Giá Cấp Thiết Ca Môn - Y Lạc Thành Hoả

Chương 426: Thám hiểm di tích 3

Trước Tiếp

Chung Thái và Ổ Thiếu Càn nháy mắt phóng ra hồn niệm, quan sát vách núi hai bên.

Vừa "nhìn" một cái, Chung Thái tức thì hít vào một ngụm khí lạnh.

Trên vách núi kia, chi chít những con trùng đen thâm đầy lông cứng đang bò lổm ngổm!

Nếu không phải hồn niệm bao phủ, đám trùng này nối thành một dải che kín vách núi, khiến vách núi trông như vốn có màu sắc ấy, thoạt nhìn thật sự khiến người ta khó lòng phân biệt.

Nhưng dưới hồn niệm, hình dáng của lũ trùng có thể nói là hiện rõ mồn một.

Trùng chỉ to bằng đầu ngón tay cái, toàn thân có lớp giáp xác, đôi mắt cực nhỏ ẩn giấu dưới giáp xác, trừ phi thật sự tiếp cận, nếu không căn bản không thể nhìn rõ ánh sáng le lói lóe lên trong đôi mắt kép của nó.

Hai bên giáp xác của nó còn bao phủ một lớp cánh mỏng, đang khẽ rung động...

Loài trùng này kỳ thực không tính là xấu xí, nhưng sau khi nhìn kỹ, lại không kìm được mà nảy sinh một cảm giác sởn gai ốc.

Cực kỳ rợn người.

Chung Thái theo bản năng xoa xoa cánh tay.

Lúc này hắn mới phản ứng lại, những ma âm xuyên màng nhĩ kia, e rằng chính là do những đôi cánh trùng kia rung động cực kỳ khẽ khàng tạo ra.

Chung Thái cúi đầu, cằm đặt trên vai Ổ Thiếu Càn, nhìn vào nghiêng mặt của hắn.

【Lão Ổ, ngươi thấy thế nào?】

Sắc mặt Ổ Thiếu Càn không đổi, sau khi cảm nhận qua tầng thứ hơi thở phát ra từ đám trùng này, hắn nghiêng đầu cọ cọ mặt với Chung Thái trên lưng.

【Ngươi lấy Tử Kim Chung ra kích hoạt, sau đó ta sẽ giết sạch đám trùng này.】

Chung Thái tâm niệm vừa động, một chiếc chuông nhỏ màu tím lập tức xuất hiện trong lòng bàn tay.

Tử Kim Chung này có thể cách tuyệt âm công từ bên ngoài, một khi kích phát, tiếng ồn do cánh trùng phát ra có thể bị ngăn chặn. Đồng thời, nó còn có thể phóng ra một tầng quang trảo tím vàng, thuận theo ý muốn của Chung Thái mà bao phủ toàn thân hai người — như vậy, khi Ổ Thiếu Càn chém giết với đám trùng, dù trùng có b*n r* bao nhiêu huyết nhục ghê tởm, cũng không thể vấy bẩn lên người phu phu hai người.

Chung Thái vô cùng hiểu tâm ý của Ổ Thiếu Càn, lúc này cũng tức khắc hoàn thành việc thiết lập Tử Kim Chung.

Đồng thời, hắn không quên dặn dò —

【Trùng thì cứ tùy tiện g**t ch*t, nhưng nhớ để lại cho ta vài cái xác nguyên vẹn, máu me nhầy nhụa cũng lấy một ít, đá và đất trên vách núi cũng lấy một ít!】

Ổ Thiếu Càn tự nhiên là miệng đầy đồng ý.

【A Thái yên tâm.】

Chung Thái quả nhiên buông lỏng tâm tình.

Hắn nằm trên lưng Ổ Thiếu Càn, chuẩn bị cùng Lão Ổ nhà mình sát cánh... được rồi, không tính là sát cánh, mà là "ngực lưng dựa nhau" tác chiến!

·

Từ lúc hai người quan sát đám trùng đến khi Chung Thái lấy ra Tử Kim Chung, trước sau cũng chỉ trong một hơi thở.

Đám trùng kia cũng phản ứng cực nhanh, khi cánh của chúng bắt đầu rung động, kỳ thực đã là tín hiệu tấn công.

Khoảnh khắc này, tiếng cánh trùng vo ve càng lớn hơn!

Phu phu Chung Ổ đã có Tử Kim Chung phòng ngự, đem những âm thanh này toàn bộ gạt bỏ, ngay sau đó Ổ Thiếu Càn cũng không dây dưa, trực tiếp vỗ một chưởng về phía vách núi hai bên.

Huyền lực của Ổ Thiếu Càn tức khắc hình thành hai bàn tay khổng lồ, hiên ngang oanh kích lên vách núi hai bên!

Vách núi ngay cả một chút rung động nhẹ cũng không có, đủ thấy độ kiên cố của nó.

Cùng lúc đó, rất nhiều con trùng phát ra những tiếng kêu chói tai — lần này không còn là cánh rung động nữa, mà là phát ra từ bộ phận miệng của chúng, là một loại âm công khác hẳn với tiếng cánh rung.

Tuy nhiên, vẫn bị Tử Kim Chung ngăn cản.

Động tác của Ổ Thiếu Càn không dừng lại, vừa men theo con đường thẳng trong động không ngừng tiến về phía trước, vừa giống như đập muỗi, liên tục vỗ chưởng vào vách núi hai bên.

Mỗi khi đi qua một đoạn, lại có vô số trùng mất mạng, hóa thành một mảng thịt nát nhầy nhụa.

Vô số trùng này dẫu sao cấp bậc vẫn thấp một chút, tối đa cũng chỉ ở tầng thứ bốn năm, sao có thể đối phó được Ổ Thiếu Càn đã đạt đến Hóa Linh?

Dễ dàng bị đánh tan xác.

Có phương pháp đồ sát kín kẽ như tạt nước không lọt này của Ổ Thiếu Càn, Chung Thái lúc đầu còn hưng phấn chuẩn bị ra tay... sau đó phát lại hiện ra, bản thân hoàn toàn không có cơ hội ra tay.

Bởi vì Ổ Thiếu Càn từ đầu đến cuối, không hề để lọt dù chỉ một con trùng nào!

Cứ như vậy, đoạn đường trùng này bị phu phu hai người dễ dàng đi qua.

Đến đoạn phía trước nhất, vách tường phía sau đều là bùn thịt máu do trùng tạo thành, mà ở góc rẽ sắp tới, đột nhiên lao ra một con trùng to bằng cái chậu rửa mặt!

Là cùng một loại trùng như trước đó, nhưng thể hình không biết đã lớn hơn gấp bao nhiêu lần!

Tốc độ cũng phi thường nhanh! Bộ phận miệng tanh hôi kia đã ở ngay trước mắt!

Ổ Thiếu Càn không hoảng không loạn, ngay khoảnh khắc con trùng kia xuất hiện, hắn đã đấm ra một quyền —

Uy thế của quyền này vô cùng khủng khiếp, giây phút quyền kình tiếp xúc với con trùng, con trùng đã tứ phân ngũ liệt.

Chẳng qua cũng chỉ là một con... trùng tầng thứ cấp sáu mà thôi.

Nó hẳn là vương của tất cả loài trùng này, sự tiêu vong của tộc quần khiến nó điên cuồng tập kích, nhưng dưới tay Ổ Thiếu Càn, vẫn là không chịu nổi một đòn.

Gần con trùng này còn có vài chục con trùng nhỏ còn sống, cũng là những con cuối cùng còn sót lại.

Ổ Thiếu Càn phóng ra uy áp, tức thời nghiền chết không ít, hắn chỉ để lại một ít xác trùng mới chết từ cấp hai đến cấp sáu, tất cả đều nhét vào trong một chiếc giới tử đại tầm thường, lại chuyên môn dán một cái nhãn, xác định đây là một trong những nguyên liệu nghiên cứu thuộc về Chung Thái.

Dĩ nhiên, trong giới tử đại cũng có đất đá nhầy nhụa gì đó, để chung như vậy cũng thuận tiện cho Chung Thái lấy ra sử dụng sau này.

Ngoài những thứ mà Chung Thái đã dặn dò, Ổ Thiếu Càn còn bất ngờ phát hiện một số rêu xanh, cỏ lông, dây leo nhỏ và các loại tương tự, đều hái lượm một lượng lớn, cùng thu thập lại một chỗ.

Chung Thái mày mở mắt cười, trong lòng hết lời khen ngợi.

【Lão Ổ thật tỉ mỉ! Lão Ổ chu đáo nhất! Lão Ổ yêu ta nhất!】

Ổ Thiếu Càn lộ ra một nụ cười ôn nhu.

【Tự nhiên là yêu A Thái nhất. Chỉ yêu mỗi A Thái.】

·

Lúc này, phu phu hai người cần phải rẽ ngoặt.

Ổ Thiếu Càn cõng Chung Thái trực tiếp rẽ về phía bên phải.

Ở đây ngược lại không cần phải lựa chọn gì, bởi vì bên trái hoàn toàn không có đường.

Đoạn đường tiếp theo không có động tĩnh gì đặc biệt.

Chung Thái cẩn thận tìm kiếm xung quanh một số cỏ cây có hình thù kỳ dị, có thể là do biến dị mà thành. Đất bùn các loại vẫn không hề bỏ qua.

Tiêu chí chính là "nhạn đi qua cũng phải vặt lông".

Hễ là tài nguyên có khả năng gặp được, toàn bộ đều bị hai người vơ vét sạch sành sanh!

Giới tử đại của hai người có rất nhiều, ngày thường lượng lớn tài nguyên hai người đều thu vào cổ thành, cho nên công dụng của giới tử đại hiện giờ, đa số thời gian đều làm "kho nguyên liệu nghiên cứu" cho Chung Thái.

Tuy rằng những thứ này không phải là không thể để vào trong Dược Tài điện ở cổ thành, nhưng nguyên liệu nghiên cứu có rất nhiều thứ không được đẹp mắt cho lắm, thậm chí còn khá quỷ dị, nếu bày chình ình trên giá thì có chút mất mỹ quan, chẳng thà phân môn biệt loại thu vào giới tử đại.

·

Đi thêm một đoạn nữa, Chung Thái lại thu thập được nhiều loại nguyên liệu nghiên cứu.

Lần này, từ trong bụi cỏ nào đó bên cạnh, chợt nhảy ra một con xích cáp to bằng nắm tay, nhanh chóng thò ra cái lưỡi dài ngoằng!

Dài bao nhiêu?

Chí ít có thể bắn xa tới mười mấy mét!

Sơn động chật hẹp bức bối thế này, sau khi vào mới phát hiện thực chất bên trong rất sâu, lại còn quanh co uốn khúc, chia thành nhiều hang động nhỏ — hiện tại chính là một trong số đó.

Có thể tưởng tượng được, trong không gian kín nhỏ hẹp, cái lưỡi dài như vậy có thể xuyên thấu qua lại, cộng thêm tốc độ cực nhanh, việc bắt giữ cũng thập phần khó khăn, tự nhiên là vô cùng nguy hiểm, bất cứ lúc nào cũng có thể đâm xuyên và g**t ch*t sinh linh trong hang động.

Tuy nhiên —

Điều này chỉ gây ra nguy cơ không nhỏ đối với tu giả tầm thường mà thôi.

Đối với Ổ Thiếu Càn, lại chẳng có chút tác dụng nào.

Chỉ thấy Ổ Thiếu Càn thậm chí căn bản không cần suy nghĩ con xích cáp này rốt cuộc là thế nào, đã chụm hai ngón tay lại, nhanh chóng điểm ra về phía đó —

Chớp mắt sau, con xích cáp kia đã hóa thành một vũng máu loãng.

Rất tốt, vũng máu này cũng thuộc về Chung Thái rồi.

·

Cứ như vậy, phu phu hai người đi thẳng về phía trước, cũng không biết đã gặp qua bao nhiêu lần nguy hiểm tương tự.

Ổ Thiếu Càn tùy thời ra tay tiêu trừ chúng.

Từ đầu đến cuối, những mối nguy hiểm này không thể gây ra bất kỳ sự áp chế nào cho Ổ Thiếu Càn.

Trong giới tử đại của Chung Thái, các hạng nguyên liệu cũng ngày càng phong phú hơn.

Theo việc Ổ Thiếu Càn không ngừng đồ sát vật sống trong sơn động, Chung Thái cũng vừa tăng cường cảnh giác, vừa quan sát.

Càng đi sâu vào trong sơn động, nguy hiểm mà phu phu hai người gặp phải càng dày đặc.

Những sinh linh tấn công tới hầu như đều có hình dáng vô cùng quái dị, phân biệt kỹ lưỡng một chút, thực tế có thể phát hiện đặc điểm ngoại hình của một số trân thú hoặc man thú nhỏ tầm thường... Nói cách khác, đa phần chúng chính là hậu duệ của những trân thú man thú đó, hoặc trực tiếp do môi trường ở đây ảnh hưởng mà biến dị.

Nguyên nhân gây ra những ảnh hưởng này, Chung Thái sau này cũng có thể phán đoán thông qua nghiên cứu đối chiếu.

·

Dần dần, hai người càng đi càng sâu.

Không hiểu sao, bọn họ từ từ nảy sinh mấy phần cảm giác ngột ngạt.

Tu giả có thể bế khí trong thời gian rất dài, cảm giác ngạt thở hiện tại là rất bất thường.

Khiến tim đập nhanh hơn.

Lúc này, trong nháy mắt, hai người chỉ thấy vách núi phía trước dường như nở ra rất nhiều đóa hoa kỳ lạ.

Hình dạng cánh hoa vô cùng quỷ dị, trên mỗi cánh hoa dường như đều vẽ một khuôn mặt người — nhìn kỹ lại, đó thực ra là vân của cánh hoa, nhưng cảm giác mang lại cho người ta chính là quỷ dị như thế, dường như luôn giữ một nụ cười bí ẩn vậy.

Mỗi một cánh hoa dường như đại diện cho một lối vào.

Cánh hoa đang mời gọi bọn họ đi vào.

·

Chung Thái bĩu môi: "Chỗ của tà đạo, ai mà dám mạo hiểm tiến vào chứ!"

Ổ Thiếu Càn đỡ lấy Chung Thái, tự nhiên xốc xốc lên, cũng tiếp tục nhìn về phía những lối vào cánh hoa kia, thần tình có chút kỳ lạ.

Chung Thái nằm trên lưng Ổ Thiếu Càn, không phát hiện ra sự thay đổi sắc mặt của hắn, chỉ nhìn quanh những lối vào cánh hoa đó, nhất thời không biết chọn thế nào — vạn nhất chọn sai, tiến vào sào huyệt tà đạo cực kỳ nguy hiểm nào đó, chẳng phải là tự mình dâng thịt tới miệng sao?

Không được, không được.

Ổ Thiếu Càn bỗng nhiên nói: "A Thái, chúng ta đi vào lối vào bên phải phía dưới kia."

Chung Thái xưa nay tôn trọng ý kiến của Ổ Thiếu Càn, nhưng vẫn cọ cọ cằm vào vai Ổ Thiếu Càn, hỏi: "Lão Ổ, sao ngươi lại chọn lối đó?"

Ổ Thiếu Càn mỉm cười: "Cũng không phải là ta muốn chọn, mà là có thứ gì đó đang triệu hoán ta."

Chung Thái lập tức hứng thú: "Ồ? Đã triệu hoán Lão Ổ rồi, nói không chừng chính là ngồn gốc của thuộc tính âm dương?"

Ổ Thiếu Càn cười mà không nói, chỉ dừng lại một chút rồi đầy quan thiết nói: "Vào xem sẽ biết. A Thái nhớ kỹ, hễ gặp nguy hiểm là lập tức độn nhập cổ thành."

Chung Thái tự nhiên là lập tức đồng ý — hắn tuyệt đối sẽ không kéo chân sau của Lão Ổ!

Ổ Thiếu Càn không còn chần chừ, cõng Chung Thái, đi thẳng về phía lối vào kia!

Nhưng thường thì "hảo sự đa ma" (việc tốt thường hay gặp trắc trở).

Hiện tại còn chưa biết có phải chuyện tốt hay không, khi hai người vừa tiếp cận lối vào, "khuôn mặt người" quỷ dị trên cánh hoa liền biến mất, đồng thời, một con cự mãng vô cùng to lớn, đã há to cái miệng đỏ ngòm như chậu máu, hăm hở lao ra hơn phân nửa thân mình!

Tiếng gió rít gào khi đầu mãng xà lao tới, cùng mùi tanh hôi nồng nặc trong miệng, thật sự rất cay mắt.

Chung Thái nín thở, không nhịn được gõ gõ lên vai Ổ Thiếu Càn.

Thân hình Ổ Thiếu Càn như điện, nhanh chóng né tránh.

Cự mãng lướt qua người Ổ Thiếu Càn, Ổ Thiếu Càn không chút do dự ra tay!

Trong phút chốc, thân hình to lớn của cự mãng lảo đảo, hơn nửa thân người bị đánh bay ra ngoài, kéo theo cả đuôi rắn vẫn còn giấu trong lối vào cũng không tự chủ được mà bay ra theo.

Cả con cự mãng va đập vào vách tường bên kia, phát ra một tiếng nổ lớn.

Bởi vì sức mạnh của Ổ Thiếu Càn thật sự cực kỳ khủng khiếp, sau khi con cự mãng va vào tường, thân thể nó cư nhiên trực tiếp gãy lìa hơn phân nửa!

Cự mãng vừa giáp mặt đã liệt nhũn, liền giống như một cái bia ngắm khổng lồ, bị Ổ Thiếu Càn dễ dàng g**t ch*t.

Đây là cự mãng thất giai.

Khí tức khủng khiếp âm thầm phát ra từ trên người nó khiến người ta không khỏi rùng mình.

— Nếu chỉ có một mình Chung Thái, vào khoảnh khắc đầu mãng xà lao ra kia, hắn e rằng đã không thể né tránh, chỉ có thể nhanh chóng độn nhập cổ thành để giữ mạng!

Lúc này thì khác, ngoại trừ lúc cự mãng tập kích quá đột ngột, quả thực rất dễ khiến người ta giật mình ra, những lúc khác Ổ Thiếu Càn đều thong dong có thừa... Chung Thái cũng chỉ bị dọa một chút mà thôi.

Bởi vì có Ổ Thiếu Càn ở đây, con biến dị man mãng thất giai này dễ dàng rơi vào tay Chung Thái.

Còn về việc tại sao nói nó biến dị...

Đó tự nhiên là do Chung Thái tận mắt kiểm chứng.

·

Khi man mãng bị đánh giết, lối vào cánh hoa mở ra lớn thêm một chút.

Chung Thái nhận ra Lão Ổ nhà mình dường như đang quan sát thứ gì đó, liền thấp giọng mở lời: "Lão Ổ?"

Ổ Thiếu Càn nói: "Loại năng lượng thu hút ta đang lan tỏa ở lối vào này, cảm giác của ta về vật ở sâu bên trong càng thêm rõ ràng."

Chung Thái ấn ấn vai Ổ Thiếu Càn, hi hi cười nói: "Vậy thì càng có khả năng là bảo vật thuộc về ngươi rồi."

Ổ Thiếu Càn không khỏi mỉm cười: "A Thái nói đúng. Chúng ta đi vào trong thôi."

Khoảnh khắc tiếp theo, Ổ Thiếu Càn một bước đạp vào.

Chung Thái trong lúc đi theo Ổ Thiếu Càn tiến vào, cảm thấy một trận choáng váng.

Khi Ổ Thiếu Càn dừng bước, huyệt thái dương của Chung Thái vẫn còn đau nhói từng cơn.

Luồng khí xung quanh cuộn trào, đủ loại hơi thở tạp loạn đều quá mức nồng đậm!

Nếu Chung Thái không ghi nhớ bế khí từ trước, sẽ lập tức hít vào một ngụm lớn hỗn hợp khí lưu, nói không chừng sẽ xui xẻo như Cao Nam.

Lúc này, hắn cẩn thận quan sát xung quanh.

Nơi này dường như lại là một con đường dốc được xây bằng đá...

Bên trong các nhánh rẽ vẫn rất nhiều, khiến người ta không thể nhận ra lối nào mới là đúng, buộc người ta phải lựa chọn.

Nhưng ngay sau đó, Ổ Thiếu Càn lại phân biệt vô cùng thuận lợi con đường có cảm giác rõ ràng nhất — vẫn là loại cảm ứng thần kỳ đó.

Mà sau khi Ổ Thiếu Càn bước lên con đường này, những con đường khác đều sụp đổ.

Theo sự sụp đổ của chúng, Chung Thái liếc mắt nhìn qua, đã tìm thấy rất nhiều thứ hữu ích trong vô số "phế tích".

Chung Thái đều thu thập lại hết.

Tiếp đó, Chung Thái trên mặt đất, trên vách đá, trong đất bùn... thu lượm đến mức quên cả trời đất.

Cùng lúc đó, cái "Thải Khí Bình" treo trên cổ hắn cũng tức thì được kích hoạt, không ngừng thôn phệ vô số khí lưu đang lưu chuyển gần đó, để chúng sau khi vào bình, hình thành các giọt lỏng với tốc độ cực nhanh, và còn đang tích lũy nhanh chóng.

Cứ như vậy, Chung Thái bận rộn ít nhất cũng phải mấy canh giờ.

Ổ Thiếu Càn cũng đồ sát mấy đợt man thú — toàn là chúng tự tìm đến gây chuyện để dâng nộp nguyên liệu.

Thu hoạch của Chung Thái vô cùng phong phú.

Có thể tưởng tượng, đợi lần này hắn ra ngoài bế quan một lần, rồi chữa khỏi bệnh cho Cao Nam, đan thuật của Chung Thái tất nhiên sẽ có tiến triển, vị trí trên bảng xếp hạng Thương Khung bảng e rằng cũng sẽ nhích lên phía trên.

·

Cảm ứng mà Ổ Thiếu Càn nhận được ngày càng mãnh liệt, còn mang theo mấy phần cảm giác nôn nóng.

Tức thì, Ổ Thiếu Càn lộ ra một nụ cười.

Chung Thái cảm thấy tâm trạng Lão Ổ nhà mình rất tốt, không nhịn được tựa sát vào, nhỏ giọng hỏi: "Lão Ổ, ngươi sao vậy?"

Ổ Thiếu Càn không mở miệng, chỉ truyền âm.

【Thứ triệu hoán ta tới kia đã mất kiên nhẫn rồi.】

Sắc mặt Chung Thái tức thì nghiêm túc.

Nụ cười trong mắt Ổ Thiếu Càn sâu thêm.

【Đợi thêm một chút nữa.】

Chung Thái chợt hiểu ra.

【Lão Ổ, ngươi có thể xác định đó là thứ gì rồi sao?】

Ổ Thiếu Càn vẫn khẽ lắc đầu.

【A Thái đối với các loại thiên tài địa bảo làu làu như đếm bảo vật trong nhà, đối với vô số dược tài trân dược cũng cực kỳ quen thuộc, ngay cả ngươi cũng không thể đưa ra phán đoán, ta tự nhiên cũng không thể lập tức nhận ra. Chỉ là dưới sự cảm ứng đó, trong lòng ta thấp thoáng có vài suy đoán... Nhưng bất kể là cái nào, đều có trợ lực rất lớn cho ta.】

Chung Thái gật đầu.

【Vậy chúng ta qua đó xem sao!】

【Chỉ cần có dụng cho Lão Ổ, bất kể tốn bao nhiêu tâm tư, chúng ta đều phải lấy cho bằng được!】

Ổ Thiếu Càn cũng gật đầu.

Hắn xác thực là tình thế bắt buộc phải có.

Bởi vì, nếu hắn không đoán nhầm, đó hẳn là một loại tài nguyên phù hợp để hắn tu luyện bí kỹ.

Nói không chừng, có thể cho hắn dùng tới tận tầng thứ Thông Thiên.

Trước đây hắn cũng tìm được một ít, nhưng thứ có thể khiến tà đạo tiêu tốn nhiều tâm tư như vậy, tất nhiên phi đồng tiểu khả.

Nhất định không thể bỏ lỡ.

·

Sau đó, hai người gặp phải nhiều nguy hiểm hơn.

Cũng không biết là khảo nghiệm hay là phòng ngự, các loại vật tập kích mà Ổ Thiếu Càn cần đồ sát quá nhiều, nhiều đến mức trong suốt thời gian đó căn bản không có bất kỳ lúc nào có thể dừng nghỉ, các cuộc tấn công giống như thủy triều vậy.

Cứ lặp đi lặp lại như vậy, tuần hoàn vô tận.

Nhưng đối với phu phu Chung Ổ mà nói, cũng chẳng có gì to tát.

Những năm đầu khi hai người ở trên Đan Thần Mộc, Chung Thái một lòng luyện chế đan dược, Ổ Thiếu Càn liền phải đối mặt với những cuộc tập kích liên miên không dứt của mộc thú. Hắn còn từng trải qua một số cuộc khảo hạch của học viện, lịch luyện vượt ải... đều có tính ép xác cực kỳ đáng sợ.

Ổ Thiếu Càn ngay cả tình huống như vậy còn có thể vượt qua, mấy đợt nguy cơ này tính là gì?

Hắn rất trầm ổn giải quyết từng thứ một.

Theo sự xuất hiện của vô số cuộc tập kích, các luồng khí cuộn trào xung quanh càng thêm xao động, giống như từng đôi bàn tay lớn vô hình muốn chộp lấy phu phu Chung Ổ.

Chung Thái trốn trên lưng Ổ Thiếu Càn, trong sự phòng ngự của Tử Kim Chung, hoàn toàn không hề sợ hãi, còn có tâm trí không ngừng thu thập thi thể thú loại do Ổ Thiếu Càn đồ sát để lại.

Ổ Thiếu Càn thì giết càng nhanh hơn.

Đột nhiên! Mọi cuộc tập kích biến mất!

Nguyên bản những thứ bừa bãi như mảnh vụn thịt máu bên trong hang động này cũng biến mất.

Giống như bị "xóa sạch trong một nốt nhạc" vậy, trở nên trống rỗng.

Chung Thái rũ mắt, nhanh chóng phát hiện trên mặt đất, trong khe đá vốn dĩ mọc lộn xộn một số dược tài, chỉ là trong trận giao chiến trước đó, rất nhiều thứ đã bị phá hủy, chỉ còn lại một số cành thừa lá nát.

... Thật xót ruột quá.

Lúc này, mặt Chung Thái nhăn nhó cả lại, không tự chủ được mà nảy sinh định kiến với thứ đang kêu gọi Lão Ổ kia.

Nếu không phải nó thả ra nhiều kẻ tập kích như vậy, căn bản sẽ không xảy ra tình trạng này!

Các loại dược tài ở nơi này, chắc chắn đều có công dụng!

Ổ Thiếu Càn dường như nhận ra suy nghĩ của Chung Thái, nắm tay Chung Thái x** n*n hai cái để an ủi.

Chung Thái thở hắt ra một hơi, từ trên lưng Ổ Thiếu Càn nhảy xuống, xót xa bắt đầu thu lượm.

Thôi bỏ đi, mau chóng thu dọn hết lên, kẻo sau này lại xảy ra chuyện quái quỷ gì nữa.

·

Điều đáng mừng là, xung quanh mọi thứ đều rất bình tĩnh, không xuất hiện thêm tình huống bất thường nào nữa.

Ổ Thiếu Càn đứng tại chỗ đợi Chung Thái, cho đến khi hắn bận rộn xong xuôi, mới chỉ vào một nơi phía trước nói: "A Thái, chúng ta qua đó xem thử."

Chung Thái cũng thuận thế nhìn qua.

Ở nơi đó, xuất hiện một cái ao rõ rành rành.

Tỏa ra rất nhiều loại hơi thở kỳ lạ.

Ổ Thiếu Càn hơi khom người.

Chung Thái hiểu ý, nhảy phóc lên lưng Ổ Thiếu Càn.

Ổ Thiếu Càn cứ như vậy cõng Chung Thái, từng bước từng bước, trầm ổn đi tới.

Ở giữa, vẫn không chịu bất kỳ cuộc tập kích nào nữa.

Lòng cảnh giác của hai người vẫn kéo căng hết mức.

Di tích của tu giả tà đạo, bất cứ chuyện gì cũng có thể xảy ra, cũng dễ xuất hiện các loại ngoài ý muốn.

Bất cứ lúc nào cũng không thể lơ là cảnh giác.

Đợi khi đứng bên cạnh ao, mặt Chung Thái đã đen lại.

Trong ao là một lượng lớn máu loãng.

Đủ loại màu sắc của máu...

Trong đó tỏa ra mùi máu tanh nồng nặc, còn có hơi thở của một số dược tài vô cùng cổ xưa.

Chung Thái suýt nữa bị xông đến mức ngã ngửa, cũng giận đến nửa sống nửa chết.

Những máu loãng này, toàn bộ đều là tinh huyết!

Của man thú, của trân thú...

Thậm chí, còn hỗn tạp rất nhiều tinh huyết của nhân tộc.

Đại khái có thể phán đoán, trong đó thú loại chiếm hơn tám phần, nhân tộc gần hai phần.

Một con thú loại hoặc một người thuộc nhân tộc, tinh huyết ẩn chứa trong cơ thể ít đến thảm thương, cũng chỉ có một chút ở bên trong trái tim mà thôi.

Hiện tại cái ao này nếu đã toàn bộ cấu thành từ tinh huyết... cũng không biết rốt cuộc đã đồ sát bao nhiêu sinh linh mới có thể làm được!

Đáng sợ hơn là, cường độ hơi thở tỏa ra từ máu loãng trong ao, đạt tới ít nhất là cấp sáu!

Nói cách khác, vô số thú loại và nhân tộc đạt tới tầng thứ ít nhất là cấp sáu, đều bị móc tim lấy máu!

Đối với thú loại thì còn đỡ, chỉ cần trải qua vài đợt thú triều quy mô lớn, tự nhiên đồ sát được lượng lớn man thú và trân thú, tự nhiên có thể tìm được.

Nhưng nhân tộc...

Dù là một thành trì lớn, tu giả nhân tộc đạt tới cảnh giới Trúc Cung có thể có bao nhiêu?

Dù chỉ là hai phần tinh huyết nhân tộc, số lượng nhân tộc bị tà đạo hãm hại cũng đã đạt tới một mức độ vô cùng khủng khiếp!

Ngoài ra, còn có các loại dược tài.

Chung Thái tùy tiện phân biệt những hơi thở đó một chút, liền phát hiện một lượng lớn dược tài tầng thứ cấp bảy và cấp tám.

Thủ pháp bào chế vô cùng thô thiển, vô cùng lãng phí.

Nếu là giao cho Chung Thái, Chung Thái có thể luyện chế ra một lượng đan dược đáng kể, có thể tạo phúc cho rất nhiều tu giả.

Thế nhưng, lại bị tà tu thu thập số lượng lớn tới đây, dùng để điều hòa tinh huyết của thú loại và nhân tộc.

Hơn nữa, còn luyện chế chúng thành một thứ... ô uế như cái huyết trì này.

·

Cái huyết trì này dường như cảm thấy Chung Thái vẫn chưa đủ phẫn nộ, không lâu sau, cư nhiên từ bên trong nổi lên một viên châu tử to chừng nắm tay.

Viên châu tử hiện ra một loại màu sắc nửa đen nửa trắng... ít nhất nguyên bản là như vậy.

Nhưng hiện tại, bề mặt của nó giăng đầy những vân máu, vô cùng quỷ dị, dường như đã hình thành một tấm lưới tơ màu huyết sắc nhỏ bé, bao trùm viên châu tử ở bên trong, giam cầm chặt chẽ.

Bên trong viên châu tử, thấp thoáng cũng thấm ra một chút huyết quang, dường như từ trong ra ngoài của nó đều bị máu loãng thấm đẫm vậy.

Chung Thái quả thực muốn hét toáng lên.

Đây là Âm Dương Châu!

Một trong những tài nguyên phù hợp nhất để Lão Ổ tu luyện bí kỹ!

Mẹ kiếp, lại bị ô nhiễm thành cái dạng này rồi!

Chung Thái khoảnh khắc này, quả thực sắp tức điên lên.

Đã biến thành cái bộ dạng quỷ quái này rồi, Lão Ổ còn luyện hóa thế nào được nữa!

Lão Ổ lại không phải đi theo con đường tà đạo!

Tức chết hắn mất thôi!

Trước Tiếp