếng hòa giải: "Nhã Tưởng, chỉ là một chút tâm ý của sư muội con thôi, con..."
"Hồ đồ!"
Ta không nghe sư tôn nói hết câu đã quát một tiếng ngắt lời.
Hai người bị ta dọa sợ đến ngẩn ra.
Ta liếc tiểu sư muội một cái, sau đó nhìn về phía sư tôn với vẻ vô cùng không tán thành.
"Sư tôn! Đồ ăn ở phàm giới ăn vào thân thể dễ sinh ra uế khí gây bất lợi cho việc tu hành, tiểu sư muội mới nhập môn không biết thì thôi đi, thế mà người cũng không biết?"
Xem ra sư tôn bị ta nói có chút mê mang.
Người nhỏ giọng trả lời: "Biết, biết rõ..."
Với sự lên án mạnh mẽ, ta chỉ tiếc rèn sắt không thành thép:
"Chưởng môn chưa xuất quan! Nhân tộc chưa cường thịnh! Tam giới chưa thái bình!"
"Người làm trụ cột tông môn và là tấm gương của nhân tộc, đạo tâm sao có thể bất ổn như thế?"
"Hôm nay một miếng bánh ngọt, ngày mai một cái chân giò, khi nào mới có thể nâng cao tu vi?"
Sư tôn ngây người, thân thể người cứng đờ rồi sau đó yên lặng rút tay về.
Một lúc lâu mới khô khan mở miệng: "Vi sư vẫn chưa ăn."
Ta hài lòng gật đầu, thuận tay đem đĩa điểm tâm kia vớt vào trong n.g.ự.c.
"Sư tôn, lần sau không được lấy ví dụ như vậy nữa."
Nói xong thì phất phất tay áo, khẽ lướt đi.
Sau lưng, tiểu sư muội vẫn không chen lời được yếu ớt hỏi ra tiếng, giọng điệu có chút không chắc chắn.
"Sư tôn, Đại sư tỷ...... Có phải đã lấy bánh ngọt của người đi rồi không?"
Sư tôn thở dài, cảm thấy rất là áy náy: "Đại sư tỷ con đã lâu không nói nhiều với vi sư như vậy, lần này nhất định là thật sự đã khiến nó thất vọng."
Tiểu sư muội: "Không phải, ý con là bánh ngọt, tỷ ấy..."
Sư tôn: "Vi sư quyết định, vi sư muốn bế quan! Tăng cường tu vi, củng cố đạo tâm!"
Tiểu sư muội luống cuống: "Hả? Sư tôn, người đừng bị đại sư tỷ thao túng! Sư tôn, sư tôn--"
Sư tôn bế quan rồi.
Nói là không hóa thần sẽ không xuất quan.
Trong động phủ bế quan có ba mươi ba đạo cấm chế.
Đừng nói tiểu sư muội, đến cả ruồi bọ cũng không bay vào được.
Tốt lắm.
Ít nhất sư tôn sẽ không giống như kiếp trước.
Dưới sự ngọt ngào của tiểu sư muội đem tu vi nửa đời của mình độ cho nàng ta.
Dẫn đến sau này khi chống đỡ Ma tộc không thể không tự bạo Nguyên Anh của mình.
Lúc bị thương nặng lại bị tiểu sư muội cho một đ-a-o.
Cuối cùng thân t.ử đạo tiêu!
Tôi nuốt miếng bánh ngọt cuối cùng trong đĩa vào bụng, chép chép miệng.
Hả?
Đừng nói, ngươi đừng có nói!
Tuy rằng bụng dạ tiểu sư muội xấu nhưng tay nghề đúng là không tệ.
Ánh mắt lại rơi vào vụn bánh ngọt trên đĩa, ta mím môi.
Ta đấu tranh nội tâm vài cái.
Sau đó nhìn xung quanh vài lần.
Không có ai~
Ta khẽ nhúc nhích ngón tay, linh khí bao vây lấy vụn bánh cuộn nó thành một quả bóng rồi ném vào trong miệng.
…
Hôm nay là ngày các sư đệ cùng nhau luyện kiếm.
Sư tôn không có ở đây, ta thân là đại sư tỷ đương nhiên phải giám sát.
Chỉ là ta chưa đi được hai bước thì đột nhiên bụng quặn đau.
Ngay sau đó giống như ăn hai cân t/h/ạ/c/h t/í/n, m.á.u toàn thân gần như ngưng tụ.
Tiểu sư muội bỏ t.h.u.ố.c?
Khá mạnh.
Mồ hôi lạnh toát ra từ trán.
Ta c.ắ.n răng, khoanh chân ngồi xuống.
À...... Phải rồi, ta quên mất.
Không phải bánh ngọt mà là vấn đề của ta.
Ta không phải là người.
Nghĩa trên mặt chữ, ta là một bán yêu.
Cha mẹ không rõ và đã lang thang từ nhỏ.
Từ trước đến nay Nhân tộc và Yêu tộc luôn bất hòa, cho nên cái thân phận này của ta có hơi lúng túng.
Đó là lý do tại sao ta vẫn luôn giấu diếm.
Không ai biết ngoài ta.
Huyết mạch Yêu tộc khiến ta có khí lực mạnh hơn người thường.
Tất nhiên sẽ có khuyết điểm nhưng không nghiêm trọng.